Cá Cược Với Mẹ – Update Chương 2
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Cá Cược Với Mẹ – Update Chương 2
Tác Giả: Hắc Tình
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 1
————-
Luân xịt ít keo ra tay rồi vuốt lại tóc cho tươm tất. Ngắm đi ngắm lại thấy hài lòng rồi cu cậu mới rời khỏi phòng. Qua thêm một lúc vẫn chưa thấy mẹ xuống, phụ nữ trang điểm đúng là lâu thật đấy, nó ngồi đợi dưới nhà cũng hơi sốt ruột rồi. Anh chàng đứng dậy định lên gọi thì khựng lại, đôi mắt như bị cuốn vào bóng dáng yêu kiều đang bước xuống cầu thang.
Mẹ nó đang mặc một chiếc váy liền thân màu trắng. Bên dưới bảo hở hang thì không đúng nhưng bảo kín đáo thì cũng sai, mép váy ngắn trên đầu gối một khoảng vừa đủ khoe ra phần đùi trắng nõn cùng cặp giò nuột nà. Do chân mẹ nó vốn đã dài nên phần da thịt được phơi bày cũng nhiều hơn, thế nên dù váy không quá ngắn vẫn khiến người ta cảm thấy ngắn. Đôi giày cao gót kiêu sa càng khiến chân mẹ nó thêm dài miên man, khiến phần thân dưới mẹ quyến rũ không thể rời mắt, khiến mỗi bước đi càng say đắm lòng người. Bên trên nhẹ nhàng hơn đôi chút khi chỉ lộ ra một khoảng nhỏ sát vùng ngực, nhưng vẫn rất thu hút vì cái sự nảy nở thì chẳng giấu đi đâu được, cái sự nảy nở ấy khiến vòng một của mẹ nó cứ nhô lên căng mọng dưới lớp váy. Hai ống tay dài khiến chiếc váy không trở nên dung tục mà ngược lại còn có nét sang trọng. Bên dưới gợi cảm bên trên thì quý phái, quả là một sự kết hợp hài hòa. Nhưng nếu để nói yếu tố nào nổi bật hơn thì vẫn là gợi cảm, vì dáng váy ôm sát thân thể còn tôn lên những đường cong mỹ miều của mẹ nó, cho dù chẳng hở gì thì vẫn sẽ hấp dẫn mọi ánh nhìn. Bằng chứng rõ nhất là nó đang ngây ra nhìn mẹ đấy thôi.
Hôm qua mẹ nó mới đi ép lại tóc, mái tóc đen mượt trẻ trung khiến mẹ giờ trông chỉ như 28 tuổi chứ chẳng phải 38 tuổi nữa. Gương mặt vốn đã xinh đẹp lại được trang điểm càng thêm lung linh kiều diễm, và hơn hết là một chiếc váy tuyệt vời. Mẹ nó lúc này đẹp như nữ thần vậy, khiến một người sống chung nhà bao nhiêu lâu như nó cũng phải ngẩn ngơ.
Nữ thần ấy đến đứng trước mặt rồi Luân mới tỉnh táo lại, nó khen theo kiểu phù hợp với bối cảnh :
– Mẹ mặc đẹp thế này định để người ta nhầm mẹ với cô dâu à…
Hôm nay là đám cưới bà chị họ con của bác nó, từ sáng sớm hai mẹ con đã sang làm giúp rồi, lúc này là tranh thủ về thay đồ rồi sang ăn cỗ, đi đưa dâu nọ kia. Mẹ nó cũng mặc váy trắng, lại còn đẹp thế này, bảo là cô dâu thì đầy người tin sái cổ ấy chứ. Luân còn đang lo là mẹ sẽ chiếm hết sự chú ý của bà chị mình mất thôi.
