Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 24: Mặn Nồng Với Con Gái Yêu

Về đến nhà, tôi cõng Lan Anh lên lầu, Quỳnh Như đi phía sau đỡ. Chẳng mấy chốc đã lên đến nơi. Trong nhà mọi thứ vẫn như cũ, thức ăn trên bàn, bóng bay, quần áo trên giường vẫn còn nguyên.

Tôi đặt Lan Anh xuống giường của cô ấy, Quỳnh Như thì để thuốc men lên bàn. Ánh mắt Lan Anh lướt một vòng qua những thứ đã chuẩn bị, đôi mắt lại chực trào nước mắt.

“Hai người về đi…” Sau khi đặt Lan Anh xuống, tôi nói với Quỳnh Như và ông Sơn.

“Được…” Nghe lời tôi nói, ông Sơn hơi sững người, dường như không ngờ tôi lại thẳng thừng đuổi khách như vậy. Nhưng Quỳnh Như lập tức đồng ý, rồi kéo tay ông Sơn đi ra ngoài.

“Ấy ấy… Phụ người ta dọn dẹp chút chứ…” Ông Sơn bị Quỳnh Như kéo đi, nhưng vẫn mặt dày nói, muốn ở lại thêm một lát.

“Đi mau đi…” Nhưng Quỳnh Như vẫn cương quyết kéo gã đi. Cánh cửa phòng đóng lại, tiếng bước chân của hai người xa dần ngoài hành lang.

Lúc này, cả căn nhà bừa bộn. Tôi kéo rèm cửa lại cho Lan Anh, rồi bắt đầu dọn dẹp. Tôi cất thức ăn vào tủ lạnh, thu dọn quần áo trên giường, thay tấm ga giường dính đầy chất nôn của Lan Anh. Tôi quét dọn lại nhà cửa, rồi bắc nồi cháo trứng bắc thảo thịt bằm. Lan Anh vì rửa ruột nên niêm mạc dạ dày bị tổn thương, mấy ngày này chỉ có thể ăn đồ lỏng.

Rất nhanh, tôi đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, những quả bóng bay cũng được gỡ xuống. Tôi múc cháo ra tô, mang vào phòng, dùng thìa khuấy liên tục cho nguội bớt. Sau đó tôi kéo rèm ra, Lan Anh vẫn nằm trên giường, nhưng mắt đang nhắm.

“Ăn chút cháo đi con…” Tôi nhẹ nhàng nói. Nghe tiếng tôi, Lan Anh mở mắt, liếc nhìn tôi với ánh mắt u buồn. Tôi múc một thìa cháo nhỏ, thổi cho nguội rồi đút cho cô ấy. Lan Anh ngoan ngoãn ăn, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi, mũi khụt khịt mấy cái, như đang cố nén để không khóc.

“Đừng nói gì vội, ăn hết cháo đã rồi nói…” Thấy Lan Anh định nói gì đó, tôi lại lên tiếng. Cô ấy liền im lặng ăn hết bát cháo. Sau đó tôi lấy khăn giấy lau miệng cho cô ấy.

Sau này đừng có dại dột như vậy.” Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, dịu dàng nói với Lan Anh.

Cô ấy không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn tay mình, nghịch những móng tay.

“Con không còn trong sạch nữa rồi…” Cuối cùng cô ấy cũng lên tiếng, giọng nói nhẹ như gió thoảng.

“Trời ạ. Nếu như vậy mà gọi là không trong sạch, thì trên đời này có biết bao nhiêu người phụ nữ không trong sạch…” Tôi không giỏi ăn nói, nhưng vẫn cố gắng hết sức để bày tỏ suy nghĩ của mình.

“Nhưng cơ thể con, đã bị ông ấy sờ qua hết, cái kia còn bị chạm vào…”

“Chỉ như thế mà con đã muốn bỏ rơi ba rồi sao?” Tôi biết lí do cô ấy muốn tự tử là vì tự biết không có tương lai với tôi, là vi tôi đã nhẫn tâm gạt bỏ cái gọi là hẹn ước năm năm kia, nhưng tôi cũng không muốn nói đến chuyện đó lúc này.

“Chuyện này, ba phải xin lỗi con. Là ba đã hiểu lầm con. Con nói đúng, đáng lẽ ra ba nên tin tưởng con. Là do lúc đó ba bị cơn giận làm cho mờ mắt, cho nên mới…”

“Thật ra tối qua ba không có đi đâu cả, ba vẫn ngồi ở bồn hoa dưới lầu. Lúc con và chú Sơn cùng nhau rời đi, thật ra ba đều nhìn thấy hết.”  Tôi từ từ kể lại. Nghe đến đoạn tôi ở dưới lầu, Lan Anh cắn chặt môi dưới. Nghe đến đoạn tôi thấy cô ấy và ông Sơn đi cùng nhau, đầu cô ấy càng cúi thấp hơn.

