CÔ THƯ KÝ XINH ĐẸP – Update Chương 3
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: CÔ THƯ KÝ XINH ĐẸP – Update Chương 3
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: hiếp dâm
Ngày Cập Nhật : 25/05/2026
CHƯƠNG 2: NHỮNG CÁI KÉO XÉ TOẠC
Tiếng mút chụt chụt và tiếng rên ư ứ của Hằng vang lên trong căn phòng VIP cách âm. Hai bầu ngực trắng nõn của cô giờ đã đỏ ửng lên vì bị bóp nặn và mút liếm thô bạo.
Ông Trưởng phòng Hải quan – người đàn ông béo tốt với bàn tay thô kệch – đang say sưa ngậm đầu ngực trái của Hằng, dùng lưỡi liếm quanh rồi mút mạnh như một đứa trẻ đói sữa.
“Ư… a… đừng mút mạnh thế…” Hằng rên, nước mắt chảy dài trên má.
“Ngon… thật ngon…” Ông Trưởng phòng thốt lên giữa những cái mút, tay vẫn bóp mạnh bầu ngực. “Da em mềm quá… ti em thơm quá…”
Bên kia, ông Phó phòng – người đàn ông gầy gò với đôi mắt tinh ranh – cũng không chịu thua. Ông ta dùng cả răng cắn nhẹ vào đầu ngực phải của Hằng, khiến cô giật nảy lên.
“A! Đau! Đừng cắn!” Hằng kêu lên.
“Chỉ cắn nhẹ thôi mà.” Ông Phó phòng cười khúc khích, rồi lại dùng lưỡi liếm vòng quanh như để xoa dịu vết đau. “Ti em đẹp quá… hồng hào… cứng căng…”
Hằng ngồi trên ghế, thân hình run rẩy, hai tay vô thức nắm chặt thành ghế. Chiếc áo vest xanh navy đã mở toang, chiếc áo sơ mi trắng bên trong cũng bị mở hết cúc, để lộ phần trên cơ thể gần như trần trụi. Chiếc áo lót ren trắng tinh khiết giờ đã bị kéo xuống dưới ngực, trở thành một dải ren vô dụng che phủ phần bụng.
Cô liếc nhìn Giám đốc Lâm – người vẫn ngồi đối diện, uống rượu với vẻ mặt bình thản.
“Giám đốc…” Hằng thều thào, giọng đầy nước mắt. “Xin ông…”
Lâm nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng. Ông đặt ly rượu xuống, đứng dậy.
Hằng tưởng ông sẽ can thiệp. Nhưng không.
Lâm đi vòng qua bàn, đến đứng sau lưng Hằng.
“Em ngoan nào.” Ông nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy uy hiếp. “Hai bác đang vui. Đừng làm hỏng.”
Rồi tay ông đặt lên vai Hằng.
Hằng thở phào nhẹ, tưởng đó là cử chỉ an ủi. Nhưng cô đã lầm.
Tay Lâm từ vai trượt xuống, nắm lấy hai cánh tay của Hằng. Và kéo chúng ra phía sau.
“Ơ… Giám đốc… ông làm gì vậy?” Hằng hoảng hốt.
“Giữ tay em thôi.” Lâm nói bình thản. “Để hai bác được tự do… thưởng thức.”
“Không… xin ông đừng…” Hằng van xin.
Nhưng Lâm không buông. Hai tay ông như những chiếc còng, giữ chặt hai cổ tay mảnh mai của Hằng, kéo chúng ra sau lưng ghế.
Giờ thì Hằng hoàn toàn bất lực. Cô không thể che chắn, không thể chống cự. Chỉ có thể ngồi đó, để mặc cho hai người đàn ông kia tha hồ sàm sỡ.
Ông Trưởng phòng nhìn thấy tình thế, cười to.
“Giỏi lắm Giám đốc Lâm! Anh hiểu ý quá!”
Ông ta buông miệng khỏi ngực Hằng, đứng thẳng dậy. Ánh mắt ông ta giờ đã đầy ham muốn tột độ.
