Vợ Dỗi Chồng Đi KTV Với Bạn, Không Ngờ Bị Mấy Lão Đại Gia Cưỡng Hiếp

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Vợ Dỗi Chồng Đi KTV Với Bạn, Không Ngờ Bị Mấy Lão Đại Gia Cưỡng Hiếp

Ngày Cập Nhật : 04/05/2026

Ánh nắng chiều vàng dịu dàng len qua khe rèm cửa sổ mỏng, chiếu rọi lên căn phòng khách nhỏ gọn nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng đến mức không một hạt bụi.

Yến ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, hai tay khéo léo gấp từng chiếc áo sơ mi của chồng với từng nếp gấp vuông vắn.

Cô chỉ cao 1m54, thân hình nhỏ nhắn nhưng cân đối đến mức khiến bất kỳ người đàn ông nào nhìn qua cũng phải nuốt nước bọt.

Vòng eo thon nhỏ nhắn như được chạm khắc, mông tròn đầy đặn căng mọng, phập phồng nhẹ dưới lớp váy mỏng ôm sát, đôi chân thon gọn trắng muốt.

Bộ ngực không to nhưng vừa vặn, đủ tạo nên đường cong mềm mại khiêm tốn. Đặc biệt nhất là cái lồn của cô, dù đã được chồng dùng cả năm rồi nhưng nó vẫn khít, nóng ấm, hồng hào.

Yến là một người phụ nữ chuẩn mực theo đúng nghĩa đen của từ “công dung ngôn hạnh”. Cô nói năng nhẹ nhàng, giọng ngọt ngào như mật, cử chỉ điềm đạm, luôn giữ nụ cười dịu dàng ngay cả khi mệt mỏi vì việc nhà.

Trong nhà, cô là người vợ chu toàn nhất: cơm ngon canh ngọt mỗi ngày, nhà cửa sạch bong kin kít, quần áo chồng luôn là phẳng phiu thơm phức.

Cô chưa bao giờ nói một lời thô tục, chưa từng mặc đồ hở hang ra ngoài đường, và cũng chưa từng chủ động đòi hỏi chuyện chăn gối.

Với Yến, tình dục chỉ là nghĩa vụ thiêng liêng của người vợ, là cách để cô chiều chồng, chứ không phải là thứ cô khao khát hay thèm thuồng. Cô coi đó là bổn phận, chứ không phải khoái cảm.

Còn Nam, chồng cô, thì hoàn toàn ngược lại. Nam cao lớn, vai rộng, nhưng dục vọng của anh thì không bao giờ biết đủ.

Anh cực kỳ dâm đãng, thậm chí có thể gọi là biến thái. Hầu như tuần nào Nam cũng lén lút mua về những món đồ chơi tình dục kỳ quặc và dâm ô: lọ gel bôi trơn vị dâu ngọt ngào, chuỗi hậu môn rung bần bật, máy rung mini hình con thỏ nhọn hoắt, quần lót rung điều khiển từ xa, thậm chí cả cái kẹp vú kim loại có chuông leng keng…

Mỗi lần anh mang về, anh đều hí hửng như thằng nhóc được quà, ôm chặt Yến từ phía sau, tay vuốt ve cái mông bự của vợ, thì thầm vào tai cô bằng giọng khàn khàn đầy ham muốn:

“Em thử cho anh đi Yến ơi… chỉ một lần thôi mà… Anh muốn thấy vợ anh đeo cái quần lót rung này lúc anh địt lồn em thật mạnh…”

Yến luôn đỏ bừng mặt, cúi gằm đầu né tránh, hai tay siết chặt vạt áo, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết:

“Anh… em ngại lắm… Đồ này xấu hổ quá… Em không phải loại phụ nữ dâm đãng như vậy…”

Nhưng rồi, vì yêu chồng, vì không muốn Nam buồn lòng, Yến vẫn chiều anh.

Cô sẽ miễn cưỡng đeo cái quần lót rung vào trong nhà, để Nam bật remote khiến cái lồn khít của cô rung bần bật suốt cả buổi chiều.