“Lúc đó ba nghĩ con đã bỏ đi, cứ thế rời khỏi nhà, rời xa ba. Ba còn tưởng con và ông ta… Mãi cho đến khi Quỳnh Như đến tìm ba, chủ động kể cho ba nghe mọi chuyện, ba mới biết, người phụ nữ tối hôm trước thật ra là Quỳnh Như, trong video cũng là con bé.”

Tôi quyết định nói hết mọi chuyện cho Lan Anh nghe. Nghe đến việc Quỳnh Như đến tìm tôi, cô ấy ngước mắt lên nhìn, vẻ mặt có chút không tin nổi.

“Ba hiểu, chuyện này liên quan đến bí mật lớn của người khác, con không thể nói ra là đúng rồi. Nhưng… tất cả đều là do số phận trêu ngươi. Thật ra đêm qua, ba đã biết hết mọi chuyện rồi, nhưng lúc Quỳnh Như kể cho ba nghe thì con đã… Sau khi biết mọi chuyện, ba và Quỳnh Như đã cùng đến nhà chú Sơn để tìm con, nhưng lúc đó con đã không còn ở đó, điện thoại của ba lại vừa hết pin, cho nên mới…”

Tôi kể lại sự việc một cách đơn giản. Nghe xong, Lan Anh lấy tay che mặt, nước mắt lại một lần nữa tuôn rơi. Cô ấy lúc này đã hối hận tột cùng.

“Cho nên… Nguồn cơn của mọi chuyện đều là do ba. Là ba đã hiểu lầm con, tất cả là lỗi của ba.” Tôi nhìn bộ dạng của Lan Anh, thành tâm nói. Nếu không phải vì cơn tức giận và sự hiểu lầm của tôi, cũng sẽ không suýt chút nữa làm cô ấy mất mạng.

“Không trách ba đâu, là do con không hiểu chuyện. Nếu không có những chuyện lằng nhằng đó, ba cũng sẽ không hiểu lầm con. Bất cứ ai khi nhìn thấy những tin nhắn và video đó, đều sẽ có suy nghĩ giống như ba thôi .” Nghe tôi tự trách, Lan Anh vừa lau nước mắt vừa nói, nhưng nỗi buồn và sự hối hận trong giọng nói không thể nào che giấu được.

“À mà chuyện của Quỳnh Như với ba cô ấy… ba đừng khinh thường cô ấy, Quỳnh Như cũng không phải con ruột chú Sơn” Lan Anh nói tiếp, ra vẻ muốn tôi không nghĩ xấu cho Quỳnh Như.

“A?”

“Đại loại là vậy. Hồi đó chú Sơn và vợ cũ mãi không có con, đi khám thì phát hiện chú ấy bị chứng tinh trùng chết. Cuối cùng vợ cũ của chú ấy đã đến bệnh viện làm thụ tinh nhân tạo, tinh trùng được chọn từ ngân hàng tinh trùng. Cho nên… Quỳnh Như và mẹ con bé có quan hệ huyết thống, nhưng với chú Sơn thì không .” Lan Anh nói khẽ, tay vo tròn mẩu giấy.

“Phù…” Tôi thở phào một hơi. Hóa ra là vậy. Quỳnh Như không phải con ruột của ông Sơn. Điều này cũng giải thích tại sao ông Sơn lại… Không có quan hệ huyết thống thì còn đỡ, chứ nếu cha ruột và con gái mà làm chuyện đó thì thật quá kinh tởm.

“Đó cũng là lý do tại sao, con và Quỳnh Như lại thân nhau đến vậy, vì hoàn cảnh của hai đứa rất giống nhau…” Lan Anh hít một hơi sâu, nhìn ra ngoài cửa sổ rồi nở một nụ cười, nhưng trong mắt vẫn còn ngấn lệ.

“Ra là vậy…” Nhưng rồi tôi lập tức khựng lại, nhớ ra một chi tiết.

Ở nhà tôi có một vỏ thuốc tránh thai đã dùng hết. Tối qua Quỳnh Như nói là của con bé uống. Nhưng nếu ông Sơn không thể có con, vậy thì Quỳnh Như cũng không cần phải uống thuốc tránh thai.

Vậy… chẳng lẽ Quỳnh Như đã nói dối tôi? Nếu không phải con bé uống, thì là ai?  Đó là một khả năng. Còn một khả năng khác, đó là… Quỳnh Như đã quan hệ với một người đàn ông khác, rồi đến khu nhà tôi mua thuốc tránh thai, uống xong thì vứt vỏ thuốc ở đây để không bị ông Sơn phát hiện.

Hai khả năng này, rốt cuộc là cái nào?

Lan Anh lúc này nằm trên giường, tay vẫn nghịch mẩu giấy. Dù sao cô ấy cũng chỉ là một cô gái mười mấy tuổi, bộ dạng u sầu của cô ấy làm tôi đau lòng. Sau khi ăn xong, sắc mặt cô ấy đã hồng hào hơn một chút.

“Oáp…” Đúng lúc này, tôi không nhịn được mà ngáp một cái. Cả đêm qua tôi gần như không ngủ, bây giờ cơn buồn ngủ cuối cùng cũng kéo đến.

“Ba đi ngủ một lát đi ạ.” Lan Anh nói với tôi, giọng vẫn còn u buồn.

“Ga giường giặt sạch, tháo ra hết rồi, ba ngủ ở đâu bây giờ?” Tôi liếc nhìn chiếc giường bên cạnh, nó đã bị tôi lột sạch, máy giặt vẫn đang quay.

Nghe tôi nói, Lan Anh gật đầu, vẻ mặt có chút tự trách.

“Xích vào trong một chút đi…” Tôi nói với cô ấy.

“Dạ?” Nghe vậy, Lan Anh có chút ngạc nhiên nhìn tôi. Trong mắt cô ấy còn ánh lên sự ngỡ ngàng, dường như không dám tin.

“Con làm giường của ba nôn ra thành cái dạng đó, thì ba đành phải ngủ trên giường của con thôi. Xích vào trong đi…” Tôi thở dài một hơi rồi nói lại, sau đó mỉm cười với cô ấy.

Lan Anh sững người, trong mắt là vẻ không thể tin nổi, rồi vội vàng nhích vào bên trong. Tôi cởi giày ra, hít một hơi sâu rồi nằm xuống bên cạnh cô ấy. Mệt quá, thật sự rất mệt. Đồng thời tôi cũng sợ lúc mình ngủ, Lan Anh sẽ lại bỏ đi. Tôi thật sự sợ hãi.

“Cót két…” Nằm trên giường, tôi ngửa mặt lên trần nhà. Lan Anh nằm bên cạnh, cẩn thận nhích vào trong thêm một chút, giữ một khoảng cách nhất định với tôi. Cô ấy bây giờ rất dè dặt, dường như sợ tôi sẽ chủ động rời xa. Thái độ của tôi qua tin nhắn tối qua cũng đã làm cô ấy thất vọng, có lẽ cô ấy nghĩ rằng tôi vẫn chỉ xem cô ấy như con gái ruột.

“Con cũng ngủ một lát đi…” Tôi mở mắt nói với Lan Anh. Lúc này cô ấy có chút không đoán được ý tôi, nên chỉ dè dặt nhìn.

“Lại đây, ba ôm…” Tôi xoay người, vòng tay ra sau ôm lấy cô ấy, kéo cô ấy lại gần. Lan Anh rụt rè nhích lại phía tôi. Khi cô ấy thật sự nằm gọn trong vòng tay tôi, cuối cùng cô ấy không kìm được nữa, bắt đầu nức nở. Tôi dùng tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô ấy, nhìn bộ dạng tủi thân của cô ấy, lòng tôi tràn đầy sự tự trách.

“Đừng khóc nữa, ngủ đi, ba mệt lắm rồi…” Tôi để cô ấy từ từ đối mặt với mình, rồi nói khẽ. Cơ thể cô ấy dường như vẫn còn hơi căng cứng.

“Ưm…” Nhìn đôi môi hồng của cô ấy ở ngay trước mắt, tôi không thể kìm nén được nữa, trực tiếp hôn lên. Lan Anh lập tức kêu lên một tiếng khe khẽ, đôi mắt to xinh đẹp nhìn thẳng vào mắt tôi. Trong mắt cô ấy là sự không thể tin nổi, cảm động, mừng rỡ, u buồn, bất ngờ… vô vàn cảm xúc phức tạp đan xen.