“Giờ thì…” ông ta nói, tay với lên phần cổ áo sơ mi của Hằng, “chúng ta cởi bỏ hết những thứ vướng víu này đi.”
“Bác… đừng…” Hằng khóc.
Nhưng ông Trưởng phòng không nghe. Hai tay ông ta nắm lấy hai ve áo sơ mi trắng của Hằng.
Và giật mạnh.
Xé… rách!
Âm thanh vải bị xé toạc vang lên chói tai.
Chiếc áo sơ mi trắng tinh khiết – biểu tượng của sự chuyên nghiệp và thanh lịch – giờ đã bị xé toạc từ cổ xuống ngực. Những mảnh vải trắng rủ xuống, để lộ toàn bộ phần thân trên của Hằng.
“Ôi trời…” Ông Phó phòng thở dài, mắt mở to.
Trước mặt họ giờ là một thân hình trần trụi đến thắt lưng. Hai bầu ngực trắng nõn, căng tròn, với đầu ti hồng hào đang run lên vì lạnh và sợ hãi. Chiếc áo lót ren trắng vẫn còn quanh eo, nhưng giờ chỉ là một dải ren vô dụng.
“Đẹp… quá đẹp…” Ông Trưởng phòng lẩm bẩm.
Tay ông ta với ra, không còn qua lớp vải nữa mà trực tiếp chạm vào làn da trắng mịn của Hằng.
“A…” Hằng rên lên khi bàn tay thô ráp chạm vào ngực mình.
“Da em mềm quá.” Ông Trưởng phòng nói, bắt đầu bóp mạnh. “Như nhung vậy.”
Ông ta dùng cả hai tay, mỗi tay nắm một bầu ngực, bóp mạnh đến mức Hằng cảm thấy như chúng sắp vỡ tan.
“Đau… đau quá…” Hằng khóc.
“Nhẹ thôi mà.” Ông Trưởng phòng cười, nhưng không buông lỏng tay. “Em phải tập quen đi. Sau này còn nhiều dịp nữa.”
“Sau này…?” Hằng lặp lại, tim đau nhói.
“Ừ, sau này.” Ông Phó phòng nói, tay cũng sờ lên ngực Hằng. “Mỗi lần công ty em cần thông quan hàng hóa… em sẽ phải đến đây. Phục vụ chúng tôi.”
Câu nói như một bản án chung thân. Hằng hiểu rằng, từ nay, cô không chỉ mất đi sự trong trắng của buổi tối hôm nay. Cô sẽ phải trở thành gái điếm cho những tên quan chức này mỗi khi công ty cần.
Nước mắt cô chảy không ngừng. Nhưng Lâm vẫn đứng sau, giữ chặt tay cô, không cho cô một cơ hội phản kháng nào.
Ông Trưởng phòng tiếp tục hành hạ bộ ngực của Hằng. Ông ta không chỉ bóp, mà còn dùng móng tay véo vào đầu ngực.
“A! Á! Đừng véo!” Hằng kêu lên khi cơn đau nhói xuyên qua người.
“Ti em đỏ lên này.” Ông Trưởng phòng thích thú nói. “Đẹp quá.”
Ông ta cúi xuống, lại ngậm lấy đầu ngực trái. Lần này, ông ta mút mạnh hơn, dùng răng cắn nhẹ rồi kéo giãn ra.
“Ư ư… a a… đau lắm…” Hằng rên, thân hình co giật.
Bên kia, ông Phó phòng cũng không chịu thua. Ông ta dùng hai ngón tay véo đầu ngực phải của Hằng, vặn vẹo nó như vặn núm radio.
“A! Dừng lại! Xin bác!” Hằng gào lên.
Nhưng hai người đàn ông chỉ càng hưng phấn hơn. Họ như hai con thú đói, say sưa với món ăn ngon trước mặt.
Lâm vẫn đứng sau, im lặng quan sát. Thỉnh thoảng, ông siết chặt hơn hai cổ tay của Hằng, như nhắc nhở cô không được phản kháng.
“Giám đốc… xin ông… nói với các bác dừng lại…” Hằng khóc, quay đầu lại nhìn Lâm.
