Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Chưa phân loại, Gái Xinh, Học Sinh, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: cha con, cha và con gái, cuckold, Loan.luan, ntr
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Cảnh báo: NTR – Cuckold (Nữ chính bị người khác phệch – Nam chính cho phép).
Sẽ có bác thấy tên truyện quen quen phải không. Cách đây mấy năm có 1 bác đã làm đc mười mấy chương, nhưng ngưng mấy năm rồi, nay tình cờ e thấy hay quá em làm tiếp đây hehe.
Một cô gái trẻ, có một tình yêu sâu đậm với nam chính đến mức có thể tự tử khi bị nam chính từ chối tình cảm. Vậy vì sao người con gái như thế sau đó lại có thể quằn quại trên giường với những người đàn ông khác? Cùng xem nhé mọi người.
LH đọc sớm: telegram: Cuulongdiquan123 hoặc fb Cửu Long Di Quan (hình đại diện con chó trắng).
Chương 1: Khởi Đầu
Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo rớt mồng tơi. Ba tôi mất sớm, mẹ thì ốm đau quặt quẹo quanh năm, một tay anh Hai đã nuôi tôi khôn lớn.
Anh Hai tôi tên là Vương Thanh Tuấn, còn tôi là Vương Thanh Lâm. Ba mẹ đặt tên như vậy là mong sau này anh em tôi sẽ cứng cáp, mạnh mẽ như những cây cột, gánh vác được cả gia đình. Ai ngờ đâu, anh Hai thì đúng là cao to vạm vỡ thật, còn tôi thì lại tong teo, gầy nhom.
Anh Hai lớn hơn tôi đúng mười tuổi. Khi ba mất, anh mới mười lăm đã phải trở thành trụ cột chính, gánh trên vai cả gia đình. Người ta thường nói “anh cả như cha”, câu này quả không sai chút nào. Anh vừa phải bươn chải nuôi tôi lớn, vừa phải chăm sóc cho người mẹ bệnh tật.
Đến khi tôi vừa tròn mười tám tuổi thì mẹ cũng qua đời.
Sau khi lo liệu xong tang lễ cho mẹ, anh Hai lúc đó đã hai mươi tám tuổi, liền dắt tôi lên Sài Gòn làm thuê kiếm sống.
Vì nhà nghèo quá, tôi không có cơ hội được học hành tới nơi tới chốn. Dù vậy, anh Hai cũng đã cố gắng hết sức để tôi học xong được cấp hai, còn bản thân anh thì ngay cả cấp một cũng chưa tốt nghiệp.
Cũng vì cái nghèo và vì phải lo cho tôi, anh Hai cứ lỡ dở mãi chuyện vợ con. Xã hội bây giờ thực tế lắm, nhà cửa không có, tiền bạc không dư dả thì chẳng có cô gái nào chịu gả về làm vợ.
Phận tôi cũng chẳng khá hơn. Chẳng có lấy một cái nghề trong tay, tôi chỉ có thể xin vào làm phụ hồ ở công trường. Thân hình nhỏ con nên mấy việc nặng như vác xi măng, khuân gạch tôi đều làm không nổi, lương vì thế cũng ba cọc ba đồng.
Mãi cho đến năm ba mươi tuổi, cuối cùng cũng có một người phụ nữ bằng lòng lấy tôi. Hoàn cảnh của cô ấy cũng đặc biệt, đã qua một đời chồng và còn có một đứa con gái riêng chín tuổi.
Tên cô ấy là Ngọc Đào, bằng tuổi tôi lúc đó.
Chồng cũ của cô ấy ngoại tình, ruồng rẫy vợ con để chạy theo nhân tình, cuối cùng hai người ly dị. Nhà chồng cũ của cô ấy cũng thuộc dạng khá giả, nhưng ba mẹ chồng quyền thế đã đuổi cô ấy ra khỏi nhà tay trắng. Họ trọng nam khinh nữ, vì cô ấy chỉ sinh được một đứa con gái nên cả nhà chồng đều không muốn nhận cháu.
Thế nên sau khi ly hôn, cô ấy chẳng nhận được một đồng nào, chỉ mang theo trái tim tan nát. Qua mai mối, cô ấy đành chấp nhận lấy tôi.
Thực ra nói là chấp nhận cũng không hẳn đúng. Cô ấy đã qua một đời chồng, còn tôi thì trai tân. Chỉ là điều kiện của tôi lúc đó không tốt lắm, dù cũng đã cố gắng mua được một căn nhà nhỏ. Dù sao thì mẹ con cô ấy cũng có một nơi để nương tựa. Thế nhưng, sức khỏe của Ngọc Đào không được tốt. Những năm tháng sống với nhà chồng cũ, cô ấy thường xuyên bị bạo hành nên thân thể suy nhược. Chúng tôi sống với nhau bảy năm trời, nhưng cô ấy không thể mang thai đứa con của tôi.
Sau này đi khám mới biết, cô ấy đã mất khả năng sinh sản. Dù vậy, tôi chưa bao giờ ghét bỏ cô ấy, vẫn một lòng chăm sóc cho cô ấy và con gái riêng. Đứa bé đó chính là Lan Anh, lúc theo mẹ nó về sống với tôi, con bé mới chỉ có chín tuổi.