Hoặc cô sẽ nằm im thin thít, hai chân hơi chùng ra, để Nam bôi một ít gel kích thích nóng rát lên cái lồn khít khìn khít của mình trước khi quan hệ.

Cô không bao giờ chủ động, không bao giờ đòi hỏi, chỉ lặng lẽ nằm đó, hai tay nắm chặt ga giường đến trắng khớp, cắn chặt môi dưới để kìm nén.

Những đêm ấy, khi Nam đè cô xuống giường, cởi phăng quần áo, lôi cái cặc to cứng ngắc đang giật giật ra ngoài rồi lao vào mạnh bạo, đẩy sâu cái cặc nóng hổi vào tận đáy lồn khít nóng bỏng của vợ, Yến luôn cố gắng hết sức không rên rỉ.

Dù khoái cảm có dâng trào đến mức nước dâm ướt đẫm đùi cô, dù Nam liên tục va chạm mạnh vào điểm nhạy cảm sâu trong lồn khiến cô run lên từng cơn, dù cái cặc to của chồng đụ tới đụ lui khiến nước dâm chảy dài xuống khe mông, Yến vẫn chỉ thở hổn hển qua kẽ răng, đôi khi chỉ phát ra những tiếng rên rất nhỏ, rất khẽ, đầy xấu hổ:

“Hmmm… anh… chậm thôi… em… em không chịu nổi…”

Cô nghĩ rằng rên rỉ to, la hét vì khoái cảm là điều rất xấu hổ, là không đúng với một người phụ nữ chuẩn mực, đoan trang như cô.

Vì vậy cô luôn kìm nén, luôn cố giữ hình ảnh của mình – một người vợ hiền lành, công dung ngôn hạnh – ngay cả khi đang bị chồng địt lồn đến mức nước dâm chảy lênh láng xuống ga giường.

Nam thì ngược lại, anh càng hứng khởi điên cuồng khi thấy vợ cố kìm nén như vậy. Anh thích nhìn Yến đỏ mặt, cắn môi run run, hai tay siết chặt ga giường mà không dám rên to.

Anh thích cảm giác chinh phục cái lồn khít và tâm hồn thánh thiện của vợ từng chút một, từng cú địt mạnh bạo.

Đó là cuộc sống hôn nhân của hai người.

Ít nhất là cho đến hiện tại…

Hôm qua là sinh nhật lần thứ 28 của Yến.

Cô đã chuẩn bị từ rất sớm. Từ sáng tinh mơ, Yến đã ra chợ mua những nguyên liệu tươi nhất: miếng thịt bò ngon mềm để xào lăn, cá lóc đồng làm canh chua, tôm tươi luộc, rau củ xào thập cẩm, và cả cái bánh kem nhỏ xinh cô tự tay trang trí bằng những bông hoa kem trắng muốt.

Căn nhà thơm phức mùi thức ăn từ chiều. Cô mặc chiếc váy suông màu kem yêu thích, mái tóc búi cao gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng đúng kiểu người vợ đoan trang.

Mọi thứ đều hoàn hảo, chỉ chờ Nam về để cùng ăn bữa tối ấm cúng, để cô được nghe chồng nói một câu “Chúc mừng sinh nhật em” dù chỉ là nhẹ nhàng.

Nhưng sáu giờ tối trôi qua… bảy giờ… tám giờ…

Bàn ăn đã dọn sẵn, thức ăn nóng hổi được hâm đi hâm lại ba lần. Yến ngồi một mình trên ghế sofa, hai tay đặt gọn trên đùi, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào đồng hồ treo tường.

Cô chỉ mong chồng về, chỉ mong được nghe một lời chúc sinh nhật từ người đàn ông mà cô đã chiều chuộng bằng cả tấm lòng.

Mười một giờ kém mười lăm phút, cửa nhà mới vang lên tiếng chìa khóa loảng xoảng. Nam bước vào, mặt mày mệt mỏi, áo sơ mi nhăn nhúm, mùi rượu thoang thoảng.

