Vì Chồng Yếu Sinh Lý, Nên Tôi Tranh Thủ Lúc Anh Chồng Bị Tai Nạn, Lén Lút Thõa Mãn Cơn Thèm Của Vợ Anh Ta – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vì Chồng Yếu Sinh Lý, Nên Tôi Tranh Thủ Lúc Anh Chồng Bị Tai Nạn, Lén Lút Thõa Mãn Cơn Thèm Của Vợ Anh Ta – Update Chương 10
Tác Giả: Tà Thiên Ma Đế
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: 18+, Adultery, cắm sừng, cuckold, dâm đãng..., Dirty talk, Erotic, hardcore, milf, netorare, ngoại tình, Ngọt Ngào, ntr, Phụ nữ thèm tình, Risky sex, Vợ bạn thân
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 2:
Tôi đi vệ sinh xong rồi tắm luôn một mạch, loay hoay mất gần nửa tiếng đồng hồ để cố gắng bình tĩnh lại. Khi rón rén bước ra, tôi giật thót mình vì chị Linh đang đứng ngay ngoài cửa nhà tắm, tay cầm chiếc khăn lau tóc, nụ cười khẽ hiện trên môi.
“Nhìn em kìa, gan bé xíu quá,” chị nói, giọng đùa vui nhưng đầy trìu mến.
“Em lại đây đi, chị sấy tóc cho. Tóc ướt ngủ thế này dễ bị cảm lắm, trời đêm ở Đà Lạt lạnh lắm đấy.”
Tôi ngoan ngoãn đứng yên, để chị sấy khô tóc cho mình. Khi chị cuộn dây sấy lại, tôi định quay về phòng thì chị lên tiếng:
“Tóc chị vẫn còn ướt đây này. Em không biết nghĩ cho người khác à? Sau này làm sao chăm sóc Lan được nếu cứ thế này?”
Tôi ngượng chín mặt, không biết nói gì đành gật đầu theo chị.
“Sang phòng chị đi, đèn sáng hơn, đứng ngoài hành lang lâu thế này thấy lạnh rồi. Nhà chị ở ven thị trấn Đà Lạt, Lâm Đồng, là căn nhà hai tầng cũ kỹ nhưng ấm cúng. Tầng dưới làm cửa hàng, tầng trên để ở. Mọi người đều ngủ trên lầu, hành lang rộng rãi, nhà tắm nằm ngay giữa, nên đi lại cũng tiện.”
Tôi theo chị sang phòng. Mùi hương dễ chịu lan tỏa khắp nơi, chắc chị vừa xịt nước hoa trước khi đi ngủ.
Trong phòng chỉ bật mỗi đèn đầu giường, ánh sáng vàng vọt ấm áp dịu dàng. Chị vội mở đèn chính lên, căn phòng sáng bừng hẳn.
Tôi liếc thấy trên gối hồng có bộ áo ngực và quần lót màu đen đang gấp gọn. Chị ngồi ngay mép giường, cắm dây sấy vào ổ điện đầu giường. Tôi bắt đầu sấy tóc cho chị, tay hơi run run.
Da chị trắng nên phần da đầu hồng hào hiện rõ mồn một dưới ánh đèn. Tôi vừa hất tóc vừa sấy, mùi hương tóc thơm nồng xộc thẳng vào mũi, khiến tôi không khỏi nuốt nước bọt.
Dưới thân tôi đột nhiên cương lên một cách khó kiểm soát. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nói vu vơ:
“Tóc chị vẫn tốt thật, dày và mềm lắm.”
Chị chỉ ừ nhẹ một tiếng, không nói thêm.
Tôi thấy câu nói của mình hơi gượng ép, bèn im lặng tập trung sấy tóc cho chị.
Khi sấy phần trước, tôi mới nhận ra chị mặc chiếc áo ngủ cổ tròn rộng thùng thình.
Tôi đứng, chị ngồi, từ trên nhìn xuống có thể thấy rõ cả cặp ngực đầy đặn, to hơn Lan rất nhiều.
Tôi không dám nhìn lâu, vội dời mắt đi chỗ khác. Lúc này ngoài trời đang u ám, bỗng một cơn mưa lớn trút xuống kèm theo tia chớp sáng rực, tiếng sấm rền vang.
Chị nói: “Tắt đèn chính đi em, sâu bọ bay vào hết bây giờ.”
Chưa đợi tôi kịp lên tiếng, chị đã vươn tay tắt đèn. Căn phòng tối lại, chỉ còn ánh đèn ngủ mờ ảo, và tôi cảm thấy thoải mái hơn hẳn, không còn căng thẳng như lúc nãy.
Chị nói khẽ: “Thôi được rồi, sấy mạnh quá sẽ hỏng tóc mất.”
Tôi tắt máy sấy đặt lên đầu giường. Chị ngả người nằm dài ra, thở dài một hơi:
“Hôm nay mệt quá, buồn ngủ chết đi được. Chạy xe suốt ngày, chân tay rã rời hết cả.”
Áo ngủ chị bị kéo lên cao một chút, để lộ đôi chân trắng mịn dài miên man dưới ánh đèn mờ. Cảnh ấy khiến tôi nóng mắt, khó có thể rời nhìn.
Tôi tiếp lời:
“Hôm nay chạy xa quá, đường xóc nảy, chị lái xe chắc mệt hơn em nhiều. Em ngồi kế bên mà còn thấy mỏi, huống chi là chị.”
Lúc ấy tôi chưa biết lái xe, nên toàn chị Linh lái suốt, tôi chỉ ngồi bên cạnh ngắm cảnh và trò chuyện.
Nói xong tôi định quay ra ngoài, thì một tiếng sấm vang lên long trời lở đất.
Tôi lẩm bẩm: “Chắc tối nay mưa còn to nữa, trời Đà Lạt hay mưa bất chợt thế này.”
Chị không đáp, tôi bèn lặng lẽ quay về phòng mình. Mùa hè oi bức, phòng tôi không có điều hòa, chỉ lắp mỗi cái màn mùng mỏng manh.
Tôi hay ngủ không đóng cửa, đương nhiên là mặc mỗi chiếc quần short mỏng tang cho mát.
Khi tôi sắp chìm vào giấc ngủ, bỗng có người vén màn lên nhẹ nhàng. “Em không nóng à?” Giọng chị Linh vang lên bên tai, dịu dàng và gần gũi.
Tôi đáp: “Dạ không ạ.”
Một lúc sau chị vẫn chưa đi. Tôi hoàn toàn không buồn ngủ nữa, nhưng cũng không biết phải làm sao, đành nằm im thin thít giả vờ ngủ.
“Em sang phòng chị đi,” chị nói khẽ, rồi quay về phòng mình.
Tôi nằm yên một lúc, chờ chị vào hẳn, đầu óc lúc này hỗn loạn đủ thứ, tim đập loạn nhịp như trống trận.
Tôi vào toilet tiểu một phát cho nhẹ người, rồi men theo hành lang tối om đi về phòng chị.
Bên ngoài mưa vẫn rơi nặng hạt, vai tôi dính vài giọt nước lạnh buốt như bị ai tát nhẹ vào mặt. Tôi cảm giác như đang bước vào một nơi chưa biết trước, vừa hồi hộp vừa sợ hãi, nhưng lại không nỡ bỏ lỡ cơ hội này.
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.
Thêm đi bác, hay á