Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 35

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 35

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 08/07/2026

Chương 19

Hứa Lân đột nhiên ghé sát lại, dùng sức hôn một cái lên đôi môi đỏ rực rỡ của cô, rồi hỏi: “Em muốn thử cái gì quá đáng hơn không?”

“Em—”

“Hử???”

“Em, muốn thế nào?”

“Xin lỗi anh!” Hứa Lân lộ ra một nụ cười tà mị.

“Đừng hòng, ừm—, xì xì xì—”

Hứa Lân móc lấy chiếc lưỡi thơm của giáo viên mà tùy ý quấn lấy, cho đến khi người giáo viên mỹ nhân dưới thân gần như không thở nổi, mới buông môi ra, trêu chọc: “Thưa cô, cô thở dốc như vậy, xem ra cần phải luyện tập hôn nhiều hơn, học sinh rất sẵn lòng phục vụ đó ạ.”

“Hô hô—” Một lúc sau, Mạnh Huyên thở đều hơi, trong mắt lóe lên ánh sáng mơ màng nhìn về phía Hứa Lân.

“Thế nào? Sẵn lòng xin lỗi rồi chứ?” Hứa Lân cười hì hì hỏi.

Mạnh Huyên biết rằng dù cô có nói lời nào cứng rắn đi nữa cũng không thể ngăn được thiếu niên ngày càng táo bạo này, cô quay đầu tránh ánh mắt của cậu, nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy trời đã từ từ tối sầm lại, đồng tử xoay chuyển, khẽ nói: “Muộn rồi, nếu cậu không đi, mẹ cậu sẽ lo lắng đấy.”

Hứa Lân theo bản năng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sắp tối, trong đáy mắt lóe lên một tia sốt ruột khó nhận ra, nhưng lập tức khôi phục sự tinh anh, trên mặt thoáng qua một tia thích thú, nhanh chóng vươn tay nắm lấy bộ ngực lớn của giáo viên rồi xoa nắn mạnh vài cái.

“Hừm ừm—” Cơ thể nhạy cảm của Mạnh Huyên run lên kịch liệt, trên mặt thoáng qua biểu cảm không thể tin được, sau đó cô nhìn chằm chằm vào Hứa Lân.

Dưới ánh mắt của cô, trên mặt Hứa Lân lộ ra một tia hoảng loạn, sau đó nghiến răng nói: “Đây là hình phạt vì đã làm nhiễu loạn quân tâm của cô.”

Nhìn thấy vẻ mặt chột dạ của cậu, lời nói có vẻ hung hăng nhưng lại yếu ớt, Mạnh Huyên không khỏi cong khóe môi, từ từ hiện lên một nụ cười vừa chế giễu vừa mỉm cười, ánh mắt dường như có thể nhìn thấu nội tâm của Hứa Lân, khẽ nói: “Vậy cậu đã trừng phạt rồi, có thể buông cô ra được chưa?”

Hứa Lân bị cô nhìn đến một lúc cảm thấy khó chịu, giống như mình bị cô nhìn thấu, cảm giác này khiến cậu rất không thích, có chút tức giận vươn tay lại bám vào bộ ngực lớn của giáo viên, dùng sức nắm lấy, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng: “Không được cười!”

“Ưm ừm—”

Mạnh Huyên nghiến chặt răng, cố nén tiếng rên rỉ sắp thoát ra, hai mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Hứa Lân, cố gắng tạo áp lực cho cậu.

Hứa Lân lấy hết can đảm nhìn thẳng vào cô, trong tay tinh tế cảm nhận bộ ngực lớn đang nắm trong lòng bàn tay.

Ban đầu Hứa Lân chỉ muốn nắm lấy bộ ngực lớn của cô để tăng thêm chút tự tin cho mình, nhưng cảm giác bùng nổ khiến Hứa Lân hoàn toàn không thể tự kiểm soát được, lại không kìm được mà bắt đầu xoa nắn.

“Tay của anh đã đủ lớn rồi, nhưng vẫn không thể dùng một tay nắm trọn bộ ngực lớn của cô được.” Hứa Lân không kiểm soát được cảm xúc phấn khích.

“Hứa Lân, hừm ừm— hô, cậu ngày càng lớn gan rồi đấy.” Mạnh Huyên đưa tay véo lấy phần thịt mềm ở eo Hứa Lân, muốn dùng sức, nhưng lại không thể gồng lên được, véo vài cái không nhẹ không nặng ngược lại đổi lấy vài tiếng rên khẽ say đắm của Hứa Lân.

“Phụt—” Mạnh Huyên đỏ mặt khẽ nhổ một tiếng, vô lực buông tay ra.

“Hứa Lân, đừng tiếp tục nữa.” Mạnh Huyên thở dốc một tràng, khó nhịn mà vặn vẹo vòng eo mềm mại.

Vẻ ngoài mềm mại yếu ớt của Mạnh Huyên ngược lại càng làm tăng thêm sự táo bạo của Hứa Lân, cậu dứt khoát cúi xuống một chút, hai mắt nhìn chằm chằm vào bộ ngực lớn của giáo viên ở cự ly gần.

Lúc này, chiếc áo phông mỏng trên người Mạnh Huyên đã bị mồ hôi làm ướt đẫm, phần thịt ngực béo tròn trắng nõn xuyên qua lớp áo gần như không hề che giấu trước mặt Hứa Lân, bàn tay phải của Hứa Lân cũng không nhịn được mà tham gia vào cuộc chơi, mỗi tay nhéo lấy một bên ngực lớn mọng nước để đùa giỡn.

“Ưm—, Hứa Lân, ngoan nào, đừng như vậy nữa,” Mạnh Huyên cầu xin một cách mềm mại và yếu ớt.

Hứa Lân làm như không nghe thấy, càng chơi càng hăng, cuối cùng dứt khoát vùi đầu vào vòng ngực phong碩 mà cọ xát lên.

“Hừm ừm, ,,” Mạnh Huyên đưa tay vô lực nắm lấy tóc Hứa Lân, nhẹ nhàng kéo giật.

Trong mũi ngửi thấy mùi mồ hôi thơm của giáo viên, mùi thơm của sữa, cùng với một luồng thể hương thoang thoảng, Hứa Lân cuối cùng cũng không nhịn được mà thè lưỡi ra, liếm lên lớp thịt mềm mại qua lớp áo mỏng manh.

“A, , đồ ranh con, không được, , liếm nha,” cơ thể Mạnh Huyên run lên kịch liệt, xấu hổ đến mức nhắm mắt lại.

Hứa Lân nhắm mắt, trên mặt đầy vẻ mãn nguyện, vừa liếm vừa cọ vào đôi gò bồng đảo hào phóng của giáo viên, miệng thì thầm như mơ: “Giáo viên, ngực của cô to quá, mềm quá.”

“Ưm…” Mạnh Huyên đưa tay, tay trái che lấy tiếng rên sắp bật ra, tay phải vô lực ấn lên đầu Hứa Lân.

Hứa Lân liếm và cọ vào lớp thịt phong碩 của Mạnh Huyên một cách quên mình qua lớp áo, đột nhiên như chợt nghĩ ra điều gì, ngẩng đầu lên hỏi: “Giáo viên, vừa nãy cô như vậy là đạt cao trào rồi sao?”

“Ưm… đồ hỗn đản… im miệng.”

“Vâng ạ!” Hứa Lân đáp một tiếng, tiếp tục vùi đầu liếm láp.

“Đồ hỗn đản… đừng… nữa… Ưm… đau quá.”

“Là cô bảo tôi im miệng mà.”

“Ưm… vậy thì tôi bắt cô đứng dậy ngay bây giờ.” Vẻ ngoài cố tình ngây thơ của Hứa Lân khiến Mạnh Huyên nghiến răng hận không thể chịu nổi.

“Ồ… không thể.” Hứa Lân nheo mắt cười với cô, tiếp tục vùi đầu xuống.

Mạnh Huyên bị Hứa Lân liếm đến mức mê loạn tâm trí, thỉnh thoảng lại không kiềm được mà kẹp chặt đôi chân đẹp đẽ tròn trịa rồi lại thả lỏng, nàng hỏi bằng ánh mắt quyến rũ như tơ: “Vậy cậu muốn thế nào mới chịu đứng dậy?”

Hứa Lân nghe vậy suy nghĩ một lát, trên mặt hiện lên vẻ hưng phấn, hai tay nắm lấy gấu áo của giáo viên, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào cô, nói: “Cho tôi xem một chút.”

Mạnh Huyên sững sờ, xấu hổ giận dỗi nói: “Cậu đừng hòng.”

“Xem xong là tôi đi.”

“Không thể, cậu quá đáng rồi.”

“Được rồi, vậy tôi tiếp tục.” Hứa Lân nói rồi lại cúi người xuống.

“Khoan đã.” Thấy cậu lại sắp tiếp tục, Mạnh Huyên vội vàng gọi một tiếng.

Hứa Lân dừng động tác, khóe miệng mang theo một nụ cười ranh mãnh, tự tin không sợ hãi nhìn cô.

Một lúc sau, Mạnh Huyên cắn môi dưới, nghiêng đầu, giọng nói mang theo một chút run rẩy, nhẹ nhàng nói: “Cậu… hứa với tôi… xem xong là đi.”

“Ừm!” Hứa Lân đáp một tiếng, nhịp tim tăng nhanh, cổ họng khẽ cuộn lên.

Mạnh Huyên run rẩy đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy gấu áo, từ từ kéo lên.

Làn da trắng nõn, vòng eo mảnh mai nhưng không mất đi vẻ duyên dáng, chiếc rốn nhỏ nhắn, từ từ hiện ra trước mắt Hứa Lân.

“Ưm…” Mạnh Huyên kéo gấu áo đến dưới vòng ngực phong碩, nhưng dù dùng sức thế nào cũng không kéo lên được.

“Giáo viên, để tôi giúp cô.” Hứa Lân ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Mạnh Huyên.

Mạnh Huyên cắn môi, mím chặt không nói, một lúc sau, vô lực buông tay, khẽ nghiêng đầu sang một bên.

Hứa Lân trong lòng vô cùng vui mừng, run rẩy đưa tay nắm lấy gấu áo của cô, từ từ kéo lên…..

Khi đôi ân vật của người phụ nữ xuất hiện dưới lớp áo, Hứa Lân hoàn toàn lạc lối, dưới lớp áo ngực ren trắng mỏng manh, lớp thịt trắng mịn màng phong碩 cùng với hơi thở gấp gáp của chủ nhân mà đung đưa thành những làn sóng trắng khiến người ta choáng ngợp, quầng vú màu hồng non như quả hạnh đỏ ngoài tường lặng lẽ thò ra từ mép áo ngực.

“Ực…” Hứa Lân nuốt mạnh một ngụm nước bọt, không kịp chờ đợi mà thò ngón tay vào mép áo ngực, mạnh mẽ kéo xuống.

“A… Hứa Lân… đừng…” Đôi ngực đẹp mà cô tự hào đã hoàn toàn phô bày trước mặt cậu trai trẻ, trên khuôn mặt Mạnh Huyên đầy vẻ ửng hồng quyến rũ, khẽ rên lên một tiếng.

“Giáo sư… đẹp quá… *gù dù*…” Hứa Lân ngây ngốc thán phục một tiếng, chậm rãi tiến lại gần những quả anh đào mềm mại như hồng ngọc trên đỉnh núi.

“Ưm… Hứa Lân… Giáo sư cầu xin cậu… đừng nhìn gần như vậy chứ… hừm ừm…” Hơi thở nóng bỏng phả lên những quả anh đào mềm mại, khiến Mạnh Huyên không ngừng run rẩy, trên lớp thịt ngực trắng mịn nổi lên một tầng da gà dày đặc.

“Giáo sư, núm vú mềm mại và hồng quá.” Hứa Lân cảm thấy cổ họng mình đột nhiên thắt lại.

“En… đừng nói…” Mạnh Huyên nhắm chặt mắt, hoàn toàn mềm nhũn trên giường.

Hương thơm quyến rũ từ ngực khiến Hứa Lân say đắm mà nheo mắt lại, chậm rãi thè lưỡi ra, quẹt một vòng dọc theo quầng vú nhỏ nhắn hồng hào.

“Ưm… Hứa Lân… cậu không giữ lời hứa… cậu nói chỉ nhìn thôi mà…” Mạnh Huyên run rẩy mở đôi mắt đẹp ra, cả hai mắt đều đầy vẻ mơ màng.

Hứa Lân ngước mắt nhìn Mạnh Huyên đầy si mê một cái, sau đó lại nhắm mắt, mặc kệ lời than phiền của cô, thè lưỡi ra.

“Ưm… Hứa Lân… ngứa quá… khó chịu quá… không thể như thế này được… ừm…” Lớp thịt ngực đầy đặn trắng mịn bị chiếc lưỡi thô ráp của thiếu niên cọ xát mạnh mẽ, những đầu nhũ hồng hào không ngừng bị thiếu niên mút, hút, Mạnh Huyên cảm thấy một cảm giác tê dại như bị điện giật lan khắp cơ thể.

“Xìu…—”
“Xìu…—”

Hứa Lân vừa ngậm lấy nhũ hoa bên trái liếm, mút, cọ xát, phát ra những âm thanh dâm đãng, vừa nắm lấy ngực phải của giáo sư nhẹ nhàng nhéo, mạnh mẽ xoa, nhào nặn thành đủ loại hình dáng phóng đãng.

Cơ thể nhạy cảm cùng với sự cấm kỵ trái đạo đức, rất nhanh lại khiến Mạnh Huyên một lần nữa đạt đến đỉnh cao.

“Hứa Lân… ưm a…..” Mạnh Huyên xấu hổ gọi tên cậu trai lớn, chậm rãi thở ra một tiếng rên rỉ dài, một tay nhẹ nhàng luồn vào tóc Hứa Lân, dùng lực ấn về phía ngực, tay còn lại vô thức cào nhẹ lên lưng Hứa Lân, thân thể đầy đặn nhạy cảm bắt đầu run rẩy như bị điện giật.

Một lúc sau, khi Hứa Lân cảm thấy thân thể mềm mại bên dưới không còn run rẩy nữa, cậu nhẹ nhàng ngẩng đầu lên và hỏi một cách khàn khàn: “Giáo sư, người lại lên đỉnh nữa rồi sao?”

Mạnh Huyên xấu hổ đến mức không thể tả xiết, nhắm mắt thở dốc rên rỉ, khó mà tưởng tượng được dưới sự đùa giỡn vụng về của Hứa Lân, mình lại hoàn toàn không có sức chống cự, lại dễ dàng đạt đến cao trào như vậy.

Sau khi đạt cao trào, gương mặt xinh đẹp rạng rỡ, đôi môi nhỏ tròn xoe, khiến tâm trí Hứa Lân say đắm, cậu đột ngột lao lên khuôn mặt giáo sư, cuồng nhiệt hôn lên, trán, má, mắt, mũi, sau đó phong kín đôi môi hồng hào mềm mại.

“Ưm….” Mạnh Huyên sau một chút kháng cự yếu ớt, bắt đầu đáp lại trong cơn say đắm tình ái.

“Xì xì xì—” Hai chiếc lưỡi đan xen quấn quýt, từ dịu dàng đến mãnh liệt, càng hôn càng mạnh, càng hôn càng sâu, cùng nhau nuốt trọn nước bọt của đối phương, hơi thở quấn chặt lấy nhau, khó dứt khó rời, hơi thở càng thêm hỗn loạn, phát ra một tràng âm thanh dâm đãng “xì xì”, không khí tràn ngập hơi thở mờ ám khiến người ta máu huyết sôi trào.

Một lúc lâu sau, Hứa Lân nhẹ nhàng mở môi, kéo ra một sợi tơ trong suốt dâm đãng.

“Giáo sư, em khó chịu quá….” Hứa Lân với đôi mắt đỏ rực, dùng cả tay chân cởi quần, ưỡn chiếc vật khổng lồ cứng đến mức sắp nổ tung, quỳ bên cạnh khuôn mặt Mạnh Huyên.

Hứa Lân nắm lấy bàn tay ngọc ngà của Mạnh Huyên, nắm chặt vật thể hung dữ kia, khẩn cầu: “Giáo sư tốt, hãy giúp em.”

Cánh mũi nhỏ nhắn của Mạnh Huyên khẽ co giật, mùi tanh nồng quyện lẫn mùi hôi khiến khuôn mặt quyến rũ và đắm say của cô thoáng qua một nét e thẹn, cô lườm Hứa Lân một cái, rồi quay đầu lại khẽ nhắm đôi mắt đẹp, bàn tay nhỏ nắm chặt cây dương vật thô lớn, khẽ vuốt động hai cái.

“A… xì…” Hứa Lân phát ra một tiếng rên rỉ thỏa mãn, “Giáo viên, nhìn em có được không ạ.” Hứa Lân đưa tay xoay đầu Mạnh Huyên lại.

Mạnh Huyên bị ép phải đối diện với “con trăn khổng lồ” của Hứa Lân ở cự ly gần, cô e thẹn liếc Hứa Lân một cái, rồi nhắm đôi mắt đẹp lại.

Hứa Lân kiên trì vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp rực rỡ của Mạnh Huyên, khẽ giọng cầu xin: “Giáo viên… a… nhìn em đi…”

Mạnh Huyên biết đây là cảm giác chinh phục của đàn ông đang tác động, cô “phì—” một tiếng, nhắm mắt lại và nhổ một bãi nước bọt, không để ý đến Hứa Lân.

“Giáo viên, nếu cô không nhìn em, thì em sẽ tiếp tục chơi nó.” Hứa Lân không chịu thua, đưa tay nhéo lấy “quả anh đào” mềm mại, nhẹ nhàng xoa nắn, khiến Mạnh Huyên run lên một trận, bất đắc dĩ mở mắt, khẽ rên: “Em… đừng được voi đòi tiên.”

“Xì—, đúng rồi, cứ như vậy.” Bị đôi mắt quyến rũ mơ màng của giáo viên nhìn chằm chằm, Hứa Lân không kìm được hít vào một hơi lạnh, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô mà nhanh chóng rút ra rút vào.

“Phì—” Mạnh Huyên khẽ nhổ một tiếng, nhìn thấy khuôn mặt thiếu niên đỏ bừng vì hưng phấn, cô lại theo một ý nghĩ kỳ lạ không nhắm mắt nữa, chỉ là hờn dỗi liếc anh một cái, phong thái của một mỹ nhân vợ hiện rõ mồn một.

“Xì—” Bị đôi mắt của giáo viên nhìn, Hứa Lân chỉ cảm thấy khoái cảm tăng vọt, chẳng mấy chốc đã truyền đến một cảm giác tê ngứa từ quy đầu.

“A—, sắp bắn rồi giáo viên…” Hứa Lân run rẩy giọng nói.

“Khoan đã….” Mạnh Huyên sợ đến mức tái mặt, trải nghiệm lần đầu bị bắn vào mặt vẫn còn rõ mồn một.

“Bắn rồi…. a….”

Mạnh Huyên vội vàng đẩy cây dương vật không ngừng giật nhảy trong tay ra khỏi khuôn mặt.

“A….” Cùng với một tiếng gầm gừ trầm thấp của Hứa Lân, tinh dịch nóng bỏng màu trắng đặc đã bắn ra thành từng dòng.

Mạnh Huyên trơ mắt nhìn tinh dịch trắng nóng bắn mạnh lên ngực mềm và bụng dưới của mình, hơi nóng bỏng khiến Mạnh Huyên run lên một trận nhẹ, cảm nhận được cây dương vật trong tay vẫn cứng như thép, trong mắt Mạnh Huyên không khỏi lóe lên một tia mơ màng, cô không tự chủ được mà lại dùng sức nắm chặt và vuốt động thêm vài cái.

“A… Giáo viên, đừng cử động nữa… Quy đầu ngứa quá… a…” Hứa Lân không ngờ giáo viên lại làm ra hành động này, mặc dù cây dương vật vừa bắn ra vẫn vô cùng cứng rắn, nhưng theo những lần vuốt động, quy đầu lại sinh ra những cơn tê ngứa khó chịu.

Mạnh Huyên tỉnh táo lại từ cơn mơ màng, cảm thấy một trận xấu hổ, nhưng khi nhìn thấy biểu cảm khó chịu trên khuôn mặt cậu bé lớn, cùng với cây dương vật không ngừng co rút về phía sau, trên mặt cô đột nhiên lóe lên một tia tinh nghịch, cô dùng sức nắm chặt và rút ra rút vào.

“A a…. Ngứa quá giáo viên…” Hứa Lân nhìn Mạnh Huyên với khuôn mặt như đang khóc than.

Mạnh Huyên nhìn biểu cảm của Hứa Lân, trong mắt lóe lên một tia khoái cảm báo thù, cô đắc ý nhếch khóe môi, tăng tốc độ vuốt động lên.

“A… a…” Cây sinh mệnh bị nắm lấy, Hứa Lân chỉ có thể nhắm mắt lại mà bị động chịu đựng cơn tê ngứa khó chịu.

Cứ như vậy trôi qua hai phút, cơn tê ngứa trên cây dương vật dần dần rút đi, thay vào đó là khoái cảm sảng khoái, “A” Hứa Lân rên rỉ một tiếng thỏa mãn.

Mạnh Huyên vẫn luôn quan sát biểu cảm của Hứa Lân, thấy trên mặt cậu không còn vẻ khó chịu nữa, cô vội vàng buông tay, ngồi dậy vừa chỉnh lại quần áo vừa nói: “Mau về nhà đi thôi.”

“Đừng mà giáo viên, cô đưa Phật đến Tây mà, cô dừng giữa chừng thì tính là gì chứ ạ?” Hứa Lân khó chịu nhíu đôi mày kiếm.

“Phì— mau cút đi.” Sắc đỏ trên mặt Mạnh Huyên vẫn chưa hề tan đi, cô bước đi lảo đảo ra ngoài cửa.

“Cái bộ mặt này thay đổi như thay trời vậy.” Hứa Lân lầm bầm một câu, mặc xong quần đi ra ngoài.

“Ừm? Người đâu?” Hứa Lân đi đến phòng khách, không thấy bóng dáng giáo viên, tự lẩm bẩm một câu, “Giáo viên?” Hứa Lân đi đến trước cửa phòng ngủ gõ nhẹ một cái.

“Mau cút đi!” Mạnh Huyên ngồi trên giường ngẩn người, nghe thấy giọng Hứa Lân thì cằn nhằn một tiếng.

“Vậy thì con cút trước đây, cô nghỉ ngơi cho tốt nhé, ngày mai gặp lại.” Hứa Lân cười gian đáp lại.

Trong phòng, Mạnh Huyên cắn môi dưới, tự mình đảo mắt liếc một cái mà trách: “Ngày mai con không cần đến đâu.”

“Vâng, vâng, ngày mai con nhất định đợi giáo viên cùng về nhà, tạm biệt.”

Nghe thấy tiếng cửa đóng lại bên ngoài, Mạnh Huyên bất lực che trán, “Gặp phải học sinh vô lại như thế này, mình biết làm sao đây?” Mạnh Huyên tự nhủ trong lòng.

“Sao hôm nay lại muộn thế?” Aliya mở cửa thấy con trai với vẻ mặt vui mừng, nghi hoặc hỏi.

“Ồ, không sao, hôm nay con có bài kiểm tra nhỏ, thành tích không tệ, nên ở lại thêm một lúc.” Hứa Lân không thể che giấu được niềm vui trên lông mày.

Lông mày Aliya giãn ra một chút, “Tăng bao nhiêu vậy?”

“20 điểm.” Khuôn mặt Hứa Lân vì sự phấn khích mà đỏ lên.