Anh cởi giày xong, ngạc nhiên khi thấy bàn ăn đầy ắp và vợ vẫn còn ngồi đó, chưa thay đồ ngủ.

“Ơ… em chưa ngủ à? Sao dọn nhiều món thế này?” Nam hỏi, giọng hơi ngái ngủ.

Yến ngẩng lên, nụ cười dịu dàng vẫn giữ trên môi dù tim cô đang thắt lại. Cô cố gắng nói nhẹ nhàng:

“Hôm nay… là sinh nhật em mà anh…”

Nam đứng hình một giây, rồi vỗ trán:

“Á… trời ơi anh quên mất! Hôm nay bận họp hành với khách tới khuya, anh xin lỗi em nhé… Mai anh bù cho em, được không?”

Yến không nói gì thêm. Cô chỉ lặng lẽ đứng dậy, hâm lại món ăn một lần nữa cho chồng.

Nam ăn vài miếng rồi kêu mệt, đi tắm rồi lên giường ngủ ngay.

Không một cái ôm, không một nụ hôn, không một lời chúc sinh nhật nào. Cái lồn khít nóng ấm của Yến đêm đó vẫn trống rỗng, không được chồng động vào.

Đêm ấy, Yến nằm cạnh chồng mà nước mắt lặng lẽ rơi. Cô không trách Nam to tiếng, chỉ thấy lòng mình trống rỗng và buồn bã đến lạ.

Cô đã cố gắng chiều chồng đủ mọi thứ, từ chuyện chăn gối dâm đãng đến việc nhà, vậy mà sinh nhật của chính mình lại bị quên sạch. Nỗi tủi thân dâng lên khiến cô không ngủ nổi.

Sáng hôm nay, sau khi Nam đi làm, Yến không muốn ở lại căn nhà trống trải đó nữa. Cô gói gọn vài bộ đồ, gọi điện cho Lan – đứa bạn thân từ thời đại học – rồi bắt taxi sang nhà Lan ở nhờ một đêm.

Lan mở cửa, thấy mặt Yến buồn thiu thì kéo ngay bạn vào nhà, ôm chặt. Hai người ngồi trong phòng khách nhỏ của Lan, trước mặt là hai ly trà nóng. Yến kể hết, giọng nhỏ nhẹ, điềm đạm như mọi khi:

“Chịu anh ấy lắm rồi Lan… Tao nấu cả đống món, chờ đến mười một giờ khuya mới về. Anh ấy quên sinh nhật tao luôn… Tao không trách, nhưng tao buồn thật sự…”

Lan vuốt tóc bạn, giọng ấm áp:

“Mày khổ thế? Nam nó bận thì bận, nhưng cũng phải biết quan tâm chứ. Mày hiền quá, chiều nó suốt nên nó quen đi. Thôi hôm nay buông xõa một chút đi Yến. Đừng có ở nhà buồn nữa.”

Hai người ngồi nói chuyện rất lâu. Yến chia sẻ những áp lực trong hôn nhân, trong quá trình xây dựng gia đình với Nam.

Lan lắng nghe Yến tâm sự xong, vuốt nhẹ tóc bạn, rồi mỉm cười nhẹ:

“Thôi, tối nay mình đi karaoke đi Yến. Ở đó có phòng hát riêng tư, đồ uống ngon. Mày ra ngoài hát hò tí cho đỡ buồn. Để tao lo hết, mày chỉ cần mặc đồ đẹp vào là được.”

Yến giật mình, lập tức lắc đầu nhẹ, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết:

“Karaoke á? Không được đâu Lan ơi… Tao chưa từng đi karaoke lần nào. Đi karaoke không phải chỗ cho người như tao đâu. Tao ngại lắm… Tao là phụ nữ có chồng, đi chỗ đó người ta nghĩ sao chứ?”