Biết con trai đang nịnh là chính nhưng Hương vẫn thấy hãnh diện, nàng mỉm cười hỏi lại :
– Đẹp thật không, tại cả bác Dung lẫn chị con đều dặn mẹ là cứ mặc thật lộng lẫy vào. Với lại hôm nay không có bố con đi cùng nên mẹ cũng muốn thoải mái một chút xem sao…
Hôm nay bố nó bận nên chỉ có hai mẹ con đi, tức là nó sẽ được sánh đôi bên cạnh người đẹp này. Nghĩ đến cảnh đám đàn ông, nhất là đám thanh niên sẽ ghen tỵ với mình mà chưa gì cu cậu đã thấy háo hức rồi. Luân bảo :
– Đẹp hơn cô dâu là cái chắc. Mà mẹ nhớ lúc nào cũng phải ở cạnh con đấy kẻo lại gặp phiền phức…
Hương tỏ vẻ thắc mắc :
– Phiền phức gì cơ…?
Giọng nó chắc nịch :
– Bị tán tỉnh chứ sao. Nhìn mẹ trẻ đẹp thế này lại không đi cùng chồng thì kiểu gì chả bị mấy tên nào đó tiếp cận…
Nàng tủm tỉm :
– Anh chỉ khéo lo, không đến mức ấy đâu…
– Con tin chắc là có…
– Thế nếu không có thì sao nào…?
– Vậy mẹ con mình cá cược đi…
Luân giơ năm ngón tay lên rồi bảo :
– Con đoán có ít nhất 5 người sẽ tìm cách làm quen với mẹ, kiểu như xin số điện thoại gì đó. Nếu thua thì con rửa bát với phơi quần áo cho mẹ một tháng luôn…
– Thế nếu mẹ thua thì sao…?
Nó làm bộ suy nghĩ :
– Ừm…tạm thời con chưa nghĩ ra…cứ để đến lúc đó rồi tính sau vậy…
Hương thấy chuyện này cũng khá thú vị, giống như đang kiểm tra sự xinh đẹp của mình vậy, mà có thua cũng có gì phải sợ đâu, chắc cu cậu lại đòi thêm tiền tiêu vặt là cùng. Thế là nàng gật đầu :
– Được rồi, cá thì cá, không được nuốt lời đâu đấy nhé…
Luân cười đáp :
– Câu đấy phải để con nói mới đúng…
– Thôi mẹ con mình đi thôi kẻo muộn rồi…
– Tuân lệnh phu nhân…
Nó đưa tay sang ý bảo nàng khoác tay nó, Hương ôm lấy tay anh chàng rồi cười mắng :
– Nhiễu sự…
Bầu ngực mềm mọng tì vào cánh tay làm Luân sướng rơn, đã vậy dính sát vào nhau như thế khiến cho mùi thơm nồng nàn từ cơ thể mẹ trở thành một sự kích thích quá lớn. Chỉ phút chốc mà Luân nóng hết cả người, nó đang phải cố gắng kiềm chế để cậu nhỏ của mình không cương lên cứng ngắc trong quần.
– Sao lại nhiễu, hôm nay con thay mặt bố đấy nhé, phải làm cho giống một cặp đôi chứ…
– Biết rồi anh ạ…
– Mà mẹ thấy hôm nay con đẹp trai không…
– Ừm…mười điểm…
– Vậy mới xứng đi cùng người đẹp chứ…
– Cha bố anh…
Hai mẹ con vừa nói cười tíu tít vừa sánh đôi rời khỏi nhà. Thanh niên 17 tuổi như Luân vốn đã cao lớn rồi nhưng mẹ nó cũng cao ráo không kém, đang đi giày cao gót nên nàng thậm chí còn cao hơn nó một chút, nếu bỏ giày ra thì cũng chỉ thấp hơn nó tí xíu thôi. Hôm nay cu cậu còn mặc kiểu chuẩn người lớn với áo sơ mi và quần âu, đi giày tây, nom cũng chững chạc thêm mấy tuổi. Ai không biết thực sự sẽ tưởng đây là một cặp đôi chứ chả phải mẹ con.
