Nhật Kí Chinh Phục Mẹ và Dì – Update Chương 87
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Nhật Kí Chinh Phục Mẹ và Dì – Update Chương 87
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/06/2026
Chương 84: Cùng Mẹ Dạo Phố Như Tình Nhân
Tất nhiên là tôi đang cắm mặt ở lớp học thêm, thì làm sao biết được chuyện mẹ đi gặp bác sĩ tâm lý.
Ấy thế mà chiều lúc mẹ đến đón, tôi thấy rõ tâm trạng mẹ khá lên hẳn, nói chuyện với tôi cũng dịu dàng như xưa.
Dù không biết có chuyện gì nhưng thấy mẹ dần trở lại dịu dàng như trước thì tôi mừng hết lớn rồi.
“À đúng rồi, Hào, mai là thứ Bảy rồi nhỉ?”
Mẹ đang lái xe thì quay sang hỏi.
“Dạ… để con xem… Vâng, mai là thứ Bảy mẹ ạ.”
Tôi lôi điện thoại ra lướt một cái rồi trả lời.
“Vậy tối nay nghỉ ngơi cho ngon nhé, mai mẹ dẫn con đi lượn phố, chịu không?”
“Dạ chịu!”
Tôi mừng rỡ đồng ý ngay. Hồi trước ở nhà, mẹ hay dắt tôi đi shopping lắm, giờ cày cuốc hai tuần liền, cuối cùng mẹ cũng cho tôi đi xả hơi rồi.
Tối đó, ăn cơm tắm rửa xong xuôi, mẹ đã giục tôi đi ngủ sớm.
Trong lòng háo hức mong chờ, tôi trằn trọc hơn một tiếng đồng hồ mới ngủ được, và làm một giấc thẳng cẳng đến sáng hôm sau.
“Oáp!”
Chắc tại tối qua ngủ sớm quá nên sáng nay chuông còn chưa kịp reo tôi đã tự động bật dậy.
Thức dậy, hít một hơi thật sâu, tôi mặc quần áo trong ba nốt nhạc. Mở cửa phòng ra thì nghe thấy tiếng sột soạt thay đồ từ phòng ngủ của mẹ, xem ra mẹ cũng đã dậy rồi.
Sáng sớm tôi lúc nào cũng hừng hực khí thế, chỉ cần nghe tiếng mẹ thay đồ thôi là đã thấy không chịu nổi rồi.
Tôi vội chuồn vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, phải khó khăn lắm mới trấn an được cái tâm hồn đang dậy sóng của mình.
Cạch!
Vừa rửa mặt xong, tôi mới ra phòng khách thì nghe tiếng cửa phòng mẹ mở. Quay đầu lại thì thấy mẹ vừa hay bước ra.
“Oa… oáp…”
Mẹ vừa dụi mắt vừa ngáp một cái rõ to, đi ra phòng khách rồi đứng lại, hai tay dang rộng, nhắm mắt vươn vai một cái thật đã.
Cùng với động tác vươn vai, mẹ ưỡn ngực, hơi nhón gót chân, cả người trông đầy sức sống.
Dáng người tuyệt mỹ trông có vẻ lười biếng nhưng lại ẩn chứa một sức sống đang dần bừng tỉnh, giống như một cái cây nhỏ đang vươn mình trong không khí trong lành của buổi sớm mai.
“Hào, dậy sớm thế con~”
Ngáp xong, mẹ nhìn thấy tôi rồi nói. Đôi mắt mẹ vẫn chưa mở hẳn, khoé mắt còn vương vài giọt lệ do ngáp ngủ.
“Hôm nay mẹ dắt con đi chơi mà, nên con dậy sớm đó.”
Tôi đáp lời, rồi đưa cho mẹ ly nước ấm vừa mới rót.
Mẹ nhận lấy ly nước, chợt thấy hơi khát, liền ngửa chiếc cổ ngọc ngà lên tu ừng ực.
Nước ấm vừa vào miệng như cây khô gặp mưa xuân, chiếc cổ trắng ngần của mẹ bị kích thích liền ửng lên một vệt hồng nhàn nhạt.
Cổ họng mẹ cứ lên xuống không ngừng, từng ngụm nước lớn được tu vào cơ thể, khiến thân hình quyến rũ của mẹ khẽ run lên, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng “ưm ưm”.
Ực!
Đứng bên cạnh nhìn mẹ uống nước mà tôi bất giác nuốt nước bọt. Mẹ đúng là một tạo vật trời sinh, ngay cả động tác uống nước cũng thanh lịch đến thế, mỗi một cử động đều làm nổi bật lên vóc dáng hoàn hảo của mẹ, khiến tôi đứng nhìn mà cũng thấy khô cả họng.
