Về Quê Thăm Mẹ – Update Chương 2

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Về Quê Thăm Mẹ – Update Chương 2

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 1: Về Quê

Tiếng động cơ của chiếc xe khách liên tỉnh nổ xình xịch, nhả ra từng đợt khói đen ngòm như đang trút giận vào không trung. Tôi, Thiện, 20 tuổi, bước xuống xe với chiếc ba lô sờn cũ khoác trên vai. Cái nắng gắt của miền quê này như muốn thiêu đốt lớp da của một thằng thanh niên suốt hai năm trời giam mình trong những cao ốc văn phòng ngột ngạt ở thành phố.

Thành phố… cái nơi mà người ta hứa hẹn về sự đổi đời. Với tôi, hai năm qua chỉ là những chuỗi ngày làm việc như một con robot, tám tiếng mòn mỏi trên ghế xoay, nhận lấy mức lương bẻo bọt chỉ đủ trả tiền phòng trọ ẩm thấp và vài ba bữa cơm bụi qua ngày. Những lúc quá mệt mỏi và thèm khát hơi ấm đàn bà, tôi lại tặc lưỡi tìm đến mấy em gái đứng đường dưới chân cầu vượt. Những cuộc hoan lạc chóng vánh, thô bạo với những tiếng cặc nện vào âm hộ bạch bạch, những tiếng rên rỉ giả tạo của mấy cô nàng bán hoa chỉ giúp tôi xả đi áp lực trong chốc lát, nhưng lại để lại sự trống rỗng cùng cực ngay sau khi xuất tinh.

Hôm nay, cái công ty mà tôi dâng hiến cả tuổi trẻ ấy đã vứt tôi ra đường không một chút thương tiếc chỉ vì một sai lầm nhỏ nhưng lão sếp lại ngụy trang nó thành “Cắt giảm nhân sự,” lão sếp béo ị nói một cách lạnh lùng. Thế là xong, tôi xách túi về quê. Về với mẹ, với ngôi nhà gỗ nằm nép mình sau hàng cau, nơi duy nhất tôi có thể tạm quên đi sự tàn khốc của xã hội.

Con đường mòn dẫn vào nhà vẫn thế, đất đỏ bám vào đôi giày vải. Từ xa, tôi đã thấy dáng một người phụ nữ đang cặm cụi tưới nước trước hiên. Đó là mẹ tôi, bà Hạnh. Dù đã bước sang tuổi 38, nhưng cuộc sống ở quê và những công việc chân tay lại vô tình giữ cho bà một vóc dáng mà ngay cả gái thành phố cũng phải ghen tị.

“Mẹ! Con về rồi,” tôi cất tiếng gọi, giọng khàn đặc vì bụi đường.

Mẹ tôi giật mình buông rơi vòi nước. Gương mặt mẹ bừng sáng, đôi mắt long lanh đầy niềm vui bất ngờ. Bà lật đật chạy ra, tà áo mỏng manh bằng vải lanh hơi ướt đẫm nước dán chặt vào cơ thể. Qua lớp vải mỏng dính, tôi thoáng thấy bóng dáng của hai bầu ngực tròn trịa, đầy đặn không hề bị chảy xệ dù đã trải qua một lần sinh nở. Hai núm vú sẫm màu ẩn hiện sau lớp vải mỏng làm tôi khẽ nuốt nước miếng một cái, dù biết đó là mẹ mình.

“Thiện! Sao con về mà không báo trước? Để mẹ chuẩn bị cơm nước,” Mẹ tôi reo lên, không chút do dự, bà ôm chầm lấy tôi.

Sự va chạm đột ngột khiến tôi đờ người. Thân thể nảy nở của mẹ ép chặt vào lồng ngực tôi. Cặp vú mẹ to tròn, mềm mại như hai miếng bông ấn vào ngực, làm tôi cảm nhận rõ ràng hơi ấm lan tỏa qua lớp áo. Mùi hương mồ hôi trộn lẫn với mùi xà phòng nồng nàn từ người mẹ xộc vào mũi tôi, đánh thức một cảm giác kỳ lạ vốn đã bị kìm nén suốt chuyến đi dài. Bàn tay mẹ vỗ nhẹ sau lưng tôi, trong khi tôi cảm thấy phần thân dưới của mình – con cặc đã bị bỏ đói cả tuần qua – bắt đầu râm ran và hơi ngóc đầu lên.

