Nhẫn Giới Dâm Ký – Update Chương 35
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Nhẫn Giới Dâm Ký – Update Chương 35
Tác Giả: Thần Fap Thủ
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Cô Giáo, Dâm Hiệp, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Thể Loại: đồng nhân, giáo viên, harem, milf, mindbreak, Netori nặng (ngược lại của NTR), sắc hiệp, truyện dài, xuyên không
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 17 : Do ta làm chủ!
Naruto lùi lại vài bước, ánh mắt đảo qua hai nhóm đang đông đủ.
“Cho ta chút không gian.” – hắn cất giọng, nhàn nhã mà trầm thấp.
Chỉ một câu nói, nhưng như mệnh lệnh của đế vương. Không ai dám hoài nghi.
Kurenai và Hinata liếc nhau, khẽ gật đầu rồi lập tức lùi lại, kéo theo Shino rút về phía sau cây lớn. Bọn họ đã quen với khí chất bá đạo của Naruto — hắn muốn làm gì, tốt nhất là cứ để yên cho hắn làm.
Kakashi tuy không hiểu rõ, nhưng sau khi chứng kiến cảnh hai tên Jounin nổ thành mưa máu, hắn cũng không dám can thiệp. Hắn chỉ khẽ hạ giọng:
“Rút về phía sau, ngoài tầm mắt. Đừng hỏi gì cả.”
Sasuke đi sau, cả người vẫn đang run nhẹ. Không phải vì lạnh, mà vì phẫn nộ — và bất lực.
“Cái cảm giác này… như con rắn trước sư tử… như đứa trẻ đứng trước bức tường bất khả xâm phạm…” – hắn nghiến răng – “Tại sao? Tại sao ta lại bị hắn đè bẹp dễ dàng như thế? Làm sao ta mới có được sức mạnh như vậy…? Làm sao mới có thể trả thù?!”
Nhưng tất cả cũng chỉ dám nghĩ thầm trong đầu. Không ai dám quay lại nhìn. Bởi vì lúc này — giữa bãi đất trống, chỉ còn lại ba người: Naruto, Zabuza và Haku.
Không khí như đóng băng.
Naruto nheo mắt, nụ cười tà mị lộ ra rõ ràng trên gương mặt hắn. Chỉ một cái thoắt người, hắn đã lướt tới ngay sau lưng Haku.
“Hửm?” – Hắn khẽ cười, bàn tay đặt lên mặt nạ trắng lạnh như băng, rồi từ từ gỡ xuống.
Gương mặt hiện ra trong ánh chiều tà — thanh tú, mảnh mai, đẹp đến bất thực. Đôi mắt ướt long lanh, làn da trắng mịn không tì vết.
Naruto cúi sát bên tai nàng, hơi thở ấm nóng phả vào cổ, giọng nói trầm thấp và nguy hiểm:
“Đẹp thật đấy… Gần như không thể là nam nhân…”
Hắn không chờ nàng đáp, bàn tay trượt xuống trước ngực, lướt qua lớp vải, rồi nhẹ nhàng ép lên đôi nhũ cao vút mềm mại.
Đúng như hắn đoán.
Ngực mềm. Mịn. Có độ nảy. Đúng là nữ nhân. Không sai được.
Cùng lúc đó, bàn tay còn lại luồn xuống dưới, nhẹ nhàng xoa dọc vùng bụng, rồi trượt vào giữa hai đùi — nơi hạ thân mát lạnh, tiểu phúc phẳng lỳ.
Không có gợn cứng thô ráp. Chỉ có một khe ướt át vừa khít ngón tay, đang khẽ co lại như mời gọi.
Naruto mỉm cười — nụ cười như ác quỷ vừa xác nhận món đồ chơi mới là thứ mình yêu thích.
“Là con gái… một cô gái lạnh lùng, trắng trẻo, ướt át và… thơm…”
Zabuza lập tức rống lên: “Ngươi làm gì đấy, khốn—!”