Nhưng Lâm chỉ lắc đầu. “Em phải chịu đựng. Vì công ty.”
“Vì công ty…” Hằng lặp lại, giọng đầy chua xót.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng tách rời tâm trí khỏi cơ thể. Cô nghĩ về con trai nhỏ ở nhà, về mẹ già đang chờ cô về. Cô phải sống. Phải chịu đựng. Cho gia đình.
Nhưng sự đau đớn thể xác quá lớn, không thể phớt lờ.
Ông Trưởng phòng đột nhiên buông miệng khỏi ngực Hằng. Ông ta nhìn xuống phần eo, nơi chiếc áo lót ren trắng vẫn còn.
“Cái này cũng phải bỏ đi.” Ông ta nói.
“Bác… đừng…” Hằng van xin, biết rằng một khi chiếc áo lót cuối cùng bị cởi bỏ, cô sẽ hoàn toàn trần trụi.
Nhưng ông Trưởng phòng không nghe. Tay ông ta với xuống, nắm lấy dải ren trắng quanh eo Hằng.
Chiếc áo lót ren trắng – từng là một món đồ lót đẹp đẽ, tinh tế mà Hằng đã chọn kỹ cho buổi gặp quan trọng – giờ chỉ là một thứ vướng víu cần loại bỏ.
Ông Trưởng phòng kéo mạnh.
Rắc!
Âm thanh khóa áo lót bị bật ra.
Chiếc áo lót ren trắng rời khỏi cơ thể Hằng, rơi xuống sàn nhà như một chiếc lá rụng.
Giờ thì Hằng hoàn toàn trần trụi đến thắt lưng. Hai bầu ngực trắng nõn, căng tròn, với những vết đỏ và bầm tím do bị bóp nặn. Đầu ngực hồng hào, sưng lên vì bị mút và véo.
“Hoàn hảo.” Ông Phó phòng thở dài, mắt không rời thân hình Hằng.
Ông Trưởng phòng cười to, tay lại sờ lên ngực Hằng. Lần này không còn lớp vải nào ngăn cách. Da thịt tiếp xúc trực tiếp với da thịt.
“A…” Hằng rên lên khi bàn tay thô ráp đó xoa khắp ngực mình.
“Da em mịn quá.” Ông Trưởng phòng nói, tay di chuyển xuống bụng. “Bụng em phẳng quá. Em giữ dáng tốt thật.”
Tay ông ta tiếp tục xuống dưới, đến phần thắt lưng quần.
Hằng giật mình. “Bác… xin bác đừng xuống nữa…”
“Tại sao không?” Ông Trưởng phòng hỏi, ánh mắt đầy ham muốn. “Chúng tôi muốn thưởng thức toàn bộ cơ thể em.”
“Xin bác… phần đó… không được…” Hằng khóc.
Ông Trưởng phòng nhìn Lâm. “Giám đốc Lâm, anh nói với cô thư ký của anh đi.”
Lâm thở dài. “Hằng, em nghe lời các bác đi. Nhớ đến lô hàng 20 tỷ đồng kia. Nhớ đến hàng trăm nhân viên sắp mất việc.”
Hằng nín thở. Một lần nữa, ông dùng công ty và đồng nghiệp để đe dọa cô.
“Vâng…” Cô thều thào, đầu cúi xuống.
Ông Trưởng phòng cười đắc ý. Tay ông ta với đến khóa quần của Hằng.
Xoẹt…
Tiếng khóa kéo mở ra.
Hằng nhắm nghiền mắt lại, nước mắt chảy dài. Cô biết mình đã mất tất cả. Danh dự. Sự trong trắng. Và có lẽ… cả linh hồn.
Trong căn phòng VIP cách âm dưới tầng hầm, ba người đàn ông và một người phụ nữ bất lực. Một vở kịch đen tối vừa mới bắt đầu màn thứ hai.
Và Hằng biết rằng, đêm nay còn rất dài…
đà CÓ FULL TRUEY65N 13 CHƯƠNG AE NÀO THÍCH NT ZALO
Mn đọc thấy hay nt zalo 0835444776 ủng hộ gởi full truyện