Lan cười, nắm tay bạn thật chặt:

“Mày lo gì chứ Yến? Tao biết mày hiền, tao dẫn mày đến chỗ tử tế mà. Không phải karaoke ồn ào hay có tiếp viên đâu, là phòng karaoke sang trọng, riêng tư, khách toàn người lịch sự đi hát thư giãn sau giờ làm thôi. Mình ngồi hát vài bài nhạc yêu thích, vừa hát vừa tâm sự. Mày đang buồn thế này, ở nhà một mình càng buồn thêm. Ra ngoài hát hò thay đổi không khí một chút đi, không ai biết đâu.”

Yến vẫn còn do dự, cắn môi dưới, hai tay siết chặt vạt áo:
“Nhưng… tao mặc gì cũng không hợp với chỗ đó. Tao hát chẳng hay, lại chẳng biết cách ứng xử ở karaoke… Tao sợ lắm Lan ơi.”

Lan lấy điện thoại ra, lướt nhanh rồi dúi vào tay Yến:
“Thôi nào, mày xem ảnh này đi. Đây là chỗ tao hay dẫn bạn bè đến.”

Cô zoom vào vài tấm ảnh: không gian karaoke sang trọng với ánh đèn vàng ấm áp, phòng riêng có ghế sofa da êm ái, màn hình lớn, micro chuyên nghiệp, không khí sạch sẽ và riêng tư, không ai mặc hở hang hay ồn ào.

“Thấy chưa? Nhìn có dâm đãng hay hỗn loạn không? Hoàn toàn sạch sẽ và lịch sự. Mày đi với tao, tao cam đoan không để ai làm phiền mày đâu.”

Yến xem ảnh một lúc, im lặng. Nỗi buồn hôm qua vẫn còn đè nặng trong lòng khiến cô cuối cùng cũng khẽ thở dài, giọng nhỏ xíu đầy do dự:

“…Thôi được rồi… Nhưng tao chỉ ngồi nghe và hát vài bài nhẹ thôi nhé. Nếu thấy không thoải mái là mình về ngay, được không?”

Lan cười tươi rói, ôm vai bạn thật chặt:
“Ừ, tao biết mày hiền mà. Đồng ý là tốt rồi! Đi thay đồ đi, tối nay mình ra ngoài hát hò một chút cho khuây khỏa.”

Yến đứng dậy, tim hơi đập nhanh. Cô không biết quyết định này có đúng không nữa, trốn chồng đi karaoke à, liệu anh ấy có giận mình không nhỉ?…

Hai người bước xuống xe ngay trước sảnh chính của quán karaoke.

Lan mặc một chiếc đầm mini hai dây màu đỏ rượu, chất vải mỏng óng ánh, ôm sát lấy thân hình đầy đặn của cô.

Váy ngắn đến giữa đùi, để lộ đôi chân dài trắng muốt và cái mông căng tròn lúc cô bước đi khẽ lắc lư. Phần ngực được khoét sâu, hai quả ngực đầy đặn lấp ló, rung rinh theo từng bước chân.

Lan còn xõa tóc xoăn nhẹ, trang điểm đậm hơn thường ngày, son đỏ chót, trông vừa quyến rũ vừa tự tin.

Còn Yến thì… lần đầu tiên trong đời cô mặc thứ đồ “hở hang” đến vậy.

Chiếc đầm body màu đen bó sát như được đổ keo lên người. Chất vải co giãn ôm khít từng đường cong, tôn lên vòng eo con kiến nhỏ nhắn và cái mông tròn đầy đặn căng mọng.

Phần ngực khoét sâu hình chữ V, để lộ khe ngực trắng muốt và phần da thịt mềm mại. Đầm ngắn chỉ tới giữa đùi, mỗi khi Yến bước nhẹ là lớp vải mỏng lại cọ vào da thịt, khiến cô vô thức khép hai chân lại.

Cô cố gắng kéo vạt đầm xuống một chút, mặt đỏ bừng, giọng nhỏ xíu:

“Lan ơi… đầm này… nó hở quá… anh Nam mà biết chắc giết tao mất… mày lựa cho tao bộ đồ nhìn kì thế…”

Lan cười lớn, kéo tay bạn đi thẳng vào sảnh:

“Thôi đi, hôm nay buông xõa một chút đi! Mày mặc đẹp lắm, nhìn sexy vl luôn. Yên tâm, ở đây toàn người lịch sự thôi.”