“Phù… đã khát ghê, cảm ơn cục cưng của mẹ nhé.”
Mẹ uống một hơi cạn sạch ly nước, rồi đưa lại cho tôi, xoa đầu tôi một cái rồi đi vào nhà vệ sinh để giải quyết nỗi buồn tích tụ cả đêm.
Cạch!
Nghe tiếng cửa kính nhà vệ sinh đóng lại, tôi cúi xuống nhìn ly nước trong tay, dưới đáy ly vẫn còn một chút nước ấm mẹ uống thừa đang sóng sánh.
Ực!
Không một chút do dự, tôi cầm ly lên tu một hơi. Tuy là nước thừa nhưng vào miệng tôi lại ngọt như sương mai trên cánh hoa, ực một phát là trôi tuột xuống bụng.
Nước không nhiều nên uống xong tôi vẫn thấy thòm thèm. Tôi liếm môi nhìn xuống đáy ly, chẳng còn giọt nào.
“Chán thật…”
Tôi bĩu môi thất vọng, rồi bỗng để ý thấy trên vành ly còn sót lại một vệt nước.
Chắc chắn đó là chỗ môi mẹ chạm vào khi uống nước, vệt nước còn in rõ hình đôi môi dưới căng mọng của mẹ.
Nhìn vệt nước long lanh trên nền sứ trắng của cái cốc, dù mới uống nước xong mà tôi lại thấy cổ họng mình khô khốc.
Sợ chút nước ấm ít ỏi này để lâu sẽ bay hơi mất, tôi vội vàng hai tay nâng ly lên cao, như thể đang cử hành một nghi lễ thần thánh nào đó.
Soạt!
Đưa ly đến gần mặt, tôi lè lưỡi liếm nhẹ một cái, vệt nước trên vành ly bị tôi liếm sạch quá nửa.
Tuy ít nước nhưng hương vị của mẹ trên đó đậm đặc hơn nhiều so với nước trong ly.
Mùi son môi hòa quyện với nước bọt của mẹ lập tức bùng nổ trong vị giác của tôi, khiến mắt tôi sáng rực lên vì phấn khích. Trong mắt tôi, đây chắc chắn là thứ rượu ngon nhất trên đời.
Soạt!
Lại thêm một cái nữa, tôi ấn nhẹ lưỡi lên vành ly, từ từ miết nhẹ, liếm sạch những gì còn sót lại.
Trong đầu tôi lại hiện lên cảnh mình hôn mẹ lúc trước, môi mẹ, răng mẹ, nước bọt của mẹ…
Cạch!
Mãi đến khi cửa kính nhà vệ sinh mở ra, tôi mới lưu luyến đặt chiếc ly xuống. Mẹ thì không ra ngoài ngay mà chỉ nghe tiếng mẹ mở vòi nước ở bồn rửa mặt, chắc là chuẩn bị đánh răng rửa mặt.
Tôi thấy mẹ đứng trước gương, vuốt lại mái tóc hơi rối sau một đêm ngủ, rồi cầm cốc lên lấy nước chuẩn bị đánh răng.
Nhìn người đẹp đang chuyên tâm trước gương không chút phòng bị, tôi nảy ra một ý, liền đi tới bên cạnh mẹ và nói:
“Mẹ ơi, để con chải đầu cho mẹ nhé?”
“Chải đầu? Sao tự dưng lại muốn chải đầu cho mẹ thế?”
Mẹ đang định đưa bàn chải đã có sẵn kem đánh răng vào miệng thì bị tôi làm cho gián đoạn.
“Lâu rồi con không chải đầu cho mẹ, nên giờ muốn chải lại thôi ạ.”
Tôi tỏ ra ngoan ngoãn, ra vẻ một cậu con trai hiếu thảo. Hồi trước tôi cũng hay chải đầu cho mẹ, từ lúc sang nhà dì thì không làm nữa, nên giờ đột ngột nhắc lại, mẹ hơi không quen.
“Nhưng mẹ đang đánh răng… Thôi được rồi, con chải nhẹ thôi nhé, đừng làm rối tóc mẹ.”
Thấy tôi có vẻ tha thiết, mẹ cũng không nỡ từ chối. Mẹ dặn dò tôi một câu rồi quay đi súc miệng, sau đó chuyên tâm đánh răng.
“Mẹ yên tâm, tay nghề của con mẹ còn không biết sao?”
Tôi cầm chiếc lược gỗ trên kệ, đi ra sau lưng mẹ, túm lấy một lọn tóc từ trên đỉnh đầu của mẹ.
Sau một đêm ngủ say, tóc mẹ có hơi rối, vài sợi còn vểnh cả lên.
Nhưng dù vậy, tóc mẹ sờ vào vẫn rất mượt, có cảm giác ẩm và mượt chứ không hề bị khô.