Chưa kịp dứt câu, khí thế như sóng thần từ Naruto ập ra.
ẦM!!
Cả Zabuza và Haku đều bị định trụ tại chỗ bởi áp lực kinh người, cột sống như bị gắn chặt xuống đất. Khó thở, tim đập dồn dập, tay chân không thể nhúc nhích.
Naruto vẫn mỉm cười. Hắn đưa môi sát tai Haku, thì thầm như ma quỷ dụ dỗ:
“Ây… đứng im nào… Nếu các ngươi nhúc nhích… ta giết cả hai ngay tại chỗ.”
Haku run rẩy. Nhưng nàng không vùng vẫy. Chỉ cắn môi, đôi mắt ướt ngấn lệ.
Rồi — nàng khẽ nghiêng đầu, thì thầm như lời thở dài:
“…Đừng… Ưm… Ngươi làm gì ta cũng được… Chỉ cần ngươi tha cho ngài Zabuza…”
Lời ấy vừa thốt ra…
Naruto cười khẽ, tay bắt đầu chuyển động chậm rãi hơn, ve vuốt, như thưởng thức món đồ chơi quý hiếm lần đầu tiên được sờ đến.
“Được rồi… cô gái nhỏ…” – giọng hắn khàn khàn – “Ta sẽ không giết hắn…”
“Nhưng cái giá… là em phải ngoan ngoãn nằm dưới thân ta, để ta xem xem… tử cung lạnh như băng của em… có thể bị long trụ ta nung chảy ra sao…”
Haku không trả lời.
Chỉ nhắm mắt lại, gật đầu… và để yên cho hắn tiếp tục khám phá.
Ánh hoàng hôn hắt xuống rừng, soi lên khuôn mặt lạnh như thép của Zabuza.
Gã đứng đó, hai bàn tay siết chặt, nhưng dưới khí thế ép xuống như núi của Naruto, cả người như bị đóng đinh vào đất. Gã biết, chỉ cần hắn động một chút, cái mạng này và cả Haku sẽ tan như tro bụi.
Naruto lúc này vẫn thong thả, hai tay vân vê từng đường cong trên cơ thể Haku. Hắn không điên đến mức đè nàng ra ngay tại chỗ; hắn chỉ đang trêu, đang “nếm thử” con mồi trước khi mang về hang.
Bàn tay hắn vuốt nhẹ dọc sống lưng, rồi trượt xuống khẽ móc vào giữa khe huyệt lạnh mát. Ngón tay thon dài của hắn lướt nhẹ qua lớp thịt ẩm ướt, kiểm tra độ khít. Cùng lúc, bàn tay kia vuốt ve nhũ phong cao vút mềm mại, bóp nhẹ một cái.
“Ư… Ưm…” – Haku khẽ rên, thân thể run run, hơi uốn éo, hơi thở dồn dập. Nàng biết rõ mình đang ở trong tay ai. Nàng không còn lựa chọn. Nhưng trong lòng cũng trào lên một cảm giác lạ lẫm — vừa sợ vừa… run vì kích thích.
Naruto cúi xuống, hơi thở phả vào vành tai nàng, giọng trầm khàn như lưỡi dao cắt qua không khí:
“Ta có thể tha cho Zabuza. Nhưng… điều kiện là em phải theo ta về Konoha.”
Zabuza nghiến răng, gầm lên: “Ngươi… khốn nạn…!”
Nhưng gã không dám bước tới. Không dám nhúc nhích. Khí thế của Naruto ép xuống như cột trời.
Naruto nhếch mép, đôi mắt vàng lóe lên tia tà mị. “Zabuza, ngươi vẫn muốn quay về Làng Sương Mù đúng không?”
Zabuza giật mình, tròng mắt co lại: “Ngươi… sao biết được?”