Quán karaoke hiện ra trước mắt họ đúng như một khách sạn 4 sao. Tòa nhà cao bốn tầng, mặt ngoài ốp đá granite đen bóng loáng, đèn neon vàng kim chạy dọc theo bảng hiệu “Karaoke Royal Palace” lớn đến mức nhìn từ xa đã thấy.

Hai bên cửa kính tự động là hai hàng cột đá trắng cao vút, phía trên là mái vòm kính trong suốt phản chiếu ánh đèn đường lung linh.

Khi hai cô bước vào, cánh cửa kính tự động mở ra.

Bên trong là một hành lang rộng mênh mông, thảm đỏ dày, ánh đèn vàng ấm áp. Hai bên hành lang là hàng chục cánh cửa phòng kín mít, đánh số từ 01 đến… Yến liếc thấy tận số 35, mà đây chỉ mới là tầng một, còn 2 tầng phía trên nữa.

Kỳ lạ là dù có rất nhiều phòng, nhưng xung quanh hoàn toàn im ắng. Không một tiếng nhạc, không một tiếng cười nói nào lọt ra ngoài. Cách âm ở đây tốt đến mức gần như tuyệt đối.

Họ đi thẳng đến quầy lễ tân.

Một cô nhân viên mặc vest đen lịch sự mỉm cười chào:

“Chào hai chị, hai chị muốn phòng mấy người ạ?”

Lan nhanh nhảu:

“Phòng đôi, phòng VIP nếu còn. Chúng tôi hai người thôi.”

Cô lễ tân gõ máy tính nhanh rồi gật đầu:

“Còn phòng 70, tầng 2 ạ. Đây là chìa khóa. Hai chị có cần order đồ uống hay món ăn gì không?”

Lan quay sang Yến, nháy mắt:

“Trái cây đĩa lớn, nước ngọt, ít bánh snack nhé. Tao khát lắm rồi.”

Yến chỉ gật đầu nhẹ, không dám nói gì thêm vì vẫn đang xấu hổ với chiếc đầm body khoét ngực của mình.

Hai cô được dẫn lên tầng hai. Cửa phòng 70 mở ra là một không gian sang trọng, ghế sofa da đen rộng rãi, màn hình TV lớn, hệ thống đèn LED đổi màu nhẹ nhàng, micro chuyên nghiệp đặt ngay ngắn trên bàn.

Họ vừa ngồi xuống, phục vụ đã mang lên một đĩa trái cây tươi khổng lồ: dưa hấu, nho, thanh long, xoài cắt sẵn, kèm theo hai ly nước cam.

Lan cầm micro, chọn ngay bài “Em là của anh” rồi kéo Yến hát chung.

Giọng Lan to, nhiệt tình, vừa hát vừa lắc lư theo điệu nhạc. Yến chỉ hát nhẹ nhàng, giọng trong trẻo nhưng ngại ngùng, hai tay vẫn ôm ngực cố che phần khoét sâu của đầm.

Hát được khoảng hơn chục bài, Lan bắt đầu hơi say khướt. Mặt cô ửng đỏ, mắt long lanh. Cô cầm ly bia chìa sang:

“Yến ơi, uống đi! Hôm nay mày buồn, uống bia cho tỉnh táo một chút đi!”

Yến lắc đầu ngay lập tức, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết:

“Không được đâu Lan… Tao không uống bia… Tao chỉ uống nước ngọt thôi.”

Lan cười, lại đưa ly lần thứ hai, thứ ba. Nhưng mỗi lần Yến đều lắc đầu, hai tay siết chặt ly nước cam, mặt đỏ bừng vì ngại.

Lan thở dài, cuối cùng cũng buông ra:

“Thôi được rồi, tao biết tính mày rồi. Không ép nữa.”

Hai người tiếp tục hát.