Tôi đưa lược lên, để những chiếc răng lược len vào lọn tóc nhỏ. Khi răng lược ngập hết vào tóc, một lực đàn hồi tác động lên tay tôi, có thể thấy tóc mẹ rất chắc khỏe.
Tay trái tôi giữ lọn tóc, tay phải cầm lược nhẹ nhàng chải xuống. Chỉ nghe một tiếng “xoẹt”, chiếc lược gỗ đã được tôi kéo một đường từ trên xuống dưới, cả quá trình trôi chảy như nước, cảm giác trên tay rất tuyệt.
Xoẹt… Xoẹt xoẹt…
Chải xong lọn đầu tiên, tôi lại túm một lọn khác để chải, rồi lọn thứ ba, thứ tư… Động tác của tôi ngày càng thành thạo.
Ban đầu mẹ còn hơi căng thẳng, người hơi cứng lại, ngay cả động tác đánh răng cũng hơi ngập ngừng vì sợ bị giật tóc.
Nhưng khi thấy tôi chải đầu mượt mà như vậy, mẹ liền yên tâm, thản nhiên đánh răng. Cái đầu quay lưng về phía tôi cứ lắc qua lắc lại, trông đáng yêu vô cùng.
“Mẹ ơi, tay nghề chải đầu của con cũng không tệ chứ ạ?”
Tôi vừa chải đầu vừa tự hào khoe.
“Ưm ưm… Phụt! Cũng được, con chải đi chải lại nhiều lần vào, không thì không đẹp đâu.”
Mẹ nhổ bọt kem đánh răng ra rồi nói.
“Tóc mẹ chất tóc đẹp sẵn rồi, chải một lần là đẹp ngay thôi ạ.”
Tôi khen, không phải nịnh đâu mà là tóc mẹ đẹp thật.
Lúc chải xuống chỉ hơi vướng một chút xíu, chải xong trên lược cũng chỉ còn vương lại một, hai sợi tóc rụng, có thể thấy không chỉ chất tóc mẹ đẹp mà chân tóc cũng rất chắc.
Dù chỉ chải một lần tóc mẹ đã vào nếp thẳng mượt, nhưng mẹ đã nói thì tôi đương nhiên phải chải thêm vài lần nữa. Lần sau chải lại thì dễ hơn nhiều, tôi cũng có thời gian để ngắm các bộ phận khác của mẹ.
Trời đã chuyển lạnh nên mẹ mặc một chiếc áo len trắng bó sát bên trong. Chất vải ôm sát vào cơ thể mẹ, làm lộ rõ đường cong của vai, cánh tay và vòng eo thon gọn.
Tôi thậm chí còn có thể thấy được nửa vú mẹ lấp ló dưới nách, khẽ rung rinh theo nhịp đánh răng, tạo cho tôi một cảm giác nặng trĩu.
Phía dưới, mẹ mặc một chiếc quần ngủ bằng vải cotton mỏng. Kiểu dáng tuy rộng rãi nhưng vì mẹ đang cúi người đánh răng nên mông tất nhiên phải vểnh lên, thành ra vẫn thấy được dáng mông của mẹ.
Đặc biệt là khi đứng gần sau lưng mẹ, cặp mông tròn trịa còn rộng hơn cả vai khiến tôi phải trầm trồ thán phục.
“Mẹ cúi đầu xuống đi, trên đỉnh đầu con không chải tới.”
Tôi đứng sau lưng vỗ vai mẹ nói.
“Ừm…”
Mẹ nghe lời tôi, không nghĩ ngợi gì nhiều, “ừ” một tiếng rồi cúi người thấp hơn nữa, cặp mông đầy đặn cong lên trông càng thêm quyến rũ.
Do chênh lệch chiều cao và vóc dáng đẫy đà của mẹ, nên dù mẹ cúi người cũng không thể nhìn thấy tôi qua gương, chỉ thấy hai bàn tay nhỏ đang bận rộn sau đầu.
Vì vậy, đứng sau lưng mẹ, tôi càng trở nên táo tợn, ánh mắt tham lam quét qua cơ thể không chút phòng bị của mẹ.
Tôi còn chủ động áp sát người vào cặp mông đang vểnh lên của mẹ, nhưng vì chân mẹ quá dài, tôi chỉ có thể áp bụng mình vào đó.
“Ưm ưm…”
Có lẽ vì áp sát quá khiến mẹ cảm nhận được gì đó, mẹ khẽ rên một tiếng rồi siết chặt lỗ đít, mông hơi rụt về phía trước.
Lần này thì tôi không dám cố ý áp vào nữa, chỉ đành vừa chải đầu vừa chuyên tâm thưởng thức thân hình của mẹ.