“Ba…” Tôi chỉ hôn nhẹ một cái rồi rời ra, sau đó mỉm cười, nhắm mắt lại. Đây xem như là một lời bày tỏ của tôi, nhưng mọi thứ vẫn cần phải từ từ.

Tôi không nhìn thấy được biểu cảm của Lan Anh. Cô ấy rúc sâu hơn vào lòng tôi, ôm chặt lấy tôi. Một cánh tay của cô ấy vòng qua eo tôi, siết rất chặt. Hai chúng tôi ôm nhau, đây là lần thân mật nhất từ trước đến giờ. Ngửi mùi thơm trên tóc Lan Anh, xem ra tối qua sau khi về nhà cô ấy đã tắm rửa sạch sẽ, gột bỏ đi những dấu vết của ông Sơn. Tôi vỗ nhẹ vào lưng cô ấy, giống như ngày xưa tôi vẫn dỗ cô ấy ngủ. Không biết từ lúc nào, tôi đã chìm vào giấc ngủ say.

Ôm Lan Anh trong tay, tôi ngủ rất ngon. Nếu cô ấy có ý định rời đi, tôi chắc chắn sẽ nhận ra ngay.

Tôi ngủ một giấc đến chiều, là do Lan Anh cựa quậy làm tôi tỉnh giấc. Cô ấy muốn xuống giường đi vệ sinh, tuy đã rất cẩn thận nhưng vẫn làm tôi tỉnh. Thấy tôi tỉnh, Lan Anh nở một nụ cười, tinh thần đã tốt hơn trước khi ngủ rất nhiều.

Lúc này trời bên ngoài đã tối, tôi đã ngủ gần cả ngày. Tôi vội vàng đứng dậy làm đồ ăn cho Lan Anh, tôi gọi một ít bánh ngọt, sandwich từ tiệm gần nhà, những thứ này tốt cho dạ dày của cô ấy. Còn tôi thì hâm lại những món ăn mà Lan Anh đã làm tối qua, dọn ra bàn. Đây đều là những món cô ấy đã chuẩn bị để ăn lễ Thất Tịch cùng tôi, kết quả là chưa ăn được miếng nào. Qua một đêm, đồ ăn vẫn chưa bị hỏng.

Tôi dìu Lan Anh đến bàn ăn, dọn bánh ngọt ra cho cô ấy, rồi bưng những món cô ấy làm lên. Nhìn những món ăn đó, ánh mắt Lan Anh hơi trầm xuống.

“Ba ơi, đừng ăn mấy món này, chắc là hỏng rồi…” Lan Anh nói khẽ.

“Chưa hỏng đâu, mà có hỏng ba cũng phải ăn, dù sao cũng là con đã tỉ mỉ chuẩn bị cho ba mà…” Tôi gắp một miếng ăn thử.

“Ừm, ngon lắm, tiếc là con không ăn được rồi, ăn bánh đi…” Tôi cười nói. Lan Anh nhìn bộ dạng của tôi, nước mắt lại rơi xuống, nhưng rồi khóc một lúc, cô ấy lại cười, cười rất vui vẻ, nỗi buồn cũng đã vơi đi rất nhiều.

Trên bàn ăn, tôi cố gắng ăn thật nhiều, ăn hết hơn nửa số thức ăn mà Lan Anh đã làm tối qua, còn cô ấy thì chỉ có thể ăn bánh ngọt.

“Ba ơi, con muốn đi tắm…” Sau bữa ăn, tôi bắt đầu dọn dẹp bát đũa, Lan Anh nói với tôi.

“Để hai ngày nữa đi, người còn yếu, chưa nên tắm đâu, uống thuốc trước đã…” Tôi vừa dọn dẹp vừa nói, rồi để thuốc trước mặt cô ấy.

Trước đây toàn là Lan Anh làm những việc này, không biết đã bao lâu rồi tôi không đụng tay vào, thành ra có chút lóng ngóng. Lúc này tôi mới nhận ra sự vất vả của cô ấy, lòng cảm động lại càng tăng thêm.

“Lau người thì được…” Dọn dẹp xong, tôi đun một ấm nước nóng, mang vào phòng. Tôi nhúng khăn vào nước ấm, rồi lau mặt và tay cho Lan Anh. Thật ra những việc này cô ấy có thể tự làm được, nhưng tôi vẫn muốn tự tay làm cho cô ấy. Lan Anh ngồi yên, nhắm mắt để tôi lau mặt và tay, sau đó tôi còn lau cả đôi chân đẹp của cô ấy.

“Thay đồ đi con…” Làm xong xuôi, tôi lấy bộ đồ ngủ đưa cho cô ấy, rồi bưng chậu nước ra ngoài.