Khoảng nửa tiếng sau, Yến khẽ nhăn mặt, một tay ấn nhẹ bụng dưới. Cô cúi xuống thì thầm:

“Lan… tao hơi đau bụng… Tao ra vệ sinh cái đã.”

“Ừ, đi đi. Vệ sinh ở cuối hành lang bên trái.”

Yến gật đầu, đứng dậy. Chiếc đầm body đen ôm sát khiến cô phải bước chân nhỏ lại, mông cong cong lắc lư nhẹ dưới lớp vải mỏng. Cô đi dọc hành lang dài, tim hơi đập nhanh vì không quen mặc đồ hở hang thế này ra ngoài.

Cô vừa đi vệ sinh xong, rửa tay sạch sẽ, bước ra hành lang thì…

Đúng lúc ấy, khi Yến vừa đi ngang qua phòng 69, cánh cửa phòng đột ngột mở toang.

Một người đàn ông khoảng 50 tuổi, mặt đỏ bừng vì say, tóc hơi bạc, mặc sơ mi trắng tay xắn cao, bụng hơi phệ nhưng vẫn to lớn, vai rộng, bước ra.

Ông ta liếc thấy Yến trong chiếc đầm body đen khoét ngực, đôi mắt lập tức sáng lên.

Ông ta cười lớn, giọng khàn khàn vì rượu:

“Ơ… anh gọi đào nãy giờ thì mới đến à? Anh còn định ra gặp lễ tân đây! Thôi vào đây với bọn anh đi!”

Chẳng chờ Yến kịp mở miệng giải thích hay phản ứng gì, ông ta đã nhanh tay nắm chặt cổ tay cô, kéo mạnh một cái.

Yến hoảng hốt, miệng há ra định kêu lên nhưng chưa kịp phát ra tiếng thì cả người đã bị kéo tuột vào trong phòng 69.

Cánh cửa nặng nề đóng sầm lại sau lưng cô.

Cánh cửa phòng 69 đóng sầm lại sau lưng Yến với một tiếng “cạch” nặng nề.

Cô chưa kịp định thần thì ông đàn ông khoảng 50 tuổi – người vừa kéo cô vào – đã dùng sức mạnh đẩy mạnh một cái. Yến loạng choạng, ngã ngồi phịch xuống ghế sofa da đen rộng lớn ở giữa phòng.

Chiếc đầm body đen khoét ngực nảy nhẹ, phần ngực trắng muốt rung lên theo đà ngã.

Trong phòng lúc này có bốn người đàn ông, tất cả đều tầm tuổi nhau, khoảng 48-52.

Người vừa kéo cô vào là Long – ông ta to béo nhất, bụng phệ lấn ra ngoài thắt lưng da, mặc áo sơ mi trắng tay xắn cao, cổ tay đeo đồng hồ Rolex Submariner vàng khè.

Bên cạnh là Nhật – gầy hơn một chút nhưng bụng vẫn tròn, sơ mi xanh nhạt, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh.

Minh và Quang ngồi đối diện, cả hai cũng bụng to, mặt đỏ gay vì rượu, áo sơ mi hơi nhăn sau một ngày tan ca, nhưng trên cổ tay mỗi người đều là những chiếc đồng hồ cơ đắt tiền, ánh đèn phòng karaoke hắt lên lấp lánh.

Trên bàn trà giữa phòng ngoài đĩa mồi nhậu, chai rượu, còn có tận hai chiếc Vertu màu vàng kim sáng loáng và ba chiếc iPhone 17 Pro Max nằm ngổn ngang.

Yến hoảng loạn, chẳng lẽ mấy người này là xã hội đen hay đại gia nào đó, hai tay ôm ngực cố kéo vạt đầm lên, giọng run rẩy nhưng cố gắng hét lớn:

“Các người nhầm người rồi! Tôi không phải gái điếm! Tôi là khách hát ở phòng kế bên! Các ông thả tôi ra ngay!”

