Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Chưa phân loại, Gái Xinh, Học Sinh, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: cha con, cha và con gái, cuckold, Loan.luan, ntr
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 23: Lan Anh Tự Tử
“Lát nữa chú đừng đánh ba con, được không chú?” Đứng trước cửa, Quỳnh Như lấy chìa khóa ra nhưng không mở, chỉ nhìn tôi với ánh mắt van xin.
“Con có thể thay ba con đền bù cho chú… được không ạ?”
Thấy tôi không nói gì, con bé lại lên tiếng.
“Chú không cần con đền bù gì cả, chỉ cần ba con sau này không làm phiền Lan Anh nữa, chú hứa với con…” Tôi hít một hơi thật sâu rồi nói. Bây giờ tôi chỉ quan tâm đến Lan Anh, còn ông Sơn, đợi đón cô ấy về rồi xử lý sau cũng chưa muộn.
“Dạ, Lan Anh nói chú là người đàng hoàng, giữ chữ tín, con tin chú…” Quỳnh Như vừa nói vừa mở cửa, chúng tôi bước vào căn biệt thự quen thuộc.
Lúc này chỉ có nhà vệ sinh ở tầng một là có ánh đèn leo lét, còn lại tối om. Mắt tôi hướng về căn phòng trên lầu hai. Tối qua, chính tại cánh cửa đó, tôi đã nghe thấy những âm thanh kia, để rồi cuối cùng hiểu lầm Lan Anh.
Tôi bước từng bước lên cầu thang, mỗi bước chân nặng trĩu. Lát nữa gặp Lan Anh, tôi biết phải nói gì đây? Quỳnh Như cứ im lặng đi theo sau tôi.
Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã đứng trước cửa phòng. Tôi nhìn chằm chằm vào tay nắm cửa, hồi lâu không dám mở. Có lẽ tôi sợ phải đối mặt với Lan Anh.
“Cạch…”
Cuối cùng tôi vẫn nhẹ nhàng mở cửa. Ngay lập tức, một mùi hormone nồng nặc xộc vào mũi tôi, đó là mùi tanh đặc trưng của tinh dịch đàn ông.
Bên trong tối đen như mực, có lẽ Lan Anh đã ngủ say.
Tôi bước vào, Quỳnh Như từ từ bật công tắc đèn. Nhưng khi nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng trong phòng ngủ, tôi sững người. Quỳnh Như cũng chết lặng. Căn phòng trống không, tấm ga giường màu trắng đã biến mất. Chiếc giường vẫn còn bừa bộn, gối thì vứt dưới sàn nhà.
“Lan Anh đâu rồi?” Tôi lập tức quay sang hỏi Quỳnh Như. Chẳng lẽ cô ấy đã đổi phòng?
“Để con đi tìm…” Quỳnh Như vội nói, rồi chạy ra ngoài.
“Cạch… cạch…”
“Cạch… cạch…”
Quỳnh Như tìm hết phòng ngủ này đến phòng ngủ khác, kết quả đều không có. Tôi cũng đi theo tìm cùng. Ngay cả nhà vệ sinh cũng không bỏ sót. Cuối cùng, con bé chạy lên lầu ba, đó hẳn là phòng ngủ của ông Sơn. Tôi cũng chạy theo.
Chẳng lẽ Lan Anh lại vào phòng ông Sơn?
Rất nhanh, Quỳnh Như đã dẫn tôi lên lầu ba. Trước khi mở cửa, con bé nhìn tôi với ánh mắt cầu khẩn. Tôi hít sâu một hơi, khẽ gật đầu. Quỳnh Như liền mở cửa phòng.
Vừa mở cửa ra, chúng tôi liền nghe thấy tiếng ngáy, rất to, rất vang. Quỳnh Như bật đèn, căn phòng ngủ lớn lập tức sáng bừng. Đây là một căn phòng rất rộng, bên cạnh là một ban công lớn, trong phòng còn có cả một bể cá lớn. Trên sàn nhà trải thảm, chính giữa là một chiếc giường ngoại cỡ. Một người đàn ông béo mập đang nằm ngủ say sưa trên đó. Gã đang ở trần, cái bụng bia đầy mỡ không ngừng phập phồng lên xuống.
Giữa hai chân gã, một con cặc to nhưng mềm xìu đang gác lên đó, trên thân nó vẫn còn dính những vệt trắng đã khô lại.
“Không có ở đây…” Ông Sơn ngủ say như chết. Chúng tôi vào phòng, bật đèn sáng trưng mà gã vẫn không tỉnh, tiếng ngáy vẫn đều đều. Tôi nhìn chằm chằm vào con cặc của gã, đặc biệt là những vết tích trên đó. Tôi cắn chặt môi, nắm tay siết lại. Vốn dĩ tôi là người rất hiền lành, nhưng bây giờ tôi chỉ muốn lao lên đấm cho gã một trận.
Quỳnh Như vội vàng bước tới, lấy chăn đắp lên nửa người dưới của ông Sơn, rồi bắt đầu lay gã dậy.
“Ba, ba dậy đi… Dậy đi…” Quỳnh Như lay đầu ông Sơn, miệng không ngừng gọi. Lúc này, con bé chắc cũng giống tôi, không biết Lan Anh đã đi đâu. Lúc nãy trong lúc tìm kiếm, Quỳnh Như đã liên tục gọi cho Lan Anh nhưng điện thoại vẫn báo tắt máy.
Cả hai chúng tôi đều sợ hãi. Bây giờ đã là đêm khuya, Lan Anh một mình đi ra ngoài, nếu gặp phải chuyện gì nguy hiểm thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng ông Sơn dường như ngủ rất say, lay thế nào gã cũng không tỉnh, còn mơ màng gạt tay Quỳnh Như ra.
“BỐP!”
