Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 35

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 35

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 08/07/2026

Chương 18

“A—” Khi Mạnh Huyên nhìn trang phục của mình trong gương, không nhịn được phát ra một tiếng kinh ngạc, lúc đó mới hiểu tại sao vừa nãy Hứa Lân lại có vẻ mặt như thể sắc và hồn đã quy.

Một lúc sau, Mạnh Huyên đột nhiên phản ứng lại, liền muốn về phòng thay quần áo.

Thật là xui xẻo, Mạnh Huyên vừa chạy ra khỏi nhà vệ sinh, Hứa Lân cũng vừa mở cửa phòng khách, hai người lặng lẽ nhìn nhau, điểm khác biệt là trong mắt Mạnh Huyên đầy sự xấu hổ và ngượng ngùng, còn trong mắt Hứa Lân lại tràn đầy dục vọng đang cháy bỏng.

“Cô giáo, chấm bài đi.” Hứa Lân nhếch khóe miệng nở một nụ cười tinh quái.

“Khoan đã, tôi về, à,” Mạnh Huyên vừa định nói về phòng thay một bộ quần áo, đã bị Hứa Lân kéo lại một cái.

Mạnh Huyên cúi đầu như một cô bé, còn Hứa Lân thì nhìn chằm chằm cô, không khí dường như cũng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thở dốc ngày càng nặng nề và hỗn loạn của hai người.

“Chấm bài đi, cô giáo.” Hứa Lân tựa vào cửa kéo Mạnh Huyên qua.

Khung cửa rộng chưa đầy một mét, không thể cho hai người trưởng thành đi qua cùng lúc, huống hồ Hứa Lân còn ưỡn chiếc quần của mình để lộ ra một cây dương vật to lớn.

“Xì—”

“Hừm ừm—”

Cây dương vật cứng rắn cọ mạnh qua cặp mông đầy đặn của Mạnh Huyên, cả hai đều run lên một cái, mỗi người lại phát ra một tiếng động quyến rũ.

Mạnh Huyên vội vàng chạy hai bước ngồi xuống trước bàn học, Hứa Lân cũng bước theo sát đến phía sau cô.

“Chấm bài đi, cô giáo.” Giọng Hứa Lân dường như đã khàn đi một chút, trong đáy mắt lóe lên những đốm đỏ thẫm.

Mạnh Huyên nghe thấy tiếng thúc giục của anh, cơ thể khẽ run lên, chậm rãi cầm bút lên.

Đánh dấu tích, đánh dấu tích, đánh dấu tích, ngay cả đối với các câu trắc nghiệm số bảy và số tám, trong lòng Mạnh Huyên cũng bắt đầu hoảng loạn.

Đánh dấu nhân, cuối cùng, cũng gặp đến một câu sai, Mạnh Huyên khẽ thở phào một hơi.

“Cô giáo, cô xem kỹ đi, câu này cô vừa dạy em hôm qua mà, nếu sai thì cũng là lỗi của cô đó.” Hứa Lân cúi người áp sát vào bên má cô giáo nói.

Mạnh Huyên nghe tiếng liền nhìn kỹ, mới phát hiện quả thật là câu hỏi cô vừa giảng hôm qua, lập tức xấu hổ đến mức không biết phải làm sao, khuôn mặt vốn đã ửng hồng dường như được nhuộm thêm một lớp màu, vội vàng đổi dấu nhân thành dấu tích.

Chỉ trong 5 phút, bài thi đã được chấm xong, Mạnh Huyên run rẩy viết điểm của Hứa Lân, 115 điểm, Hứa Lân đã tăng khoảng 25 điểm.

Nói cách khác là lần cá cược này, mình thua rồi sao?

“Hô—” Hứa Lân thổi nhẹ một hơi vào vành tai cô giáo, cười nói: “Cô giáo, tăng 25 điểm đó nha, hehe.”

Một câu nói bình thường vào lúc này lại nghe có vẻ đặc biệt mờ ám, Mạnh Huyên ngồi trên ghế dường như không nghe thấy lời anh nói, trong tay siết chặt cây bút.

“Cô giáo không phải muốn lươn lẹo đúng không ạ?”

Mạnh Huyên mặt đỏ bừng cúi đầu, thật sự đã đến thời khắc phải hôn học sinh, trong lòng cô xấu hổ không sao tả xiết, có ý muốn chối bỏ, nhưng lại không nói ra được, đành phải cúi đầu giả vờ như đà điểu.

Hứa Lân thấy vậy liền dùng sức ôm lấy vòng eo mảnh mai của cô đứng dậy, khẽ giọng nói: “Nào cô giáo, đặt hai tay lên vai em đi.”

“Không được.” Mạnh Huyên ngẩng đầu nhìn Hứa Lân một cái rồi khẽ lắc đầu.

“Vậy cô muốn lươn lẹo sao?”

“Không có, cô chỉ là đồng ý… chứ không có đồng ý yêu cầu nào khác.”

