Mẹ bị bọn bắt nạt tống tình – Update Chương 2

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mẹ bị bọn bắt nạt tống tình – Update Chương 2

Ngày Cập Nhật : 31/05/2026

Căn nhà nhỏ nằm trong khu dân cư yên tĩnh ở quận Bình Thạnh, Sài Gòn, luôn thoang thoảng mùi hương hoa nhài từ chậu cây ngoài hiên. Đó là ngôi nhà của gia đình ba người: Minh – người chồng 45 tuổi, kỹ sư xây dựng thường xuyên vắng nhà vì công tác; Phong – cậu con trai 19 tuổi, sinh viên năm nhất đại học; và Nhi – người phụ nữ 41 tuổi đứng giữa, là trung tâm của mọi ánh nhìn, dù là trong nhà hay ngoài đường.

Nhi thức dậy lúc sáu giờ sáng, như mọi ngày. Ánh nắng đầu tiên len qua rèm cửa sổ phòng ngủ, chiếu lên thân hình bà đang nằm nghiêng trên chiếc giường rộng. Chăn mỏng trượt xuống, để lộ đường cong hoàn hảo từ vai xuống hông. Da bà trắng mịn như sữa, không một vết sẹo, không một nếp nhăn đáng kể dù đã qua tuổi bốn mươi. Bộ ngực D-cup đầy đặn, nặng trĩu, vẫn giữ được độ săn chắc hiếm có, núm vú hồng hào ẩn hiện dưới lớp áo ngủ lụa mỏng màu kem. Khi bà trở mình, hai bầu ngực khẽ đung đưa, tạo nên một nhịp điệu gợi cảm mà chính bà cũng không hay biết.

Nhi ngồi dậy, mái tóc đen dài óng ả xõa xuống lưng, vài sợi lòa xòa trước ngực. Bà đưa tay vuốt tóc, động tác ấy vô tình làm chiếc áo ngủ trễ xuống một bên vai, để lộ cả bầu ngực trái tròn trịa, da mịn màng đến mức ánh sáng dường như phản chiếu lên đó thành những vệt sáng lấp lánh. Bà không vội kéo áo lên ngay, chỉ khẽ mỉm cười nhìn mình trong gương tủ quần áo đối diện. “Vẫn còn ngon,” bà thì thầm, nửa đùa nửa thật. Minh từng nói đùa như thế mỗi khi ông về nhà và ôm bà từ phía sau, bàn tay to lớn luồn vào áo, nâng niu hai bầu ngực như báu vật.

Bà bước vào phòng tắm, cởi phăng chiếc áo ngủ. Thân hình trần truồng hiện ra hoàn toàn dưới ánh đèn vàng dịu. Eo thon nhỏ đến mức có thể ôm trọn bằng hai bàn tay, bụng phẳng lì không một lớp mỡ thừa dù bà đã sinh con và tuổi tác không tha. Cặp mông tròn căng, cao vểnh, mỗi bước đi khiến chúng khẽ rung nhẹ, tạo nên sự uyển chuyển đầy mê hoặc. Giữa hai đùi, vùng kín được tỉa gọn gàng, lông mu đen nhánh mượt mà, đôi môi âm hộ hồng hào dày dặn, luôn hơi hé mở như mời gọi dù bà chẳng hề có ý định. Khi bà đứng dưới vòi sen, nước ấm xối xuống, những giọt nước lăn dài theo đường cong cơ thể, tụ lại ở khe ngực rồi chảy xuống bụng, cuối cùng nhỏ giọt từ mu xuống sàn. Nhi nhắm mắt, để nước mát xoa dịu làn da nóng ran sau giấc ngủ dài. Bà đưa tay xoa xà phòng lên ngực, hai bàn tay trượt chậm rãi, xoa đều, núm vú cứng lại dưới lớp bọt trắng xốp. Bà không cố ý khiêu khích, chỉ đơn giản là thói quen chăm sóc cơ thể, nhưng mỗi cử động đều toát lên vẻ gợi cảm tự nhiên, không cần cố gắng.

Sau khi tắm xong, Nhi mặc chiếc váy lụa mỏng màu trắng ngà, dài quá đầu gối một chút nhưng bó sát cơ thể. Chất vải mỏng đến mức khi bà đứng trước cửa sổ đón nắng, đường nét cơ thể hiện rõ mồn một: đường cong ngực, eo thon, mông cong vểnh. Bà không mặc áo lót trong nhà, vì Minh thích thế – ông bảo “nhà mình thì thoải mái, em đẹp nhất khi tự nhiên”. Núm vú in hằn qua lớp vải, hai điểm hồng nhỏ nổi rõ mỗi khi bà di chuyển. Bà buộc tóc cao, vài sợi tóc mai buông xuống má, càng làm khuôn mặt bà thêm phần quyến rũ: đôi mắt to tròn, hàng mi dài, môi dày mọng tự nhiên, luôn ửng hồng dù không son.

