Loài Không Thuần Khiết : Phòng Trọ Sinh Viên – Update Chương 10 END

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Loài Không Thuần Khiết : Phòng Trọ Sinh Viên – Update Chương 10 END

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 1: Ngày Đầu Tiên Ở Nhà Trọ

Hoàng Song Linh kéo vali hành lý nặng trịch bước vào căn nhà trọ nhỏ bé nằm sâu trong một con hẻm ngoại ô thành phố. Ánh nắng chiều tà chiếu qua những tán cây ven đường, hắt lên khuôn mặt xinh đẹp của cô gái vừa tròn mười tám tuổi. Mái tóc dài đen nhánh buông xõa xuống tận eo thon nhỏ, thân hình cô như được tạc từ ngọc: bộ ngực lớn đầy đặn luôn căng tràn sức sống dưới lớp áo mỏng manh, cặp mông cong vút và đôi chân dài miên man khiến bất kỳ ai nhìn thoáng qua cũng phải dừng lại vài giây. Linh đẹp như một tiên nữ lạc lối giữa chốn phàm trần, nhưng ẩn sâu bên trong là bản năng dâm đãng mà chính cô cũng khó lòng kiềm chế hoàn toàn. Cô lên thành phố để học đại học ngành quản trị kinh doanh tại một trường danh tiếng, nhưng chưa kịp tìm chỗ ở ổn định thì bạn trai – Trương Vệ Kiệt – đã thuyết phục cô về ở tạm cùng anh và năm người bạn thân: Minh, Huy, Đạt, Long và Tuấn.

Họ đều là sinh viên năm cuối khoa công nghệ thông tin, thuê chung một căn nhà cấp bốn cũ kỹ với ba không gian chính: phòng khách kiêm phòng chơi game có vài chiếc PC cũ kỹ nối mạng liên tục, một phòng ngủ tập thể với sáu chiếc giường đơn kê sát nhau chỉ cách nhau bằng những tấm rèm mỏng, và nhà tắm chung chật chội chỉ đủ chỗ cho một người đứng tắm cùng lúc. Kiệt đã xin phép các bạn từ trước, và Linh đồng ý ở ké với điều kiện cô sẽ lo quét dọn, nấu cơm cho cả nhà để bù đắp.

Khi Linh bước vào nhà, Kiệt đang ngồi chơi game cùng các bạn. Anh đứng dậy, ôm chầm lấy cô ngay cửa:

“Các mày, đây là Linh, bạn gái tao. Linh sẽ ở tạm với tụi mình một thời gian, đến khi tìm được chỗ ở riêng. Linh hứa sẽ nấu cơm và dọn dẹp cho cả nhà nhé!”

Linh mỉm cười e thẹn, đôi mắt long lanh nhìn từng người một:

“Chào các anh, em là Linh. Em mới lên thành phố, chưa quen gì cả. Mong các anh giúp đỡ em nhé. Em sẽ cố gắng không làm phiền mọi người đâu ạ.”

Các chàng trai ban đầu còn ngại ngùng, nhìn nhau rồi gật đầu đồng ý. Minh – chàng trai cao lớn nhất nhóm, tóc cắt ngắn gọn gàng – là người đầu tiên lên tiếng:

“Ừ, chào Linh. Tao là Minh, ở đây tao lớn tuổi nhất. Ở tạm cũng được, nhưng phải giữ nhà sạch sẽ nhé. Tụi tao hay chơi game khuya, đừng ngại.”

Huy – gầy gò, đeo kính cận dày cộm – cười toe toét:

“Tao là Huy đây. Thích có người nấu cơm lắm. Toàn ăn mì gói hoài, ngán muốn chết. Linh nấu gì cũng được, miễn ngon là ok!”

Đạt cười ngượng nghịu, gãi đầu:

“Tao Đạt nè, chào em. Nhà chật, nhưng em cứ tự nhiên.”

Long và Tuấn cũng chào hỏi. Long nói:

“Long đây, em ở giường nào cũng được, tụi anh ngủ chung quen rồi.”

Tuấn thêm vào, giọng hơi ngượng:

“Tuấn nè. Nếu cần gì cứ hỏi anh nhé, em đừng ngại.”

Linh gật đầu cảm ơn, lòng nhẹ nhõm vì được chấp nhận. Cô kéo vali vào phòng ngủ, chọn chiếc giường trống sát giường Kiệt, rồi bắt đầu sắp xếp đồ đạc.

Ngày đầu tiên trôi qua khá suôn sẻ. Linh thức dậy sớm nhất nhà, khoảng năm giờ sáng, khi trời còn tờ mờ. Cô mặc chiếc váy ngắn cũn cỡn màu hồng nhạt – loại váy cô hay mặc ở nhà quê vì “thoải mái và mát” – rồi tất bật lau chùi sàn nhà, rửa chén bát từ bữa tối hôm trước, và nấu một nồi cháo gà thơm lừng cho bữa sáng. Mùi thức ăn lan tỏa khắp nhà, đánh thức các chàng trai.