Lễ cưới được tổ chức tại nhà, vị trí gần nên rất đông vui nhộn nhịp vì hàng xóm cũng đi đủ, họ hàng thân thích như nhà Luân nếu không bận là đi cả gia đình luôn. Và đúng như anh chàng dự đoán, ngoài cô dâu ra thì mẹ nó gần như chiếm hết sự chú ý rồi. Người quen bạn bè ai cũng khen mẹ nó đẹp, đám trai làng thì nhìn không chớp mắt, mấy ông chú ông bác có vợ con rồi cũng phải len lén nhìn trộm. Đám cưới là nơi nhiều nam thanh nữ tú, bạn bè cô dâu cũng có vài cô nàng trông xinh xắn đấy, nhưng Luân chẳng thèm để vào mắt, vì bên cạnh nó đây là người xinh đẹp nhất rồi. Lúc ngồi uống nước mẹ nó cũng huých nhẹ nó thì thầm :
– Xem ngắm được cô nào thì ngắm đi kìa, tấn công từ bây giờ rồi mấy năm nữa cưới là đẹp…
Luân cũng ghé sang nói nhỏ :
– Phải đẹp hơn mẹ con mới để ý, chứ thế kia thì vứt…
Hương cười cười nhéo cho nó một cái. Ông tướng này giống ai thế không biết, bố nó có dẻo miệng như thế này đâu.
Chưa ăn cỗ nên mẹ nó tranh thủ vào phòng cô dâu chơi một lúc. Đây là thủ tục gần như bắt buộc của đám chị em phụ nữ rồi, cứ phải vào chụp vài tấm ảnh cùng cô dâu mới là đầy đủ quy trình, chưa chụp thì coi như chưa đi ăn cưới. Chỗ toàn đàn bà con gái nên Luân cũng không đi theo. Một lúc sau thì mẹ nó quay lại, gần tới chỗ ngồi thì Luân thấy có một thằng thanh niên chặn đường nói với mẹ nó gì đó, còn chìa điện thoại ra, mẹ nó mỉm cười lịch sự rồi lắc đầu từ chối. Không nghe thấy nhưng cái hành động đưa điện thoại kia thì chắc là xin số rồi còn gì nữa. Lúc mẹ nó về tới bàn Luân vừa mỉm cười nhìn mẹ vừa giơ một ngón tay lên ý muốn nói “Một”. Hương thấy vậy cũng hơi tủm tỉm bảo nó :
– Thật là, trông cậu kia chắc chỉ hơn con 1-2 tuổi là cùng…
– Ai bảo mẹ nhìn trẻ như vậy, bảo là bạn cô dâu cũng có người tin đấy…
Lúc ăn cỗ thì những ánh mắt tăm tia dành cho mẹ nó mới bớt đi phần nào, vì còn bận gắp với nâng ly chúc tụng nhau rồi. Mẹ nó làm móng tay nên không tiện ăn tôm, Luân bóc vỏ cẩn thận rồi bỏ vào bát cho mẹ, cả con tôm của mình cũng cho mẹ nốt. Mấy người họ hàng cùng bàn thấy vậy bèn tấm tắc khen :
– Cô Hương đẻ được cậu con trai mát lòng mát dạ ghê, xem nó chăm chút cho mẹ kìa…
Luân ung dung bảo :
– Hôm nay bố cháu vắng mặt nên cháu phải thay bố chăm sóc mẹ mà…
– Chắc sau này cũng chiều vợ lắm đây…
Hương cười rồi cũng đùa lại mấy câu. Đang rôm rả thì có một người đàn ông trung niên cầm ly rượu đi tới bàn, người này nhìn mẹ nó rồi ngập ngừng :
– Anh có thể…mời em một ly không…?
Chuyện mời rượu trong đám cưới không phải điều gì lạ lẫm, nhưng tình huống này nhìn là biết muốn làm quen chứ sao nữa. Hương cười nhã nhặn đáp :
– Em không uống được rượu ạ…
Người nọ lại hỏi :
– Vậy…không biết em có gia đình chưa…?
Mấy người cùng bàn chưa kịp trả lời, mẹ nó cũng chưa kịp lên tiếng thì Luân đã nhanh nhảu trả lời thay :
– Mẹ cháu có người yêu rồi…
Đã “mẹ cháu” lại còn đi kèm “người yêu”, câu trả lời tếu táo của nó làm mấy người cùng bàn cứ tủm tỉm cười, còn người đàn ông kia thì ngẩn ra. Có vẻ người kia chưa muốn bỏ cuộc nên hỏi nó :
– Vậy người yêu mẹ cháu là…
Luân thản nhiên đáp :
– Là bố cháu chứ ai ạ, chắc bố cháu cũng sắp đến rồi đấy…
Người nọ nghe thấy vậy đành cười ngượng, chào một câu rồi lủi đi mất. Mấy người cùng bàn lúc này mới được cười thoải mái, đa phần đều khen mẹ nó trẻ đẹp nên mới khiến người ta lầm tưởng. Hương chỉ biết cười trừ, còn Luân thì nhẹ nhàng nghiêng sang gần mẹ nói nhỏ một tiếng : “Hai.”