Trong lúc cấp bách, Quỳnh Như đột nhiên không kìm được, tát thẳng vào mặt ông Sơn một cái. Một tiếng “bốp” vang dội khắp phòng ngủ, chấn động cả màng nhĩ của tôi. Nhìn bộ dạng của Quỳnh Như, phải công nhận tình cảm giữa con bé và Lan Anh rất tốt, nó thật sự quan tâm đến Lan Anh.
“A… Ặc, đứa nào…” Ông Sơn cuối cùng cũng tỉnh, vừa tỉnh dậy đã nổi điên. Nhưng khi gã lơ mơ mở mắt ra, nhìn thấy tôi đang đứng trước giường thì lập tức sững người. Sau một thoáng nhớ lại chuyện xảy ra trước khi ngủ, gã lập tức tỉnh táo hẳn.
“Ấy… Lâm đến à…” Gã vừa xoa mặt, vừa nói một cách lúng túng, môi run run. Dù đang cố nặn ra một nụ cười, tôi vẫn có thể thấy được sự sợ hãi trong lòng gã. Trên khuôn mặt béo của gã giờ hằn một dấu tay đỏ ửng, trên tai còn có cả vết răng mà Lan Anh để lại.
“Lan Anh đâu rồi ạ?” Quỳnh Như lúc này phản ứng lại, nhanh chóng chuyển chủ đề.
“Lan… Lan Anh không phải đang ở phòng con sao?” Ông Sơn ngớ người, rồi liếc nhìn tôi một cách dè dặt trước khi hỏi Quỳnh Như. Gã vẫn tưởng tôi chưa biết chuyện gã và Lan Anh nên vẫn còn giả vờ.
“Tụi con tìm hết rồi, không có…” Quỳnh Như lo lắng đến mức giậm chân tại chỗ.
“HẢ?” Ông Sơn kinh ngạc kêu lên một tiếng. Nhìn bộ dạng của gã, tôi biết ngay gã cũng không biết chuyện gì.
Tôi vội vàng xoay người chạy ra khỏi phòng ngủ, chẳng thèm để ý đến ông Sơn nữa.
“Lan Anh… Lan Anh… Con ở đâu? Ba đây…” Vừa chạy ra khỏi phòng ngủ của ông Sơn, tôi vừa chạy vừa la lớn.
“Lan Anh… Lan Anh, con ở đâu? Ba sai rồi… Ba đến đón con về đây…” Tôi lúc này gấp đến mức sắp khóc, vừa la hét vừa tìm kiếm khắp nơi, tay chân run lẩy bẩy.
Lúc xuống cầu thang lầu hai, tôi còn bị trượt chân, lăn nhào xuống dưới.
“Chú…” Quỳnh Như đi ngay phía sau, vội vàng đỡ tôi dậy. Cả người tôi như muốn rã ra, nhưng tôi gạt tay con bé ra, lại tiếp tục tìm kiếm.
Lúc này, ông Sơn cũng đã mặc xong quần áo và chạy xuống. Cả người gã rung lên những thớ thịt, bước chân vội vã, mặt đầy vẻ căng thẳng.
“Báo công an… Đúng rồi, báo công an…” Tôi vội móc điện thoại ra, nhưng tay tôi run quá, cầm không vững.
“Bây giờ mất tích chưa quá hai mươi tư tiếng, công an họ không thụ lý đâu…” Ông Sơn thở hồng hộc chạy đến bên cạnh tôi, vội nói.
“Vậy giờ phải làm sao?” Quỳnh Như lo đến phát khóc.
“Nhanh, ra sân tìm thử xem, hồ bơi các thứ…” Ông Sơn lúc này cũng vô cùng lo lắng, bộ dạng không hề giả tạo. Gã vừa nói vừa chạy ra ngoài.
Tôi cũng lập tức chạy theo. Tôi chạy đến hồ bơi trước tiên, nhưng không tìm thấy gì cả, đèn hồ bơi vẫn sáng trưng. Tôi đi vòng quanh hồ bơi, lòng sợ hãi sẽ nhìn thấy thi thể của Lan Anh.
Sân vườn, lùm cây, nhà vệ sinh công cộng bên ngoài… chúng tôi tìm khắp nơi, vừa tìm vừa gọi, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Lan Anh đâu cả. Càng tìm tôi càng sốt ruột, liên tục lấy điện thoại gọi cho cô ấy, nhưng vẫn không có tín hiệu. Cái điện thoại cùi bắp này tôi đã dùng rất lâu rồi, lại là hàng Tàu, pin chẳng cầm được bao lâu.
“Tìm thấy chưa?” Khi tôi chạy ra đến cổng biệt thự, tôi hỏi Quỳnh Như. Con bé lắc đầu. Ông Sơn cũng vừa thở hổn hển vừa chạy tới, cũng lắc đầu.
“Làm sao bây giờ? Lan Anh đi đâu được chứ?” Quỳnh Như lo lắng giậm chân.
“Bình tĩnh, hai người ra ngoài được bao lâu rồi?” Ông Sơn cố gắng nén hơi thở của mình. Dù sao cũng là chủ doanh nghiệp lớn, những lúc quan trọng gã vẫn giữ được bình tĩnh. Gã quay sang hỏi Quỳnh Như.
“Tính cả thời gian đi đường, chắc khoảng hơn một tiếng rồi…” Quỳnh Như liếc nhìn điện thoại rồi nói. Tôi lúc này đang dựa vào một cây cột.
“Có lẽ Lan Anh về nhà rồi, mọi người đừng nghĩ bi quan quá. Có khi con bé về nhà rồi, vừa mới rời đi trước khi hai người đến nên mới đi lướt qua nhau thì sao?” Ông Sơn đỡ trán, phân tích.
“Đúng rồi, đúng rồi, có khả năng lắm…” Quỳnh Như lúc này mới hoàn hồn.
“Đi mau…” Nghe vậy, tôi thấy đây cũng là một khả năng. Tôi trầm giọng nói với ông Sơn. Tôi hận không thể giết chết gã, và cũng muốn giết chết chính mình.