Long cười lớn, ngồi sát ngay bên cạnh cô. Ông ta thô bạo đưa bàn tay to bè sờ nắn thẳng lên bộ ngực đầy đặn của Yến qua lớp vải mỏng, bóp mạnh một cái khiến Yến giật nảy người.

“Hàng hôm nay chắc thật đấy anh em ơi!” Long nói giọng khàn khàn đầy hứng khởi, “Không chảy sệ như con lần trước. Còn biết diễn kiểu chống đối nữa chứ… Đúng là hàng anh em mình yêu cầu lễ tân gửi đến. Ngây thơ, kháng cự, nhìn là biết ‘vợ hiền’ rồi. Đỉnh cao luôn!”

(Thực ra trước đó, cả bốn người vừa tan ca ở công ty xây dựng lớn, đã gọi “đào” qua lễ tân với yêu cầu đặc biệt: phải là kiểu đào đoan trang, ban đầu kháng cự kịch liệt, càng “diễn” càng tốt để họ có cảm giác chinh phục, cưỡng hiếp thật sự.)

Nhật cười dâm đãng, cầm ngay chiếc iPhone 17 lên, bật chế độ quay video, giọng hào hứng:

“Lần đầu anh em mình chơi dịch vụ cao cấp thế này. Quay lại cho đã, cảm giác như cưỡng hiếp vợ người ta thật luôn!”

Yến tức đến run người. Cô sợ bị quay thấy nên chống cự mạnh hơn, giơ tay tát mạnh một cái vào mặt Long:

“Đồ đê tiện!”

Long bị tát choáng váng, mặt đỏ bừng, mắt long sòng sọc định lao vào. Nhưng Minh và Quang lập tức can lại:

“Thôi thôi Long, bình tĩnh! Đào này diễn đó. Nhìn mặt nó hoảng thật mà, diễn sâu thật. Đừng đánh, hỏng hàng.”

Yến càng hoảng loạn, giọng the thé chửi:

“Đào con mẹ ông! Tôi là người ở phòng kế bên thật mà! Các ông bị điên à? Buông tôi ra! Không là tôi báo công an đấy!”

Cô giãy giụa điên cuồng, hai chân đạp loạn xạ, cố đứng dậy.

Long tức điên nhưng cười man rợ, thò tay nhanh như chớp luồn thẳng xuống dưới đầm body của Yến. Ngón tay thô ráp túm lấy lưng quần lót ren trắng tinh của cô, kéo mạnh một cái.

Tiếng “rách” khẽ vang lên, quần lót bị giật tuột ra khỏi hai đùi trắng muốt. Long cầm cái quần lót còn vương chút ấm nóng của Yến, nhét thẳng vào miệng cô.

“Nhét cho nó khỏi nói nữa! Im mồm lại, con đĩ giờ còn diễn kịch à?!

Yến mắt trợn tròn, miệng bị nhét đầy quần lót của chính mình, chỉ còn phát ra những tiếng “ư ư” kinh hoàng. Nước mắt cô trào ra vì nhục nhã.

Quang lập tức đứng dậy, vòng ra sau lưng sofa, dùng hai tay to bè nắm chặt hai cổ tay Yến, khóa chặt ra sau lưng cô:

“Quang qua đây giữ hai tay nó lại! Nó dữ quá, diễn thật đấy anh em!”

Trong lòng cả bốn người đều thầm nghĩ: *Sao con này diễn sâu thật… Hoảng loạn, khóc lóc, giãy giụa y chang con gái chưa từng làm gái gọi. Đúng là tiền nào của nấy, cao cấp thật…*

Yến nước mắt giàn giụa, thân thể run rẩy trong chiếc đầm body đen khoét ngực, miệng bị nhét kín quần lót, hai tay bị giữ chặt, hoàn toàn không thể kêu cứu hay vùng vẫy được nữa.

Long lau nhẹ vết tát trên mặt, miệng vẫn cười man rợ, đôi mắt long sòng sọc đầy dâm dục.

Ông ta liếc nhìn Yến đang giãy giụa điên cuồng trên sofa, hai tay bị Quang giữ chặt sau lưng, miệng nhét đầy quần lót trắng tinh còn vương chút hương ấm của chính cô.

