[Phi Lời Nhuận] Quá Trình Dẫn Dắt Vợ iu: Khiến Vợ Từ Không Ham Muốn, Đến Khi Sống Không Thể Thiếu Tình Dục – Update Chương 67
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: [Phi Lời Nhuận] Quá Trình Dẫn Dắt Vợ iu: Khiến Vợ Từ Không Ham Muốn, Đến Khi Sống Không Thể Thiếu Tình Dục – Update Chương 67
Tác Giả: Tà Thiên Ma Đế
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Máy Bay, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm nhẹ, corruption, cuckold, gangbang, green hat, Group sex, Hotwife, Khẩu Dâm, mindbreak, mũ xanh, netorare, ntr, Phá Vỡ Tâm Trí, phô dâm, public sex, Sm, Uniform play, vo dam, vợ dâm nghiện cặc
Ngày Cập Nhật : 20/07/2026
Chương 62:
Tôi không khỏi cảm thấy mình giống như một kẻ rình rập, lén lút từng chút một lột trần lớp vỏ kìm nén mà Lan Anh đang che giấu.
Càng làm vậy, tôi càng thấy kích thích hơn cả việc trước đây chỉ nằm mơ tự mình tham gia trực tiếp.
Mà tôi cũng chẳng ngồi yên. Sau khi Lan Anh trao đổi với tôi và lập ra những nguyên tắc, tôi nhờ mối quan hệ, qua một kênh đặc biệt, đặt làm một chiếc camera siêu nhỏ từ xa.
Thiết kế trông y hệt như những nút áo trên vài chiếc túi xách cô hay dùng.
Đợi nửa đêm, tôi thay hết nút áo trên năm chiếc túi của Lan Anh bằng camera. Dù giá hơi xót ví, nhưng phải công nhận hiệu quả cực kỳ tốt.
Hình ảnh sắc nét, âm thanh rõ mồn một, góc quay rộng 180 độ, thậm chí còn điều khiển từ xa để xoay hướng.
Trừ phi Lan Anh vô tình quay camera về phía ngược lại, còn lại tôi gần như có thể lén nhìn hết mọi thứ trong không gian cô đang ở.
Dù không thấy hình, ít nhất cũng nghe được tiếng.
Hành động này khiến tôi mong chờ đến phát điên, nhưng cũng hơi hồi hộp.
Tôi tự đặt ra nguyên tắc cho mình: trừ phi cảm nhận rõ Lan Anh thật sự ra ngoài xảy ra chuyện, tuyệt đối không mượn cớ này để rình rập cuộc sống thường ngày của cô.
Lại qua hai ngày, Lan Anh vẫn im thin thít. Cuối cùng cũng tới cuối tuần, nào ngờ đơn vị liên tục phát sinh đủ thứ việc đột xuất, đành phải cắm cổ làm thêm một cuối tuần vất vả.
Bận rộn cả ngày, tôi chuồn sớm về nhà. Vừa bước vào đã thấy Lan Anh không có nhà, mà rõ ràng tuần này không đến lượt cô trực.
“Chẳng lẽ?”
Tim tôi nóng ran, rồi đập thót một cái.
Nhưng nghĩ lại, Lan Anh cũng chưa hề gửi ám hiệu “em đi tắm bên ngoài” mà hai chúng tôi ngầm hiểu với nhau.
Tim tôi nhảy mạnh, trước tiên kiểm tra xem hôm nay cô mang túi nào ra ngoài, rồi vào phòng sách mở máy tính kích hoạt camera tương ứng.
Hình ảnh hiện ra ngay lập tức, sắc nét đến mức đáng sợ.
Lan Anh đang ngồi ghế phụ xe hơi, túi xách đặt phẳng trên đùi.
Camera không chỉ quay được nửa thân trên cùng nửa gương mặt nghiêng của cô, mà còn rõ ràng chụp được Ông chủ Hoàng đang lái xe.
Hai người im lặng suốt đường. Khuôn mặt Lan Anh trông đặc biệt bình tĩnh, xe chạy chậm trên những con phố quen thuộc của thành phố.
Tôi châm một điếu thuốc, mắt dán chặt vào màn hình, nhìn cảnh quay chậm rãi trôi qua. Xe cuối cùng dừng trước cổng khu chung cư Hạnh Phúc.
Lan Anh nói với Ông chủ Hoàng một câu phiền anh chờ ngoài này một lát, rồi một mình xuống xe.
Cô đi rất thành thạo, thẳng tiến đến tòa 5, căn hộ 1205. Đứng trước cửa, hít sâu một hơi, rồi gõ cửa.
Cửa mở rất nhanh. Từ camera, hiện ra một người đàn ông khoảng hai mươi tám tuổi, tóc cắt vừa phải, trông cực kỳ điển trai.
Người đàn ông ngạc nhiên nhìn Lan Anh một cái. Chưa kịp hỏi, Lan Anh đã đưa thẻ An Ninh ra, giọng bình tĩnh:
“Kiểm tra định kỳ.”
Người đàn ông hơi hoảng, vội vàng mời Lan Anh vào nhà, vừa rót nước vừa lo lắng hỏi cô có việc gì.
Có lẽ trời cũng chiều, Lan Anh vào nhà xong liền treo túi xách lên mắc áo.
Mặt camera hướng thẳng vào phòng khách, khiến tôi nhìn rõ hết mọi thứ bên trong.
“Anh ta thật sự là Thầy Lý sao?”
Tôi thấy Lan Anh vừa quan sát căn hộ độc thân trước mắt, thần sắc cũng lộ vẻ nghi ngờ.
Tôi cũng nghi ngờ theo. Theo lời Thầy Lý, anh ta quen biết tôi và Lan Anh.
Dù không quen, ít nhất khi thấy Lan Anh đột ngột đến cửa cũng không thể bình thản như vậy.
“Tên gì.”
“Nguyễn Nhật Quang.”
“Tuổi.”
“Hai mươi tám.”
“Nghề nghiệp.”
“Làm tự do.”
Lan Anh liếc người đàn ông tên Nhật Quang một cái, nén giọng:
“Anh có thể liên quan đến vụ lan truyền tin đồn gây bất ổn xã hội. Bây giờ tôi cần kiểm tra điện thoại của anh.”
“Nghiêm trọng thế sao?”
Nhật Quang ngẩn ra, đưa thẳng điện thoại cho Lan Anh:
“Thế này thì oan uổng cho tôi quá.”
Lan Anh không đáp, chỉ cúi đầu nghiêm túc xem điện thoại, đồng thời lấy ra một thiết bị chuyên dụng như đang kiểm tra IP.
“Chị uống nước đi.”
Nhật Quang đẩy cốc nước tới trước mặt Lan Anh.
“Cảm ơn, không cần.”
Là đội viên An Ninh nhiều năm, Lan Anh vẫn giữ được chút cảnh giác cơ bản.
Đang nói, tôi đột nhiên thấy mắt cô sáng rực, hơi thở trở nên gấp gáp, ánh mắt sắc bén như dao:
“Tôi… cuối cùng cũng tìm ra anh rồi.”
“Cái gì?” Nhật Quang mặt mày ngẩn ngơ, chưa kịp hiểu chuyện.
Lan Anh không nói thêm nửa lời, đột ngột đứng phắt dậy: “Đừng động đậy.”
Nói xong, cô lao thẳng tới Nhật Quang.
“Đệt.”
Nhật Quang bản năng chống cự, nhưng hành động ấy lại càng chọc giận Lan Anh.
Cô xông lên, một cú đá ngang gọn gàng, trực tiếp hất Nhật Quang ngã vật ra sàn.
Khi anh ta đau đớn rên rỉ và ngẩng lên nhìn cô giận dữ, Lan Anh lại đánh thẳng một đòn vào cổ.
Nhật Quang chỉ kịp kêu “Đệt” rồi ngất lịm.
Toàn bộ cảnh tượng khiến tôi trợn mắt há mồm. Lan Anh gọn gàng còng tay Nhật Quang đang bất tỉnh, bộ ngực đầy đặn phập phồng theo nhịp thở gấp gáp.
“Vậy là tìm ra rồi?”
Tôi không khỏi cảm thấy hình tượng bí ẩn, mạnh mẽ của Thầy Lý trong lòng sụp đổ tan tành.
Lan Anh bình tĩnh lại một lúc, ánh mắt đảo quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Nhưng chưa kịp cô làm gì cụ thể, điện thoại đột ngột vang lên tiếng ting ting của cuộc gọi video.
Khoảnh khắc Lan Anh cầm máy lên, tôi trợn to mắt: người gọi chính là Thầy Lý.
Lan Anh cũng ngẩn ra, má đỏ bừng. Cô hít sâu hai hơi liên tiếp mới nhận cuộc gọi.
May mà cô bật loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn trà phòng khách, đồng thời vẫn lật xem điện thoại của Nhật Quang.
“Em thất bại rồi.”
Giọng Thầy Lý quen thuộc vang lên, mở miệng đã mang chút giễu cợt.
“Em nhất định sẽ tìm ra anh.”
Lan Anh hít sâu một hơi, lật xem một lúc rồi đặt điện thoại Nhật Quang xuống bàn, thần sắc lạnh lùng mà phức tạp.
Thầy Lý cười khẽ: “Em rất muốn tìm anh à?”