“Mệt lắm phải không con? Vào nhà nghỉ đi,” mẹ buông tôi ra, gương mặt bà đỏ hây hây vì xúc động và vì nắng. Biểu cảm ấy nhìn thật quyến rũ, cái cách mẹ liếm nhẹ đôi môi khô càng khiến tôi thấy nóng ran cả người.

Tôi lầm lũi đi vào nhà. Không gian vẫn quen thuộc như thế, cái mùi gỗ mục lẫn với mùi khói bếp đặc trưng. Nhưng khi nhìn quanh, tôi không thấy dì Hương đâu. Dì Hương là em gái ruột của mẹ, kém mẹ năm tuổi. Dì đẹp một cách sắc sảo và hoang dại hơn mẹ nhiều. Lần cuối tôi thấy dì, dì vẫn còn độc thân và hay trêu chọc mỗi khi thấy tôi lén nhìn vào cặp mông căng đét của dì.

“Dì Hương đi đâu rồi hả mẹ? Sao nhà vắng thế?” Tôi hỏi trong khi ném chiếc ba lô xuống bộ trường kỷ bằng gỗ.

Mẹ tôi rót cho tôi một bát nước chè xanh mát lạnh, thở dài một cái: “Dì con dọn ra ngoài ở từ năm ngoái rồi. Nghe đâu theo tay bạn trai trên trấn, chúng nó dọn về sống chung như vợ chồng. Mẹ cản cũng không được, cái tính nó bướng lắm.”

Tôi khựng lại, trong đầu thoáng hiện ra hình ảnh dì Hương với nước da trắng ngần và đôi môi lúc nào cũng đỏ mọng. “Thế giờ dì vẫn ở đó ạ?”

Mẹ lắc đầu, ngồi xuống cạnh tôi. Chiếc áo lanh lại một lần nữa phô bày rãnh ngực sâu hoắm mỗi khi bà cúi người. “Chia tay rồi con ạ. Cái ngữ đàn ông đó… ăn nằm xong chán chê thì nó bỏ đi theo con khác. Dì con đau khổ một thời gian dài, nhưng lại ngại dọn về đây vì sợ làng xóm nói ra nói vào chuyện trai gái hủ hoá. Hiện tại nó vẫn ở trọ trên trấn, nghe bảo là làm thuê cho mấy cái tiệm tạp hoá kiếm sống qua ngày.”

Nghe đến đây, một luồng suy nghĩ tăm tối nhen nhóm trong lòng tôi. Một người đàn bà hừng hực sức xuân, đã được “khai phá” bởi một gã đàn ông, nay lại cô đơn lẻ bóng… Tôi chợt nhớ đến ánh mắt gợi tình của dì Hương mỗi khi dì tắm ở cái giếng sau nhà ngày xưa. Lúc đó tôi còn nhỏ, nhưng những tiếng dội nước “ào ào”, tiếng dì hít hà vì nước lạnh, và hình ảnh dì chỉ quấn duy nhất chiếc khăn tắm mỏng tang quanh cơ thể, để lộ ra những mảng da thịt trắng nõn vẫn ám ảnh tôi mãi.

Mẹ tôi thấy tôi thẫn thờ, liền xoa đầu tôi: “Thôi, chuyện dì để sau. Con về nhà là tốt rồi. Để mẹ xuống bếp làm gà đãi con. Hôm nay con ở nhà với mẹ cho thỏa nỗi nhớ.”

Bà đứng dậy, bước đi nhẹ nhàng. Từng bước đi làm cho hai cánh mông của bà đung đưa đều đặn dưới lớp quần sa tanh mỏng bóng loáng. Ánh mắt tôi không thể rời khỏi rãnh mông sâu hoắm hiện rõ mồn một mỗi khi tà áo mẹ bị gió thổi bay. Tôi nuốt khan, thò tay xuống gầm bàn, khẽ chạm vào con cặc đã cứng như đá của mình sau lớp quần bò.

“Vâng… con cũng nhớ cơm mẹ nấu lắm,” tôi nói lí nhí, đôi mắt dán chặt vào phần hông nảy nở của bà Hạnh đang khuất dần sau tấm màn ngăn cách bếp và phòng khách.

Sau bữa cơm trưa đẫm mồ hôi và những cái liếc nhìn lén lút vào bầu ngực căng tròn của Mẹ tôi, tôi cảm thấy không khí trong căn nhà gỗ bỗng trở nên đặc quánh, bức bối. Mẹ cứ đi qua đi lại, tà áo cánh mỏng manh dính sát vào làn da bánh mật, mỗi cử động của bà đều như đang trêu ngươi con mắt tôi. Để kìm nén cơn nóng đang bốc lên hừng hực, tôi quyết định dắt xe đạp ra khỏi nhà, đi loanh quanh cái xóm nhỏ này cho khuây khỏa.

Cảnh vật làng quê sau hai năm cũng không thay đổi là bao, vẫn những rặng tre rì rào và cái nắng oi nồng bốc lên từ mặt đất đỏ. Đang thẩn thờ nhớ về những ngày tháng ở thành phố với những cuộc truy hoan chóng vánh cùng mấy em phò đứng đường, bỗng nhiên có một tiếng rít phanh chói tai của một chiếc xe máy phân khối lớn làm tôi giật bắn mình.

Ngay trước mắt tôi là một gã đàn ông lực lưỡng trên chiếc xe đen ngòm. Gã diện bộ đồ tối màu, đeo kính râm đen kịt, trên cổ lấp lánh sợi dây chuyền vàng to bản, nhìn không khác gì mấy đại ca xã hội đen thường thấy trong phim. Đằng sau gã là hai tên đàn em nhìn cũng dữ tợn không kém, cánh tay xăm trổ kín mít. Tôi hơi chột dạ, định lủi đi chỗ khác thì gã đàn ông nhìn tôi chằm chằm.

Tôi ngẩn người ra một lúc, thấy nét mặt gã có gì đó rất quen thuộc. Phải mất mấy giây, tôi mới ngờ ngợ ra… “Anh… Anh Quý phải không?”. Tôi vừa hỏi vừa vẫy vẫy cái tay của mình.

Gã đàn ông khựng lại, tháo chiếc kính râm xuống để lộ đôi mắt sắc sảo đầy uy lực. Khi nhận ra thằng em chung xóm ngày nào, vẻ mặt lầm lì của gã bỗng tan biến, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ. Quý lao tới, không thèm gạt chống xe hẳn hoi, ôm chầm lấy tôi trước sự ngỡ ngàng của hai thằng đàn em.

“Vãi chưởng, Thiện! Là mày thật hả con trai?”

Cú ôm của Quý làm tôi ngạt thở. Lồng ngực vạm vỡ của anh ấy, cứng như tảng đá, ép chặt vào cơ thể mỏng manh của tôi. Mùi mồ hôi nam tính nồng nặc trộn lẫn với mùi nước hoa đắt tiền xộc vào mũi tôi. Tôi cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp từ những bó cơ bắp cuồn cuộn đang ghì chặt lấy mình. Anh Quý của bây giờ khác quá, không còn là thằng đàn anh hay dắt tôi đi bắn chim ngày xưa nữa.

Sau cái ôm nhiệt tình, Quý buông tôi ra, đưa tay bóp mạnh vào bả vai tôi. Ánh mắt anh ấy lướt từ đầu xuống chân tôi một cách kỹ lưỡng, đôi mày rậm khẽ nhíu lại: “Đụ mẹ, sao dạo này nhìn mày thảm vậy hả Thiện? Sao mày ốm… cái kiểu gầy gò xanh xao, thiếu sức sống thế này? Nhìn như thằng nghiện vậy em trai.”

Tôi cười khổ, xoa xoa cái vai vừa bị Quý bóp đau điếng: “Thì trên thành phố làm ăn cực lắm anh ạ. Sếp đì, cơm bữa có bữa không, thức khuya dậy sớm làm quần quật 8-10 tiếng. Áp lực đủ đường nên em sụt ký quá trời.”

Nghe đến đây, sắc mặt Quý lộ rõ vẻ không hài lòng. Anh ấy cởi phắt cái áo khoác ngoài ra, chỉ còn lại chiếc áo ba lỗ màu trắng ôm sát lấy thân hình như một vị thần. Những khối cơ ngực của Quý nhảy múa theo từng hơi thở, to lớn và săn chắc đến mức dường như muốn làm bung cả lớp vải áo. Từng bắp tay đầy những đường gân xanh uốn lượn, nhìn thật gồ ghề và uy mãnh.