Tư thế của tôi lúc này rất mờ ám, mẹ cúi đầu vểnh mông, còn tôi thì đứng thẳng sau lưng. Tuy động tác có hơi chưa chuẩn, nhưng nếu cả hai cùng cởi truồng thì có thể làm tình ngay và luôn.
Trong đầu tôi bất giác hiện lên một cảnh tượng: người mẹ quyến rũ đang trần truồng vịn vào thành bồn rửa mặt thở hổn hển, còn sau lưng, tôi đang đứng trên một cái ghế, điên cuồng dập hông, nện con cặc to dài của mình vào lồn mẹ không ngớt.
Tôi hai tay túm tóc mẹ, kéo mẹ ngẩng đầu lên để lộ ra khuôn mặt đỏ ửng, còn bên dưới thì chuyển động càng lúc càng mãnh liệt, lực va chạm truyền khắp cơ thể, khiến cặp vú căng tròn và cặp mông đầy đặn của mẹ rung lên bần bật.
Cuối cùng, sau một tiếng gầm gừ, tôi thúc mạnh một cái, con cặc ngập sâu vào trong lồn mẹ, bắn hết tinh hoa của mình vào đó.
Còn mẹ thì bị tôi đè chặt vào gương, nhìn cặp mẹ con đang giao cấu trong gương mà rên rỉ lên đỉnh…
“Xong rồi ạ!”
Tôi buông mái tóc đã được chải gọn gàng của mẹ ra và nói. Mẹ nghiêng người quay đầu soi gương, mái tóc vốn hơi rối giờ đã được chải chuốt gọn gàng, bóng mượt.
“Mẹ thấy sao, con chải đẹp không?”
“Cũng được, tay nghề ngày càng lên rồi đó.”
Mẹ vuốt mái tóc mềm mượt, tỏ vẻ khá hài lòng. Rồi như nhớ ra điều gì đó, mẹ quay đầu lại nhìn tôi, nghiêm túc hỏi:
“Ở bên nhà dì, con chắc không ngày nào cũng chải đầu cho dì như thế này chứ?”
“Ơ… cái này, ở nhà dì thì không ạ.”
Không ngờ mẹ lại đột nhiên hỏi tôi câu này. Nhìn ánh mắt cảnh giác của mẹ, tôi biết mẹ lại bắt đầu ghen với dì rồi.
“Thật không? Đã làm bao nhiêu chuyện rồi mà chưa từng chải đầu à?”
Mẹ nghi ngờ, nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi.
“Thật mà mẹ, phòng dì có bàn trang điểm, dì ấy toàn tự chải đầu xong mới ra ngoài thôi.”
Tôi giải thích, không ngờ mẹ lại bắt bẻ tôi ở vấn đề này.
“Thế thì còn được. Thôi, con ra ngoài ngồi chơi đi, đợi mẹ sửa soạn xong rồi ra làm bữa sáng.”
“Dạ.”
Tôi đáp một tiếng rồi ra phòng khách ngồi sofa lướt điện thoại chờ mẹ làm bữa sáng.
“Hừm~ hừm hừm~”
Đứng trước bồn rửa mặt, Mỹ Tuyết vẫn đang nghiêng đầu qua lại ngắm mái tóc đã được chải gọn của mình.
Miệng cô ngân nga một giai điệu, nhưng trong đầu lại đang suy nghĩ về những gì mình vừa nói.
Không hiểu sao dạo này cô lại thấy mình hơi nhạy cảm về chuyện giữa con trai và em gái mình.
Bây giờ cứ nghe con trai và em gái có hành động thân mật nào là trong lòng cô lại thấy bực bội khó hiểu, cứ như thể thứ vốn thuộc về mình sắp bị người khác cướp mất vậy.
Hồi nhỏ là chị, cô luôn nhường nhịn em gái, có gì ngon, gì vui cô cũng cố gắng dành cho em gái nhiều hơn, vì vậy mà tình cảm hai chị em từ nhỏ đã rất tốt.
Nhưng bây giờ cô lại thấy mình hơi ích kỷ, ngay cả chuyện con trai chải đầu cho em gái cô cũng không muốn.
“Cái thằng ôn con này.”
Càng nghĩ càng bực, Mỹ Tuyết liếc nhìn cậu con trai đang ngồi trên sofa tự mình chơi điện thoại, không khỏi thầm mắng một tiếng.
Rõ ràng là một đứa trẻ ngoan ngoãn, đáng yêu, bây giờ thành tích học tập cũng đã tốt lên, nhưng lại ngày càng khiến cô cảm thấy bất an và lo sợ.
…
Sau khi sửa soạn qua loa, mẹ buộc tóc lên rồi vào bếp nấu ăn.
Với tay nghề điêu luyện của mẹ, chẳng mấy chốc bữa sáng đã được dọn lên.