“Để tôi đi lấy xe…” Ông Sơn với vẻ mặt chột dạ, vừa nói vừa chạy về phía gara…
Ngồi trên ghế phụ của chiếc Mercedes sang trọng, tôi cố gắng kìm nén hơi thở của mình. Ông Sơn lái xe không dám nhìn thẳng vào tôi, thỉnh thoảng chỉ dám liếc mắt qua. Kẻ làm việc trái với lương tâm tự nhiên sẽ sợ hãi. Gã biết rõ mối quan hệ giữa tôi và Lan Anh, lỡ cô ấy có mệnh hệ gì, gã hiểu hậu quả sẽ ra sao. Quỳnh Như ngồi ở ghế sau cũng không nói một lời, cả chiếc xe chìm trong một sự im lặng đáng sợ.
Vừa về đến nhà, tôi vội vã chạy lên lầu. Ông Sơn cũng thở hồng hộc chạy theo. Nhưng khi mở cửa phòng, trong nhà vẫn im ắng lạ thường. Tôi chạy vào phòng ngủ, và nhìn thấy một bóng người đang nằm trên giường của tôi. Cô ấy nằm nghiêng, quay lưng về phía tôi, chính là Lan Anh.
“Lan Anh…” Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm. Ông Sơn và Quỳnh Như cũng chạy lên, khi nhìn thấy Lan Anh, cả hai cũng thở phào. Quỳnh Như cất tiếng gọi.
Nhưng Lan Anh nghe thấy chúng tôi vào mà không có phản ứng gì, chẳng lẽ cô ấy đang ngủ?
Đúng lúc này, tôi nhìn thấy trên bàn học của cô ấy bày la liệt những vỏ thuốc, dưới đất cũng vương vãi các vỉ thuốc. Tất cả đều đã trống không.
“Lan Anh!” Phía sau tôi vang lên tiếng thét kinh hoàng của Quỳnh Như. Tôi vội quay đầu lại. Quỳnh Như đã lật người Lan Anh lại. Miệng cô ấy sùi bọt mép, môi và mặt đã tím bầm.
“Con bé đã uống hết thuốc trong nhà rồi…” Tôi lắp bắp nói.
“Mau gọi 120!” Quỳnh Như bật khóc nức nở, vừa hét lên vừa không ngừng lay người Lan Anh.
“Lan Anh… Lan Anh…” Tim tôi như vỡ nát, tôi lao đến bên giường, lay mạnh người cô ấy. Nhưng Lan Anh vẫn nhắm nghiền mắt, không có chút phản ứng nào, khóe miệng vẫn còn trào ra bọt mép.
Trong nhà tôi có dự trữ không ít thuốc, nào là thuốc cảm, thuốc tiêu chảy… tất cả đều để trong ngăn kéo tủ. Bây giờ tất cả đã bị Lan Anh uống sạch không còn một viên. Tôi đưa tay lên mũi cô ấy, vẫn còn cảm nhận được hơi thở yếu ớt.
“120 không kịp đâu, mau dùng xe tôi đưa đến bệnh viện!” Ông Sơn là người phản ứng nhanh nhất, gã vội vàng nói, rồi định bế Lan Anh lên.
“Cút ra!” Tôi lập tức gạt tay ông Sơn ra, gầm lên một tiếng.
Tôi dùng hết sức bình sinh bế thốc Lan Anh lên. Ông Sơn vội vàng mở cửa cho tôi. Tôi không biết sức lực từ đâu ra, cứ thế ôm Lan Anh chạy xuống lầu. Ông Sơn chạy trước mở đường, Quỳnh Như theo sau đỡ lấy đầu cô ấy.
Xuống đến dưới nhà, cửa xe được mở ra, tôi cẩn thận đặt Lan Anh vào trong. Ông Sơn lập tức khởi động xe, phóng như bay đến bệnh viện.
“Lan Anh, con tỉnh lại đi, ba đây, ba đây mà…” Tôi ngồi ở ghế sau, ôm Lan Anh trong lòng, không ngừng vỗ nhẹ vào má, gọi tên cô ấy. Lan Anh đã thay một bộ quần áo bình thường nhất, cũng là bộ đồ rẻ tiền mà tôi mua cho, nhưng cô ấy rất thích.
Thế nhưng Lan Anh không hề có phản ứng, cơ thể mềm nhũn. Nhìn làn da tím tái của cô ấy, lòng tôi đau như cắt.
“Nhanh lên!” Tôi gầm lên với ông Sơn. Quỳnh Như ngồi ở ghế phụ.
“Nhanh nhất rồi!” Ông Sơn lúc này cũng lo lắng tột độ, gặp đèn đỏ cũng vượt, không hề dừng lại một giây, cứ thế lao về phía bệnh viện. Cùng lúc đó, gã lấy điện thoại ra gọi. Ông Sơn vốn có mối quan hệ rất rộng, gã vừa lái xe vừa thông qua người quen để liên hệ với bác sĩ trong bệnh viện, sắp xếp mọi thứ trước. Trong điện thoại, gã không còn giữ được vẻ bình tĩnh thường ngày, giọng nói vô cùng gấp gáp, thậm chí còn gầm lên với người ở đầu dây bên kia.
“Nhanh, nhanh lên…” Vừa đến bệnh viện, ông Sơn còn không thèm đỗ xe, vội vàng mở cửa cho tôi. Tôi ôm Lan Anh chạy vào trong, còn gã thì hét gọi y tá và bác sĩ trực ban.
Ngay sau đó, Lan Anh được đưa vào phòng cấp cứu. Các bác sĩ trực ban bắt đầu tiến hành rửa ruột cho cô ấy. Vị bác sĩ mà ông Sơn nhờ vả cũng đã vội vã chạy tới.
“Quỳnh Như, con đi đóng tiền đi…” Ông Sơn lôi từ trong ví ra một cọc tiền polymer 500 ngàn dày cộm đưa cho Quỳnh Như.
