NÀNG HOA KHÔI VÀ THẰNG BÉO MAY MẮN (CUCKOLD) – Update Chương 28
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: NÀNG HOA KHÔI VÀ THẰNG BÉO MAY MẮN (CUCKOLD) – Update Chương 28
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 25/05/2026
Chương 27: Bị Chí Vỹ Đưa Về Nhà Hắn, Trói Lại Bằng Dây Thừng
Cơn ác mộng dường như kéo dài vô tận, không biết đã trôi qua bao lâu, Thúy Liễu mới nặng nề mở mắt ra. Đập vào mắt cô vẫn là không gian chật hẹp, bức bối của cái phòng thay đồ trong khu lễ hội. Đầu óc cô quay cuồng, một mảng hỗn độn đặc quánh, còn cơ thể thì rã rời, mệt mỏi đến mức tưởng chừng như xương cốt đã vụn vỡ, từng thớ thịt đều nhũn ra như bún.
Ký ức ùa về như một thước phim quay chậm đầy tủi nhục. Cô chỉ nhớ mình đã thua trong cái gọi là “quyết đấu” chết tiệt đó, để rồi bị gã heo mập Chí Vỹ đè ra, dùng đủ mọi tư thế quái đản để giày vò. Gã đàn ông béo tốt, dâm dục ấy đã thỏa sức bắn phá, cưỡng gian cô suốt mấy tiếng đồng hồ liền trong cái buồng chật chội này. Mỗi khi Thúy Liễu định cử động nhẹ, các khớp xương khắp người lại biểu tình, truyền đến từng cơn đau nhức ê ẩm, tê dại.
Bộ đồ hóa trang Raiden Shogun uy nghiêm mà cô dày công chuẩn bị giờ đây đã thành một đống nùi giẻ thảm hại dưới sự bạo hành của Chí Vỹ. Vải vóc bị hắn xé toạc, kéo xộc xệch, tả tơi không còn ra hình thù gì. Kinh khủng hơn, trên lớp vải màu tím sang trọng ấy giờ đây loang lổ khắp nơi là những vệt trắng đục, nhớp nhúa – thứ nước nòi tởm lợm mà gã heo mập kia đã bắn ra tung tóe trong cơn hoan lạc. Trông cô lúc này thê thảm không khác gì một con búp bê bị chơi chán rồi vứt bỏ.
Thúy Liễu cắn răng, nhanh chóng kiểm tra phần dưới của mình. Cô rùng mình khi ngón tay chạm vào “cô bé”. Hai mép lồn vốn phấn nộn giờ đây sưng tấy, đỏ ửng lên vì bị ma sát quá độ. Cả lỗ lồn lẫn sâu bên trong tử cung vẫn còn co giật từng cơn, dư âm của việc bị con cặc ngoại cỡ thô bạo của gã kia chà đạp, thụt ra thụt vào không thương tiếc. Cũng còn may là con lợn nái đó còn biết điều đeo bao cao su, chứ nếu lượng tinh trùng khổng lồ kia mà bơm thẳng vào tử cung, chắc cô lại phải lén lút đi mua thuốc tránh thai khẩn cấp, vừa hại người vừa nơm nớp lo sợ.
Cô nghiêng người, định dùng tay chống xuống sàn để ngồi dậy. Nhưng vừa chạm tay xuống, một cảm giác trơn trượt, ướt át khiến cô giật mình rụt lại. Nhìn xuống lòng bàn tay, Thúy Liễu chết lặng khi thấy dính đầy thứ dịch trắng nhầy nhụa. Hóa ra, nãy giờ cô đang nằm ngay trên một vũng tinh trùng lênh láng.
Xung quanh cô, những chiếc bao cao su đã qua sử dụng bị vứt vương vãi như bãi chiến trường, thứ nước đục ngầu bên trong chảy ra, hòa cùng mớ tinh dịch đã khô và cả những vệt mới bắn, tạo thành một vũng lầy nhớp nhúa bao vây lấy cô. Chả trách sao trong cái không gian chật hẹp này, mùi tanh tưởi nồng nặc đến mức muốn nôn mửa. Đó là mùi đặc trưng của thằng Chí Vỹ, mùi của dục vọng thấp hèn và dơ bẩn. Bộ kimono tím trên người cô coi như bỏ đi, bị ngâm trong đống nước cặc này vừa bẩn vừa dính, chắc chắn không thể nào mặc ra ngoài đường được nữa.