Naruto cười ha hả, một tay vẫn mân mê bầu ngực trắng của Haku, một tay khẽ siết hông nàng lại gần mình hơn:
“Ta có cách. Chỉ cần Haku là của ta, ngươi sẽ được về Làng Sương Mù. Không chỉ trở về, mà còn trở về đường đường chính chính. Sao hả?”
Zabuza nhìn thẳng vào hắn. Trong khoảnh khắc, gã nhận ra mình đang đối diện với một kẻ mà đến lũ Kage cũng phải dè chừng. Một kẻ nói ra điều gì là điều đó trở thành thực tế.
Haku run khẽ trong tay Naruto. Nàng nghe hết. Nàng hiểu hết. Nàng cũng biết Zabuza muốn gì. Và giờ nàng chỉ còn có thể cắn môi, đỏ mặt, nhưng không gạt tay hắn ra.
Zabuza cuối cùng hít sâu một hơi, cúi đầu: “Vậy được rồi. Haku về ngươi. Nhưng… tuyệt đối đừng bạc đãi nàng. Ta dù có đánh không lại ngươi… cũng sẽ liều chết tới cùng.”
Naruto bật cười, đặt môi lên cổ Haku hôn nhẹ một cái, ngón tay vẫn vẽ vòng tròn trên mật huyệt nàng khiến nàng run bắn, đôi mắt đỏ ươn ướt, mặt càng lúc càng đỏ hơn.
“Được. Ta nói là làm. Hai năm nữa, ngươi sẽ đường đường chính chính quay về Làng Sương Mù. Không ai dám đụng vào ngươi. Còn Haku…” – hắn liếc xuống cô gái trong tay – “…đã là người của ta. Ta sẽ tự tay ‘dạy’ nàng… từng chút một…”
Zabuza nhíu mày, rồi khẽ gật đầu. “Một lời đã định.”
Ngay sau đó, thân ảnh gã như cơn gió biến mất giữa tán cây, chỉ còn để lại mùi sát khí lẫn hận khí hòa vào gió biển.
Naruto vẫn đứng đó, tay vẫn ôm chặt Haku đang run run trong vòng tay, ngón tay khẽ chùi một giọt nước ẩm nơi khóe môi nàng, ánh mắt sâu như vực.
“Ha… mỹ nhân băng tộc…” – hắn thì thầm, giọng khàn khàn – “…chuyến này… ta lại có thêm một nữ nhân trong tay.”
…
Một lúc sau, từ trong rừng rậm vang lên tiếng bước chân khe khẽ.
Naruto thong thả bước ra, khoác áo hờ hững, tóc hơi rối, và bên cạnh hắn là Haku, gương mặt đỏ ửng như bị sốt, ánh mắt ngại ngùng, môi khẽ hé, khóe cổ còn vài vết hồng hồng mờ mờ như dấu môi in lại.
Khi hai người họ bước ra, Kakashi và Kurenai lập tức tiến lại gần.
“Zabuza đâu rồi?” – Kakashi hỏi, ánh mắt nhìn Naruto đầy nghi hoặc.
Naruto chỉ nhếch môi cười, vỗ vai Kakashi một cái đầy thân tình:
“Yên tâm đi, thầy Kakashi. Công tác đã hoàn thành. Zabuza giờ không còn ở Làng Sóng, không bảo kê tên Gato nữa. Phần còn lại – mấy cái mảnh vụn nhỏ ấy – giao cho đội 7 lo nốt đi.”
Kakashi ngẩn người: “Khoan đã, sao nhanh vậy…?”
“Chuyện của cường giả, nhanh hay chậm không quan trọng.” – Naruto đáp nhàn nhã, rồi quay đầu vuốt tóc Haku, mắt khẽ liếc sang mọi người – “Đội 8 chúng ta phải trở về Konoha ngay. Còn phải hộ tống người mới mà… Haku sẽ sớm là người của Konoha thôi.”
Ầm.