“Tôi đi rút thêm tiền…” Đưa tiền cho con gái xong, ông Sơn dường như cảm thấy chưa đủ, lại vội vàng rút thẻ ngân hàng ra rồi chạy ra ngoài.
Lúc này trong phòng cấp cứu, các bác sĩ đang bận rộn, họ rửa ruột, tiêm thuốc cho Lan Anh. Y tá và bác sĩ liên tục ra vào. Tôi ngồi trên hàng ghế chờ bên ngoài, không ngừng cầu nguyện cho Lan Anh. Nếu cô ấy cứ thế mà đi, tôi biết ăn nói làm sao với Ngọc Đào đã mất? Nếu Lan Anh ra đi theo cách này, tôi chắc chắn sẽ tự dằn vặt cả đời, không biết quãng đời còn lại sẽ sống ra sao nữa.
“Con bé đã uống những loại thuốc gì? Có nhớ tên không?”
Khi ông Sơn rút tiền quay lại, vị bác sĩ trưởng khoa cũng vừa bước ra. Ông hỏi ông Sơn, dù sao cũng là bác sĩ chuyên gia mà gã nhờ cậy.
“Tôi… tôi…” Ông Sơn lập tức ngớ người, quay sang nhìn tôi.
Thuốc trong nhà đều do Lan Anh mua, tôi cũng không biết chính xác là loại nào.
“Tốt nhất là phải biết con bé đã uống những thuốc gì, chúng tôi mới có thể tiêm thuốc giải độc chính xác. Con bé đã uống một lượng thuốc rất lớn, tuy đã rửa ruột nôn ra, nhưng cơ thể đã hấp thụ không ít, tình hình rất nguy kịch.” Vị bác sĩ quay sang nói với tôi.
“Anh về nhà tôi lấy hết vỏ thuốc và vỉ thuốc mang đến đây, tôi ở lại trông chừng con bé…” Tôi móc chìa khóa đưa cho ông Sơn.
“Được…” Ông Sơn nhận lấy chìa khóa, đáp một tiếng rồi chạy vội xuống lầu.
“Quỳnh Như, con ở đây phụ giúp…” Lúc này Quỳnh Như cũng đi lên, ông Sơn dặn dò con gái một câu rồi chạy ra ngoài.
“Bác sĩ, sao rồi ạ?” Quỳnh Như cũng bước đến hỏi bác sĩ. Sau đó bác sĩ và con bé trao đổi vài câu. Tôi quyết định không đi đâu cả, tôi phải ở bên cạnh Lan Anh. Nếu tôi rời đi, tôi sợ sẽ không còn được nhìn thấy cô ấy lần cuối.
Sau đó bác sĩ quay vào phòng bệnh. Quỳnh Như ngồi xuống bên cạnh tôi, hai bàn tay mảnh khảnh đan vào nhau, vặn vẹo không yên. Sự lo lắng của con bé không hề giả tạo, đó là sự đau lòng thật sự.
“Á…” Một lúc sau, một tiếng kêu thất thanh vang lên. Ông Sơn vừa chạy vừa lảo đảo đi lên, hình như bị vấp ngã ở cầu thang.
“Ba…” Quỳnh Như vội chạy đến đỡ ông Sơn.
“Đừng lo cho ba, đưa cái này cho bác sĩ…” Ông Sơn vội vàng đưa túi ni lông trong tay cho Quỳnh Như. Trong túi là những vỏ thuốc và vỉ thuốc mà gã đã nhặt ở nhà tôi. Quỳnh Như nhận lấy rồi chạy vào phòng bệnh.
Không lâu sau, bác sĩ cầm những thứ đó đi ra ngoài. Bên trong, y tá đang treo chai nước biển.
“Hộc… hộc…” Ông Sơn đầu đầy mồ hôi, thở hồng hộc ngồi xuống bên cạnh tôi. Cả hai chúng tôi đều im lặng. Gã vẫn cho rằng tôi chưa biết chuyện vừa xảy ra giữa gã và Lan Anh, cũng không biết Quỳnh Như đã cho tôi xem toàn bộ quá trình. Dù sao thì chuyện đó cũng mới xảy ra vài tiếng đồng hồ. Nhưng việc tôi và Quỳnh Như ở cùng nhau, cộng với thái độ của tôi lúc nãy, chắc chắn đã khiến gã chột dạ không thôi.
Tuy nhiên, lúc này gã cũng lo lắng y như tôi. Gã thật sự quan tâm đến Lan Anh, sợ cô ấy xảy ra chuyện không may. Những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trên má gã rồi nhỏ xuống sàn nhà. Dù gã là một kẻ biến thái và xấu xa, nhưng tình cảm gã dành cho Lan Anh là thật.
“Bác sĩ, sao rồi ạ?” Khi bác sĩ một lần nữa đi ra, ông Sơn là người lên tiếng hỏi đầu tiên.
“Đã qua cơn nguy kịch rồi. May mà đưa đến kịp lúc, nếu trễ hơn hai tiếng nữa thì không cứu được.” Bác sĩ lau mồ hôi trên trán.
“Bây giờ đang truyền dịch giải độc, để loại bỏ hết độc tố còn lại trong cơ thể. Nhưng con bé uống quá nhiều loại thuốc, chỉ sợ để lại di chứng thôi.” Bác sĩ dặn dò thêm.
“Vậy là tốt rồi, tốt rồi, cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ…” Ông Sơn vừa nói vừa lôi từ trong túi ra một phong bì đỏ rất dày, bên trong chắc phải có hơn ba chục triệu. Gã nhét vào túi áo blouse của bác sĩ.
“Cái này tôi không dám nhận đâu. Là viện trưởng gọi điện cho tôi. Không sao là tốt rồi, tôi sẽ tiếp tục theo dõi bệnh nhân, anh cứ yên tâm…” Bác sĩ vội vàng trả lại phong bì cho ông Sơn, rồi liếc nhìn xung quanh.
“À… hiểu rồi, hiểu rồi, tôi đường đột quá…” Ông Sơn cũng biết đưa phong bì lúc này không tiện, còn có y tá ra vào. Trên hành lang cũng có người nhà của các bệnh nhân khác.