Cố nén cơn buồn nôn, Thúy Liễu bám tay vào vách tường, run rẩy đứng dậy. Cơn đau buốt từ thắt lưng truyền đến khiến cô nhăn mặt, suýt chút nữa thì khuỵu xuống. Cô vội vàng quệt đống tinh trùng dính trên tay vào một góc vải còn hơi sạch trên bộ đồ, rồi lập cập lôi điện thoại ra xem.
Màn hình sáng lên, hiển thị đã là quá trưa sang chiều. Một dãy tin nhắn và cuộc gọi nhỡ từ Quốc Bình hiện lên đỏ chót. Anh đã gọi cho cô không biết bao nhiêu lần mà cô không hề hay biết… Chen lẫn vào đó là vài tin nhắn dâm tục, hả hê của gã béo Chí Vỹ. Nhìn những dòng chữ đó, rồi nhìn lại đống hỗn độn nhơ nhớp trên người và dưới sàn, Thúy Liễu cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến. Vừa tủi thân, vừa lo sợ, cô hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, rồi bấm gọi lại cho Quốc Bình.
“Alo…? Em đang ở đâu vậy? Anh đi dạo tìm em cả buổi trời mà không thấy đâu hết?” – Giọng Quốc Bình vang lên đầy lo lắng ở đầu dây bên kia.
Thúy Liễu cố gắng điều chỉnh giọng nói sao cho bình thường nhất, không để lộ sự run rẩy: “À… bạn em, con nhỏ bạn nó cứ kéo em chạy lung tung khắp nơi ấy mà, chắc là xui nên không chạm mặt anh được.”
“Vậy hả? Thế giờ hai người đang ở đâu, để anh qua đón?”
“Ưm… Em đang ở chỗ phòng thay đồ cũ lúc sáng nè, đang thay đồ ra. Con bạn em nhà nó có việc gấp nên nó về trước rồi.”
“Được rồi, vậy em chờ đó, anh qua liền.”
Cúp máy, Thúy Liễu luống cuống tìm lại vali hành lý của mình. Cô vội vàng lột bộ đồ Raiden Shogun dính đầy tinh trùng và mồ hôi ra khỏi người. Mùi tanh tưởi bốc lên nồng nặc khiến cô nhăn mũi. Cô vơ lấy một cái túi ni lông đen, vo tròn bộ đồ nhét chặt vào trong, cột kỹ lại rồi tống sâu xuống đáy vali như muốn chôn vùi bằng chứng tội lỗi.
Sau khi dùng khăn ướt lau sơ qua cơ thể để bớt đi sự nhớp nhúa, Thúy Liễu mặc lại bộ quần áo thường ngày. Cô kéo vali bước ra khỏi phòng thay đồ, hít lấy một hơi không khí bên ngoài, cố gắng tỏ ra như không có chuyện gì. Vừa lúc đó, Quốc Bình cũng hớt hải chạy tới.
“Thúy Liễu! Em thay đồ xong rồi hả? Tiếc quá, anh còn chưa kịp nhìn thấy em mặc đồ hóa trang nữa. Mà hôm nay em đóng vai nhân vật gì thế?” – Quốc Bình nhìn cô, ánh mắt tiếc nuối.
Tim Thúy Liễu đập thót một cái, cô lảng tránh ánh mắt của anh: “Em hóa trang thành… Miku.
Cô buộc phải nói dối. Lúc nãy, chính tại cái lễ hội này, gã Chí Vỹ đã cả gan cưỡng hôn cô khi cô đang mặc đồ Raiden Shogun, ngay trước mặt bao nhiêu người, thậm chí có cả Quốc Bình ở gần đó. Nếu bây giờ cô thừa nhận mình đóng vai Raiden Shogun, Quốc Bình sẽ xâu chuỗi sự việc và nhận ra người bị gã béo sàm sỡ, cưỡng hôn thô bạo kia chính là bạn gái mình. Cô không thể để anh biết sự thật nhơ nhớp này được.