“Nhưng mà hôn trên TV chẳng phải nên là như thế sao?” Hứa Lân giả vờ ngây thơ.

“Phụt—” Mạnh Huyên biết rõ không phải lúc, nhưng vẫn suýt nữa bật cười thành tiếng, vội vàng cắn môi dưới, cố nhịn cười, khuôn mặt xinh đẹp càng thêm đỏ bừng.

Hứa Lân nhân lúc cô chế giễu mình, nhanh chóng kéo cánh tay cô đặt ra sau gáy mình, sau đó dùng hai tay ôm lấy vòng eo liễu yếu của cô, dùng sức kéo.

Bộ ngực khổng lồ, căng tròn và đầy đặn đập mạnh vào ngực, độ đàn hồi tuyệt vời khiến Hứa Lân không nhịn được mà nheo mắt lại.

“Ưm—, cậu, cậu quá táo bạo, mau buông ra.” Mạnh Huyên muốn đặt tay xuống cũng không được, cô hận hận đấm vài cái vào vai Hứa Lân, trách móc.

“Giáo viên, đến đây nào.” Hứa Lân làm như không nghe thấy, nhìn chằm chằm vào đôi môi son hồng nhuận của giáo viên và nuốt một ngụm nước bọt.

“Phụt—” Mạnh Huyên khẽ nhổ một tiếng, giãy giụa vài cái, thấy không thoát ra được, nhìn cái miệng to của Hứa Lân ngày càng gần mình, cô dứt khoát vùi đầu vào lồng ngực Hứa Lân.

Hứa Lân cúi đầu từ từ lại gần giáo viên, đôi môi áp sát bên tai cô, giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Giáo viên, cô không chạy thoát được đâu, không thể nói không giữ lời đâu—” Cuối cùng, giọng nói cố ý kéo dài ra nghe càng thêm mờ ám.

Mạnh Huyên không nói gì, chỉ cúi đầu tránh né đôi môi của Hứa Lân.

“Được, là cô không giữ lời trước đó nha.” Hứa Lân nói rồi hai tay nhanh chóng di chuyển xuống, nắm lấy hai bên mông thịt mỹ miều mà cậu đã thèm muốn từ lâu.

“Á, đừng, no, no—, ưm, ưm—” Hứa Lân nắm lấy cơ hội, tay trái nhanh như chớp ấn xuống gáy cô, phong kín đôi môi đỏ mềm mại mà cậu đã thèm thuồng bấy lâu.

Hứa Lân ngậm lấy môi dưới của cô, nhẹ nhàng mút lên, chỉ cảm thấy đôi môi của cô vô cùng ẩm ướt và ngọt ngào, giống như một tay lão luyện trong chuyện tình, cậu khẽ giọng trêu đùa: “Giáo viên, hôn bằng lưỡi mới tính đúng chứ?”

“Ưm, ưm—” Mạnh Huyên vừa không tránh được, vừa không dám mở miệng nói, chỉ có thể khẽ lắc đầu để phản đối.

Thấy vậy, Hứa Lân không nói hai lời mà bắt đầu nhào nặn đôi mông mỹ miều.

“Ưm— ưm” Mạnh Huyên dùng mắt trừng mạnh vào Hứa Lân.

Hứa Lân dứt khoát nhắm mắt lại, vừa cọ xát lên hàm răng ngọc của cô, vừa tận hưởng cảm giác tuyệt vời từ đôi mông thịt đầy đặn.

Bàn tay nóng bỏng của thiếu niên khiến chiếc quần yoga mỏng manh trở nên vô dụng, Mạnh Huyên chỉ cảm thấy mình như đang bị cậu đùa giỡn khi trần truồng, thân thể cô mềm nhũn từng đợt.

“A ừm—” Cuối cùng, đôi môi son hồng nhuận của Mạnh Huyên khẽ hé mở, phát ra một tiếng rên khe khẽ kéo dài.

Chiếc lưỡi to đã sẵn sàng của Hứa Lân thừa cơ tiến vào bên trong miệng giáo viên.

“Hừm ừm—” “Xì xì— xì—”

Hứa Lân móc lấy chiếc lưỡi thơm của giáo viên, mạnh mẽ mút lấy, tham lam nuốt trọn thứ nước bọt thơm ngon trong miệng cô, cứ như thể đó là thứ tiên dịch ngọc lộ vậy. Tay trái từ từ buông gáy cô ra, chậm rãi di chuyển đến đôi mông thịt, dùng cả hai tay nhào nặn tùy ý thành đủ loại hình dạng.

Mạnh Huyên chưa từng trải qua một nụ hôn hoang dã và bá đạo như vậy. Chầm chậm, Mạnh Huyên từ bỏ sự kháng cự, mặc cho Hứa Lân tùy ý chiếm đoạt thứ dịch thể trong miệng mình.

Năm phút sau.

“Ưm ưm ưm,,” Mạnh Huyên cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa, cô cố gắng giãy giụa mạnh mