Tập làm người xấu – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tập làm người xấu – Update Chương 4
Tác Giả: Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 30/05/2026
Chương 1: Dục vọng bị kìm nén
Đức Thịnh năm nay hai mươi mốt tuổi, sinh viên năm ba ngành Sư phạm Toán của Đại học Sư phạm khu vực miền Nam. Từ nhỏ anh đã thể hiện rõ sự thông minh vượt trội trong lĩnh vực toán học. Những con số, những công thức, những bài toán phức tạp dường như luôn tuân theo logic trong đầu anh một cách tự nhiên. Thầy cô đều khen anh có tư duy logic sắc bén, khả năng giải quyết vấn đề nhanh chóng và sâu sắc. Vẻ ngoài của anh cũng là một lợi thế lớn: cao ráo, khuôn mặt điển trai với đôi mắt sâu và nụ cười nhẹ nhàng khiến nhiều người xung quanh cảm thấy dễ mến. Thế nhưng, cuộc sống của Thịnh lại hoàn toàn trái ngược với vẻ bề ngoài ấy.
Từ khi còn bé xíu, mẹ anh đã mất vì bệnh nặng. Hình ảnh người mẹ chỉ còn lại trong những kỷ niệm mơ hồ, đôi bàn tay ấm áp và mùi hương dịu dàng từ mái tóc bà. Sau đó, ba anh đi bước nữa với một người phụ nữ khác. Người phụ nữ ấy mang theo một cô con gái tên Thanh Mai, hiện nay đã mười tám tuổi và đang học năm nhất tại Đại học Hutech. Kể từ khi Mai xuất hiện trong gia đình, mọi thứ thay đổi hoàn toàn. Ba anh dồn hết tình thương vào đứa con gái kế và người vợ mới, trong khi Thịnh dần bị lãng quên. Những bữa cơm gia đình không còn là nơi anh được lắng nghe, được hỏi han về việc học hành. Ba anh chỉ chăm chút cho Mai, mua sắm cho Mai, khen ngợi Mai. Thịnh trở thành cái bóng trong chính ngôi nhà của mình.
Cậu bé từng hoạt bát dần trở nên lầm lỳ, hướng nội. Anh ít giao tiếp với mọi người, chỉ tập trung vào việc học và những sở thích cá nhân. Cuộc sống hàng ngày của anh xoay quanh việc đến trường, ngồi trong thư viện giải những bài toán khó, rồi về nhà xem phim một mình trong căn phòng nhỏ. Anh hầu như không có bạn bè thân thiết, trừ một thằng bạn từ thời cấp ba vẫn thỉnh thoảng liên lạc. Sự cô độc ấy không phải anh không muốn thay đổi, mà là anh không biết cách bắt đầu.
Đặc biệt là sau tuổi dậy thì, mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Một đêm nọ, lần đầu tiên anh mộng tinh. Thịnh hoảng hốt tưởng mình mắc bệnh gì đó nghiêm trọng. Anh chạy sang kể với thằng bạn thân. Người bạn cười lớn rồi kiên nhẫn giải thích cho anh nghe về những chuyện của tuổi mới lớn. Từ đó, anh bắt đầu tìm hiểu và thử nghiệm. Anh học cách tự thủ dâm. Ban đầu chỉ là tò mò, nhưng dần dần khoái cảm từ những lần ấy kéo anh vào một vòng lặp khó thoát. Mỗi đêm, sau khi tắt đèn, anh thường nằm trên giường, tay phải di chuyển nhịp nhàng trong khi mắt nhìn những bộ phim người lớn trên màn hình điện thoại. Càng xem nhiều, anh càng nghiện. Dục vọng trong anh lớn dần lên như một con thú bị nhốt lâu ngày.
Không chỉ vậy, anh phát hiện ra mình có một sở thích đặc biệt. Mùi hương của phụ nữ khiến anh kích thích mạnh mẽ. Chỉ cần vô tình đứng gần một cô gái trên xe buýt, ngửi thấy mùi mồ hôi nhẹ từ cổ tay hoặc hương nước hoa thoang thoảng, cơ thể anh lập tức nóng ran. Anh thường tưởng tượng ra những hình ảnh chi tiết: được hít hà mùi cơ thể thật sự của họ, liếm láp lớp mồ hôi mặn mặn trên da thịt, chôn mặt vào những vùng kín ẩm ướt. Những cô gái xung quanh lớp học, từ nữ sinh viên ngồi bàn trước đến cô giáo trẻ, đều trở thành đối tượng cho những cơn tưởng tượng dâm đãng của anh. Thế nhưng, bản tính nhút nhát và hướng nội khiến anh không bao giờ dám tiến lại gần. Anh chỉ biết im lặng ao ước, rồi thỏa mãn bằng chính bàn tay mình mỗi đêm.
Sáng nay cũng như mọi ngày, Thịnh thức dậy lúc sáu giờ. Anh rửa mặt, thay quần áo đơn giản rồi đạp xe đến trường. Lớp học hôm nay là môn Giải tích nâng cao. Anh ngồi ở góc cuối lớp, như thường lệ. Bên cạnh anh là vài người bạn nam đang nói chuyện rôm rả về bóng đá và con gái. Thịnh chỉ im lặng nghe, thỉnh thoảng gật đầu. Ánh mắt anh vô thức liếc sang hàng ghế bên phải. Ở đó là Ngọc Anh, trưởng lớp, một cô gái xinh đẹp với thân hình cân đối, mái tóc dài đen nhánh và nụ cười rạng rỡ. Mùi hương nhẹ từ người cô bay sang khiến anh nuốt nước bọt. Anh tưởng tượng nếu được chạm vào làn da trắng ấy, được hít sâu mùi từ khe ngực cô…
“Thịnh ơi, mày đang nghĩ gì mà đờ đẫn vậy?” Một thằng bạn vỗ vai anh.
“Không có gì.” Anh lắc đầu, cúi xuống vở ghi chép.
Buổi chiều, lớp tổ chức dã ngoại xuống An Giang. Đây là hoạt động cuối kỳ để thư giãn sau một học kỳ dài. Xe đưa cả lớp xuống miền Tây vào buổi sáng. Không khí vui vẻ, mọi người cười nói rộn ràng. Thịnh ngồi một mình ở hàng ghế sau, tai nghe nhạc và nhìn ra cửa sổ. Khi đến nơi, cả lớp chia nhóm tham quan các di tích lịch sử và miếu thờ cổ.
Thịnh mê mẩn với một ký tự toán học cổ xưa được khắc trên bức tường của một ngôi miếu cũ kỹ. Anh đứng đó hàng giờ, cố gắng phân tích ý nghĩa của nó. Khi cả lớp di chuyển, anh không hay biết. Anh đi theo một con đường nhỏ dẫn sâu vào khu vực u ám hơn. Cây cối um tùm, không khí lạnh lẽo. Anh tiếp tục đi theo bản năng, hy vọng tìm thêm manh mối về ký tự kia.
Rồi anh trượt chân. Cơ thể anh ngã nhào về phía trước, tay vô tình chạm mạnh vào một bức tượng đá cổ nằm giữa khu vực tối tăm. Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh. Bất chợt, một giọng nói khàn đặc, trầm trầm vang lên trong đầu anh.
“Ngươi… đã mở khóa cho ta.”
Thịnh giật nảy. Anh nhìn quanh nhưng không thấy ai. Giọng nói tiếp tục.
“Ta là linh hồn chứa đầy dục vọng, bị giam cầm ở đây bởi tên pháp sư khốn kiếp. Ngươi có duyên với ta. Ta thấy trong ngươi một dục vọng thầm kín đang dâng trào. Ta sẽ tặng ngươi món quà.”
Trước khi Thịnh kịp phản ứng, một luồng sáng mờ ảo bao phủ anh. Anh cảm giác như có thứ gì đó chui vào cơ thể mình. Rồi anh ngã xuống, mọi thứ tối sầm lại.
Khi tỉnh dậy, Thịnh thấy mình đang nằm trong lều trại của lớp. Bên ngoài trời đã tối, tiếng cười nói của mọi người vang vọng. Anh ngồi dậy, đầu óc vẫn còn choáng váng. Tay anh sờ lên trán, không có vết thương gì nghiêm trọng.
“Lạ thật…” anh lẩm bẩm.
Anh nhớ rõ giọng nói ấy, nhớ rõ những lời hứa hẹn về quyền năng. Chỉ cần chạm tay vào một người nữ trên mười giây, anh có thể điều khiển dục vọng của họ, nhìn thấy điểm nhạy cảm trên cơ thể họ. Nếu giúp họ lên đỉnh, anh sẽ hấp thu khoái cảm để tăng cường trí tuệ và thể chất. Còn nếu xuất tinh vào họ, đặc biệt là vào tử cung, họ sẽ được tăng tài năng.
Thịnh lắc đầu mạnh. “Mơ thôi. Chắc do va đầu nên tưởng tượng linh tinh.”
Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh lại cảm thấy một nỗi hoang mang khó tả. Cơ thể anh dường như có chút khác biệt. Đầu óc minh mẫn hơn bình thường, dù vừa trải qua cú ngã. Anh thử nhớ lại ký tự toán học cổ trên miếu. Những ý nghĩa phức tạp mà trước đây anh chỉ mới đoán được một phần, giờ dường như rõ ràng hơn.
“Không lẽ thật sao?” anh tự hỏi.
Anh ngồi trong lều một lúc lâu, suy nghĩ miên man. Phía ngoài, Ngọc Anh đang gọi mọi người ăn tối. Tiếng cô vang lên ngọt ngào khiến anh bất giác nhìn ra. Nếu quyền năng ấy là thật, anh có thể…
Thịnh cắn môi. Anh tự trách mình vì đã nghĩ đến những điều dâm đãng. Anh là sinh viên sư phạm, tương lai sẽ làm thầy giáo. Làm sao anh có thể nghĩ đến việc lợi dụng người khác như vậy? Nhưng dục vọng bị kìm nén bao năm nay trong anh dường như đang cựa quậy mạnh mẽ hơn sau sự kiện lạ lùng.
Đêm đó, khi cả lớp đã ngủ, Thịnh nằm trong lều không tài nào chợp mắt. Anh nhớ lại những năm tháng cô đơn. Nhớ mẹ mất sớm, nhớ ba thờ ơ, nhớ những đêm dài một mình với bàn tay và những bộ phim nóng bỏng. Anh nhớ mùi hương của các cô gái xung quanh, những cơn tưởng tượng về việc được liếm láp, được hít hà da thịt họ.
“Chỉ là mơ thôi…” anh thì thầm.
Nhưng bàn tay anh vô thức siết chặt. Nếu thật sự có quyền năng ấy, anh sẽ làm gì? Anh có dám dùng nó không? Hay anh sẽ tiếp tục sống trong sự kìm nén như bao năm qua?
Những câu hỏi ấy xoay vần trong đầu anh suốt đêm. Thịnh không biết rằng, từ khoảnh khắc chạm vào bức tượng đá cổ ấy, cuộc đời anh đã bắt đầu thay đổi. Con đường dẫn đến việc “tập làm người xấu” đã mở ra, dù anh vẫn còn bán tín bán nghi.
Sáng hôm sau, cả lớp trở về thành phố. Thịnh ngồi trên xe, im lặng quan sát mọi người. Mỗi khi ánh mắt anh vô tình chạm vào một cô gái, anh lại tự hỏi liệu chỉ cần chạm tay hơn mười giây, mọi thứ có thay đổi không. Anh lắc đầu xua đi suy nghĩ ấy, nhưng nó càng lúc càng dai dẳng.
Về đến nhà, anh thấy Thanh Mai đang ngồi học bài trong phòng khách. Em gái kế của anh lớn lên xinh đẹp, thân hình nở nang với làn da trắng hồng. Mai ngẩng đầu chào anh một cách qua loa.
“Anh về rồi à.”
“Ừ.” Thịnh đáp ngắn gọn rồi đi vào phòng mình.
Anh đóng cửa lại, nằm vật ra giường. Hình ảnh Mai thoáng qua trong đầu khiến anh cảm thấy tội lỗi. Đó là em gái kế, dù không ruột thịt. Anh không nên nghĩ về em ấy theo cách ấy. Nhưng dục vọng trong anh không dễ kiểm soát.
Tối đó, như mọi khi, anh mở điện thoại xem phim. Một bộ phim người lớn với nữ chính có mùi hương cơ thể mạnh mẽ. Tay anh di chuyển nhanh hơn bình thường. Khi đạt khoái cảm, anh rên khẽ, tinh dịch bắn ra khăn giấy. Nhưng lần này, khoái cảm không đủ thỏa mãn như trước. Anh nằm thở dốc, nghĩ về giọng nói khàn đặc trong miếu.
“Nếu thật… thì sao?”
Anh tự cười nhạt với chính mình. Một sinh viên hướng nội như anh, làm sao dám dùng thứ quyền năng nguy hiểm ấy? Anh sẽ tiếp tục cuộc sống bình thường, cô độc và kìm nén. Ít nhất là anh nghĩ vậy.
Nhưng sâu thẳm, dục vọng đã thức tỉnh. Và nó đang chờ đợi cơ hội để bùng nổ.
Ra tiếp đi bạn, okie đó