Trong lòng Aliya đương nhiên là vui, nhưng vẫn không được mà liếc con trai một cái, “Nhìn cái vẻ đắc ý của con kìa, cứ như là thi đỗ Trạng Nguyên vậy.”

Hứa Lân dừng xe lại, cười gượng nói: “Hì hì… Chẳng phải là từ từ mà đến sao? Biết đâu hai năm nữa con thật sự thi được Trạng Nguyên về cho mẹ thì sao?”

“Vậy thì mẹ cầu phúc rồi, được rồi, mau đi tắm rửa đi ngủ đi.” Aliya nói xong quay người trở về phòng.

“Vâng.” Hứa Lân đáp một tiếng, ánh mắt không tự chủ được mà lén lút nhìn vài cái vào thân hình trưởng thành và đầy đặn của mẹ, lén lút nuốt nước bọt.

Tắm xong, Hứa Lân cũng không dám đi làm phiền chị gái, trở về phòng nằm trên giường, trằn trọc không yên, trong đầu toàn là bộ ngực lớn của giáo viên, Hứa Lân không ngủ được không nhịn được lấy điện thoại ra, gửi cho Mạnh Huyên một tin nhắn: “Giáo viên, khi nào sắp xếp bài kiểm tra nhỏ nữa ạ?”

“Cút!” Mặc dù là chữ “cút”, nhưng tốc độ trả lời tin nhắn lại nhanh hơn tưởng tượng của Hứa Lân, cậu phấn khích lăn vài vòng trên giường, ngón tay đặt trên bàn phím suy nghĩ rất lâu mà không biết nói gì, cuối cùng mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Sáng sớm ngày hôm sau.

Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào khiến Hứa Lân vẫn đang mơ đẹp không nhịn được nheo mắt, từ từ mở mắt, hình ảnh ở nhà giáo viên hôm qua hiện lên trong đầu, lập tức khiến cậu tràn đầy tinh thần.

Cậu bật dậy như cá chép nhảy, trên bàn ăn là Hứa Lân và mẹ, chị gái hôm nay vẫn chưa dậy, chắc là do bài kiểm tra hôm qua đã khôi phục được một chút tự tin, hôm nay ngủ ngon hơn.

Hứa Lân nhìn mẹ một cái rồi hỏi: “Mẹ, tối qua mẹ có ngủ không ngon không ạ?”

Aliya nghe vậy theo bản năng sờ lên mặt, nhíu mày hỏi: “Trông có vẻ tiều tụy lắm sao?” Aliya bề ngoài đối với kỳ thi đại học của con gái rất thản nhiên, nhưng nói là không căng thẳng là không thể.

Hứa Lân mượn cơ hội này, tỉ mỉ đánh giá khuôn mặt xinh đẹp của mẹ, tán thán một câu: “Ừm, có một chút, nhưng mẹ trời sinh đã xinh đẹp rồi, không nhìn kỹ thì không thấy được đâu, hì hì.”

Aliya trách móc liếc con trai một cái, chê: “Đi, cái miệng lắm lời.”

Mặc dù chỉ nhận được ánh mắt liếc của mẹ, nhưng Hứa Lân vẫn cười ngốc nghếch “hì hì” lên.

4 21 đánh giá
Đánh giá bài viết
14 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Kafu

Có ai biết tên truyen tiếng trung ko cho xin vs

Mr Codex

Xin lỗi các bác đã nhắn tele, nay e mới xem lại hóa ra tin nhắn người lạ bị nó cho vào lưu trữ hết nên không thấy, các bác vui lòng nhắn lại e với nhé

Qqdian

Truyện đã full chưa, và có bán không. Có phương thức liên lạc nào khác ngoài tele không?

Abc

Lên web trung quốc bật gg dịch mà đọc

xinchao06

tên trung của truyện là gì vậy

Mr Codex

Truyện đã full 271 chương bác ơi, e chỉ ol tele thôi @xmrquangx avatar hình con ma màu trắng bác nhé

xinchao06

Giá bao nhiêu vậy

Chú béo

Chưa có fulll à tác giả

Ring

Ra lâu quá v ad ơi