“Phù…” Nghe lời bác sĩ nói, tôi thở phào một hơi thật mạnh, cả người mềm nhũn ra, ngã vật xuống ghế. Ông Sơn cũng vậy, gã ngồi phịch xuống ghế, suýt chút nữa làm lật cả hàng ghế. Quỳnh Như thì cứ vỗ vỗ vào ngực mình.
Tôi đứng dậy, từ từ bước vào phòng bệnh. Lan Anh vẫn nằm trên giường, tay đang được truyền nước. Sau khi được rửa ruột và tiêm thuốc giải độc, sắc mặt cô ấy đã khá hơn, vết tím bầm đã lặn dần, nhưng cô ấy vẫn chưa tỉnh lại. Tôi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường. Quỳnh Như cũng bước vào. Ông Sơn chỉ đứng ở cửa, không dám tiến lại gần.
Cả căn phòng bệnh lúc này yên tĩnh đến đáng sợ. Tiền viện phí lúc nãy là do ông Sơn trả, tôi không đôi co, vì tôi không có nhiều tiền như vậy, và mạng sống của Lan Anh là quan trọng nhất. Cùng lắm sau này tôi sẽ trả lại cho gã, tôi không thích nợ nần ai.
“Quỳnh Như, có sạc dự phòng không?” Tôi ngắm nhìn Lan Anh một lúc rồi quay sang hỏi con bé.
Thật lòng mà nói, so với ông Sơn, ấn tượng của tôi về Quỳnh Như vẫn tốt hơn, dù cho chuyện của Lan Anh đến nước này cũng có một phần liên quan đến con bé.
Nghe tôi hỏi, Quỳnh Như lấy ra một cục sạc dự phòng, nhưng lại là đầu cắm cho iPhone, còn điện thoại của tôi là cổng micro-USB, không thể cắm vừa.
“Để con xuống dưới lầu mua cho chú một cái, siêu thị mini dưới đó chắc có bán…” Quỳnh Như nhìn một lúc rồi nói, sau đó đi ra khỏi phòng bệnh.
Lúc này, trong phòng chỉ còn lại tôi, Lan Anh và ông Sơn.
Tôi hít một hơi thật sâu, đã đến lúc tôi và gã tính sổ với nhau. Nhưng khi tôi quay đầu lại, ông Sơn đã không còn trong phòng nữa, chắc là đã đi cùng Quỳnh Như ra ngoài rồi. Có lẽ gã có chuyện muốn hỏi con bé. Quỳnh Như đến tìm tôi, cả ông Sơn và Lan Anh đều không biết.
Một lúc lâu sau, Quỳnh Như quay lại, ông Sơn cũng bước vào. Tôi cắm sạc điện thoại, rồi ngồi xuống bên cạnh Lan Anh.
Không biết Quỳnh Như đã nói gì với ông Sơn, có kể cho gã nghe chuyện hai chúng tôi đã cùng nhau xem video không, có nói cho gã biết chúng tôi cũng đã quan hệ với nhau nhưng tôi đã không bắn vào trong không.
“Tôi ra ngoài nằm một lát, có chuyện gì thì gọi tôi…” Ông Sơn đi đến bên cạnh Quỳnh Như, đưa chiếc ví da cá sấu của mình cho con bé rồi nói nhỏ.
“Hay ba ở lại đây hoặc về nhà nghỉ đi ạ?” Quỳnh Như dè dặt nói, đồng thời chỉ vào chiếc giường xếp bên cạnh.
“Ba ngáy to lắm, sợ làm phiền hai người. Có việc gì cứ ra ngoài gọi ba…” Nói rồi ông Sơn đi ra ngoài. Cả phòng bệnh giờ chỉ còn lại tôi và Quỳnh Như.
“Chú ơi, con xin lỗi, con không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này…” Quỳnh Như nói khẽ. Tôi không nhìn con bé, mắt vẫn dán vào Lan Anh.
Lan Anh chọn cách tự tử, nguyên nhân chính vẫn là do tôi. Do sự hiểu lầm của tôi, do những lời nói cay nghiệt không chút nương tay của tôi. Tôi đã đuổi cô ấy đi, nói rằng tôi không yêu cô ấy, rằng lời hẹn ước năm năm chỉ là lừa dối. Tôi đã không cho cô ấy một con đường lui.
Có lẽ lúc cô ấy đến nhà Quỳnh Như, cô ấy vẫn chưa quyết định sẽ kết liễu đời mình. Nhưng khi trong lúc bốc đồng đã bị ông Sơn sàm sỡ, đã phải dùng tay làm cho gã, chắc cô ấy nghĩ bản thân không còn trong sạch nữa, cô ấy đã hoàn toàn tuyệt vọng và chọn cách tự kết liễu.
Suy cho cùng, tôi mới là kẻ đầu sỏ.
“Con không nói cho ba con biết là chú đã biết hết mọi chuyện.” Thấy tôi im lặng, Quỳnh Như lại nói thêm.
Sau câu nói đó, con bé không nói gì nữa, nhưng trong lòng tôi đã hiểu ra nhiều điều. Con bé muốn tôi giả vờ như không biết sao? Nếu tôi chất vấn ông Sơn, kết quả duy nhất chỉ có thể là làm lớn chuyện. Đến lúc đó, mối quan hệ của chúng tôi tan vỡ, tình bạn thân thiết giữa Quỳnh Như và Lan Anh cũng chấm dứt, và công việc mới của tôi cũng có thể sẽ mất.
Nếu là một kẻ hám lợi và thực dụng, có lẽ sẽ chọn cách im lặng. Nhưng tôi không thể vì tiền mà quá ủy khuất bản thân mình.
Lan Anh đã bình an vô sự, được đưa đến kịp thời, tính mạng đã được bảo toàn. Bây giờ đi chất vấn ông Sơn còn có ý nghĩa gì nữa?