Dưa chuột trộn, trứng ốp la, cháo thịt bằm trứng bắc thảo, nước ép trái cây tươi, thịt xông khói nướng, vài món ăn có cả mặn cả chay, lại có cả đồ uống, đúng là sắc hương vị đều có đủ.
Không nói nhiều lời, sau khi ăn sáng xong, hai mẹ con tôi liền về phòng chọn quần áo để mặc.
Tôi thì sao cũng được, mặc gì cũng xong, nhưng mẹ tôi là người khá trọng hình thức, mỗi lần ra ngoài đều phải lựa đồ rất kỹ càng.
Quả nhiên, tôi mặc đồ xong ra ngoài phải đợi thêm hơn 10 phút nữa mẹ mới chịu ra. Khoảnh khắc mẹ mở cửa, dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của mẹ, mí mắt tôi vẫn không khỏi giật giật.
Bên trong, mẹ vẫn mặc chiếc áo len trắng đó, nhưng bên ngoài khoác thêm một chiếc áo khoác da nhỏ màu đen.
Chiếc áo khoác không dài, chỉ vừa đến dưới sườn mẹ, khoe trọn vòng eo thon thả được bao bọc bởi chiếc áo len bó sát.
Còn phía dưới, mẹ lại phá lệ mặc một chiếc váy ngắn thể thao màu đen. Mẹ thường hay mặc váy dài qua gối, không hiểu sao hôm nay lại có hứng mặc váy ngắn như vậy.
Chất liệu váy trông rất mỏng, nhưng nhìn độ phồng của nó thì chắc bên trong có mặc quần bảo hộ, dù sao thì cảnh xuân dưới váy mẹ cũng không thể để người khác thấy được, tất nhiên là trừ tôi ra.
Nhờ có chiếc váy ngắn, đôi chân của mẹ trông càng thêm thon dài, mà đó là mẹ còn chưa đi giày nữa.
Trên chân mẹ vẫn là đôi tất da chân dài hợp với phong thái của mẹ. Chất liệu tất trông thật mềm mượt, ôm sát vào đôi chân thon dài đầy đặn của mẹ, khiến đôi chân trông thật nhẹ nhàng.
Phần thịt đùi bị lớp tất bó chặt trông căng mọng, đàn hồi.
Trên tất từ dưới lên trên có những họa tiết hình lá cọ màu nhạt, từng mảng từng mảng.
Nhờ những điểm nhấn này mà đôi chân đẹp của mẹ không còn đơn điệu một màu.
Kết hợp với phần ren ở trên cùng, tạo ra một cảm giác vừa trong sáng lại vừa quyến rũ.
Tôi chỉ liếc nhìn một cái đã khắc sâu hình ảnh của mẹ lúc này vào trong đầu. Sau đó, để không gây sự chú ý của mẹ, tôi giả vờ lơ đãng nhìn đi chỗ khác.
“Hừm…”
Thế nhưng tôi không biết rằng chính phản ứng này của tôi lại khiến mẹ hơi không vui.
Thì ra trước đây mỗi khi mẹ thay đồ xong, tôi đều sẽ nhìn mẹ rất lâu, nhưng hôm nay tôi lại giả vờ bình tĩnh khiến mẹ có cảm giác như bộ đồ hôm nay không đẹp.
“Hào, hôm nay mẹ mặc không đẹp hả con?”
Mẹ không nhịn được nữa, chủ động lên tiếng hỏi.
“Dạ? À? Đẹp mà mẹ, rất đẹp ạ, sao vậy mẹ?”
Tôi nhất thời chưa phản ứng kịp, không hiểu sao mẹ lại nghĩ là mẹ mặc không đẹp.
“Đẹp mà sao con không nhìn mẹ? Trước đây mẹ thay đồ xong con đều nhìn mẹ rất lâu, lần này con cũng không khen mẹ nữa…”
Mẹ càng nói càng có vẻ tủi thân, sau đó thở dài một tiếng:
“Haiz… Chắc là mẹ già rồi, đến con trai cũng chẳng thèm nhìn nữa.”
Nói rồi mẹ buồn bã che mặt, nhưng lại hé một kẽ tay ra để quan sát phản ứng của tôi.
“Trời ơi mẹ, hôm nay mẹ mặc đẹp lắm mà. Trong mắt con, mẹ là người mẹ đẹp nhất trên đời, sao mà già được chứ?”
Tôi bước tới ôm mẹ an ủi.
“Thật không?”
“Thật ạ! Chỉ là hôm nay mẹ mặc váy ngắn quá, con hơi ngại nhìn lâu thôi.”
Tôi nói một cách nghiêm túc.
“Hi hi, xem ra cậu Hào nhà ta cũng ra dáng quý ông phết nhỉ.”
