CÔ THƯ KÝ XINH ĐẸP – Update Chương 3
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: CÔ THƯ KÝ XINH ĐẸP – Update Chương 3
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: hiếp dâm
Ngày Cập Nhật : 25/05/2026
CHƯƠNG 1: BỮA TIỆC ĐỊNH MỆNH
Chiều thứ Sáu, ánh nắng cuối ngày chiếu xiên qua cửa kính văn phòng, tô điểm thêm vẻ u ám trong phòng làm việc của Giám đốc Lâm.
Hằng – thư ký riêng 34 tuổi – đứng trước mặt ông với vẻ mặt lo lắng không giấu được. Cô mặc bộ vest công sở màu xanh navy đậm, bên trong là áo sơ mi trắng cổ điển. Dưới lớp vải mỏng manh ấy là chiếc áo lót màu trắng có ren tinh tế – một lựa chọn riêng tư mà cô không ngờ sẽ trở thành điểm thu hút chết người.
“Giám đốc, lô hàng gỗ xuất khẩu sang Nhật vẫn bị giữ tại cảng.” Hằng báo cáo, giọng run nhẹ. “Hải quan nói có vấn đề về giấy tờ xuất xứ.”
Lâm – người đàn ông trung niên với mái tóc muối tiêu và đôi mắt sắc lạnh – nhìn Hằng từ dưới lên. Ánh mắt ông dừng lại quá lâu ở phần ngực căng tròn dưới lớp áo sơ mi trắng của cô.
“Tôi biết.” Lâm nói, giọng trầm. “Và tôi đã hẹn gặp hai vị cán bộ hải quan chiều nay.”
Hằng thở phào nhẹ. “Vậy là có hy vọng ạ?”
“Hy vọng…” Lâm cười một tiếng khô khan. “Phụ thuộc vào buổi gặp hôm nay.”
Ông đứng dậy, đi đến cửa sổ. “Hằng, em biết công ty ta đang ở tình thế nào không?”
“Dạ… em biết ạ.” Hằng cúi đầu. “Nếu lô hàng này không xuất được, chúng ta sẽ mất hợp đồng với đối tác Nhật. Và… công ty có thể phá sản.”
“Chính xác.” Lâm quay lại, nhìn thẳng vào Hằng. “Và nếu công ty phá sản, hàng trăm nhân viên sẽ mất việc. Trong đó có em.”
Hằng run lên. Cô cần công việc này. Ở tuổi 34, sau một cuộc hôn nhân đổ vỡ, cô phải nuôi con nhỏ và mẹ già. Mất việc đồng nghĩa với thảm họa.
“Chiều nay,” Lâm tiếp tục, “em sẽ đi cùng tôi. Đến nhà hàng XYZ. Phòng VIP dưới tầng hầm.”
“Dạ… em đi ạ.” Hằng gật đầu không do dự. Cô sẵn sàng làm mọi thứ để cứu công ty.
“Và em nên biết,” giọng Lâm trở nên nghiêm trọng, “hai vị cán bộ này… họ có những sở thích đặc biệt. Họ thích được chiều chuộng.”
Hằng nuốt nước bọt. “Sở thích… đặc biệt ạ?”
“Rượu. Phụ nữ. Và những cuộc vui.” Lâm nói thẳng. “Em sẽ phải giúp tôi… chiều chuộng họ.”
Tim Hằng đập thình thịch. Cô hiểu ngụ ý. Nhưng cô không có lựa chọn.
“Em… em hiểu ạ.”
“Tốt.” Lâm gật đầu. “Về chuẩn bị đi. 6 giờ tối, tôi sẽ đón em.”
6 giờ 15 phút. Xe Mercedes đen của Giám đốc Lâm dừng trước cổng nhà hàng XYZ – một địa điểm sang trọng nổi tiếng với những phòng VIP kín đáo.
Hằng bước xuống xe, chỉnh lại bộ vest xanh navy. Chiếc áo sơ mi trắng bên trong ôm sát cơ thể, làm nổi bật đường cong quyến rũ. Cô không biết rằng, chiếc áo lót ren trắng bên trong sẽ sớm bị lộ ra.
“Bình tĩnh.” Lâm nói với Hằng khi họ đi vào thang máy xuống tầng hầm. “Nhớ những gì tôi nói. Công ty của chúng ta phụ thuộc vào buổi tối nay.”