Nhưng tôi cũng không có ý định sẽ làm việc ở công ty của gã. Công việc mà Lan Anh phải đánh đổi, tôi thà không cần còn hơn. Tôi thà đi làm phụ hồ ở một công trường khác.
Khi tôi trở lại phòng bệnh, Quỳnh Như đã nằm ngủ trên chiếc giường xếp gần đó. Lúc này đã là hai, ba giờ sáng. Tôi mệt lả, nhưng không hề buồn ngủ. Điện thoại đã có một chút pin, tôi liền khởi động máy.
Vừa khởi động xong, điện thoại lập tức vang lên tiếng thông báo của Zalo. Là ai nhắn tin cho tôi vào giờ này?
Tôi mở Zalo ra và sững người. Là tin nhắn của Lan Anh, được gửi sau khi điện thoại tôi sập nguồn.
“Ba ơi, tại sao ba không trả lời tin nhắn của con? Có phải ba đã hoàn toàn thất vọng về con rồi không? Thân thể này của con, trong mắt những người đàn ông khác, họ đều thèm muốn, nhưng trong mắt ba, nó vốn dĩ nên thuộc về người khác, đúng không ba?”
Ba ơi, con hận ba, tại sao ba lại xem con như con gái ruột của mình. Con cũng hận ông trời, tại sao lại để con sinh ra trong một gia đình như vậy. Tuy cuộc sống ba cho con không giàu có như gia đình trước kia, nhưng con lại cảm nhận được thứ quý giá nhất, đó chính là tình yêu. Sự giản dị, vô tư và tình yêu thương của ba dành cho mẹ con con, con vẫn luôn khắc ghi trong lòng.”
“Ba ơi, con yêu ba, không phải vì biết ơn, con cũng không biết tại sao mình lại có tình cảm với ba nữa. Trước kia khi mẹ còn sống, con đã đè nén tình cảm đó trong lòng, nhưng sau khi mẹ mất, tình yêu con dành cho ba ngày càng sâu đậm. Con có thể không cần gấm vóc lụa là, cũng có thể không cần học những thứ cao sang, con không thích những món đồ trang điểm hay quần áo đắt tiền. Sợi dây chuyền mà chú Sơn tặng con, con rất thích, nhưng con không muốn đeo. Sợi chỉ đỏ ba tặng, tuy rất bình thường, nhưng con nguyện ý đeo nó cả đời, vì đó là của ba tặng, còn sợi dây chuyền kia thì không. Trong mắt con, đồ ba tặng là tốt nhất.”
“Ba mắng con, dạy dỗ con, trong lòng con đều chấp nhận. Mặc dù trước đây con chưa từng làm gì với chú Sơn, nhưng con đã lên mạng xem những thứ không lành mạnh, thậm chí còn đưa tình với chú ấy, những điều đó đều đã đi ngược lại với giới hạn của bản thân. Nhưng ba ơi, xin ba hãy tin con, con không có bất kỳ tình cảm nào với chú Sơn cả, con chỉ là không muốn ba phải vất vả như vậy, trong trường hợp không vượt quá giới hạn, con có thể giúp ba một chút. Ba ơi, thật ra chỉ cần ba kiếm đủ tiền tiêu là được rồi, đi học cũng không tốn kém bao nhiêu, con không thích quần áo đẹp, cuộc sống đơn giản khổ cực một chút cũng được, chỉ cần được ở bên cạnh ba, là con đã hạnh phúc lắm rồi. Nhưng ba cứ luôn ép buộc mình, phải kiếm tiền nuôi gia đình, muốn dốc hết sức để cho con những thứ tốt nhất. Cho nên con mới…”
“Ba ơi, con không biết bây giờ ba đang ở đâu, đang làm gì? Con gọi cho ba, muốn nghe giọng nói của ba lần cuối, muốn gặp ba một lần, nhìn ba một cái, nhưng điện thoại của ba đã tắt máy. Có lẽ vào lúc này, ba vẫn chưa tha thứ cho đứa con gái nổi loạn này.”
“Ba ơi, đối với ba, con không thể nào trả hết ân tình của ba được, chỉ có thể kiếp sau làm trâu làm ngựa để báo đáp ba thôi.”
Những dòng tin nhắn Zalo của Lan Anh tiếp tục hiện lên, mỗi chữ như một nhát dao đâm vào tim tôi.
“Ba ơi, nhưng khi ba nói với con rằng chúng ta vĩnh viễn không thể trở thành vợ chồng, con đã tuyệt vọng với tất cả, cảm giác như mình chẳng còn mục tiêu nào để sống nữa. Con vẫn còn là một đứa con gái trinh trắng, ba đã không cần con nữa rồi, nên lúc đó con chỉ muốn trao nó cho một người đàn ông nào đó, để con được xem là một người đàn bà trọn vẹn. Và chú Sơn, con không thích chú ấy, nhưng cũng không ghét, dù sao chú ấy cũng là người ngoài, con đã nợ chú ấy rất nhiều. Khoảnh khắc đó, con đã luôn tưởng tượng người đó là ba. Tình yêu đáng lẽ phải thật đẹp đẽ, con tuy cũng có cảm giác, nhưng con không thấy nó đẹp đẽ chút nào. Giữa chừng con đã hối hận, nhưng thôi, thân thể con đã không còn trong sạch nữa rồi. Dù con còn trinh trắng và không chết, con cũng không xứng với ba, tất cả đã kết thúc thật rồi.
“Ba ơi, con thấy mình chẳng còn chút sức lực nào, đáng ghét thật, lại muốn ói nữa rồi. Ba ơi, khi ba thấy con đã ra đi, ba có đau lòng không? Có lẽ con đi rồi, sau này ba sẽ không phải vất vả như vậy nữa, không còn gánh nặng, có thể tìm một người phụ nữ yêu thương ba. Ba ơi, con hận ba, nhưng con lại yêu ba. Con dùng cách này để ra đi, mới có thể khiến ba cả đời này không quên được con. Ba ơi, nếu có kiếp sau, hy vọng khi chúng ta gặp lại, sẽ không phải là thân phận như thế này, để con có thể danh chính ngôn thuận ở bên cạnh ba.”
“Ba ơi, có một chuyện con vẫn chưa thể giải thích rõ ràng cho ba được, vì nó liên quan đến một bí mật rất lớn, và con phải giữ bí mật đó. Coi như lần cuối cùng này, ba cho con được tùy hứng, được nổi loạn một lần đi ba nhé.”
“Ba ơi, ba nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Vào thời khắc cuối cùng, con rất muốn được ở bên cạnh ba, nhưng ba lại không có ở đây. Vậy nên, con sẽ ra đi trên chính chiếc giường của ba, để được ngửi mùi hương của ba, cảm giác thật ấm áp. Chỉ là, thật xin lỗi ông bà chủ nhà, con chết ở đây, biến căn phòng này thành nhà có ma rồi, hihi.”
“Ba ơi, con yêu ba. Dù con có lên thiên đường hay xuống địa ngục, con cũng sẽ luôn cầu phúc cho ba. Ba hãy chôn con cùng với mẹ nhé, biết đâu ở thế giới bên kia, con còn có thể gặp lại ba. Con đã từng muốn nhảy lầu, nhưng sợ rơi xuống máu thịt be bét, thê thảm lắm. Con cũng nghĩ đến chuyện treo cổ, nhưng ma treo cổ thì xấu xí lắm. Con muốn ra đi một cách nguyên vẹn, để khoảnh khắc cuối cùng ba vẫn thấy một đứa con trọn vẹn. Cho nên con nghĩ, thôi thì uống thuốc vậy, cho nó nhanh, nếu lúc chết có khó coi, phiền ba trang điểm lại cho con một chút nhé. Ba ơi, ba đang ở đâu? Con nhớ ba nhiều lắm. Con muốn được gặp ba lần cuối.”
“Ba ơi, sau này ba phải hút thuốc ít thôi, uống rượu cũng ít thôi, sức khỏe của ba vốn không tốt lắm. Với lại, sau khi con đi rồi, ba đừng có keo kiệt với bản thân nữa, muốn ăn gì thì ăn, muốn mặc gì thì mặc. Đến ngày giỗ, nhớ đốt cho Lan Anh ít giấy tiền, thắp cho con một nén hương.”
“Ba ơi, ba có khóc vì con không? Con buồn ngủ quá, con muốn đi ngủ đây. Con còn nhiều điều muốn nói với ba lắm, nhưng con thật sự không còn sức để gõ chữ nữa rồi. Ba ơi, bảo trọng…”
Đến đây thì không còn tin nhắn nào nữa. Rõ ràng, Lan Anh đã vừa gõ chữ vừa gửi cho tôi. Cô ấy không viết một lèo rồi mới gửi, mà gửi từng đoạn một, vì sợ rằng mình sẽ mất đi ý thức đột ngột giữa chừng.
Đọc đến đây, nước mắt tôi đã tuôn rơi tự lúc nào. Yêu càng sâu, hận càng đậm. Lúc đó tôi đã quá giận đến mất khôn, hoàn toàn không ngờ được Lan Anh lại dại dột đến thế. Bình thường cô ấy trông hiền lành, dịu dàng là vậy, nhưng sâu bên trong lại là một con người vô cùng nổi loạn, một khi đã bùng phát thì gây ra hậu quả nghiêm trọng đến nhường này.
Phải thừa nhận rằng, Lan Anh đã làm tôi tổn thương sâu sắc, lần này tôi thật sự sợ hãi rồi.
Tôi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Lan Anh. Dường như cảm nhận được điều gì đó, đôi môi cô ấy khẽ mấp máy. Tôi ghé sát tai lại, nghe thấy cô ấy đang thì thầm, chỉ có hai chữ được lặp đi lặp lại.
“Ba ơi… ba ơi…”
Lan Anh vẫn chưa tỉnh lại, nhưng ý thức đã dần hồi phục. Y tá đã vào thay thuốc một lần, sắc mặt cô ấy đã hồng hào trở lại, nhưng trông vẫn vô cùng xanh xao. Thuốc thang ba phần độc, Lan Anh đã uống nhiều đến như vậy, thật sự là vô cùng nguy hiểm. Trong lúc điện thoại tôi hết pin, cô ấy còn gọi cho tôi, nhưng tôi đã không thể nhận được. Tất cả thật trớ trêu.
Trong những dòng “di thư” này, Lan Anh không hề tỏ ra căm hận ông Sơn, xem ra gã cũng không đáng để cô ấy phải hận. Mọi lời lẽ của cô ấy đều chỉ nhắm vào tôi.
Đúng lúc này, tôi cảm nhận được bàn tay trong tay mình khẽ động đậy. Tôi nhìn lên gương mặt Lan Anh, và thấy cô ấy đã tỉnh.
Cô ấy mở to đôi mắt, nhẹ nhàng nhìn tôi. Bàn tay cô ấy khẽ siết lấy tay tôi, nhưng trông cô ấy vẫn còn rất yếu. Trong mắt cô ấy ánh lên nỗi đau thương và một chút gì đó van xin, dường như có rất nhiều cảm xúc phức tạp đang hiện hữu.
Tôi nhìn Lan Anh, sau khi từ cõi chết trở về, sắc mặt cô ấy trắng bệch, không còn chút sức lực để nói chuyện. Đôi môi không còn huyết sắc của cô ấy run run, như muốn nói với tôi điều gì đó.
“Đừng nói gì cả, đợi con khỏe lại rồi hẵng nói…” Tôi nắm chặt tay Lan Anh, dịu dàng nói. Quỳnh Như vẫn đang ngủ say, còn ông Sơn thì vẫn ngáy khò khò ngoài hành lang.