Mẹ cười tít mắt, đưa tay lên véo má tôi.
“Nhưng mà nhìn thì nhìn, không được dùng ánh mắt dê xồm đó nhìn mẹ nữa, biết chưa?”
Nói rồi, mẹ đột nhiên thay đổi sắc mặt, dùng ngón tay chỉ vào trán tôi với vẻ cảnh cáo.
“Chắc chắn rồi ạ, con trai mẹ chính trực thế nào mẹ còn không biết sao?”
“Xì, con mà chính trực à, một thằng nhóc dê xồm thì có.”
Mẹ lườm tôi một cái, sau đó lại ra bồn rửa mặt trang điểm nhẹ. Mẹ đánh một lớp phấn mắt màu hồng đào nhạt, thế là một người đẹp trang điểm nhẹ nhàng đã ra đời.
“Đi thôi.”
Trang điểm xong, mẹ gọi tôi một tiếng rồi đi ra cửa chính, tôi cũng lẽo đẽo theo sau, tham lam hít hà mùi hương cơ thể thoang thoảng bay vào mũi.
Tôi cứ nghĩ mẹ sẽ đi giày cao gót, nhưng sau khi lục lọi trong tủ giày, mẹ lại lôi ra một đôi bốt cao cổ màu đen mà mẹ ít khi đi.
Chắc là do lâu quá không đi, mẹ phải tựa vai vào tường, hai tay nắm lấy cổ bốt, nhấc một chân lên cố nhét vào mấy lần mà không được.
“Phiền thật.”
Mẹ lẩm bẩm, nhưng không có ý định từ bỏ đôi giày này. Mẹ quay người ngồi thẳng xuống bậc thềm ở hiên nhà, chỉnh lại tư thế rồi lại nhấc chân đẹp lên từ từ luồn vào trong ống giày.
Lúc này tôi đã đi giày xong, từ nãy đến giờ tôi vẫn luôn dõi theo từng hành động của mẹ, chỉ vì đôi chân đẹp đi tất da của mẹ quá quyến rũ, hễ rảnh là tôi lại không kìm được mà nhìn.
Sau khi ngồi xuống đất, chiếc váy ngắn của mẹ bị kéo lên cao hơn nữa, cộng thêm việc mẹ đang nhấc chân lên, nên từ góc độ của tôi, tôi thậm chí có thể nhìn thấy phần thịt mông hai bên đùi mẹ bị bó chặt hơi phồng lên.
Còn mẹ rõ ràng không hề để ý đến cảnh xuân đang bị lộ ra của mình. Chân đẹp của mẹ đã luồn vào được trong giày, nhưng khi muốn đưa vào sâu hơn thì lại gặp rắc rối.
Vì chân mẹ dài nên đôi bốt cao cổ mẹ mua cũng phải dài hơn một chút. Bây giờ chân đã vào được rồi nhưng phần giữa của đôi bốt lại bị gập xuống do trọng lực.
Mẹ nhấc chân lên mấy lần để chỉnh lại đôi bốt nhưng đều bị nghiêng sang một bên. Sau vài lần loay hoay, mặt mẹ đã hơi ửng hồng.
“Mẹ ơi, để con giúp mẹ.”
Không đợi mẹ nói, tôi đã ngồi xổm xuống và chủ động nhấc đôi bốt lên giúp mẹ.
Mẹ nhìn tôi, mím môi gật đầu, rồi ngửa người ra sau, nắm lấy gót bốt, dùng sức đạp mạnh chân vào trong.
LH: telegram: Cuulongdiquan123 (164 chương-60k)
Chỉ nghe tiếng chân đẹp đi tất da của mẹ ma sát sột soạt với thành trong của đôi bốt, đôi bốt vốn hơi xẹp lép từ từ căng phồng lên từ trên xuống dưới, như thể được thổi hồn vào trong phút chốc.
“Ừm…”
Mẹ khẽ cắn răng, âm thầm dùng sức, cuối cùng cũng nhét được cả phần mũi chân vào trong.
“Phù…”
Đi xong một chiếc bốt, mẹ thở phào một hơi, rồi ra hiệu cho tôi bằng ánh mắt.
Tôi vội vàng cầm chiếc bốt còn lại bên cạnh, hai tay banh miệng bốt ra đưa đến trước chân mẹ.
Mẹ nhấc chân đẹp lên, từ từ đưa đến gần tôi.
Ở khoảng cách gần như vậy, tôi có thể nhìn rõ bàn chân của mẹ.
Chân mẹ thuộc dạng thon dài, nhỏ nhắn, tuy không đến mức khoa trương như gót sen ba tấc nhưng trông còn nhỏ hơn chân của một đứa trẻ 14 tuổi như tôi một chút.