Ngọc Đào có thể lấy được chồng giàu, nhan sắc dĩ nhiên không phải dạng tầm thường, phải nói là rất đẹp. Cũng vì vậy mà Lan Anh được thừa hưởng hết những nét đẹp của mẹ.
Chỉ tiếc là gia cảnh nhà ngoại của Lan Anh không tốt, nên từ nhỏ cô bé đã không được bên nội yêu thương. Sau khi mẹ sinh ra cô bé, cả nhà chồng càng thêm hắt hủi. Chồng cũ của Ngọc Đào sau khi có nhân tình bên ngoài thì còn thường xuyên đánh đập cô ấy.
Gã chồng cũ và con bồ nhí của hắn đã có với nhau một đứa con trai riêng. Vì thế, hắn quyết định ly dị với Ngọc Đào, đuổi hai mẹ con ra khỏi nhà.
Phải nói rằng cả nhà chồng cũ của cô ấy đều là một lũ súc sinh. Sau này, mẹ con cô ấy cũng đã từng kiện ra tòa, nhưng gã chồng cũ tuyên bố rằng thà đem tiền đút lót cho tòa án chứ không đời nào cho mẹ con họ một xu. Họ đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Sau khi kết hôn với Ngọc Đào, chúng tôi sống với nhau rất hòa thuận, tôn trọng nhau như khách. Dù ngoại hình tôi không có gì nổi bật, nhưng tôi đối xử với cô ấy rất tốt. Ngay cả khi biết cô ấy không thể sinh con được nữa, tôi cũng không hề có một lời chê bai.
Còn đối với Lan Anh, dù không phải con ruột, tôi vẫn coi cô bé như con gái của mình, yêu thương và chăm sóc hết mực. Cuộc sống gia đình ba người chúng tôi trôi qua khá hạnh phúc.
Nhưng số trời thật trớ trêu, năm Ngọc Đào ba mươi tư tuổi, cô ấy đột nhiên phát hiện mình bị ung thư giai đoạn cuối. Có lẽ một phần cũng là do những dồn nén, uất ức mà cô ấy đã phải chịu đựng trong một thời gian dài.
Để chữa bệnh cho Ngọc Đào, tôi đã dốc hết tất cả tiền tiết kiệm. Bạn bè, người thân cũng chẳng có bao nhiêu, không ai muốn cho tôi vay tiền. Cuối cùng, tôi thậm chí phải bán đi căn nhà duy nhất của gia đình. Nhưng căn bệnh ung thư là vậy, tiền đổ vào như sông như biển mà chưa chắc đã chữa khỏi. Sau khi tái phát, cái chết vẫn đến, và tiền bạc cũng mất trắng.
Dù vậy, tôi vẫn không hề hối hận khi đã làm tất cả vì Ngọc Đào. Cuối cùng, cô ấy vẫn ra đi vì tế bào ung thư đã di căn khắp cơ thể.
Trước lúc cô ấy lâm chung, tôi ngồi bên giường bệnh nắm chặt tay cô ấy. Lúc đó, Ngọc Đào đã không còn nói được nữa, người gầy khô như một cành củi, đôi môi không ngừng run rẩy, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
“Em yên tâm đi, Ngọc Đào. Anh sẽ nuôi Lan Anh ăn học thành người, cho con bé vào đại học. Anh sẽ không đi bước nữa, em mãi mãi là vợ của anh, và Lan Anh chính là con gái của anh. Anh sẽ nuôi con bé khôn lớn, học hành thành tài, rồi gả nó vào một gia đình hạnh phúc.”
Lúc đó, tôi đã hứa với Ngọc Đào như vậy. Tôi biết cô ấy đang lo lắng điều gì. Nghe xong những lời của tôi, cô ấy từ từ nhắm mắt. Đứng bên cạnh, Lan Anh lúc đó đã mười sáu tuổi, khóc đến ngất đi, nhưng cũng không thể níu kéo được sự thật rằng mẹ cô bé đã ra đi mãi mãi.
Sau khi Ngọc Đào mất, ông bà ngoại muốn đón Lan Anh về nuôi, nhưng cô bé nhất quyết không chịu xa tôi, nói rằng muốn ở lại chăm sóc và sau này lớn lên sẽ báo đáp tôi. Mãi về sau này tôi mới biết, cách mà Lan Anh “báo đáp” lại là một điều mà lúc đó tôi không tài nào chấp nhận được. Dĩ nhiên, đó là chuyện của sau này.
Ngọc Đào qua đời, tôi với tư cách là chồng đã đứng ra lo liệu tang lễ cho cô ấy. Ba mẹ cô ấy cũng biết tôi là người thế nào nên cuối cùng cũng đồng ý để cô ấy được chôn cất trong phần mộ của tổ tiên nhà tôi.
Ông bà chỉ có một mình Ngọc Đào là con gái, gia cảnh không khá giả, sức khỏe lại yếu, nên tôi cũng một lòng chăm sóc cho ông bà.
Cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh thật đau lòng. Chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi sau đó, hai ông bà cũng lần lượt qua đời.
Vì ba mẹ tôi mất sớm, nên tôi luôn coi ông bà như ba mẹ ruột của mình mà hết lòng hiếu thảo.
Chỉ là, họ cũng giống như tôi, đều là những người đáng thương mà thôi.