Khi tôi quay lại, Lan Anh đã nằm trên giường. Tuy cô ấy quay lưng về phía tôi, nhưng đã chủ động chừa ra một khoảng trống bên cạnh cho tôi. Tôi mỉm cười, rồi cởi quần áo, thay đồ ngủ. Ga giường vẫn chưa khô, đành để sau vậy.

Tôi nằm xuống sát bên cạnh Lan Anh, rồi kéo chăn đắp lên người.

“Ba ơi…” Tôi vừa nằm xuống chưa được bao lâu, Lan Anh đã lên tiếng.

“Sao vậy con?” Tôi hơi ngạc nhiên hỏi.

“Ngày mai ba cứ đi làm bình thường nhé…” Lan Anh ngừng một lúc rồi đột nhiên nói khẽ. Tôi không nói gì. Thật lòng, đến bây giờ tôi vẫn không biết phải đối mặt với ông Sơn như thế nào, phải xử lý mối quan hệ với gã ra sao.

“Ba à, ba cần phải dựa vào công ty của chú ấy để đi lên. Trước đây ba luôn quá chính trực rồi, đây là một cơ hội, ba phải nắm bắt lấy, cố gắng làm, cố gắng học, đợi đến khi ba có đủ năng lực để tự mình làm chủ thì sẽ không cần phải dựa vào chú ấy nữa…”

“Con thừa nhận, trước đây con đã luôn phối hợp với chú ấy để tạo con đường thành công cho ba. Nhưng… xã hội này chính là như vậy, phải mượn sức của người khác để đi lên. Con còn nhỏ, nhưng con cũng đã đọc không ít sách, cũng sớm biết quán xuyến việc nhà, con không biết mình nói có đúng không, ba thấy sao? Ba ơi, hy vọng lần này ba có thể nghe con một lần…” Lan Anh nhẹ nhàng xoay người lại, nói với tôi, rồi cô ấy cầm lấy điện thoại.

“Số tiền này thật sự là chú Sơn chuyển cho con, con không tiện từ chối, sợ làm mất lòng chú ấy. Nhưng tiền trong này con chưa từng đụng đến một đồng, không tin ba có thể xem sao kê chi tiết, con một đồng cũng không đụng đến. Tiền mua quần áo và quà cho ba đều là tiền con tự kiếm được. Ba ơi, con không muốn ba phải vất vả như trước đây, thường xuyên bị thương, mệt mỏi đến tiều tụy, da thì cháy nắng bong tróc. Ba ơi, ba ráng nhịn một chút, đợi đến khi ba thật sự vững vàng rồi, sẽ không cần phải dựa vào chú ấy nữa. Ba yên tâm, sau này con cũng sẽ tránh xa chú ấy, dù có gặp mặt cũng sẽ giữ khoảng cách như trước kia.”

“Ba ơi, con không nói cho chú Sơn biết là ba đã biết chuyện này, hôm nay Quỳnh Như cũng đã nhắn tin nói với con rồi. Ba ơi, con hy vọng ba cứ coi như không biết gì cả, tuyệt đối đừng vạch mặt với chú Sơn, cứ xem như chúng ta cùng nhau lợi dụng chú ấy, được không ba?” Lan Anh mở đoạn chat Zalo với Quỳnh Như, đưa cho tôi xem.

Tôi thật sự có chút kinh ngạc. Lan Anh còn nhỏ tuổi như vậy mà đã có thể nói ra những lời này. Đợi đến khi cô ấy thật sự trưởng thành, sẽ còn đáng gờm đến mức nào nữa…

4 58 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
16 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Long

Truyện rất hay

khanh

giờ Lan Anh ngoan bao nhiêu sau này dâm loàn bấy nhiêu. mấy chap sau địt Dạo với ông sơn. sau đó là đến a trai bố. rồi đến ông cụ.nói chung là kết ko có hậu

Dragon

Sao ông bt là sau này lan anh địt ông sơn tưởng ghét chứ

Tien

Thì bản chất truyện NTR nó thế thôi bác

nhuc thanh

truyen hay nhung phai mua moi coi dc

Phongtran

Tác giả nó chết rồi mà

Jx1

Bản gốc là lan anh bị địt mà

Minh

Xin link bản gốc bạn ơi

nhuc thanh

ton tien ban oi \

tulee205

Cho xin tên bản gốc với b ơi

viạha

nhà có con gái mới lớn tải về đọc full 99trang

zusbi

tải ở đâu b ơi