Phong bước xuống từ tầng hai, cậu con trai cao ráo, gương mặt giống mẹ nhiều hơn bố. Cậu hôn nhẹ lên má Nhi: “Mẹ dậy sớm thế?” Nhi cười, xoa đầu con: “Mẹ làm bữa sáng cho con đây. Hôm nay có tiết sớm à?” Phong gật đầu, mắt vô tình lướt qua thân hình mẹ. Cậu đã lớn, đã hiểu chuyện, nhưng với cậu, Nhi vẫn là người mẹ dịu dàng, ấm áp. Dù vậy, cậu không thể không nhận ra mẹ mình đẹp đến mức nào – đẹp theo cách khiến bạn bè cậu từng trêu: “Mẹ mày như hot girl ấy, Phong ơi.” Phong chỉ cười trừ, nhưng trong lòng cậu luôn tự hào.

Nhi vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Bà cúi xuống lấy trứng từ tủ lạnh, chiếc váy kéo căng, ôm sát mông, khe mông hiện rõ qua lớp vải mỏng. Khi bà với tay lấy chảo trên giá cao, thân hình vươn dài, ngực nhô cao, eo thon lõm sâu, tạo thành đường cong chữ S hoàn hảo. Mọi động tác của bà đều chậm rãi, uyển chuyển, như một vũ điệu không lời. Bà cắt trái cây, những ngón tay thon dài cầm dao khéo léo, từng lát xoài vàng óng được xếp ngay ngắn trên đĩa.

Khi bà rót nước cam, vài giọt nước bắn lên ngực, thấm ướt lớp vải, làm núm vú hiện rõ hơn. Bà khẽ cười, dùng khăn lau nhẹ, động tác ấy lại khiến ngực rung nhẹ, đầy mê hoặc.

Minh gọi video từ công trường ở Bình Dương. Màn hình hiện lên khuôn mặt ông, mệt mỏi nhưng vẫn cười khi thấy vợ: “Em đẹp quá, nhìn là hết mệt luôn.” Nhi nghiêng đầu, cố ý để tóc xõa một bên vai, để lộ xương quai xanh mịn màng: “Anh về sớm nhé, em nhớ anh.” Minh nhìn chăm chú vào màn hình, mắt ông lướt từ khuôn mặt xuống ngực vợ, nơi lớp vải mỏng đang ôm sát hai bầu ngực căng tròn. “Em mặc thế này ở nhà hả? Phong thấy không?” Nhi cười khúc khích: “Thấy thì sao? Con lớn rồi, mẹ mặc thoải mái.” Minh thở dài đầy tiếc nuối: “Anh về là ‘xử’ em liền, nhớ không chịu nổi.”

Nhi tắt máy, mỉm cười một mình. Bà biết cơ thể mình vẫn khiến chồng thèm muốn như ngày mới cưới. Minh từng nói: “Em là món quà đẹp nhất anh từng có.” Và bà tin điều đó. Bà không phải kiểu phụ nữ cố gắng giữ gìn bằng phẫu thuật hay mỹ phẩm đắt tiền – tất cả đều tự nhiên, từ gen tốt, từ thói quen tập yoga ba buổi/tuần, từ chế độ ăn lành mạnh. Nhưng chính sự tự nhiên ấy lại làm bà trở nên nguy hiểm: đẹp đến mức khiến đàn ông phải ngoái nhìn, đẹp đến mức đôi khi chính bà cũng cảm thấy cơ thể mình như một thứ vũ khí mà bà chưa bao giờ học cách sử dụng triệt để.

Bữa sáng được dọn ra bàn. Nhi ngồi đối diện Phong, hai chân bắt chéo, váy hơi xô lên, để lộ cặp đùi trắng mịn, săn chắc. Bà gắp miếng trứng cho con: “Ăn nhiều vào, con gầy quá.” Phong cười: “Mẹ mới là người phải ăn nhiều, giữ sức khỏe chứ.” Nhi nháy mắt: “Mẹ khỏe lắm, đừng lo.”

Khi Phong đi học, Nhi đứng tiễn con ở cửa. Gió sớm thổi qua, làm váy bà bay nhẹ, ôm sát cơ thể, để lộ rõ đường cong từ ngực xuống mông. Bà vẫy tay, mỉm cười rạng rỡ. Phong bước đi, nhưng trong đầu cậu chợt nghĩ: mẹ mình đẹp thật, đẹp đến mức đôi khi cậu thấy lo – lo rằng vẻ đẹp ấy sẽ mang đến những rắc rối mà cậu không lường trước được.

Nhi đóng cửa, trở vào nhà. Bà đứng trước gương lớn ở phòng khách, ngắm mình một lúc lâu. Tay bà vô thức vuốt từ cổ xuống ngực, xuống eo, xuống hông. Bà biết cơ thể này vẫn còn sức hút mãnh liệt, vẫn có thể khiến đàn ông mất kiểm soát chỉ bằng một cái nhìn thoáng qua. Nhưng bà chưa bao giờ nghĩ rằng, chính vẻ đẹp ấy sẽ sớm trở thành con dao hai lưỡi, đẩy bà vào một vòng xoáy mà bà không thể ngờ tới.

Bà thở dài nhẹ, quay đi chuẩn bị cho một ngày mới. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, bao phủ lấy thân hình bà trong một vầng sáng vàng óng. Nhi – người phụ nữ 41 tuổi, vợ, mẹ, và là một tuyệt tác sống động giữa cuộc đời bình dị.