Sau khi Ngọc Đào mất, Lan Anh sống cùng với tôi. Căn nhà đã bán, nên hai ba con tôi thuê một phòng trọ nhỏ trên thành phố, chỉ có một phòng duy nhất, chủ yếu là vì giá thuê rất rẻ.
Lan Anh cần học cấp ba trên thành phố, và tôi cũng tiện đi làm thuê ở đây.
Ban ngày, Lan Anh đến trường, tối về thì nấu cơm sẵn cho tôi. Tôi thì sáng đi làm, tối mịt mới về.
Để trả nợ, tôi phải làm một lúc hai công việc, đi sớm về khuya. Thỉnh thoảng, tôi còn phải về quê để thăm nom ba mẹ của Ngọc Đào.
Có thể nói, năm đầu tiên sau khi Ngọc Đào qua đời là khoảng thời gian cơ cực và mệt mỏi nhất đối với tôi.
Một năm sau, ba mẹ của Ngọc Đào lần lượt qua đời. Vì Ngọc Đào là con gái út, được ông bà vô cùng yêu thương, nên sự ra đi của cô ấy là một cú sốc quá lớn đối với hai người già đã gần sáu mươi tuổi.
Lo xong hậu sự cho ông bà, tôi lại lao đầu vào công việc. Cũng may, trong vòng một năm, tôi đã trả hết nợ nần. Lúc đó, người chịu cho tôi mượn tiền cũng không nhiều nên số nợ cũng không đến nỗi quá lớn.
Trong suốt một năm đó, có thể nói chính Lan Anh là người đã chăm sóc tôi. Ban ngày đi học, tối về nhà nấu cơm, rồi vừa làm bài tập vừa đợi tôi về ăn.
Lan Anh lúc đó đã mười bảy tuổi. Dù chưa phải là người lớn, nhưng cô bé đã ra dáng một thiếu nữ xinh đẹp, cao trên một mét bảy, còn cao hơn tôi một chút.
Lan Anh học rất giỏi, lại có năng khiếu ca múa.
Dù áp lực kinh tế rất lớn, tôi vẫn vừa đi làm vừa cố gắng cho cô bé theo học các lớp năng khiếu. Ở trường, cô bé là cán bộ lớp, học tập và các hoạt động khác đều rất xuất sắc.
Có lẽ vì từ nhỏ đã phải chịu nhiều khổ cực nên cô bé trưởng thành và chín chắn hơn những đứa trẻ cùng trang lứa.
Mỗi tối, cô bé đều đợi tôi về rồi mới ăn cơm, trước đó thì chỉ ngồi làm bài tập.
Cuối tuần, cô bé lo hết việc nhà, giặt giũ quần áo sạch sẽ. Căn phòng trọ dù nhỏ nhưng luôn được cô bé dọn dẹp gọn gàng, ngăn nắp.
Vì chỉ có một phòng ngủ, không có cả phòng khách, nên tôi và Lan Anh phải ở chung.
Nhưng cô bé đã lớn, nên tôi kê hai chiếc giường đơn trong phòng. Tôi nằm ở ngoài cửa, Lan Anh nằm ở trong góc, hai chiếc giường cách nhau khoảng một mét.
Tôi còn cẩn thận treo một tấm rèm xung quanh giường của cô bé để tiện cho việc ngủ nghỉ và thay quần áo.
Lúc đó, Lan Anh đã là một thiếu nữ phổng phao, nên tôi rất chú ý đến khoảng cách giữa nam và nữ. Ngay cả ba con ruột cũng cần phải có ý thức về điều này, huống hồ tôi lại là một người rất đàng hoàng, chính trực.
Đồng thời, tôi cũng phải lo cho Lan Anh mọi thứ, vừa làm ba, vừa làm mẹ.
Cũng may, dù không phải con ruột, mối quan hệ giữa tôi và Lan Anh rất thân thiết. Từ khi cô bé về sống cùng, tôi đã luôn yêu thương, xem cô bé như con gái ruột của mình, và cô bé cũng coi tôi như ba ruột.
Tôi chỉ tâm niệm một điều là phải thực hiện lời hứa với Ngọc Đào: nuôi Lan Anh ăn học tốt nghiệp đại học, sau đó tìm cho cô bé một công việc tốt, rồi gả cho một người chồng tử tế, xây dựng một gia đình hạnh phúc. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến bản thân mình, có lẽ đó là bản chất con người tôi.
Chỉ là tôi không bao giờ ngờ được rằng, mối quan hệ giữa tôi và Lan Anh lại có một bước ngoặt lớn đến như vậy. Những chuyện xảy ra sau này đã hoàn toàn vượt ra ngoài sức tưởng tượng và sự kiểm soát của tôi, khiến cho tâm lý và cuộc đời tôi rẽ sang một hướng hoàn toàn khác…
Lan Anh dù mới mười bảy tuổi nhưng đã phát triển rất đầy đặn, ra dáng một thiếu nữ trưởng thành. Vóc dáng cao ráo với chiều cao 1m70, gương mặt thon nhỏ xinh đẹp với mũi cao và đôi mắt to, hai hàng lông mày không hề cắt tỉa nhưng vẫn đều tăm tắp.
Tuy điều kiện của tôi lúc đó không tốt, nhưng tôi luôn cố gắng hết sức để lo cho mẹ con con bé, từ cái ăn, cái mặc cho đến mọi sinh hoạt khác.