Câu nói vừa dứt, cả hai nhóm đồng loạt cứng người.
Sakura trợn tròn mắt, miệng há ra không nói thành lời. Kiba ngã luôn mông xuống đất, còn Sasuke thì nắm chặt tay, ánh mắt âm trầm như muốn đốt cháy rừng.
Shino khẽ giật khóe mắt, trầm mặc như mọi khi… nhưng trong lòng thì thầm thở dài:
“Lại nữa rồi… Lại đi câu mỹ nữ về hậu cung… cái kiểu này thì chắc… mai mốt đến mấy người nữa quá ?…”
Hinata thì cắn môi, mắt liếc nhẹ sang Haku đang rúc sát bên Naruto, mặt nàng thoáng hồng nhưng không giận, chỉ hơi chua xót một chút. Nhưng rồi nàng lại mỉm cười — vì nàng hiểu. Một người như Naruto… sinh ra để chinh phục.
Còn Kurenai đứng bên cạnh, khẽ vuốt tóc, liếc nhìn vùng cổ Haku có vài dấu đỏ… rồi lại nhìn ánh mắt dâm tà của Naruto — trong lòng chợt nóng ran, tử cung khẽ co lại.
“Được lắm… Haku mới chỉ đi với hắn có một lát… đã như vậy rồi…” – nàng nghĩ – “Về làng chắc lại phải chia giờ để phục vụ rồi đây…”
Naruto khẽ quay lại, ánh mắt bình thản, nhưng trong sâu là lửa dục cuộn trào. Hắn biết — hành trình chinh phục chưa dừng ở đây.
Mà mới chỉ bắt đầu.
…
Mặt trời đã sắp tắt, ánh chiều nhàn nhạt buông xuống mái nhà cong cong của Làng Lá, nhuộm cả không gian một màu hổ phách tĩnh lặng.
Đường phố bắt đầu lên đèn, các cửa tiệm rục rịch đóng lại, và không khí trở nên lạnh hơn — cái lạnh của cuối thu đầu đông, phả vào cổ áo như nhắc người ta nhanh chóng về nhà.
Nhưng với Naruto, hôm nay… không ai cản nổi hắn.
Ngay khi về tới cổng chính Konoha, hắn thậm chí không thèm quay đầu lại nhìn
“Về trước. Kurenai-sensei biết đường báo cáo. Còn ta… có việc quan trọng phải làm.”
Kurenai chỉ nhìn hắn, mắt khẽ nheo lại. Chỉ có Shino là quay đi, lẩm bẩm:
“Lại nữa à…”
Naruto biến mất giữa phố xá, băng băng trên mái nhà như một cơn gió — không ai ngăn cản, không ai dám hỏi. Tấm áo ninja của hắn khẽ phất theo gió, từng bước chân như đạp lên cả làng mà đi.
Chỉ trong vài phút, hắn đã đứng trước cổng phụ trạch viện Hyuga. Một cái chạm nhẹ, cánh cổng gỗ cổ kính mở ra như chờ đợi. Bên trong, hành lang yên tĩnh, gió lạnh thổi qua những tấm rèm treo lấp lửng.
Naruto không vội vàng.
Hắn bước thẳng về phía căn phòng đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Haku đang ở đó — nằm nghỉ trong bộ yukata mỏng, được Hinata sắp xếp cho sau chuyến hành trình mệt mỏi. Nàng vẫn còn chưa quen với hơi ấm Konoha, với nhịp sống yên bình… nhưng cơ thể nàng thì lại đang căng đầy một thứ khác.
Dục vọng.
Naruto đẩy cửa phòng ra — không gõ, không xin phép.
Haku giật mình quay lại, đôi mắt mở to. “Naruto…?”
Nhưng chưa kịp nói thêm, thân thể nàng đã bị hắn bế bổng lên như nhấc một túi lụa mềm. Hai tay nàng chống lên ngực hắn theo phản xạ — nhưng lực chống ấy yếu như gió thoảng, không đủ để ngăn.