Sáng hôm ấy, Phong bước vào khuôn viên trường đại học với tâm trạng nặng trĩu. Cậu đã cố tránh né nhóm Hùng suốt tuần qua, nhưng không thể mãi trốn tránh. Vừa qua cổng, bốn gã đã chặn đường cậu ở góc sân sau giảng đường cũ – nơi ít người qua lại nhất. Hùng đứng giữa, cao to, vai rộng, nụ cười nhếch mép quen thuộc. Đức, Kiên và Tâm đứng hai bên, mắt lườm nguýt.

“Mày tránh tụi tao hoài vậy Phong? Sợ à?” Hùng bước tới, túm cổ áo cậu đẩy vào tường. Phong giãy giụa yếu ớt: “Thả tao ra… tao không làm gì các mày.” Đức cười khẩy: “Không làm gì? Mày dám nhìn tao hồi nãy ở lớp, đúng không? Mày nghĩ mày là ai?” Một cú đấm vào bụng khiến Phong khuỵu xuống, ôm bụng ho sặc sụa. Kiên giơ điện thoại quay lại: “Nhìn mặt nó kìa, như chó con bị đánh.”

Hùng ngồi xổm xuống, túm tóc Phong kéo mặt cậu lên: “Nghe đây. Tụi tao chán bắt nạt kiểu thường rồi. Giờ mày phải làm việc khác cho tụi tao. Nếu không, clip mày khỏa thân quỳ lạy ở nhà vệ sinh sẽ bay khắp nhóm lớp, rồi lên TikTok, Facebook. Mày muốn mẹ mày thấy không?” Phong tái mặt. Cậu nhớ rõ clip ấy – lần trước chúng ép cậu cởi đồ trong nhà vệ sinh trường, quay lại rồi đe dọa. “Các mày… muốn tao làm gì?”

Hùng cười lớn: “Đơn giản thôi. Mày đặt camera quay lén trong nhà mày. Phòng ngủ của mẹ mày, và đặc biệt là phòng tắm. Tụi tao muốn xem mẹ mày – con đĩ đẹp đẽ ấy – sống thế nào khi không có mày với bố mày ở nhà.” Phong lắc đầu nguầy nguậy: “Không… tao không làm được. Đó là mẹ tao!” Tâm bước tới, đạp mạnh vào lưng cậu: “Mày không làm thì clip bay. Và tụi tao sẽ tìm cách gửi thẳng cho mẹ mày xem trước. Chọn đi.”

Phong khóc. Cậu không muốn, nhưng nỗi sợ hãi lấn át tất cả. Cuối cùng, cậu gật đầu run rẩy: “Được… tao sẽ làm… nhưng chỉ một lần thôi, rồi xóa clip cũ đi.” Hùng vỗ vai cậu như bạn thân: “Tốt. Tối nay mày mang hai cái camera mini về. Tụi tao đưa mày địa chỉ mua. Đặt ở góc phòng ngủ mẹ mày, và trong phòng tắm – chỗ nào nhìn rõ nhất. Nhớ, phải giấu kỹ. Nếu tụi tao không thấy hình rõ, mày biết hậu quả rồi đấy.”

Tối hôm đó, Phong về nhà muộn. Nhi đang ở bếp chuẩn bị cơm, Minh vẫn còn công tác ở Bình Dương, chưa về. Phong lén lút mang theo hai camera mini – loại nhỏ bằng đầu ngón tay, có pin lâu, kết nối Wi-Fi. Tim cậu đập thình thịch khi bước vào phòng ngủ của bố mẹ. Cậu chọn góc tủ quần áo đối diện giường, gắn camera sao cho ống kính hướng thẳng vào giường và gương lớn. Tay cậu run đến mức suýt làm rơi. “Mẹ ơi… con xin lỗi…” cậu thì thầm, nước mắt rơi.

Tiếp theo là phòng tắm. Phong chờ mẹ đi xuống bếp lấy đồ, rồi lẻn vào. Cậu gắn camera lên khe hở của kệ đựng đồ dùng, ngay trên đầu vòi sen, góc nhìn bao quát toàn bộ không gian: từ vòi sen, bồn rửa mặt đến chỗ đứng soi gương. Cậu kiểm tra kết nối Wi-Fi, gửi link cho Hùng như chúng yêu cầu. Xong xuôi, cậu chạy về phòng mình, nằm vật ra giường, ôm đầu khóc nức nở.

Bên kia, Hùng và đám bạn nhận được link. Chúng cười hô hố trong phòng trọ. “Mở xem nào!” Đức reo lên. Camera phòng ngủ chưa có gì, nhưng camera phòng tắm đã hoạt động. Và đúng lúc ấy, Nhi bước vào.
Truyện đã full ib tlegram ngocviettruyen bấm vào phần tác giả để xem thêm khác truyện khác

2.7 9 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tele : chim một nắng

Mới đọc xong rất hay hơi tốn nồng nộc

Bắp

Truyện này còn ko mà tuii nhắn bên tele ko được