Nghe lời tôi nói, nước mắt từ khóe mắt Lan Anh lại từ từ chảy xuống. Cô ấy cứ nhìn tôi một cách đáng thương như vậy. Tôi không nói gì, chỉ thở dài một hơi, rồi lấy khăn giấy lau đi những giọt nước mắt của cô ấy, nhưng chúng cứ tuôn ra không ngừng.
“Tất cả… ba đều biết rồi. Là ba đã hiểu lầm con…” Hết cách, tôi đành lên tiếng. Nghe vậy, nước mắt cô ấy lại càng chảy nhiều hơn. Tôi cũng không biết cô ấy muốn nói gì, chỉ có thể tiếp tục lau nước mắt cho cô ấy. Lau một hồi, không biết từ lúc nào, cô ấy lại nhắm mắt thiếp đi. Trong thuốc chắc chắn có chứa thành phần gây ngủ, mà những viên thuốc cô ấy uống cũng vậy. Lan Anh đã tỉnh lại, vậy là mọi chuyện đều ổn rồi.
Thấy Lan Anh ngủ say, tôi đi tìm bác sĩ trực để hỏi thăm tình hình. Sau khi kiểm tra lại vào sáng hôm sau, Lan Anh có thể xuất viện và về nhà uống thuốc tịnh dưỡng.
Lan Anh đã tỉnh lại, lòng tôi cũng nhẹ nhõm đi phần nào. Tôi quay trở lại giường bệnh, ngắm nhìn cô ấy, rồi gục đầu xuống bên cạnh thiếp đi lúc nào không hay.
Không biết qua bao lâu, tay tôi cảm nhận được một hơi ấm. Tôi tỉnh dậy và thấy Lan Anh đang vuốt ve tay mình. Quỳnh Như vẫn còn ngủ say, trời bên ngoài đã sáng. Lan Anh đã tỉnh, tinh thần trông cũng khá hơn nhiều. Cô ấy nhìn tôi, trong mắt vẫn còn nét u buồn, và có chút gì đó không dám đối diện. Cả hai chúng tôi đều im lặng, không biết ai nên mở lời trước, cũng không biết phải nói gì.
Tôi đi ra ngoài, thấy ông Sơn đã rời đi từ lúc nào không hay. Đúng là người bận rộn.
Trời đã sáng, tôi đặt đồ ăn giao tới. Chỉ có hai phần, tôi chẳng có tâm trạng ăn uống gì.
Khi Quỳnh Như tỉnh dậy, thấy Lan Anh đã tỉnh, con bé ôm lấy cô ấy khóc một lúc lâu. Lan Anh chỉ mỉm cười đáp lại. Buổi sáng, bác sĩ đến kiểm tra lần cuối cho Lan Anh, tất cả đều ổn, chỉ cần về nhà tịnh dưỡng và uống thuốc, một tuần sau là có thể hồi phục hoàn toàn. Lượng thuốc trong cơ thể cô ấy đã được loại bỏ gần hết, sau này chỉ cần dùng thuốc là có thể đào thải sạch sẽ.
Buổi sáng, ông Sơn gọi cho Quỳnh Như mấy cuộc, con bé đã báo cho gã biết tin Lan Anh tỉnh lại. Quỳnh Như nói, ông Sơn có việc gấp ở công ty cần phải tự mình xử lý, tối nay sẽ quay lại.
“Lâm, đừng vội xuất viện, cứ ở lại đây quan sát cho chắc ăn. Em yên tâm, viện phí anh lo rồi, công ty bên kia cũng tạm thời không cần đến làm, lương bổng vẫn phát đầy đủ…” Nghe tin chúng tôi sắp xuất viện, ông Sơn vội vã chạy đến, nói với tôi.
Khi gã bước vào, Lan Anh liền nhắm mắt lại, dường như không muốn đối mặt với gã. Nghe ông Sơn nói, tôi không đáp lời. Quỳnh Như đứng bên cạnh nhìn tôi một cách đáng thương, mặt lộ vẻ cầu khẩn.
“Thôi, vẫn là về nhà đi. Tôi biết con bé thích ăn gì, cũng biết thói quen của nó…” Tôi nhìn Lan Anh, không thèm liếc ông Sơn một cái, vì tôi sợ mình sẽ không nhịn được mà đấm cho gã một trận. Trước mặt Lan Anh, tôi không muốn gây sự, lỡ làm ảnh hưởng đến cô ấy thì không tốt.
“Cũng được, dù sao có việc gì đến bệnh viện lại cũng tiện… Hơn nữa bác sĩ cũng nói con bé có thể xuất viện rồi.” Quỳnh Như đứng ra giảng hòa.
Ông Sơn cầm chìa khóa xe, còn Quỳnh Như thì đi làm thủ tục xuất viện. Tôi mang giày cho Lan Anh, rồi bế thốc cô ấy lên theo kiểu công chúa. Thật ra cô ấy đã có thể tự đi được, nhưng cơ thể còn mệt mỏi, nên tôi dứt khoát bế cô ấy luôn. Lan Anh gục đầu vào ngực tôi, hai tay ôm lấy cổ tôi. Kể từ lúc tỉnh lại, hai chúng tôi gần như chẳng nói với nhau câu nào.
Xuống dưới lầu, lên xe của ông Sơn, chúng tôi cùng nhau về nhà.
Truyện rất hay
giờ Lan Anh ngoan bao nhiêu sau này dâm loàn bấy nhiêu. mấy chap sau địt Dạo với ông sơn. sau đó là đến a trai bố. rồi đến ông cụ.nói chung là kết ko có hậu
Sao ông bt là sau này lan anh địt ông sơn tưởng ghét chứ
Thì bản chất truyện NTR nó thế thôi bác
truyen hay nhung phai mua moi coi dc
Tác giả nó chết rồi mà
Bản gốc là lan anh bị địt mà
Xin link bản gốc bạn ơi
ton tien ban oi \
Cho xin tên bản gốc với b ơi
nhà có con gái mới lớn tải về đọc full 99trang
tải ở đâu b ơi