Trước năm chín tuổi, Lan Anh lớn lên ở nhà chồng cũ của Ngọc Đào, dinh dưỡng đầy đủ. Sau khi về ở với tôi, tôi cũng luôn dành cho cô bé những điều kiện vật chất tốt nhất có thể, nên cô bé phát triển rất tốt.
Vì thừa hưởng gen trội từ mẹ, Lan Anh có cả nhan sắc lẫn vóc dáng. Bộ ngực của con bé đã phải mặc áo cúp D, vú tấn công, mông phòng thủ, vừa căng tròn lại vừa gợi cảm. Cơ thể thì luôn lúc nào cũng toát ra một mùi thơm nhàn nhạt, dù không dùng sữa tắm hay nước hoa đắt tiền, theo như kiến thức hạn hẹp của tôi, thì mùi hương tự nhiên của phụ nữ này đàn ông ngửi được sẽ không tự chủ được mà động dục. Có điều thời đại bây giờ không có nhiều người có mùi thơm tự nhiên như thế, đa phần đều dùng nước hoa, và mùi hương này nếu không tiếp xúc gần sẽ không ngửi được.
Nhiều lúc, tôi không thể không liếc nhìn con bé, nhưng rồi lại tự nhủ trong lòng rằng đó là con gái mình. Con người tôi vốn rất đàng hoàng, nên không hề có những suy nghĩ bậy bạ.
Thỉnh thoảng, khi ham muốn trỗi dậy, hình ảnh của Lan Anh có thể thoáng qua trong đầu, nhưng cảm giác tội lỗi luôn ngăn chặn nó lại.
Khi Ngọc Đào còn sống, nhà chúng tôi có hai phòng ngủ, một phòng khách. Tôi cũng ít khi ở nhà nên không có gì đặc biệt.
Nhưng sau khi Ngọc Đào mất, hai ba con phải thuê một căn phòng duy nhất, nên khó tránh khỏi những lúc vô tình thấy những cảnh hớ hênh.
Ở nhà, Lan Anh ăn mặc khá thoải mái. Mùa hè nóng nực, con bé thường chỉ mặc một chiếc áo hai dây nhỏ và một chiếc quần đùi ngắn.
Dù bên trong có mặc áo ngực, nhưng cổ áo hai dây khá trễ, nhìn từ phía trước cũng có thể thấy được khe ngực trắng ngần của con bé. Khi con bé cúi xuống, cảnh xuân lại càng lộ ra nhiều hơn. Khe ngực sâu hút, hai bầu vú trắng nõn tròn trịa hiện ra rõ mồn một.
Còn chiếc quần đùi thì quá ngắn, để lộ ra đôi chân dài thon thả, trắng muốt. con bé cao nên đôi chân lại càng thêm dài.
Mỗi lần như vậy, tôi đều phải cố gắng dời mắt đi chỗ khác.
Tôi cũng đã nhiều lần định nhắc nhở Lan Anh, nhưng lại ngại ngùng không dám nói, dù sao con gái cũng đã lớn rồi.
“Lan Anh, con gái lớn rồi, sau này ở nhà nên ăn mặc kín đáo một chút…” Cuối cùng, không chịu nổi sự tra tấn này, một buổi tối trong bữa cơm, tôi vừa cúi đầu ăn vừa ngập ngừng nói.
Nghe tôi nói, Lan Anh cúi xuống nhìn lại trang phục của mình, rồi ngước lên nhìn tôi với vẻ mặt ngây thơ.
“Ở nhà có mỗi ba với con, ba đâu phải người ngoài, sợ gì chứ…” Lan Anh thản nhiên nói, rồi còn không quên gắp thức ăn vào chén cho tôi.
Nghe con bé nói vậy, tôi cũng không biết nói gì thêm. Dù sao thì Lan Anh nói cũng không sai, con bé coi tôi như ba ruột, có lẽ đã không để ý nhiều đến vậy.
Nhưng tôi thì lại có chút khổ sở. Từ khi Ngọc Đào qua đời, tôi đã không còn quan hệ tình dục. Vốn dĩ đã trai tân ba mươi năm, khó khăn lắm mới lấy được Ngọc Đào, nhưng sức khỏe Ngọc Đào không tốt nên hai vợ chồng cũng rất ít khi gần gũi.
Sau khi Ngọc Đào mất, tôi lại quay về cuộc sống độc thân, và bàn tay phải trở thành “người vợ” của tôi.
Mỗi khi ham muốn dâng trào, tôi lại lén lút thủ dâm để giải tỏa.
Việc tôi đột nhiên nói những lời đó với Lan Anh là vì gần đây, khi thủ dâm, trong đầu tôi bất giác hiện lên hình ảnh khe ngực và đôi chân của con bé. Điều này khiến tôi cảm thấy tội lỗi vô cùng, nhưng lại không thể làm gì khác.
Tuy nhiên, ngoài đời thực, tôi tuyệt đối không có bất kỳ ý nghĩ đen tối nào đối với Lan Anh. Dù sao con bé cũng là con gái tôi, mặc dù chúng tôi không có quan hệ huyết thống.
“À mà, sắp thi cuối kỳ rồi phải không con?” Lúc này, tôi vừa ăn cơm vừa hỏi, đồng thời chuyển chủ đề.