Đôi tất da màu da bao bọc lấy bàn chân xinh xắn đó, khiến nó trông thật sạch sẽ, trắng trẻo. Chất liệu mềm mại khiến tôi chỉ muốn đưa tay ra nhẹ nhàng xoa nắn.
Nhìn đôi chân đi tất đang từ từ tiến đến gần tay mình, tôi ước gì thứ chào đón nó không phải là đôi bốt mà là miệng của tôi.
Tôi chỉ muốn cúi đầu xuống ngậm lấy đầu ngón chân mỏng manh đó vào miệng, dùng lưỡi liếm láp không ngừng, cảm nhận móng chân mẹ cọ vào lớp tất lướt qua lướt lại trên đầu lưỡi tôi.
Nhưng tôi cũng chỉ có thể nghĩ vậy thôi, bây giờ tôi vẫn nên ngoan ngoãn đi bốt cho mẹ đã.
Vút…
Chiếc bốt còn lại cũng đã đi vào một cách thuận lợi. Tôi đỡ mẹ đứng dậy, nhìn mẹ nghiêng người dậm dậm chân để chân và bốt khớp với nhau hơn, rồi lại cúi xuống buộc dây giày ở bên hông.
“Nhìn này! Sao nào?”
Mẹ giơ tay lên xoay một vòng trước mặt tôi, tà váy lụa đen cũng bay theo.
“Wow! Mẹ đẹp quá!”
Tôi trầm trồ khen ngợi.
Lúc nãy thấy mẹ lấy đôi bốt cao cổ tôi cũng không nghĩ nhiều, chỉ thấy nó cao quá sẽ che mất đôi chân đi tất của mẹ.
Nhưng khi mẹ đi vào thì cảm giác lại khác hẳn. Áo khoác đen, váy ngắn đen, bốt cao cổ đen, từ trên xuống dưới đồng bộ, đây chính là sự kết hợp hoàn hảo nhất. Quả nhiên vẫn là một người phụ nữ như mẹ mới biết cách phối đồ.
Mặc bộ đồ này vào, mẹ hoàn toàn không còn vẻ dịu dàng, đoan trang như mọi khi, mà trông lại ngầu lòi. Kết hợp với khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp và chiều cao 1m73, toát ra cái thần thái của một chị đại ập thẳng vào mặt tôi, khiến tôi nảy sinh ý nghĩ muốn nằm ra đất để mẹ dùng chân giẫm lên mình. Có lẽ đây là một dạng tâm lý thích bị ngược đãi của con người.
Nhưng chưa hết, sau khi nghe tôi khen, mẹ gật đầu hài lòng. Mẹ lấy một chiếc mũ tai bèo rộng vành màu nâu trên kệ đội lên đầu, rồi lại lấy một chiếc kính râm màu đen trong ngăn kéo ra đeo lên mặt. Sau một hồi thao tác, tôi bắt đầu nghi ngờ người đang đứng trước mặt mình có phải là mẹ không nữa.
“Thế nào?”
Sau khi đeo xong những thứ đó, mẹ lại hỏi tôi một câu. Qua giọng nói hơi tự đắc của mẹ, tôi có thể nghe ra mẹ rất hài lòng với bộ trang phục này của mình.
“Đẹp, đẹp quá…”
Lúc này tôi đã bị sốc đến không nói nên lời.
Bộ trang phục này của mẹ thật sự quá khác lạ, không, phải nói là tôi chưa bao giờ thấy mẹ ăn mặc như thế này.
Trước đây mẹ ăn mặc rất kín đáo, mang một vẻ đẹp đoan trang, kín đáo, khí chất cũng là vẻ quyến rũ trưởng thành của một người phụ nữ đã có tuổi.
Nhưng hôm nay mẹ lại ăn mặc khá táo bạo, phóng khoáng, khiến cả người trông trẻ ra hơn chục tuổi, ngay cả khí chất cũng thay đổi, trở nên lạnh lùng hơn.
“Đi thôi.”
Thấy phản ứng của tôi, mẹ tỏ ra khá hài lòng. Mẹ vỗ đầu tôi, gọi một tiếng rồi mở cửa đi ra ngoài, tôi cũng vội vàng theo sau.
Trên đường đi, đầu óc tôi cứ luẩn quẩn với cú sốc thị giác mà mẹ mang lại hôm nay. Không biết tự lúc nào, mẹ đã đỗ xe xong.
“Sao còn chưa xuống xe?”
Mãi đến khi mẹ đứng bên cạnh mở cửa xe cho tôi, tôi mới nhận ra là chúng tôi đã đến nơi.
“Con có phải tối qua không ngủ ngon không?”
Sau khi tôi xuống xe, mẹ nắm tay tôi hỏi. Vẻ mặt ngơ ngác của tôi khiến mẹ nghi ngờ tôi bị thiếu ngủ.
“Không có ạ, chỉ là hôm nay mẹ mặc đồ đặc biệt quá, nên lúc nãy đầu con cứ nghĩ về mẹ thôi…”
“Mẹ thì có gì mà nghĩ, sắp thành bà già rồi.”
Mẹ lại tự than thở.
“Vậy không nghĩ về mẹ thì con sẽ nghĩ về dì. Không biết dì ấy ở một mình bây giờ thế nào.”
Thấy mẹ ra vẻ, tôi liền cố ý nhắc đến dì.
“Không được nghĩ về dì. Con mà nghĩ là chắc chắn đang nghĩ đến chuyện với dì ấy. Ở trước mặt mẹ thì trong đầu chỉ được nghĩ về mẹ thôi, biết chưa?”
Quả nhiên, vừa nghe tôi nhắc đến dì là mẹ liền cuống lên.
“Vậy trong đầu con chỉ nghĩ về mẹ thôi, tối về mẹ quay tay cho con một lần được không ạ?”
Cốp!
“Ái!”
Mẹ nhìn tôi đang ôm đầu với vẻ mặt đáng thương và nói:
“Không được! Đồ dê xồm, vẫn còn nghĩ đến chuyện đó à.”
“Con đùa thôi, con đùa thôi mà…”
Tôi vội vàng xin lỗi. Không ngờ mới thử dò một chút mà mẹ đã từ chối dứt khoát như vậy. Còn mẹ cũng không quá bận tâm đến câu hỏi của tôi, dạy dỗ tôi một chút rồi dẫn tôi vào trung tâm thương mại.
Là một trong những trung tâm thương mại lớn nhất thành phố, nơi mẹ đưa tôi đến lần này lớn hơn những nơi trước đây.
Tuy ở gần ngoại ô nhưng lượng người qua lại không hề ít. Cả người trong thành phố lẫn những người hơi điều kiện ở các làng quê xung quanh đều thích đến đây dạo chơi.
Vì vậy, bạn sẽ thấy ở đây có cả những bà mẹ ăn mặc giản dị dắt theo con nhỏ, lẫn những cô gái xinh đẹp ăn diện lộng lẫy. Mọi người cùng ở dưới một mái nhà, ai cũng có nhu cầu riêng của mình, trông khá hài hòa.
“A, mẹ đi chậm thôi…”
Giữa đám đông vang lên tiếng một đứa trẻ, giọng nói còn non nớt.
“Nào, nắm lấy tay mẹ kẻo lạc.”
Giọng nói dịu dàng của một người mẹ vang lên. Mẹ chủ động nắm tay tôi đi phía trước, rẽ đám đông cho tôi.
Trên đường đi, bộ trang phục của mẹ đã thu hút vô số ánh nhìn của mọi người xung quanh. Cả đàn ông lẫn phụ nữ khi nhìn thấy mẹ đều không khỏi trầm trồ kinh ngạc.
Áo khoác da và bốt cao cổ không phải ai cũng mang được.
Vì áo khoác nhỏ nên yêu cầu người mặc phải có thân hình đẹp. Ngực to hay không chưa nói đến nhưng eo nhất định phải đủ thon thì trông mới hài hòa.
Còn đôi bốt cao cổ cũng vậy, người càng có đôi chân dài như mẹ thì đi vào càng đẹp, càng có thần thái.
“Con có khát không?”
Đi đến trước một quán trà sữa, mẹ đột nhiên quay đầu lại hỏi.
“Có ạ.”
Tôi gật đầu.
“Đi, chúng ta mua một ly trà sữa.”
Nói rồi mẹ kéo tay tôi vào quán trà sữa.
Có bộ truyện mà thèn con rình mẹ ngủ ban đêm, xong bỏ thuốc, rồi cuộc gọi lúc nửa đêm bố nó chết, xong bỏ thuốc mẹ nó ấy. Cho xin tên truyện với ạ
Truyện hay mà lâu ra quá , nhiều lúc cứ tưởng drop hẳn
Tác giả bộ truyênh này coi thường nội quỳ, người đọc vl. Truyện k úp mà đăng lên đssy chỉ để dụ bán
Ko mua thì thôi cmt chi thể hiện cái gì truyện người ta viết bỏ thời gian ra viết suy nghĩ ý tưởng thì người ta muốn làm gì là chuyện của người ta ko đc đọc free nên cay à
Sao hỏi mua tac giả sao ko thấy trả lời vậy
Bộ nầy mới đọc được sơ thì thấy ok nhưng tôi thì thích nv 9 húp các bà mẹ hoặc là với dì còn về máy e trẻ cùng tuổi không hứng thú
Tác sao ib mà chậm thế, hỏi mua truyện mà mãi ko thấy trả lời