Minh là người đầu tiên tỉnh giấc, dụi mắt bước ra:

“Mùi gì thơm vậy trời? Linh nấu hả?”

Linh từ bếp thò đầu ra, cười tươi:

“Dạ anh Minh. Em nấu cháo gà cho cả nhà ăn sáng. Các anh dậy ăn đi ạ, còn nóng.”

Huy ngáp dài, bước theo Minh:

“Trời ơi, ngon hơn mì gói gấp trăm lần. Linh, em đúng là thiên thần!”

Cả nhà ngồi quây quần quanh bàn ăn nhỏ trong phòng khách. Linh múc cháo vào tô cho từng người, cúi người xuống khiến bộ ngực lớn lấp ló sau lớp váy mỏng. Minh liếc nhìn rồi vội quay mặt đi, tay siết chặt muỗng.

“Ngon quá Linh ơi, em nấu khéo tay thật đấy,” Minh khen, giọng hơi khàn.

“Cảm ơn anh Minh. Em học nấu từ mẹ ở quê. Các anh ăn nhiều vào, hôm nay em nấu thêm trứng chiên nữa,” Linh đáp, ngồi chen vào giữa Kiệt và Minh, thân hình ấm áp chạm nhẹ vào tay họ.

Huy gật gù:

“Ừ, ngon hơn mì gói nhiều. Linh, em học trường nào vậy?”

“Em học Đại học Kinh tế anh ạ. Còn các anh học CNTT, chắc giỏi máy tính lắm. Em hay hỏng laptop, sau này nhờ các anh sửa nhé,” Linh cười.

Đạt chen vào:

“Ok, cứ mang qua anh sửa cho. Mà em mặc váy đẹp quá, ở nhà trọ thế này thoải mái hén.”

Linh đỏ mặt nhẹ:

“Em quen mặc vậy ở nhà, nóng quá anh ơi. Các anh đừng để ý nhé.”

Sau bữa sáng, các chàng trai kéo nhau vào phòng chơi game. Họ là những game thủ cuồng nhiệt, thường chơi Liên Minh Huyền Thoại hoặc PUBG đến khuya. Linh tiếp tục dọn dẹp, lau bàn chơi game trong khi họ đang ngồi đó. Mỗi khi cô cúi xuống nhặt rác dưới sàn, bộ ngực lớn nảy nở theo từng động tác, khiến Minh phải tạm dừng game, tay siết chặt chuột.

“Mày sao vậy Minh? Lag hả?” Huy hỏi.

“Không, nóng quá thôi. Linh, em lau xong chưa? Anh chơi tiếp đây,” Minh đáp, giọng hơi gấp.

Linh ngẩng lên cười:

“Xong rồi anh Minh. Các anh chơi game hay quá, em ngồi xem được không?”

Tuấn cười:

“Ngồi đi em, nhưng đừng làm anh phân tâm nhé.”

Linh ngồi xuống ghế bên cạnh, chân bắt chéo, váy ngắn lộ đôi chân thon dài. Long lén nhìn, nuốt nước bọt:

“Linh, em có chơi game không?”

Linh lắc đầu:

“Em không biết chơi anh ạ, nhưng nhìn vui lắm.”

Buổi chiều, Linh đi chợ mua đồ ăn tối. Cô trở về với túi đầy rau củ, thịt cá, bắt đầu nấu nướng trong bếp nhỏ. Các chàng trai vẫn mải mê chơi game, tiếng hét vang lên:

“Win rồi! Ăn gà!” Đạt reo.

Linh từ bếp gọi:

“Các anh thắng rồi hả? Hay quá! Em đang nấu canh chua cá, sắp xong rồi.”

Kiệt về nhà, ôm Linh từ phía sau:

“Em yêu, anh về rồi. Mùi thơm quá.”

Linh quay lại hôn nhẹ lên má anh:

“Anh về đúng lúc, cơm chín rồi. Gọi các anh kia ăn đi.”

Bữa tối, mọi người ngồi quây quần.

“Linh nấu ngon thật, mai em nấu gì nữa?” Huy hỏi.

“Mai em nấu thịt kho tàu anh nhé. Các anh thích ăn gì cứ nói em,” Linh đáp.

Minh gật đầu:

“Ok, nhưng em đừng vất vả quá. Tụi anh tự lo được.”

Linh lắc đầu:

“Không sao anh, em thích nấu mà.”

Đến tối, Linh tắm trong nhà tắm tập thể. Cô thường tắm muộn, nhưng hôm nay tắm sớm hơn. Tiếng nước xối xả vang lên. Tuấn tình cờ đi ngang, nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ từ bên trong – Linh thích tự sướng dưới vòi sen, tay vuốt ve thân thể mình, tưởng tượng về những cuộc làm tình cuồng nhiệt.