“Ủa vậy hả? Nãy anh thấy nhiều Miku lắm mà ta, sao lại không thấy em nhỉ?” – Quốc Bình gãi đầu thắc mắc.
“Thì… chắc là không có duyên đó… Thôi, dù sao cái lễ hội này anh cũng đi dạo hết rồi, mình về nhà đi anh, em mệt quá.” – Thúy Liễu vội vàng chuyển chủ đề, kéo tay Quốc Bình.
“Ừ, cũng được. Vậy mình đi lối cổng đông cho gần.”
Vừa về đến nhà chung, việc đầu tiên Thúy Liễu làm là lao ngay vào nhà tắm. Cô xả nước thật mạnh, chà xát làn da đỏ ửng lên như muốn lột bỏ lớp da thịt đã bị vấy bẩn. Suốt mấy tiếng đồng hồ bị bơm đầy tinh trùng, cô cảm giác như từ lỗ chân lông đến tóc tai mình đều ám mùi tanh tưởi của đàn ông lạ. Cô sợ Quốc Bình sẽ ngửi thấy mùi gì đó bất thường trên người mình.
Tắm xong, cô lén lút lôi cái bọc ni lông đen trong vali ra. Bộ kimono tím đắt tiền giờ đây nhăn nhúm và bốc mùi khai ngái của tinh dịch để lâu. Thúy Liễu cẩn thận giặt tay từng chút một, dùng thật nhiều xà phòng để tẩy đi những vết ố trắng đục và cái mùi kinh tởm kia.
Cô không dám đem ra ban công phơi vì sợ Quốc Bình nhìn thấy bộ đồ này sẽ sinh nghi. Thế là, Thúy Liễu đành phải chui vào góc phòng, dùng máy sấy tóc sấy khô từng chút một. Sau khi đảm bảo bộ đồ đã khô và bớt mùi, cô gấp gọn gàng, giấu nó vào sâu trong góc tủ quần áo, nơi kín đáo nhất, chôn chặt bí mật về một buổi chiều tủi nhục và dâm loạn.
——–
Hôm nay là một ngày có vẻ bình yên, Thúy Liễu cũng không bị tên Chí Vỹ quấy rầy gì. Nhưng đến buổi chiều sau khi buổi học kết thúc. Thúy Liễu nhận được tin nhắn từ Chí Vỹ:
“Đi ra trạm xe buýt, cùng đến nhà ông đây, hôm nay tao có trò mới”.
Thúy Liễu biết tên này lại muốn hành hạ cô tiếp, nhưng mà cũng không còn cách nào, việc bị tên béo Chí Vỹ chơi đùa bây giờ đã là một sự cam chịu, ít ra là cho đến khi cô có cách nào khác thoát khỏi Chí Vỹ, đành nghe theo lời hắn ra đến trạm xe buýt đã thấy Chí Vỹ đứng chờ, hắn nắm tay cô lôi lên xe buýt, ngay hàng ghế cuối cùng. Các bạn sinh viên khác sau một buổi học mệt mỏi, lên xe xong là ngủ gà ngủ gật, chẳng ai quan tâm đến hai người.
Chí Vỹ ngay lập tức đưa tay ra sau gáy cô, kéo mạnh về phía gã.
Gã đưa bàn tay thô kệch lên, mơn trớn một cách sống sượng bên má cô, rồi bất ngờ ép chặt cô vào thành xe gỗ cứng nhắc. Thúy Liễu hoảng hốt, hai tay yếu ớt đẩy vào lồng ngực vững chãi như tường thành của gã, nhưng sự kháng cự đó chỉ càng làm bùng lên con thú hoang trong lòng Chí Vỹ. Gã gầm gừ trong cổ họng, một tay giữ chặt hai cổ tay cô khóa trụ lên đỉnh đầu, tay kia luồn vào sau gáy, ép gương mặt thanh tú của cô phải đối diện trực tiếp với sự thèm khát tột độ của mình.