“Dạ…” Hằng thở dài.
Thang máy dừng ở tầng hầm thứ hai. Cánh cửa mở ra, một hành lang dài với ánh sáng vàng ấm. Cuối hành lang là một cánh cửa gỗ lớn.
Lâm gõ cửa.
Cánh cửa mở ra. Bên trong là một phòng VIP rộng rãi, trang trí sang trọng với đèn chùm pha lê, thảm dày và một bàn ăn lớn đã bày sẵn thức ăn.
Và hai người đàn ông.
Người thứ nhất khoảng 50 tuổi, béo tốt, khuôn mặt đỏ gay vì rượu. Đó là ông Trưởng phòng Hải quan – người mà Hằng đã từng gặp qua điện thoại.
Người thứ hai trẻ hơn, khoảng 40, gầy gò nhưng có đôi mắt tinh ranh. Đó là Phó phòng.
“À, Giám đốc Lâm!” Ông Trưởng phòng cười to, giọng ồm ồm. “Và đây hẳn là cô thư ký xinh đẹp mà anh đã khoe!”
Hằng cúi đầu chào. “Cháu chào hai bác.”
“Đừng khách sáo!” Ông Phó phòng nói, mắt không rời Hằng. “Vào đây ngồi đi cô.”
Bữa ăn bắt đầu trong không khí giả tạo. Rượu được rót đầy ly. Lâm liên tục nâng ly chúc mừng hai vị cán bộ hải quan.
Hằng ngồi giữa Lâm và ông Trưởng phòng. Cô chỉ uống nước ép, từ chối rượu.
“Ơ, cô Hằng không uống rượu sao?” Ông Trưởng phòng hỏi, mặt đã đỏ hơn.
“Dạ… cháu không biết uống rượu ạ.” Hằng nói nhỏ.
“Không biết thì phải học!” Ông Phó phòng cười. “Trong công việc, biết uống rượu là một kỹ năng quan trọng!”
Lâm nhìn Hằng, ánh mắt ra lệnh. “Hằng, em uống đi. Đừng làm hai bác phật lòng.”
Hằng do dự, nhưng rồi cũng đưa ly lên. Cô uống một ngụm nhỏ, cảm thấy vị cay xè lan tỏa trong cổ họng.
“Chưa được!” Ông Trưởng phòng nói. “Uống cả ly đi!”
“Bác… cháu thực sự không uống được nhiều…” Hằng van xin.
Ông Trưởng phòng không nghe. Ông ta đứng dậy, cầm cả chai rượu đến bên cạnh Hằng.
“Để bác rót cho.” Ông ta nói, tay trái vô tình… hay cố ý… đặt lên vai Hằng.
Hằng giật mình, nhưng không dám phản ứng.
Ly rượu được rót đầy. “Uống đi cô. Một ly này, bác sẽ xem xét lại hồ sơ của công ty các cháu.”
Lâm gật đầu với Hằng. “Uống đi em.”
Hằng nhắm mắt, nâng ly lên. Cô uống từng ngụm, cảm thấy lửa cháy trong bụng. Khi ly rượu cạn, đầu cô bắt đầu quay cuồng.
“Giỏi lắm!” Ông Phó phòng vỗ tay. “Rót tiếp đi anh!”
Ly thứ hai. Rồi ly thứ ba.
Đến ly thứ ba, Hằng cảm thấy mọi thứ xung quanh bắt đầu mờ đi. Cô ngồi không vững, phải dựa vào ghế.
“Ôi, cô Hằng say rồi.” Ông Trưởng phòng cười, tay vẫn trên vai cô.
Giờ thì bàn tay đó bắt đầu di chuyển. Từ vai xuống lưng. Rồi dừng lại ở eo.
Hằng muốn đẩy ra, nhưng cô nhìn thấy ánh mắt của Lâm – một ánh mắt cảnh báo: Đừng phá hỏng mọi chuyện.
“Ư… bác…” Hằng lắp bắp.
“Ừ, bác đây.” Ông Trưởng phòng nói, mặt cúi sát vào tai Hằng. “Cô có biết cô đẹp thế nào không?”
Hằng không dám trả lời. Cô chỉ có thể ngồi im, chịu đựng bàn tay đang sờ soạng trên eo mình.