“Đủ rồi…” – Naruto thì thầm, ánh mắt sáng lên tia dục vọng bị dồn nén suốt cả chuyến đi – “Giờ là lúc… ta lấy phần thưởng.”
“Phần…?” – Haku còn chưa hiểu thì “xoẹt” — tiếng vải bị xé vang lên sắc lẹm như tiếng kéo cắt lụa.
Naruto đã vung tay xé toạc chiếc áo mỏng manh nàng đang mặc, để lộ làn da trắng mịn đến mơ hồ. Nhũ phong căng tròn, đẫy đà mà không quá lớn, đầu nhũ hồng nhạt hơi dựng đứng vì lạnh và sợ hãi, nay run lên vì bị gió lạnh liếm qua.
“Ư… Naruto… đợi đã… em… em chưa…” – nàng lí nhí, hai tay run rẩy che ngực.
Nhưng Naruto không cho nàng cơ hội trốn.
Hắn đè nàng xuống đệm, thân hình cao lớn phủ lên thân thể bé nhỏ như một con sói phủ lên con nai con giữa rừng đông. Miệng hắn lập tức cúi xuống, cắn nhẹ lên vành tai Haku, rồi lướt dọc xuống cổ trắng ngần.
“Ngươi… thật sự nghĩ rằng… ta sẽ đợi?”
Lưỡi hắn nóng rực, liếm qua xương quai xanh rồi lướt xuống vùng ngực đang run lên nhè nhẹ. Một tay hắn giữ chặt hai cổ tay mảnh khảnh của nàng, tay kia thì vuốt ve, xoa bóp từng tấc ngực mềm như bột, khiến cả người Haku cong lên theo phản xạ.
“Ưm… a… đừng… aa…!”
Miệng thì nói đừng, nhưng giữa hai chân nàng, dòng mật dịch trong suốt đã bắt đầu chảy ra theo từng hơi thở của hắn, thấm ướt cả lớp quần mỏng như voan.
Naruto không trả lời, chỉ rít nhẹ một hơi — rồi phập!
Hắn cắn nhẹ lên đầu nhũ nàng, kéo căng ra bằng răng, rồi lại mút mạnh một cái khiến nàng bật khóc:
“ƯAAA! Ư… Naruto… không… a… đừng mút mạnh quá…”
Tay hắn tiếp tục luồn vào giữa hai chân nàng, xé luôn lớp vải cuối cùng, rồi khẽ lướt ngón tay qua khe huyệt ẩm ướt, trượt một đường từ mép ngoài lên tới nụ hồng cương cứng nơi đầu khe.
“Ngươi nói đừng… mà nơi này… lại đang chảy ướt như suối vậy sao?”
Hắn thì thầm, rồi cúi đầu liếm thẳng xuống — đầu lưỡi hắn tách đôi khe hoa, liếm dọc từ dưới lên, kéo theo một dòng nước dâm trắng trong dính nhớp nơi cằm.
Haku rên rỉ nghẹn ngào, hai chân tự động mở rộng ra thêm chút nữa, cơ thể như tan ra dưới từng cú chạm của hắn. Đôi mắt nàng nhòe lệ, nhưng ánh nhìn lại không phải là chống cự — mà là… khao khát được nuốt trọn.
Naruto ngẩng đầu, ánh mắt đầy chiếm hữu.
“Chào mừng đến Konoha, Haku. Và từ hôm nay… thân thể ngươi… là của ta.”
Rồi không chờ nàng nói thêm — hắn siết eo nàng, kéo hông nàng sát lại, và từ từ… để long trụ khổng lồ vừa mới thoát khỏi quần ninja chĩa thẳng vào cánh hoa đỏ ửng đang rỉ dịch không ngừng.
Đầu khấc chạm khe huyệt — nơi tử cung lạnh như băng của Haku run lên một cách vô thức.
Cả cơ thể nàng co giật như bị giật điện.
Mắt nàng mở to.
“Na… Naruto… to quá… vào… không nổi đâu…!”
Naruto cúi đầu hôn lên môi nàng, vừa cười vừa thì thầm:
“Ta biết… nhưng yên tâm. Chỉ đau lúc đầu thôi… rồi sẽ nghiện…”
Naruto ghì chặt thân thể nhỏ nhắn của Haku xuống đệm, hơi thở hắn phả nóng rực lên làn da lạnh như băng.
Bàn tay to lớn siết lấy eo mảnh, kéo nàng sát lại. Long trụ của hắn, nóng như thép nung, chậm rãi trượt dọc khe hoa đã ướt mềm, mơn trớn từng cánh hoa mỏng manh.
“Ưm… Naruto… đừng… đừng mạnh quá…” – Haku thở gấp, giọng run run.
Hắn không đáp, chỉ cúi đầu hôn sâu lên môi nàng, lưỡi quấn lấy từng hơi thở.
Rồi từng chút, từng chút một, long trụ khổng lồ ấy chậm rãi đâm vào, như một dòng dung nham tràn vào băng cốc. Mỗi tấc tiến vào, mật huyệt mát lạnh của Haku lại co bóp chặt lấy long trụ, siết từng vòng gân, khiến hắn rùng mình khoái lạc.
“Mát lạnh… lại còn siết chặt thế này…” – Naruto thầm nghĩ, hai mắt khép hờ – “Cảm giác… tuyệt vời cực kỳ.”
Haku cắn môi, mắt nhòe lệ. Càng chậm rãi, từng cú thúc lại càng sâu, từng nhịp lại càng căng. Tử cung ẩn sâu bên trong khẽ rung lên, như muốn trốn chạy nhưng lại tự mở ra, đón lấy luồng khí nóng khổng lồ kia từng nhịp từng nhịp.
“Ư… aa… Naruto… xin… tha…” – nàng rên khẽ, hai tay run rẩy bấu lấy đệm, thân thể mềm nhũn nhưng hông lại bản năng đẩy ngược về phía trước, như tự tìm lấy long trụ đang lấn sâu.
Naruto nhắm mắt, từng cú thúc chậm mà mạnh, long trụ khẽ giật giật trong mật huyệt mát lạnh co rút, khoái cảm dâng lên như sóng.
Hắn cảm nhận rõ từng vòng cơ bên trong siết chặt, nghịch ngợm, mơn trớn, mát lạnh mà khát khao như muốn hút trọn hắn vào.
Cơ thể Haku run bần bật như dây cung bị kéo căng. Mỗi lần long trụ đẩy vào, nàng lại rên nấc, vừa cầu xin vừa cong người lên, tử cung co bóp đón nhận luồng khí lực nóng bỏng ấy, lún sâu vào đê mê mà chính nàng cũng không hiểu nổi.
“Ư… sâu nữa… aa…!” – nàng nấc khẽ, mắt mờ đi, hai chân tự động khép lại kẹp chặt hông hắn.
Naruto khẽ rít qua kẽ răng, tay giữ chặt eo nàng, giọng trầm khàn:
“Cứ vậy đi… cứ để mật huyệt mát lạnh này… hút hết long trụ của ta…”
Mình là nam muốn tìm bạn nữ có cùng sở thích đọc truyện. Lâu kâu nhắn nói chuyện linh tinh. Ai có nhu cầu thì ib t.me/kankunachi
Bao h ra chap ms vậy ad
Khi nào có ch mới vậy tác hóng quá có ch mới sớm đi tác ơi
cho tui xin tên tiếng trung với
Ko up nữa hả tác
mấy bữa đang bận chút công việc, với lại đang làm thêm một bộ nữa, tham quá :v
Full chưa vậy ông