CÔ THƯ KÝ XINH ĐẸP – Update Chương 3
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: CÔ THƯ KÝ XINH ĐẸP – Update Chương 3
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: hiếp dâm
Ngày Cập Nhật : 25/05/2026
CHƯƠNG 3: TRÊN BÀN TIỆC
Xoẹt…
Tiếng khóa kéo quần của Hằng mở ra như một bản án cuối cùng. Cô nhắm nghiền mắt, nước mắt nóng hổi chảy xuống má, hòa vào những giọt mồ hôi lạnh.
Ông Trưởng phòng Hải quan – bàn tay thô kệch vẫn đang nắm chặt khóa kéo – cười khẩy một tiếng đầy thỏa mãn.
“Giờ thì…” giọng ông ta khàn đặc vì ham muốn, “hãy cởi bỏ nốt đi.”
Tay ông ta kéo mạnh.
Chiếc quần âu màu đen – phần còn lại của bộ vest công sở chỉnh tề – tuột xuống đùi Hằng, để lộ đôi chân thon dài bọc trong đôi tất da mỏng màu nude. Và quan trọng hơn, chiếc quần lót ren màu trắng đồng bộ với áo lót đã bị xé toạc.
“Ôi trời ơi…” Ông Phó phòng thở dài, mắt mở to như muốn nuốt chửng cảnh tượng trước mặt.
Hằng ngồi trên ghế, giờ chỉ còn chiếc áo vest xanh navy mở toang phía trên, và chiếc quần lót ren trắng phía dưới. Phần giữa cơ thể hoàn toàn trần trụi, với hai bầu ngực đầy đặn run lên từng hồi.
“Đứng dậy.” Ông Trưởng phòng ra lệnh.
Hằng do dự, nhưng Lâm vẫn đứng sau, giữ chặt tay cô. Ông đẩy nhẹ, buộc Hằng phải đứng lên.
“Ư…” Hằng rên lên, đôi chân run rẩy không vững.
Chiếc quần âu tuột xuống tận mắt cá, và Hằng phải bước ra khỏi nó, để lại trên sàn một đống quần áo hỗn độn – biểu tượng của sự nghiệp và danh dự đã bị chà đạp.
“Giờ thì…” Ông Trưởng phòng nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở chiếc bàn ăn lớn đã được dọn sạch các món ăn, chỉ còn khăn trải bàn màu trắng tinh. “Nằm lên đó.”
Hằng giật mình. “Bác… bác định làm gì?”
“Nằm lên bàn.” Ông Trưởng phòng nói, giọng không cho phép từ chối. “Để chúng tôi… chiêm ngưỡng toàn diện.”
“Không… xin bác…” Hằng lùi lại, nhưng Lâm vẫn giữ chặt tay cô.
“Hằng.” Giọng Lâm lạnh lùng vang lên sau tai cô. “Em có muốn lô hàng được thông quan không?”
“Dạ… muốn ạ…” Hằng khóc.
“Vậy thì nghe lời các bác.”
Hằng nuốt nước bọt, nước mắt mờ cả hai mắt. Cô nhìn chiếc bàn ăn rộng, mặt bóng loáng dưới ánh đèn chùm. Nó không còn là bàn tiệc nữa, mà là bàn thờ mà cô sắp phải hiến tế chính mình.
Từng bước chân nặng trĩu, Hằng tiến đến bàn. Tay cô vẫn bị Lâm giữ chặt phía sau.
“Tốt lắm.” Ông Trưởng phòng nói, tay đã cởi hết áo vest và áo sơ mi của mình, để lộ thân hình béo mỡ, da đỏ ửng vì rượu và hưng phấn. “Nằm xuống đi.”
Hằng quay lại nhìn Lâm lần cuối. Ông gật đầu, ánh mắt không một chút thương xót.
Từ từ, Hằng nằm xuống bàn. Mặt bàn đá lạnh toát khiến da thịt cô nổi da gà. Khăn trải bàn màu trắng cọ vào lưng, cảm giác như một tấm vải liệm.
“Buông tay cô ra.” Ông Trưởng phòng ra lệnh cho Lâm.
Lâm do dự một giây, rồi buông tay Hằng ra. Nhưng ông không đi đâu. Ông đứng cạnh bàn, như một người gác tù.
Hằng nằm trên bàn, toàn thân run lên. Cô che ngực bằng một tay, tay kia che phần dưới. Nhưng đó chỉ là cử chỉ vô ích.
Ông Trưởng phòng bước đến, đứng cạnh đầu Hằng. Ông ta cúi xuống, mùi rượu nồng nặc phả vào mặt cô.
“Cô biết không,” giọng ông ta khàn khàn, “từ lần đầu nghe giọng cô qua điện thoại, tôi đã muốn… được thấy cô rồi.”
Tay ông ta chạm vào má Hằng, vuốt dọc theo đường viền hàm.
“Da cô mịn quá.” Ông ta thì thầm. “Như da em bé.”