Ngày xưa, tôi và anh Quý luôn cùng nhau tập luyện ở cái bãi đất trống cuối xóm. Hai thằng thiếu niên khi ấy đã ước mơ về một hình thể sáu múi, vai u thịt bắp để đi tán gái. Anh Quý luôn là người thúc giục tôi tập hít đất, gập bụng đến mức cả hai cùng nằm vật ra đất thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng xuống bẹn. Vậy mà giờ đây, trong khi anh ấy đã thực hiện được hình tượng người đàn ông thép, cực kỳ hút gái với bộ dạng dâm dật và nam tính thế kia, thì tôi kém anh ấy vài phần nhưng cũng có chút cơ bắp và thân hình sáu múi.

“Đéo ổn, nhìn mày thế này tao ghét lắm. Thằng đàn ông mà không mạnh mẽ đầy cơ bắp nào thì lồn nào nó thèm cho mày đụ,” Quý nói giọng oang oang, bàn tay to bản đập bộp một cái vào mông tôi khiến tôi nảy mình.

Anh ấy quay sang nói với hai thằng đàn em: “Chúng mày, đi kiếm con gà, làm thêm ít lòng lợn với xách cho tao vài thùng bia về đại bản doanh ngay. Tao với thằng em nối khố hôm nay phải uống một trận ra trò. Lâu quá rồi mới gặp nó.”

Hai tên đàn em vâng dạ rồi nổ máy phóng đi ngay lập tức. Quý choàng tay qua cổ tôi, lôi tuột tôi về phía căn nhà lớn nhất trong vùng – chỗ mà anh ấy gọi là “đại bản doanh”. Dưới sức nóng của ánh mặt trời, cái chạm thịt da từ cánh tay vạm vỡ của Quý làm tôi thấy nóng bừng. Những bắp thịt thô ráp của anh ấy cọ vào vai tôi, mỗi bước đi đều khiến tôi cảm nhận rõ rệt một nguồn năng lượng mạnh mẽ toát ra từ gã đàn ông này.

Vừa đi, Quý vừa luyên thuyên: “Hồi đó tao với mày thề thốt gì nhớ không? Phải tập cho to con, cho con cặc mình nó sung sức để còn cày nát lồn bọn con gái trong vùng này. Mày nhìn tao đi, giờ ở cái xứ này, đứa con gái nào nhìn thấy anh Quý mày mà chẳng chảy nước dãi ra. Chỉ cần tao phẩy tay một cái là chúng nó tự dâng hiến cả thân mình cho tao.”

Tôi nghe mà trong lòng dậy sóng. Sự thô thiển trong cách nói chuyện của Quý lại khiến con cặc trong quần tôi nảy lên một cái. Nhìn dáng vẻ đại ca xã hội đen của Quý, tôi tự hỏi đã có bao nhiêu người đàn bà đã bị gã này hành hạ trên giường.

Về đến đại bản doanh của Quý – một căn biệt thự nhà vườn hoành tráng nằm tách biệt, chúng tôi ngồi phịch xuống bộ ghế mây lớn ngoài hiên. Quý gác chân lên bàn, đưa tay gãi gãi phần háng lộ rõ một khối to tướng dưới lớp quần bò dày, gương mặt đầy sự thỏa mãn.

“Uống với anh mày trận này cho ra bã, rồi mai anh dạy lại mày cách làm một thằng đàn ông thực thụ. Đụ mẹ, nhìn mày bây giờ chán vcl, để tao bồi bổ cho rồi còn dẫn đi chơi gái cho biết mùi vị vùng quê này dâm dật thế nào!”

Cái không khí đặc quánh hơi men và dục vọng bắt đầu bao trùm lấy chúng tôi, khi những chai bia đầu tiên được bật nắp, kêu lên một tiếng tách~~ giòn giã… Một kế hoạch thác loạn hay những chuyện kỳ bí nào đó sắp sửa diễn ra khi đêm xuống tại mảnh đất quê cũ kỹ nhưng đầy rẫy ham muốn này.

Liên hệ Telegram để mua full truyện: t.me/NgocKhuyet887

Còn tiếp….

3.9 16 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
6 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đức

Truyện hay

Lâm

Có liện hệ fb k bạn

Thích Thụ Thai

Chịu khó qua tele giúp mình bạn nhé

Tiêu điểm

Bán hết bộ là bao nhiêu vậy bạn

TRẦN TỔNG

Chuyện hay mong ad tiếp tục

Thích Thụ Thai

Truyện mình bán á nên đăng có vài chương đầu demo thôi à