Ông Phó phòng cũng không chịu thua kém. Ông ta đứng dậy, đi đến phía bên kia của Hằng.
“Cô Hằng này,” ông ta nói, tay chạm vào cánh tay cô, “da trắng quá. Như tuyết ấy.”
Hai bàn tay của hai người đàn ông giờ đã bao vây Hằng. Một tay trên eo, một tay trên cánh tay.
Lâm vẫn ngồi đó, uống rượu, như không thấy gì.
“Bác… xin các bác…” Hằng khẽ nói, nước mắt bắt đầu ứa ra.
“Xin gì?” Ông Trưởng phòng hỏi, giọng đầy đe dọa. “Xin chúng tôi thông quan lô hàng? Hay xin chúng tôi… dừng lại?”
Tay ông ta di chuyển lên trên. Giờ đã chạm vào phần hông, sát với ngực.
Hằng run lên. “Dạ… xin các bác thông quan…”
“Thì chúng tôi đang xem xét đây.” Ông Phó phòng nói, tay cũng di chuyển lên. “Nhưng phải có… thiện chí từ phía công ty chứ.”
“Thiện chí…” Hằng lặp lại.
“Đúng vậy.” Ông Trưởng phòng nói, mặt càng lúc càng gần. “Ví dụ như… cô cho chúng tôi thưởng thức vẻ đẹp của cô.”
Tay ông ta cuối cùng cũng tìm đến mục tiêu.
Nó đặt lên ngực trái của Hằng.
“A!” Hằng kêu lên, toàn thân co giật.
“Ôi, mềm quá.” Ông Trưởng phòng thốt lên, bắt đầu bóp nhẹ.
“Bác… đừng…” Hằng khóc.
“Im nào.” Ông Phó phòng nói, tay cũng đặt lên ngực phải của Hằng. “Cứ để chúng tôi thưởng thức.”
Hai bàn tay giờ đã nắm chặt hai bầu ngực của Hằng qua lớp áo vest và áo sơ mi. Chúng bóp, nặn, véo.
“Ư… a… đau…” Hằng rên lên, nước mắt chảy dài.
Cô nhìn về phía Lâm, cầu cứu. Nhưng ông chỉ nhìn cô, rồi quay đi, tiếp tục uống rượu.
“Giám đốc…” Hằng thều thào.
“Em cứ để các bác vui.” Lâm nói, giọng lạnh lùng. “Nhớ đến công ty của chúng ta.”
Câu nói như một nhát dao đâm vào tim Hằng. Cô hiểu rồi. Cô chỉ là một công cụ. Một món hàng để trao đổi.
Ông Trưởng phòng không dừng ở việc sờ soạng qua lớp áo. Tay ông ta bắt đầu với vào bên trong.
“Á… bác làm gì…” Hằng hoảng hốt.
“Cởi áo vest ra nào.” Ông Trưởng phòng nói. “Để chúng tôi nhìn rõ hơn.”
“Không… xin bác…” Hằng van xin.
Nhưng ông ta không nghe. Tay ông ta kéo khóa áo vest của Hằng.
Xoẹt…
Chiếc áo vest xanh navy mở ra, để lộ chiếc áo sơ mi trắng bên trong – và đặc biệt là những đường cong gợi cảm bên dưới lớp vải mỏng.
“Ôi…” Ông Phó phòng thở dài. “Còn đẹp hơn tưởng tượng.”
Tay ông ta với đến hàng cúc áo sơ mi của Hằng.
“Bác… đừng cởi…” Hằng khóc, hai tay vô thức che ngực.
“Buông tay ra.” Ông Trưởng phòng quát, giọng đột nhiên cứng rắn. “Hoặc là lô hàng của các cháu sẽ mãi mãi nằm trong kho!”
Hằng nhìn Lâm lần cuối. Ông gật đầu nhẹ, ánh mắt không một chút thương xót.
Từ từ, Hằng buông tay xuống.
“Tốt lắm.” Ông Phó phòng cười, tay bắt đầu cởi cúc áo.
Cúc thứ nhất mở ra.
Tách.
Một phần nhỏ của chiếc áo lót ren trắng lộ ra.
Cúc thứ hai.
Tách.
Nhiều hơn. Phần ren trắng tinh khiết, làn da trắng nõn bên dưới.