“Ồ… sướng quá…” giọng cô vọng ra, khiến Tuấn đỏ mặt, vội quay về phòng.

“Sao mày đỏ mặt vậy Tuấn?” Long hỏi.

“Không, tao nghe lầm thôi,” Tuấn lắc đầu.

Đêm đó, Linh và Kiệt nằm sát nhau trên giường. Phòng ngủ tập thể không có vách ngăn, chỉ có rèm mỏng che giữa các giường. Họ không thể kiềm chế dục vọng. Kiệt hôn Linh say đắm, tay luồn vào áo cô, vuốt ve bộ ngực lớn mềm mại.

“Anh ơi… em muốn anh…” Linh thì thầm.

Kiệt cười khẽ:

“Em dâm quá, anh chiều em đây.”

Họ bắt đầu làm tình, tiếng da thịt va chạm vang vọng trong đêm khuya.

“Mạnh nữa anh… em sướng…” Linh rên rỉ, cố kìm nhưng vẫn to.

Các chàng trai khác nằm cách đó chỉ vài mét, giả vờ ngủ nhưng tai nghe rõ mồn một. Minh cắn răng chịu đựng, thì thầm với Huy:

“Mày nghe không? Chịu sao nổi.”

Huy gật đầu:

“Ừ, nứng quá, nhưng kệ đi.”

Đạt thì thủ dâm lén lút dưới chăn:

“Ôi trời ơi…”

Những ngày tiếp theo, vấn đề bắt đầu lộ rõ hơn. Linh thường quên khóa cửa nhà tắm, hoặc cố tình để hé mở vì “quên mất”. Một lần, Long mở cửa và bắt gặp Linh đang đứng đó, nước chảy róc rách trên làn da trắng mịn, bộ ngực ướt át lấp lánh dưới ánh đèn.

“Anh Long, anh vào tắm chung đi, em không ngại đâu,” Linh cười khúc khích.

Long đỏ mặt:

“Ừ… không, anh chờ.”

Anh chạy biến, nhưng hình ảnh ấy ám ảnh anh suốt đêm.

Trong phòng chơi game, Linh hay ngồi lên đùi Kiệt, hôn anh trước mặt mọi người.

“Anh yêu, em nhớ anh quá,” Linh nói.

Kiệt cười:

“Anh cũng vậy.”

Các chàng trai khác phải quay mặt, Minh thì thầm với Huy:

“Không ổn rồi, con Linh đẹp thật nhưng ở chung thế này chịu sao nổi.”

Nhưng chưa ai dám nói ra, vì Kiệt là bạn thân, và Linh nấu ăn ngon quá.

Dần dần, các chàng trai cảm thấy khó chịu. Mỗi sáng thức dậy, họ thấy Linh mặc áo ngủ mỏng tang, lộ rõ thân hình quyến rũ.

“Chào các anh, em dậy sớm nấu cháo đây,” Linh nói vui vẻ.

Khi nấu cơm, cô hay cúi xuống tủ lạnh, quần short ngắn lộ cả quần lót ren hồng. Huy một lần suýt đụng vào cô từ phía sau, cảm nhận được hơi ấm từ cặp mông cong vút.

“Xin lỗi em,” Huy nói rối rít.

Linh cười:

“Không sao anh Huy, em quen rồi. Anh muốn ôm em hả?”

Huy đỏ mặt:

“Không… không phải.”

Về phòng, Huy thủ dâm để giải tỏa:

“Linh ơi… đẹp quá…”

Đến cuối tuần đầu tiên, không khí nhà trọ đã thay đổi. Các chàng trai ít cười đùa hơn, thường tránh né Linh. Kiệt nhận ra điều gì đó không ổn, hỏi Linh:

“Em thấy các bạn anh sao? Họ lạ lạ.”

Linh lắc đầu:

“Em không biết anh, em cố gắng rồi mà.”

Nhưng dục vọng của Linh đang dâng trào, cô thường tự sướng một mình trong nhà tắm, rên rỉ to hơn:

“Ồ… các anh ơi…”

Cả nhà nghe thấy, khiến các chàng trai thao thức. Một đêm, sau khi làm tình với Kiệt, Linh thì thầm:

“Anh ơi, em muốn nhiều hơn… một mình anh không đủ.”

Kiệt cười:

“Mai anh bù cho em.”

Nhưng các chàng trai khác thì nằm nghĩ:

” Sao mà chịu nỗi đây ?”

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
thiendia

hay lắm ad ơi thêm đi

Tiểu Di Tử

cảm ơn đã ủng hộ ạ, lời khen của mọi người là động lực cho bé viết thêm nhiều truyện ạ !