“Dạ đúng rồi ba. Thi xong là được nghỉ hè, lúc đó con có thể chăm sóc cho ba nhiều hơn…” Lan Anh gắp một quả trứng gà luộc, bóc vỏ rồi bỏ vào chén của tôi.
Phải công nhận, Lan Anh rất đảm đang, có lẽ cô bé hiểu được sự vất vả của tôi.
Cứ được nghỉ là cô bé lại lo giặt giũ, nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa, ngay cả quần áo của tôi cũng được giặt sạch sẽ. Cơm cô bé nấu cũng rất ngon.
Ngay cả với những nguyên liệu rẻ tiền nhất, cô bé vẫn có thể chế biến thành những món ăn ngon nhất cho tôi.
“Nghỉ hè cũng phải đi học năng khiếu đó nha, biết không?”
Tôi vừa ăn quả trứng mà con gái bóc cho, vừa nói.
“Ba ơi, con không muốn học năng khiếu nữa đâu…” Nghe tôi nói, Lan Anh đột nhiên lí nhí.
Tôi đã đăng ký cho Lan Anh học lớp múa và lớp thanh nhạc. Cô bé học rất tốt, các thầy cô đều khen cô bé vừa có năng khiếu lại vừa chăm chỉ.
Tôi cũng muốn con bé có một tài lẻ, sau này lớn lên sẽ càng thêm ưu tú, thi đỗ vào một trường đại học tốt.
“Tại sao vậy con?” Nghe con bé nói, tôi lập tức ngạc nhiên. Con bé đã học được bốn năm rồi, trong tủ kính ở nhà đầy ắp cúp và giấy khen của con bé.
“Con không thích nữa thôi. Con chỉ muốn tập trung học văn hóa cho thật giỏi. Với lại, thanh nhạc với múa của con cũng khá rồi, học nữa cũng không cần thiết…” Lan Anh không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Không được, phải học tiếp. Chuyện này không có thương lượng gì hết…” Thực ra trong lòng tôi đã đoán được lý do Lan Anh không muốn học nữa, là vì muốn tiết kiệm tiền cho tôi. Nhưng về điểm này, tôi không thể nhân nhượng, chỉ có thể ép buộc con bé một cách cứng rắn.
“Ba…” Lan Anh còn muốn nói gì đó, miệng gọi tôi một tiếng.
“Chuyện gì khác ba cũng có thể chiều con, nhưng chuyện học hành và năng khiếu thì con phải nghe lời ba…” Tôi hít một hơi thật sâu rồi nói. Lan Anh nghe xong, mím nhẹ môi, ánh mắt thoáng chút đau lòng và buồn bã.
Cô bé yêu ca hát và nhảy múa như vậy, làm sao có thể không thích được chứ?
“Ba ơi, để con rửa chân cho ba nha?” Sau bữa tối, Lan Anh bưng một thau nước ấm từ trong nhà vệ sinh ra, rồi đặt xuống bên cạnh ghế của tôi.
“Con làm gì vậy?” Sau khi đặt thau nước xuống, Lan Anh ngồi xổm trước mặt tôi. Lúc này, tôi có thể thấy rõ mồn một khe ngực và hai bầu vú trắng nõn lấp ló sau cổ áo của con bé. Tôi vội vàng trấn tĩnh lại rồi hỏi.
“Con muốn rửa chân cho ba…” Lan Anh ngẩng đầu lên, không hề để ý đến việc mình đang hớ hênh, ánh mắt chân thành nhìn tôi.
Lúc này, tôi nhìn xuống đôi chân đen đúa, bẩn thỉu của mình, làm sao có thể để Lan Anh rửa cho được.
“Thôi thôi, con đi ngủ đi, để ba tự rửa…” Tôi vội vàng xua tay, định tự cởi vớ ra. Đi làm ở công trường về, đôi chân vừa bẩn vừa hôi, sao có thể để con bé rửa cho được.
“Ba ơi, hôm nay ở trường cô giáo có dạy một câu chuyện cổ tích, nhân vật rửa chân cho mẹ, là một bài học về lòng hiếu thảo. Mẹ con mất rồi, con muốn rửa chân cho ba, được không ba?”
Lan Anh ngẩng đầu lên, gương mặt đượm buồn nhìn tôi.
Tôi sững người. Bây giờ đúng là có những câu chuyện cổ tích như vậy, nhưng thường là ở cấp mẫu giáo hoặc tiểu học. Không ngờ Lan Anh đã học cấp ba rồi mà vẫn còn kiểu dạy cổ tích này sao?
Tôi có chút nửa tin nửa ngờ.
“Thôi không cần đâu, ba nhận tấm lòng của con là được rồi…” Tôi định ngăn lại, nhưng Lan Anh đã giữ chặt lấy chân tôi, rồi giúp tôi cởi vớ ra.
Đôi tay mảnh khảnh của cô bé lại rất có lực, cuối cùng tôi đành phải để yên, trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào.
Tôi bị hôi chân, nói thật là chân rất thối, đó là lý do tại sao tối nào tôi cũng phải rửa chân.
Nếu không rửa, mùi hôi chân sẽ lan tỏa khắp phòng ngủ. Căn phòng vốn đã nhỏ, tôi sợ làm Lan Anh khó chịu.