Gần tới trưa thì tiệc cũng tàn dần, có nhiều bàn khách đã lục tục ra về, còn lại chủ yếu là chờ đưa dâu. Hương ghé sang thì thầm với con trai :
– Mới chỉ có 2 thôi nhé, chắc không đủ đâu…
Luân mới bảo :
– Mẹ quên là còn sang nhà trai nữa à…
– Tính cả nhà trai nữa hả…
– Tất nhiên, đấy mới là mặt trận chính mà…
Đúng vậy, bên nhà trai mới là mặt trận chính. Ở bên này đa số toàn là người quen họ hàng rồi người cùng xã nọ kia, tỉ lệ bị tiếp cận không cao lắm, bên đấy toàn là người lạ mặt nên sẽ rất khác. Nghe cu cậu nói vậy mà tự dưng Hương cũng thấy hơi hồi hộp.
Một lúc sau thì nhà trai đến, sau hàng loạt thủ tục nào là phát biểu, chụp ảnh rườm rà thì nàng cũng lên xe hoa để chàng rước về dinh. Nhà chú rể cách đây cũng xa nên nhà gái thuê hẳn hai cái ô tô to để đưa dâu, Luân và mẹ cũng đi cùng. Dĩ nhiên ở trên xe hai mẹ con vẫn ngồi cạnh nhau như hình với bóng, Luân còn cẩn thận chuẩn bị thuốc chống say xe cho mẹ.
Phải mất gần một tiếng mới đến nhà trai. Để đạt hiệu quả cao nhất thì lúc đi vào rạp Luân cố ý không sánh đôi cùng mẹ mà người đi trước người đi sau. Và chỉ một đoạn đường từ cổng vào đến chỗ ngồi nó đã đếm được không biết bao nhiêu ánh mắt hau háu đổ dồn vào nữ thần đi đằng trước mình. Đáng lẽ cô dâu phải là người được săm soi nhiều nhất nhưng xem ra mẹ nó mới là nhân vật chính rồi, ít nhất là với đám đàn ông ở đây.
Cỗ bàn xong hết rồi nên lúc này chỉ uống trà ăn bánh kẹo, ông MC đám cưới đang chém gió văng cả nước bọt, nhưng sự chú ý không hề dồn hết lên đó. Hương cũng nhận ra nhiều ánh mắt đang tăm tia mình nên có phần hơi gượng gạo, Luân ngồi bên cạnh thì ngược lại rất phởn phơ, lý do để nó tự tin vào chiến thắng của mình đơn giản lắm. Ngay cả một người sống chung nhà bao nhiêu năm như nó mà còn rạo rực khi nhìn thấy mẹ, vậy thì những người khác giới xa lạ sẽ thấy thế nào ? Sẽ là đứng ngồi không yên chứ còn sao nữa. Và chỉ một lúc thôi thì đã có đối tượng tìm đến.
Đầu tiên là một thằng thanh niên mặt non choẹt, chắc là trai làng ở đây, lân la đến hỏi tên tuổi mẹ nó rồi xin làm quen. Dù nhìn trẻ trung nhưng mẹ nó vẫn có nét trưởng thành rõ ràng, vậy nên chàng ta gọi chị xưng em. Mẹ nó chỉ nhẹ nhàng cười bảo “Chị có chồng rồi” thế là thành công đuổi đi kẹ gạ gẫm đáng tuổi con mình.