Hằng nhắm mắt, nước mắt lại trào ra. Cô không dám nhìn, không dám phản ứng.
Ông Trưởng phòng không dừng ở đó. Tay ông ta từ má di chuyển xuống cổ, rồi xuống ngực.
Khi bàn tay đó chạm vào bầu ngực trần của Hằng, cô giật nảy lên.
“A!”
“Nằm yên.” Ông Trưởng phòng nói, tay đã nắm trọn bầu ngực trái của Hằng.
Ông ta bóp mạnh, xoay tròn, dùng ngón tay cái véo đầu ngực.
“Ư… ư… đau…” Hằng rên, thân hình cong lên.
“Đau mới sướng.” Ông Phó phòng nói, giờ cũng đã cởi áo, đến đứng bên kia bàn. Tay ông ta với ra, nắm lấy bầu ngực phải của Hằng.
Giờ thì hai bàn tay của hai người đàn ông cùng bóp nặn hai bầu ngực của Hằng. Họ như hai người thợ nặn bột, nhào nặn thân thể cô thành hình thù họ muốn.
“Ti em cứng quá.” Ông Trưởng phòng cười. “Chắc là em cũng thích đấy nhỉ?”
“Không… em không…” Hằng lắp bắp.
“Nói dối.” Ông Phó phòng nói, dùng hai ngón tay véo mạnh đầu ngực. “Ti em cứng như hạt đậu rồi này.”
Hằng xấu hổ vô cùng. Cơ thể cô phản bội lại cô. Dù tâm trí kinh tởm, ghê sợ, nhưng cơ thể vẫn có những phản ứng sinh lý không thể kiểm soát.
Ông Trưởng phòng cúi xuống, lại ngậm lấy đầu ngực trái của Hằng. Lần này, ông ta không chỉ mút, mà còn dùng răng cắn nhẹ, kéo giãn ra.
“A! Á! Đừng cắn!” Hằng kêu lên.
“Ngon…” Ông Trưởng phòng thốt lên giữa những cái mút. “Vị của em… thơm quá…”
Ông Phó phòng cũng cúi xuống đầu ngực bên kia, dùng lưỡi liếm quanh rồi mút mạnh.
“Ư ư… a a… dừng lại đi…” Hằng rên la, hai chân co quắp lại.
Nhưng hai người đàn ông không dừng. Họ say sưa với trò chơi của mình, với thân thể mềm mại, trắng nõn của người phụ nữ bất lực trên bàn.
Rồi ông Trưởng phòng đột nhiên ngẩng đầu lên. Ánh mắt ông ta dừng lại ở phần dưới cơ thể Hằng – nơi chiếc quần lót ren trắng vẫn còn che phủ phần nhạy cảm cuối cùng.
“Cái đó…” ông ta nói, “cũng phải bỏ đi.”
“Không!” Hằng kêu lên, hai tay vội che vùng kín. “Xin bác… phần đó… không được…”
“Tại sao không?” Ông Trưởng phòng hỏi, ánh mắt sắc lạnh. “Cô nghĩ chúng tôi sẽ dừng lại ở đây sao?”
Ông ta nhìn Lâm. “Giám đốc Lâm, anh nói đi.”
Lâm thở dài. “Hằng, em đã đi đến bước này rồi. Đừng làm hỏng mọi chuyện.”
“Nhưng… nhưng…” Hằng khóc nức nở.
“Nhưng gì?” Ông Trưởng phòng quát. “Cô muốn lô hàng 20 tỷ đồng kia mục nát trong kho hải quan? Muốn hàng trăm nhân viên của công ty cô mất việc?”
Hằng im lặng, nước mắt chảy không ngừng.
Ông Trưởng phòng không chờ cô trả lời. Tay ông ta với xuống, nắm lấy hai bên hông chiếc quần lót ren trắng của Hằng.
“Đừng…” Hằng thều thào.
Nhưng ông ta không nghe. Một cái giật mạnh.
Xé… rách!
Âm thanh ren bị xé toạc vang lên.
Chiếc quần lót ren trắng – món đồ cuối cùng che chở sự riêng tư của Hằng – bị xé toạc từ hai bên hông, rồi bị kéo tuột xuống chân.
Giờ thì Hằng hoàn toàn trần trụi trên bàn tiệc. Một cơ thể phụ nữ 34 tuổi với làn da trắng nõn, đường cong hoàn hảo, giờ đã trở thành món đồ chơi cho ba người đàn ông.
“Ôi Chúa ơi…” Ông Phó phòng thốt lên, mắt không rời vùng kín của Hằng. “Đẹp… quá đẹp…”
Hằng nhắm nghiền mắt, hai tay che mặt. Cô không muốn nhìn, không muốn thấy ánh mắt thèm khát của họ đang dò xét từng centimet trên cơ thể mình.
Ông Trưởng phòng cười to, tay vuốt dọc theo bụng Hằng, xuống đến đùi trong.
“Da em mịn quá.” Ông ta thì thầm. “Như lụa vậy.”