“Xoạt… xoạt…” Lan Anh ngồi trên sàn nhà, cẩn thận rửa chân cho tôi. Cô bé không hề tỏ ra ghét bỏ, thậm chí còn không nhăn mặt, không một chút khó chịu vì mùi hôi chân của tôi.
Đôi chân tôi cảm nhận được sự mềm mại, tinh tế từ đôi tay của cô bé. con bé nhẹ nhàng kỳ cọ, khi cúi xuống, tôi lại thấy được khe ngực sâu hút trắng ngần.
Có được một đứa con gái hiếu thảo như vậy, đúng là phúc đức từ kiếp trước của tôi. Dù chúng tôi không có quan hệ huyết thống, nhưng tình cảm còn hơn cả ba con ruột. Những ý nghĩ dâm dục vừa trỗi dậy trong tôi khi nhìn thấy khe ngực của con bé cũng bị sự cảm động dập tắt.
“Xong rồi ba…” Một lúc lâu sau, cuối cùng cũng rửa xong. Lan Anh lau khô chân cho tôi, rồi nói, trên mặt nở một nụ cười hạnh phúc. Sau đó, cô bé bưng thau nước vào nhà vệ sinh.
“Phù…” Sự hiếu thảo này của con bé khiến cơ thể tôi cứ căng cứng. Khi cô bé đi rồi, tôi mới thở phào một hơi thật mạnh.
“Ba đi ngủ trước đi, con rửa mấy cái chén rồi đi ngủ sau…” Lan Anh từ trong nhà vệ sinh đi ra, cười nói với tôi, rồi đi vào bếp bắt đầu dọn dẹp chén đũa.
“Phù…” Tôi trở về phòng ngủ, nằm phịch xuống giường, thở ra một hơi dài.
Lan Anh mặc như vậy thật không ổn chút nào. Ngực của con bé quá đầy đặn, mặc áo hai dây, dù không cúi xuống cũng có thể thấy được khe ngực.
Hơn nữa, khi con bé đi lại, hai bầu vú lại rung rinh, có thể thấy rõ sự đàn hồi, căng mẩy.
Quần đùi lại quá ngắn, thậm chí có thể thấy được cả phần dưới của mông. Dù tôi là người rất đàng hoàng, nhưng vẫn không thể tránh khỏi những phản ứng sinh lý.
Mặc dù tôi biết rằng đàn ông khi nhìn thấy một người phụ nữ gợi cảm sẽ có phản ứng là chuyện bình thường, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có chút bất lực, chỉ muốn tự tát vào mặt mình vài cái.
Chỉ là tôi không biết, tất cả chỉ mới là bắt đầu. Mọi chuyện sau này diễn ra nhanh đến không ngờ, mà người chủ động lại không phải là tôi…
Từ khi Lan Anh bước vào tuổi dậy thì, tôi cũng đã học cách giúp cô bé xử lý một số vấn đề cá nhân. Những chuyện này, khi Lan Anh mới dậy thì, Ngọc Đào đã từng nói với cô bé.
Tôi nhớ Ngọc Đào từng kể, Lan Anh có kinh lần đầu vào năm mười hai tuổi. Nhưng sau khi Ngọc Đào mất, băng vệ sinh đều do cô bé tự đi mua. Tôi cũng cho cô bé tiền tiêu vặt, nhưng cô bé chưa bao giờ tiêu xài hoang phí, rất tiết kiệm.
Trong giai đoạn chuẩn bị thi đại học, điều tôi lo lắng nhất chính là chuyện yêu sớm của con bé.
Thực ra, dù là người lớn hay trẻ con, việc có người mình thích là chuyện rất bình thường. Vì vậy, tôi luôn giáo dục con bé một cách nhẹ nhàng, đối xử với con bé như một người bạn tri kỷ.
“Lan Anh, ở trường có thích bạn trai nào không? Nếu có, ba hy vọng con biết kiềm chế, tập trung vào việc học trước đã. Chờ sau này con lớn rồi, con sẽ gặp được những người con trai ưu tú hơn…” Một lần vào cuối tuần, tôi không nhịn được đã chủ động nói với con bé về chủ đề này. Không còn cách nào khác, bây giờ tôi là người giám hộ duy nhất của con bé, vừa phải làm ba, vừa phải làm mẹ.
“Không có đâu ba, ba yên tâm. Mấy đứa con trai trong trường con chẳng ưa đứa nào hết…” Lan Anh thường trả lời một cách thờ ơ, trên mặt còn tỏ ra có chút khinh thường.
Thực ra tôi tin rằng, một cô gái ưu tú như Lan Anh chắc chắn là đối tượng theo đuổi của rất nhiều nam sinh trong trường. Đó cũng là điều khiến tôi lo lắng, sợ con bé không giữ được mình.
Ở trường, Lan Anh có một cô bạn thân, cũng là học sinh giỏi và là thành viên trong đội nghi lễ của trường. Bình thường, Lan Anh thân với cô bạn này nhất. Cô bé tên là Quỳnh Như, cũng là một cô gái xinh đẹp, đã từng đến nhà chúng tôi chơi vài lần, Lan Anh còn giới thiệu cho tôi làm quen.
Chỉ là lúc đó tôi không thể nào ngờ được rằng, chính cô bạn tên Quỳnh Như này cuối cùng lại là người làm thay đổi mối quan hệ giữa tôi và Lan Anh, đồng thời cũng gây ra rất nhiều biến cố giữa chúng tôi. Dĩ nhiên, đó cũng là chuyện của sau này.
Nằm trên giường, dù rất mệt mỏi, nhưng tôi vẫn không tài nào ngủ được, bởi vì lúc này ham muốn tình dục có chút dâng trào.
Người ta nói “no cơm ấm cật” quả không sai. Lúc này ăn uống no đủ, lại thêm bị những hình ảnh gợi cảm của Lan Anh kích thích, nên con cặc của tôi cứ cương cứng lên.
Không lâu sau, tôi nghe thấy tiếng Lan Anh bước vào phòng ngủ, sau đó là tiếng kéo rèm.
Sau những tiếng sột soạt cởi quần áo, bên phía Lan Anh chìm vào im lặng.
Tôi đợi một lúc, nghe thấy tiếng thở của Lan Anh đã đều đều, tôi lén lấy cuộn giấy vệ sinh trên đầu giường, nhẹ nhàng xé một mảnh, rồi vén chăn lên, lén lút bắt đầu tự sướng.
Lẽ ra tôi nên vào nhà vệ sinh, nhưng Lan Anh ngủ rất thính, tôi sợ làm phiền giấc ngủ của con bé.
Mà tự sướng trên giường cũng không sao, bình thường tôi không phát ra tiếng động.
Từ khi Ngọc Đào bị bệnh cho đến khi qua đời, bàn tay phải của tôi chính là “người vợ”, không biết đã giúp tôi giải tỏa bao nhiêu lần ham muốn.
Lúc này, ngoài hơi thở có chút dồn dập ra, tôi không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Tôi cố gắng nén hơi thở của mình lại.
Nhưng khi đang hưng phấn, trong đầu tôi không khỏi lại hiện lên những hình ảnh của Lan Anh: đôi chân dài trắng muốt, khe ngực sâu hút, hai bầu vú trắng nõn.
Tôi đã cố gắng kìm nén, nhưng không thể nào nén được. Và khi nghĩ đến Lan Anh, ham muốn xuất tinh của tôi lại đến rất nhanh. Cuối cùng, tôi bắn tinh vào mảnh giấy vệ sinh đã chuẩn bị sẵn.
Lau sạch con cặc, rồi vo viên tờ giấy vệ sinh ném vào thùng rác. Khi tôi vô tình nhìn về phía giường của Lan Anh, tôi dường như thấy tấm rèm hơi lay động một chút.
Nhưng tôi không để ý, cửa sổ đang mở, có lẽ là do gió thổi thôi.
Những ngày tiếp theo, cuộc sống của tôi và Lan Anh vẫn diễn ra như bình thường. Tôi mỗi ngày đi làm kiếm tiền, Lan Anh ban ngày đi học, tối về ôn bài, vì kỳ thi cuối kỳ sắp đến.
Và sau kỳ thi, Lan Anh sẽ có khoảng một tháng nghỉ hè. Mối quan hệ của chúng tôi thay đổi, cũng chính là trong kỳ nghỉ hè này.
Rất nhanh, nửa tháng trôi qua. Còn hai ngày nữa là đến kỳ thi cuối kỳ của Lan Anh, và ngày hôm đó cũng chính là sinh nhật của cô bé.
Đây là sinh nhật thứ tám của Lan Anh kể từ khi về sống với tôi. Tôi vẫn luôn nhớ ngày sinh của con bé.
Vì vậy, vào ngày sinh nhật của con bé, tôi đã cố tình xin nghỉ phép, buổi chiều về nhà sớm.
Tôi mua một ít thức ăn và một chiếc bánh sinh nhật. Đồng thời, tôi cũng mua cho Lan Anh một chiếc máy tính xách tay, tốn của tôi gần cả tháng lương.
Còn điện thoại, tôi đã sắm cho Lan Anh từ lâu. Vì con bé ở nhà một mình, đi học cũng một mình, tôi ít nhiều vẫn không yên tâm. Một cô gái xinh đẹp như vậy, có chuyện gì con bé có thể liên lạc với tôi ngay lập tức.
“Cạch…” Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, tôi ngồi ở bàn ăn chờ con bé về. Không biết qua bao lâu, cửa phòng vang lên tiếng mở khóa.
Rất nhanh, cửa phòng mở ra, Lan Anh thở hổn hển bước vào. Căn phòng tôi thuê ở trên tầng bảy, tầng cao nhất, giá rẻ, nên mỗi lần leo cầu thang lên đều mệt bở hơi tai.
“Wow…” Vừa vào cửa, Lan Anh đã nhìn thấy bàn ăn đầy ắp những món ngon, và cả chiếc bánh sinh nhật tuy không lớn nhưng rất đẹp. Lan Anh sau khi thấy vậy, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên và vui mừng.
“Lan Anh, chúc mừng sinh nhật con gái…” Tôi lúc này đứng dậy, nhận lấy chiếc cặp sách từ tay Lan Anh, rồi nói với cô bé.
“Con cứ tưởng ba quên rồi chứ…” Lan Anh vừa mừng vừa sợ, miệng hơi chu lên nói. Lúc này cô bé đã cao bằng tôi, thậm chí còn phải hơi cúi đầu xuống một chút.