Tiếp theo là một người đứng tuổi hơn, chắc cũng ngoài 30, mang theo cốc rượu sang bàn nó kiếm cớ hỏi thăm mừng gặp mặt, thế rồi hỏi chút nữa có thể mời mẹ nó nhảy một điệu không. Đám cưới hay có mấy trò nhảy nhót ca hát này nên lời mời nghe chừng khá lãng mạn, nhưng Luân dập cho tắt ngúm khi lạnh lùng bảo chị gái em bị thoái hóa cột sống nên không nhảy được, anh vui lòng tìm người khác. Người kia ngơ ngẩn bỏ đi, miệng lẩm bẩm hỏi sao còn trẻ thế mà đã thoái hóa cột sống rồi. Hương che miệng cười đau cả bụng với ông nhõi nhà mình.
Hai vị anh hùng đã thất bại nhưng vẫn không ngăn được ý chí mãnh liệt của quần chúng nhân dân. Người thứ ba tiếp cận là một bác trai khéo phải bằng tuổi ông nội Luân, đầu hói quá nửa, hỏi thẳng là sau đây có thể mời mẹ nó đi uống cà phê được không. Đúng là người có tuổi nói chuyện cũng khác hẳn, không vòng vo mà vào thẳng vấn đề, vậy nên Luân cũng đi thẳng tới phần kết bài luôn. Nó bảo bạn gái cháu chỉ thích uống trà sữa thôi chứ không thích cà phê, ông bác kia nghe vậy thì mới biết mình bị hố rồi, đành cười ngượng rồi nhanh chân lủi đi mất. Mấy người cùng bàn đều là người quen, biết cu cậu đang bảo vệ mẹ mình nên chả thấy lấn cấn gì, chỉ có Hương là đá nhẹ vào chân nó rồi vừa lườm vừa cười. Dám bảo mẹ là bạn gái của anh cơ đấy. Anh chàng thì chỉ tủm tỉm giơ năm ngón tay lên tổng kết, màn cá cược đã có kết quả với chiến thắng thuyết phục thuộc về nó.
Đã đủ “doanh số” rồi nên Luân không muốn bất kỳ người nào đến ve vãn mẹ nữa, nó bèn tìm cách khẳng định chủ quyền khi bảo mẹ khoác tay mình. Hương cũng không muốn bị làm phiền nên nhanh chóng phối hợp, nàng ôm lấy cánh tay rồi nép sát vào người nó một cách thân mật. Hành động này như thay lời tuyên bố là hoa đã có chủ, mấy người có ý định tiếp cận cũng vì vậy mà đành từ bỏ, cả đám đàn ông từ già đến trẻ giờ chỉ biết nhìn từ xa với ánh mắt đầy ghen tị. Đây chính là điều Luân mong đợi, cu cậu đang hưởng thụ cảm giác của kẻ chiến thắng khi gần như toàn bộ nam giới ở đây đều đang ghen tị với mình. Mà đâu chỉ có vậy, đang ngồi nên váy mẹ nó bị kéo cao lên, hai bắp đùi trắng múp cũng lộ ra nhiều hơn, cứ hơi tí là nó lại liếc xuống dưới ngắm nghía. Chỉ ngắm đùi mẹ thôi cũng làm Luân sướng hết cả mắt, rồi còn mùi thơm từ cơ thể mẹ nữa, ngực mẹ cứ ép vào cánh tay nữa, nhiều luồng kích thích khiến con cặc trong quần nó không kìm được mà cương cứng lên rồi.
Sau một loạt thủ tục thì lễ cưới cũng kết thúc tốt đẹp, mọi người lại tíu tít chụp ảnh cùng cô dâu chú rể trước khi ra về. Luân và mẹ đã chụp xong và đang đứng chờ. Nhìn cảnh cô dâu và bố mẹ ruột quyến luyến chia tay trong nước mắt mà Hương ngậm ngùi :
– May là mẹ đẻ con trai, chứ không sau này cũng phải chia ly như thế kia rồi…
Luân nhỏ giọng vỗ về :
– Mẹ yên tâm, con sẽ ở bên mẹ cả đời luôn…
Hương mỉm cười huých nhẹ vào bụng nó :
– Để dành câu đấy mà nói với vợ anh ạ…
Luân không nói gì, nó thản nhiên cầm lấy tay mẹ, đan năm ngón tay vào nhau rồi nắm lấy giống như muốn khẳng định điều vừa nói. Giây phút ấy Hương bỗng thấy tim mình khẽ lạc đi một nhịp, nàng quay sang nhìn cu cậu. Từ bao giờ mà con trai nàng đã lớn như vậy rồi nhỉ, thằng nhóc hay quậy phá ngày nào giờ đã là một chàng trai khôi ngô tuấn tú, đứng cạnh mẹ thật ra dáng người đàn ông trưởng thành. Đã vậy nó còn đang âu yếm nắm tay nàng nữa chứ, nhìn hai mẹ con chả khác gì một cặp nhân tình. Cảm giác ngọt ngào nhè nhẹ dâng lên trong lòng, Hương không nói gì, cứ để yên cho con trai nắm tay mình như thế.