“Đẹp lắm, Liễu ạ… Sáng giờ tao nhịn đến khổ sở… Đừng có bướng, ngoan nào” gã thì thầm, giọng nói đặc quánh sự đê tiện trước khi vục mặt xuống, chiếm lấy bờ môi đang run rẩy của cô một cách tàn nhẫn.
Gã nghiền nát đôi môi của Thúy Liễu dưới sức nặng của gương mặt phì nộn, khiến cô cảm thấy đau đớn như thể làn da mỏng manh sắp rách toác. Mùi hôi miệng phả thẳng vào mũi khiến cô ngạt thở, đầu óc quay cuồng trong sự ghê tởm.
Không dừng lại ở việc áp chế bên ngoài, gã dùng hàm răng cứng nhắc cắn mạnh vào môi dưới của cô, ép cô phải hé mở vì đau đớn. Ngay lập tức, cái lưỡi thô nhám, nhớp nháp của gã sục sạo vào bên trong, càn quét khắp vòm miệng với sự tham lam vô độ. Thúy Liễu vô vọng vẫy vùng, nhưng mỗi lần cô định thốt lên tiếng kêu cứu thì lại bị gã nuốt chửng vào trong họng, chỉ còn lại những tiếng ư ử nghẹn ngào tan biến giữa không gian hàng ghế cuối xe.
Đầu lưỡi thô ráp như con lươn trơn tuột cứ thế khuấy đảo, tàn phá khoang miệng cô. Hắn hút lấy hút để, như muốn nuốt trọn từng giọt nước bọt ngọt ngào, tham lam liếm láp không chừa một chút gì.
Mãi cho đến khi tiếng loa thông báo vào trạm vang lên, kéo thực tại quay trở về, Chí Vỹ mới luyến tiếc nhả đôi môi sưng tấy của Thúy Liễu ra. Kết thúc nụ hôn dài dằng dặc và không chút tình cảm ấy, giữa hai người kéo ra một sợi nước miếng, nhớp nhúa nối liền hai đầu lưỡi rồi đứt đoạn. Thúy Liễu thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng kịch liệt vì thiếu dưỡng khí. Theo phản xạ, cô định đưa tay lên lau đi vệt nước miếng đang chảy dài bên khóe miệng.
Tàu dừng bánh, cửa mở ra. Chí Vỹ kéo xềnh xệch Thúy Liễu xuống xe, dẫn cô đi về phía khu chung cư cũ kỹ, tồi tàn nơi hắn ở. Vừa đi, hắn vừa cười hô hố, ghé sát vào tai cô buông lời nhục mạ:
“Sao hả, con chó cái này? Nãy hôn trên xe buýt có sướng lỗ lồn không? Hả? Ha ha ha ha!”
Thúy Liễu nghiến răng, cố nén sự ghê tởm: “Anh không quản được cái nửa thân dưới của mình à? Giữa chốn đông người mà dám làm bậy, không sợ bị người ta phát hiện báo công an sao?”
Chí Vỹ bĩu môi khinh khỉnh, ánh mắt dâm tà quét dọc cơ thể cô: “Sợ cái đếch gì. Cùng lắm ai hỏi thì tao bảo mày là con phò tao thuê về giải khuây, có gì mà lạ.”
Thúy Liễu lạnh lùng lườm hắn một cái, rồi quay mặt đi, giữ vẻ mặt vô cảm bước tiếp. Trong đầu cô lúc này đã thông suốt hơn một chút. Gã béo này chính là muốn dùng những lời lẽ dơ bẩn, những hành động biến thái nơi công cộng để chà đạp lòng tự trọng của cô, muốn thấy cô xấu hổ, nhục nhã ê chề trước mặt người đi đường. Nếu cô càng tỏ ra sợ hãi, khúm núm như lúc trước, hắn sẽ càng đắc ý và lấn tới.