“Làm sao có thể chứ, ba vẫn luôn nhớ mà…” Trước khi Ngọc Đào qua đời, sinh nhật của Lan Anh đều do mẹ con bé sắp xếp, bây giờ tất cả đều đến tay tôi.
“Đây, quà sinh nhật của ba tặng con…” Tôi đưa chiếc hộp quà đã chuẩn bị sẵn cho Lan Anh.
“Nặng quá vậy ba?” Lan Anh nhận lấy hộp quà rồi nói. Bên trong là chiếc máy tính xách tay, dĩ nhiên là rất nặng.
“Con mở ra xem đi.” Tôi lúc này ngồi xuống bàn ăn, nói với Lan Anh.
Lan Anh nhẹ nhàng mở hộp quà ra. Khi nhìn thấy chiếc máy tính xách tay mới tinh, cô bé sững người, sau đó nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
“Bình thường con học hành mệt mỏi, ba cũng không có thời gian dẫn con đi chơi. Ba mua cho con cái máy tính, sau này có thể dùng để học thêm kiến thức vi tính, thỉnh thoảng cũng có thể chơi game giải trí một chút. Ba biết con vẫn luôn ao ước có một chiếc máy tính xách tay như của Quỳnh Như, nên ba mua cho con một cái. Con thích không?”
Lúc này tôi đành phải an ủi Lan Anh, bởi vì ánh mắt cô bé nhìn tôi có một chút trách móc, trách tôi lại tiêu tiền phung phí vì cô bé.
“Ba…” Lan Anh nhẹ nhàng gọi tôi một tiếng.
“Ngồi xuống ăn cơm đi con…” Tôi kéo ghế ra, rồi mở hộp bánh kem, cắm nến lên trên, và đội chiếc vương miện giấy nhỏ lên đầu Lan Anh.
“Ước đi con…” Tôi nói với Lan Anh. Cô bé lau khô nước mắt, rồi ngồi xuống ghế, hai tay chắp trước ngực.
“Con ước ba luôn khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi. Con cũng ước mình sẽ thi đỗ vào một trường đại học tốt, sau này tìm được một công việc tốt, nhất định sẽ hiếu thảo với ba. Và cuối cùng con ước…” Lan Anh nói ra những điều ước của mình, nhưng đến điều cuối cùng, cô bé nhắm mắt lại, giữ nó trong lòng.
“Điều ước không thể nói ra được đâu, nói ra sẽ không linh nghiệm…” Đợi Lan Anh mở mắt ra, tôi cười nói với cô bé.
“Thành công là do mình tạo ra mà ba…” Lan Anh lau khô nước mắt rồi nói. Sau đó, hai ba con chúng tôi bắt đầu thưởng thức bữa tối.
“Lâu lắm rồi con mới được ăn đồ ăn ba nấu…” Lan Anh vừa ăn cơm vừa nói với tôi.
“Ba nấu không ngon bằng con đâu.” Lời tôi nói là sự thật, tài nấu nướng của tôi quả thực không bằng Lan Anh.
“Trong lòng con, cơm ba nấu là ngon nhất.”
Lan Anh vừa ăn cơm vừa nói, dáng vẻ ăn uống từ tốn, rất thanh lịch.
“Ba làm nhiều quá, ăn không hết đâu…” Sau bữa cơm, Lan Anh nhìn bàn thức ăn còn thừa, giọng có chút trách móc.
“Không sao, để trong tủ lạnh không hư đâu, tối ba đói thì ăn tiếp.”
Tôi đứng dậy, vươn vai một cái thật dài.
“Con đi tắm đi, rồi ôn bài cho tốt. Tối nay để ba dọn dẹp…” Thấy Lan Anh định dọn dẹp chén đũa, tôi vội vàng nói.
“Dạ, ba…” Lan Anh cầm lấy chiếc máy tính xách tay, thế mà lại đồng ý. Cô bé cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì, hai má cũng ửng hồng.
“Sao vậy con?” Tôi lúc này có chút không hiểu.
“A…” Ngay lúc tôi đang quan tâm hỏi han, Lan Anh đột nhiên ngẩng đầu lên, hôn lên môi tôi. Tôi lập tức sững sờ, đứng bất động.
“Ba…” Khoảng hai giây sau, Lan Anh rời khỏi môi tôi.
“Cảm ơn ba về món quà sinh nhật. Đây là quà của con gái tặng ba đó, là nụ hôn đầu của con đó nha…” Nói xong, Lan Anh cầm lấy chiếc máy tính xách tay chạy về phòng ngủ, còn tôi thì đứng chết trân bên bàn ăn một lúc lâu.
Truyện rất hay
giờ Lan Anh ngoan bao nhiêu sau này dâm loàn bấy nhiêu. mấy chap sau địt Dạo với ông sơn. sau đó là đến a trai bố. rồi đến ông cụ.nói chung là kết ko có hậu
Sao ông bt là sau này lan anh địt ông sơn tưởng ghét chứ
Thì bản chất truyện NTR nó thế thôi bác
truyen hay nhung phai mua moi coi dc
Tác giả nó chết rồi mà
Bản gốc là lan anh bị địt mà
Xin link bản gốc bạn ơi
ton tien ban oi \
Cho xin tên bản gốc với b ơi
nhà có con gái mới lớn tải về đọc full 99trang
tải ở đâu b ơi