Cúc thứ ba.
Tách.
Giờ thì cả hai người đàn ông đều thở gấp. Trước mắt họ là một phần bầu ngực trắng ngần của Hằng, được viền bằng chiếc áo lót ren màu trắng tinh khiết.
“Đẹp… quá đẹp…” Ông Trưởng phòng thốt lên.
Ông ta không chờ cởi hết cúc. Tay ông ta luồn vào bên trong áo sơ mi, tìm đến chiếc áo lót.
“A! Bác!” Hằng kêu lên khi bàn tay đó chạm vào da thịt mình.
“Im đi.” Ông Trưởng phòng nói, tay kéo chiếc áo lót xuống.
Phần ren trắng bị kéo xuống, để lộ một nửa bầu ngực trái của Hằng.
Ôi…
Trong ánh đèn vàng ấm của phòng VIP, bầu ngực đó trông thật hoàn hảo. Tròn trịa, căng đầy, với làn da trắng mịn như sứ. Đầu ngực màu hồng nhạt đã cứng lại vì sợ hãi và… một chút kích thích không mong muốn.
Ông Phó phòng không chịu kém. Tay ông ta cũng luồn vào áo sơ mi Hằng, kéo chiếc áo lót ở bên phải xuống.
Giờ thì cả hai bầu ngực của Hằng đều đã lộ ra một nửa. Chiếc áo sơ mi trắng vẫn mặc trên người nhưng mở toang, chiếc áo lót ren trắng bị kéo xuống dưới ngực, để lộ phần trên trần trụi.
“Bây giờ,” ông Trưởng phòng nói, giọng khàn khàn vì ham muốn, “hãy để chúng tôi thưởng thức thật sự.”
Hai bàn tay – mỗi người một bên – nắm lấy hai bầu ngực trần của Hằng.
“A! Đau!” Hằng kêu lên khi những ngón tay thô ráp bóp mạnh vào da thịt mềm mại của cô.
“Ngon quá.” Ông Phó phòng rên rỉ, tay véo đầu ngực của Hằng.
“Ư… a… dừng lại đi…” Hằng khóc, nhưng không ai nghe.
Hai người đàn ông say rượu và say quyền lực giờ đã hoàn toàn mất kiểm soát. Họ bóp, nặn, véo bộ ngực của Hằng như đó là một món đồ chơi.
Lâm vẫn ngồi đó, uống rượu, thỉnh thoảng liếc nhìn cảnh tượng với ánh mắt tính toán.
“Giám đốc… cứu em…” Hằng thều thào.
Nhưng Lâm chỉ lắc đầu. “Chịu khó đi em. Vì công ty.”
Câu nói đó phá vỡ nốt hy vọng cuối cùng của Hằng. Cô nhắm mắt lại, để mặc cho những bàn tay thô bạo tiếp tục hành hạ cơ thể mình.
Rồi ông Trưởng phòng cúi xuống.
Miệng ông ta há ra, ngậm lấy đầu ngực trái của Hằng.
“A! Á! ĐỪNG!” Hằng hét lên khi cảm thấy cái miệng nóng ẩm đó mút mạnh vào phần nhạy cảm nhất của mình.
“Ngon… thật ngon…” Ông Trưởng phòng nói giữa những cái mút.
Ông Phó phòng cũng không chịu thua. Ông ta cúi xuống đầu ngực bên phải, dùng lưỡi liếm quanh.
“Ư ư… a a… dừng lại… xin các bác…” Hằng rên la, nước mắt giàn giụa.
Nhưng hai người đàn ông chỉ càng hưng phấn hơn với tiếng kêu của cô. Họ mút mạnh hơn, liếm kỹ hơn, thỉnh thoảng dùng răng cắn nhẹ vào đầu ngực khiến Hằng rú lên vì đau.
Trong căn phòng VIP cách âm dưới tầng hầm này, tiếng rên la của Hằng vang lên nhưng không thể thoát ra ngoài. Cô bị mắc kẹt trong địa ngục này, với những kẻ hành hạ và một ông chủ phản bội.
Và cô biết, đây chỉ là khởi đầu…
đà CÓ FULL TRUEY65N 13 CHƯƠNG AE NÀO THÍCH NT ZALO
Mn đọc thấy hay nt zalo 0835444776 ủng hộ gởi full truyện