Hai người đi bộ về đến dưới chân khu tập thể cũ nát. Vừa đến cổng, Thúy Liễu lại chạm mặt bà hàng xóm nhiều chuyện lần trước. Bà ta đang ngồi chễm chệ trên ghế đá trước cổng, tay phe phẩy cái quạt nan cũ mèm, mắt láo liên soi mói người qua lại.
Thấy Chí Vỹ đi tới, bà ta bĩu môi dài thượt, liếc hắn một cái đầy khinh bỉ và chán ghét, định bụng quay đi. Nhưng ngay khi ánh mắt bà ta chạm vào Thúy Liễu đi bên cạnh, biểu cảm trên khuôn mặt già nua bỗng thay đổi hẳn, từ khinh khỉnh chuyển sang kinh ngạc tột độ, mắt trợn tròn lên như không tin vào những gì mình thấy:
“Ô hay! Cái con bé này! Sao lại di cùng thằng ất ơ này thế hả?”
Chí Vỹ cười khẩy, cái bụng mỡ rung lên bần bật, hắn gạt phắt sự tò mò của bà hàng xóm bằng giọng điệu cợt nhả nhưng đầy vẻ hằn học:
“Ôi dào, liên quan gì đến bà. À mà này, nhà bà có cuộn dây thừng loại to hay dùng để buộc hàng hóa không? Cho tôi xin một đoạn, đang cần gấp.”
“Dây thừng á?” – Bà hàng xóm nhíu mày, nhìn bộ dạng nhớp nhúa mồ hôi của hắn, rồi lại liếc sang Thúy Liễu đang đứng cúi gầm mặt bên cạnh với ánh mắt đầy nghi hoặc. Bà ta chép miệng: “Tôi cho anh thì không tiếc, nhưng mà anh đừng có cầm đi làm cái trò mèo gì trái pháp luật đấy nhé. Nhìn mặt mũi gian lắm.”
“Biết rồi, khổ lắm, nói mãi! Bà cứ đưa đây cho tôi nhanh lên!” – Chí Vỹ giục giã, thái độ bắt đầu mất kiên nhẫn.
Trong lòng đầy nghi vấn nhưng bà hàng xóm cũng lạch bạch chạy vào nhà, lục lọi một lúc rồi đem ra một bó dây thừng thô ráp ném cho hắn. Chí Vỹ chộp lấy cuộn dây, không thèm cảm ơn một tiếng, hắn thô bạo nắm lấy cổ tay Thúy Liễu kéo xềnh xệch lên cầu thang, hướng về phía căn phòng của hắn.
Cánh cửa gỗ mục nát vừa mở ra, Thúy Liễu đã phải nín thở vì cú sốc thị giác và khứu giác. Đây là lần đầu tiên cô bước chân vào hang ổ của gã đàn ông này. Căn phòng khách bừa bộn như một bãi chiến trường, không biết đã bao nhiêu năm rồi chưa có bàn tay người dọn dẹp. Lớp bụi dày cả tấc phủ kín lên cửa sổ và sàn nhà, tạo nên một không gian u ám, bí bách đến ngạt thở.
Chưa kịp hoàn hồn, Chí Vỹ đã lôi tuột cô vào phòng ngủ của hắn. Vừa bước qua ngưỡng cửa, một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến dạ dày Thúy Liễu quặn lên muốn nôn mửa. Đó là thứ mùi đặc trưng của sự lười biếng và ở bẩn: mùi ẩm mốc của quần áo lâu ngày không giặt, mùi chua loét của thức ăn thừa ôi thiu, trộn lẫn với mùi tanh tưởi của rác rưởi. Dưới sàn nhà, vỏ mì tôm, túi nilon, vỏ bánh kẹo vứt la liệt. Thùng rác ở góc phòng đã đầy ứ hự, rác tràn cả ra ngoài, nước rác rỉ ra đen ngòm bốc mùi kinh tởm.