“Để anh xem con đĩ này chống cự được bao lâu nào…”

Long nói giọng khàn khàn đầy hứng khởi, rồi cúi người xuống thấp. Ông ta dùng hai tay to bè kéo mạnh vạt đầm body đen lên cao, để lộ khoảng da bụng trắng muốt, phẳng lì và eo con kiến nhỏ nhắn của Yến.

Bụng cô run lên từng cơn vì sợ hãi và lạnh buốt khi tiếp xúc với không khí phòng karaoke.

Long cười dâm đãng, đôi mắt long sòng sọc đầy dâm dục. Ông ta cúi người xuống thấp, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào mặt Yến.

Không một lời báo trước, Long ghé sát khuôn mặt đỏ gay vì rượu lại gần, miệng ngậm lấy môi dưới của Yến một cách thô bạo.

Cái hôn của ông ta không phải kiểu dịu dàng hay âu yếm, mà là kiểu hôn nước miên man, nhễ nhại đến ghê tởm.

Lưỡi Long to bè, ướt át, liếm láp khắp môi, rồi chui sâu vào khoang miệng Yến, quấn lấy lưỡi cô dù miệng cô đang bị nhét đầy quần lót.

Nước dãi của ông ta chảy dài, nhỏ giọt xuống cằm Yến, lan ra hai bên má trắng muốt, ướt nhẹp cả khuôn mặt xinh đẹp của cô.

Tiếng chụt chụt ướt át vang lên liên hồi, Long hôn ngấu nghiến như thể đang nuốt chửng cô vậy.

Yến hoảng loạn tột độ, hai mắt trợn tròn kinh hoàng. Cô giãy giụa điên cuồng trong vòng tay Quang, cố lắc đầu mạnh hết sức để tránh cái miệng dơ bẩn kia.

Những tiếng kêu cứu bị kìm nén trong miệng đầy quần lót chỉ phát ra thành những âm thanh

“Ư… ư ư… thả… thả tao ra… thả tao ra… tao van xin chúng mày đó… dừng lại đi mà!” nghe thật thảm thiết, không rõ lời, nước mắt cô rơi lã chã hòa lẫn với nước dãi của Long.

Minh đứng bên cạnh cười lớn, vỗ vai Long:

“Thôi thôi Long, từ từ thôi mày! Mày làm bẩn mặt con đĩ này hết rồi kìa. Ai mà dám hôn môi nó nữa chứ? Haha, để dành cho tao với mày sau đi!”

Long miễn cưỡng ngẩng đầu ra, một sợi nước dãi dài vẫn còn nối giữa miệng ông ta và cằm Yến. Mặt Yến lúc này ướt nhẹp, son môi nhòe nhoẹt, nước dãi chảy dài xuống cổ trắng.

Minh cười dâm đãng, bước tới trước mặt Yến. Hai tay ông ta nắm chặt hai bên vạt đầm body đen bó sát, rồi xé mạnh một cái thật to.

Tiếng “rách” khô khan vang lên. Chiếc đầm body đắt tiền bị xé toạc từ giữa ngực xuống tận eo, hai bên vai cũng bị giật đứt.

Cặp ngực trắng muốt, căng mọng, không to nhưng hình dáng hoàn hảo của Yến bật ra ngoài không một chút che đậy. Hai núm vú hồng hào nhỏ xíu run run trước không khí lạnh của phòng karaoke.

Minh xuýt xoa, đôi mắt sáng lên đầy ham muốn, miệng thì hào hứng nói:

“Đcmn… Lần đầu tao mới thấy ngực con đĩ nào còn săn chắc, căng mọng thế này! Tao cứ nghĩ bọn đĩ này bị bóp cho mềm ra hết rồi chứ. Hehe, Long ơi là Long, mày chỉ lo hôn cái mặt nó mà không nhìn thử phần này. Chỗ này là tao khám phá được, tao thưởng thức trước nhé!”

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.

3.9 14 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Alibaba

Hay quá