Ngay cả khi ngồi trên xe nó vẫn nắm tay nàng không buông. Hoạt động cả ngày cũng hơi mệt nên Hương tranh thủ tựa đầu lên vai nó chợp mắt, Luân thì chỉ mong cho giây phút yên bình này kéo dài càng lâu càng tốt.
Về tới nơi thì mọi người chào nhau rồi ai về nhà nấy. Vui thì vui chứ mệt thì cũng mệt, ngồi ô tô lâu lại thêm ê ẩm người nữa. Lúc về đến nhà, vừa vào trong là Hương liền ngả người ngồi xuống sofa than thở :
– Mệt quá đi…Sau này anh cưới cô nào ở gần thôi nhé, bố mẹ đỡ phải đi xa…
Luân không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi xuống sàn nhà ngay dưới chân mẹ. Nàng chưa cởi giày cao gót, nó nâng cổ chân mẹ lên rồi nhẹ nhàng thao tác, Hương cũng duỗi chân ra phối hợp. Khi hai bàn chân trắng nõn đã được giải phóng thì cu cậu hỏi :
– Chân mẹ nhức không….?
Đi giày cao gót cả ngày đúng là có bị nhức, Hương gật đầu ừm một tiếng, nó không nói gì nữa mà cứ thế bắt đầu xoa bóp chân cho nàng. Mặt Hương hiện lên nét cười, nàng trìu mến nhìn cậu con trai đang nâng niu xoa nắn hai bàn chân của mình, cảm giác nhức mỏi dần dần tan biến. Có đứa con trai ngoan như vậy thì còn hạnh phúc nào bằng, Hương thư thái nhắm mắt lại thưởng thức màn chăm sóc ân cần ấy.
Luân cũng đang tập trung vào nhiệm vụ của mình. Thật mềm mại và mịn màng, chỉ là vùng da ở bàn chân với cổ chân mẹ thôi mà cũng nõn nà không sao tả được, khiến lòng bàn tay nó cũng mềm đi trông thấy. Luân đang từ tốn bóp nhẹ, vừa bóp vừa xoa, mọi động tác đều cẩn thận nhẹ nhàng giống như sợ làm nữ thần đau vậy. Bàn chân của mẹ cũng thật xinh đẹp, những ngón chân thon thả đều đặn, móng chân được sơn màu hồng nhạt, dưới ánh đèn trở nên sáng bóng khiến mấy ngón chân càng lung linh như ngọc vậy. Xoa bóp đã là gì, bảo nó liếm mút bàn chân ngọc ngà này thì nó cũng sẵn lòng ấy chứ. Làm bên này được một lúc thì Luân chuyển sang chân bên kia, lại cần mẫn nhẹ nhàng, da thịt mềm mịn mát rượi khiến nó sướng hết cả tay.
Mà lúc nó đang sướng thì cái người được xoa bóp cũng đang lâng lâng khoan khoái. Được bàn tay ấm áp mân mê mơn trớn khiến Hương cứ thấy xao xuyến, dù chỉ là ở chân nhưng vẫn là đụng chạm, dù là con trai mình nhưng vẫn là người khác giới, cảm giác vừa xôn xao vừa dễ chịu này thực là khó tả.
Mua full truyện ở telegram @cuongct93
Có fb k bạn, tele của tôi k vào đc
Ngôn ngữ dùng văn diễn tả tâm lý rất hay.
Ai muốn mua inbox zalo nhé
Sdt zalo đâu
Cho sdt zalo b
Cho sdt zalo đi bạn
Bạn có thể inbox to email chứ
Có Sdt Whatsapp ko bạn, để tui mua truyện voi bạn