Tay ông ta tiếp tục di chuyển vào trong, đến phần đùi trong của Hằng.
Hằng giật mình, hai chân khép chặt lại.
“Mở chân ra.” Ông Trưởng phòng ra lệnh.
“Xin bác…” Hằng van xin.
“MỞ CHÂN RA!” Ông ta quát.
Hằng run lên, nhưng vẫn không mở chân.
Lâm bước đến. “Hằng, em có muốn tôi gọi điện cho phòng nhân sự giải quyết hợp đồng của em không?”
Câu đe dọa đó hiệu quả hơn bất kỳ lời nói nào. Hằng biết nếu mất việc, cô và gia đình sẽ lâm vào cảnh khốn cùng.
Từ từ, trong nước mắt, Hằng mở hai chân ra.
“Tốt lắm.” Ông Trưởng phòng cười đắc ý.
Giờ thì toàn bộ cơ thể Hằng đã được phơi bày. Từ ngực xuống bụng, xuống vùng kín, xuống đùi trong. Một bức tranh khiêu dâm sống động.
Ông Trưởng phòng đặt tay lên đùi trong của Hằng, vuốt nhẹ lên xuống.
“Em có biết,” giọng ông ta khàn khàn, “từ bao lâu rồi tôi không được chạm vào một người phụ nữ đẹp như em?”
Hằng không trả lời. Cô chỉ khóc.
Tay ông ta tiếp tục di chuyển lên trên, đến gần vùng kín của Hằng.
“Bác… xin bác đừng…” Hằng thều thào.
“Nói ‘xin’ nữa đi.” Ông Trưởng phòng thích thú. “Tôi thích nghe em nói ‘xin’.”
Tay ông ta cuối cùng cũng chạm vào vùng kín của Hằng.
“A!” Hằng kêu lên, toàn thân co giật.
“Ôi… ẩm ướt rồi này.” Ông Trưởng phòng cười. “Em nói không thích, nhưng cơ thể em thì khác.”
Hằng xấu hổ đến muốn chết. Cô ghét bản thân mình. Ghét cơ thể đã phản bội lại mình.
Ông Trưởng phòng không dừng lại. Ngón tay ông ta bắt đầu xâm nhập vào trong cơ thể Hằng.
“Ư… ư… a…” Hằng rên lên, cảm thấy sự xâm phạm thô bạo.
“Chặt quá.” Ông Trưởng phòng nói. “Chắc lâu rồi em không có đàn ông nhỉ?”
Hằng không trả lời. Cô đã ly hôn hơn một năm, và chưa từng quan hệ với ai kể từ đó. Và giờ, sự trong trắng đó đang bị xâm phạm một cách thô bạo nhất.
Ông Phó phòng cũng không chịu đứng ngoài. Tay ông ta với xuống, nắm lấy một bầu ngực của Hằng, bóp mạnh.
“Chúng ta chia nhau nhé.” Ông Phó phòng nói với ông Trưởng phòng. “Anh chơi phần dưới, tôi chơi phần trên.”
“Được.” Ông Trưởng phòng gật đầu, ngón tay vẫn động đậy bên trong Hằng.
Giờ thì Hằng bị tra tấn từ cả hai phía. Trên ngực bị bóp nặn, mút liếm. Dưới bị xâm nhập thô bạo. Cô như một con búp bê vỡ, bị hai đứa trẻ nghịch ngợm hành hạ.
“Ư ư… a a… đau… đau quá…” Hằng rên la, nước mắt ướt đẫm cả mặt bàn.
“Nói ‘xin các bác’ đi.” Ông Trưởng phòng đe dọa. “Nói đi thì chúng tôi sẽ nhẹ tay hơn.”
Hằng do dự. Nhưng cơn đau quá lớn.
“Xin… xin các bác…” Cô thều thào.
“Nói to lên!” Ông Phó phòng quát, tay véo mạnh đầu ngực Hằng.
“A! XIN CÁC BÁC!” Hằng gào lên.
“Haha! Tốt lắm!” Ông Trưởng phòng cười to. “Giờ thì… chúng ta bắt đầu phần chính nhé.”
Ông ta rút tay ra, bắt đầu cởi quần.
Hằng biết điều gì sắp xảy ra. Cô nhìn về phía Lâm, ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng cuối cùng.
Nhưng Lâm chỉ quay đi, rót cho mình một ly rượu khác.
Trong căn phòng VIP cách âm dưới tầng hầm nhà hàng XYZ, một vụ hiếp dâm tập thể sắp diễn ra. Và nạn nhân là một người phụ nữ bất lực, với gia đình và công việc làm con tin.
Hằng nhắm mắt lại, chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.
Đêm còn rất dài…
Và những chương tiếp theo của bi kịch này sẽ còn đen tối hơn nữa…
đà CÓ FULL TRUEY65N 13 CHƯƠNG AE NÀO THÍCH NT ZALO
Mn đọc thấy hay nt zalo 0835444776 ủng hộ gởi full truyện