Trên cái bàn học cũ kỹ đặt một dàn máy tính bám đầy bụi, xung quanh là quần áo bẩn chất thành đống cao như núi, cái thì vắt vẻo trên ghế, cái thì vứt dưới đất, trông lôi thôi, nhếch nhác y hệt chủ nhân của nó. Thúy Liễu nhăn mặt, cô ném cái túi xách xuống một góc tương đối sạch sẽ, rồi cúi xuống tháo mấy cái bao cao su dính đầy tinh dịch đang treo lủng lẳng ở chân ra.
“Rầm!”
Tiếng cửa phòng đóng sầm lại sau lưng làm Thúy Liễu giật bắn mình. Chưa kịp đứng thẳng dậy, Chí Vỹ đã lao tới như một con thú đói. Hắn dùng sức mạnh áp đảo của tấm thân to béo, đẩy mạnh Thúy Liễu ngã ngửa xuống chiếc giường nệm loang lổ vết ố vàng.
“Mẹ kiếp, suýt nữa thì quên, còn một việc quan trọng phải làm trước khi nhập tiệc.” – Hắn cười hô hố, tay lăm lăm cuộn dây thừng vừa xin được.
Thúy Liễu hoảng sợ, cô cố gắng lùi lại phía sau, lưng dán chặt vào tường: “… Anh… anh định làm cái trò gì vậy?”
Chí Vỹ không trả lời, hắn thô bạo chộp lấy hai cánh tay cô, gập ngược lên trên đầu. Hắn dùng sợi dây thừng thô ráp quấn chặt lấy hai cổ tay mảnh khảnh của Thúy Liễu.
“Con đĩ này, mày nhìn cái gì? Loại chó cái lẳng lơ, không nghe lời như mày thì phải trói gô lại mới yên tâm được. Tao phải cột mày lại cho chắc, để xem mày chạy đi đâu cho thoát!”
Sợi dây thừng sần sùi cứa vào da thịt non nớt, siết chặt lấy cổ tay ngọc ngà của Thúy Liễu. Chí Vỹ kéo căng sợi dây, buộc chặt hai tay cô vào thành giường phía trên đầu.
Trong tư thế này, toàn bộ cơ thể Thúy Liễu bị kéo căng ra, lồng ngực ưỡn lên cao, phơi bày trọn vẹn đường cong gợi cảm. Cô hoàn toàn mất đi khả năng che chắn hay phản kháng, nằm tơ hơ trên giường như một con cá nằm trên thớt, phó mặc số phận cho gã đồ tể dâm dục kia muốn làm gì thì làm.
Cảnh tượng này chính là liều thuốc kích dục mạnh nhất đối với một kẻ biến thái như Chí Vỹ. Hai mắt hắn trợn trừng lên vì phấn khích, đỏ ngầu những tia máu dâm loạn. Hắn thèm thuồng liếm một vòng quanh đôi môi dày bịch ướt át, ánh mắt hau háu quét dọc từ khuôn ngực phập phồng xuống vùng bụng phẳng lì, rồi dừng lại ở hạ bộ của cô, toan tính xem nên bắt đầu giày vò miếng mồi ngon này từ đâu.
Không chần chừ thêm một giây nào nữa, hắn vội vàng tụt cái quần đùi rộng thùng thình xuống, lôi ra con cặc đen trũi, gân guốc đang dựng đứng lên sừng sững.
Nghĩ đến việc đêm nay sẽ bị con cặc ngoại cỡ gớm ghiếc kia đâm rút, phá hoại bên trong cơ thể mình suốt cả đêm, Thúy Liễu không kìm được sự sợ hãi, người cô run lên bần bật.
Chí Vỹ nhìn thấy vẻ sợ sệt của cô thì càng thêm khoái trá, hắn cười man dại:
“Chà chà, sướng thật đấy! Cuối cùng tao cũng có thể bung lụa, địt banh cái lồn mày ra mà không phải lo nghĩ gì rồi. “
bao giờ anh ra tiếp chap tiếp theo vậy
Hay quá thớt ơi.
Anh có thể 1 tuần ra chap mới 1 lần đi
50k full bộ
Sao mua
Truyện bao lâu mới ra chap mới vậy
Thế chí vỹ đã lấy trinh thúy liễu à