“Đúng vậy, em sẽ tìm ra anh.”
Lan Anh nói cực kỳ dứt khoát.
Thầy Lý như đã đoán trước:
“Vậy xem ra chúng ta cần lập thêm một nguyên tắc mới rồi.”
Tôi không khỏi ngồi thẳng dậy, mắt dán chặt vào màn hình, lòng cũng không cách nào bình tĩnh.
Sau này trong nhật ký, Lan Anh viết:
“Chồng ơi, sau khi trao đổi với anh, em càng lúc càng sốt ruột muốn lật tẩy anh ta. Vì em cảm thấy anh ta không còn cần thiết tồn tại nữa. Đúng vậy, em nhất định phải lật tẩy anh ta, vì em rất muốn biết tại sao anh ta lại biết chuyện xưa kia chôn sâu tận đáy lòng em. Dù sao thì, ngoài bố mẹ em, lẽ ra không ai biết mới đúng.”
(chuyện xưa kia là chuyện gì nhỉ?)
Trở lại hiện tại.
“Anh nói đi.” Trong video, Lan Anh thần sắc lạnh lùng, nhưng hơi thở hơi gấp.
“Nguyên tắc mới rất đơn giản.”
Giọng Thầy Lý đầy từ tính, như lời thì thầm của ma quỷ:
“Anh cho em cơ hội tìm anh, nhưng đổi lại, em phải hoàn toàn nghe theo một yêu cầu của anh. Giống như lúc này, trong một giờ tiếp theo, em phải làm theo anh. Còn cơ hội anh cho em là anh sẽ xuất hiện ngay trong căn nhà em đang ở.”
Lan Anh đứng phắt dậy, thở gấp vài cái, cắn chặt môi:
“Anh nói đi.”
“Anh biết, ngoài việc tìm anh, em cũng rất cần một cơ hội để thật sự nếm thử mùi vị đàn ông khác.”
Giọng Thầy Lý càng trầm xuống:
“Nên bây giờ anh cho em hai lựa chọn. Thứ nhất, bật ti vi phòng khách. Bên trong có một đoạn video em thích, xem từ đầu đến cuối. Thứ hai, bên cạnh em hiện đang có một người đàn ông. Hãy thả con quỷ trong lòng em ra, mượn anh ta để thỏa mãn dục vọng đang cháy bỏng trong tim em đi.”
Thấy vậy, nhịp thở tôi nặng hơn. Lan Anh chỉ cười lạnh một tiếng, dứt khoát:
“Em chọn cái thứ nhất.”
Nói xong, cô liếc nhìn Nhật Quang đang bất tỉnh, rồi lấy khăn bịt mắt anh ta, kéo vào phòng ngủ, đóng chặt cửa. Sau đó hít sâu một hơi, chậm rãi bật ti vi phòng khách.
Không biết là ảo giác hay không, tôi tổng cảm thấy sau khi làm xong tất cả, má Lan Anh hơi ửng hồng, nhịp phập phồng trên ngực càng mạnh hơn.
“Chẳng lẽ cô đã đoán trước sẽ xảy ra gì tiếp theo? Mà thực ra trong lòng cũng không kháng cự lắm, thậm chí còn vô thức thuận theo như những lần huấn luyện trên mạng trước đây?”
Nhận ra điều đó, tim tôi càng nóng ran. Đột nhiên tôi phát hiện con cặc dưới háng đã bắt đầu cương cứng dần.
Khoảnh khắc ti vi bật sáng, nhịp thở tôi càng nặng nề. Thân thể Lan Anh run lên một cái. Từ video chỉ thấy má cô đỏ ửng lan ra như gợn sóng.
Thực ra ngay cả tôi cũng không ngờ, ti vi đang phát chính là đoạn cảnh ở tiệm làm đẹp lần đó – Lan Nhi, Quốc Hiểu và nam kỹ thuật viên cuồng nhiệt đến điên cuồng.
Những tiếng rên rỉ vang vọng khắp căn phòng, từ video lại truyền thẳng vào tai tôi.
Nếu bạn muốn Donate, m.ua truyện này hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Nói chớ, mình cũng yêu tiền lắm, nếu các bạn muốn ngày hôm sau ra nhiều chương hơn, có thể liên hệ mình qua telegram và ném tiền vào mặt mình nhé 😘
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu bạn tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message
1 chap đc mấy cái xuống dòng ad câu chap à
Còn bộ nào tương tự bộ này không bác
Truyện ngày càng chán
Truyện viết ngày càng lan mang ko tập trung vào bố cục và ngôi kể
Viết đâu nó dịch từ truyện trung quốc thôi
Kh có telegram thì liên hệ mua bằng cách nào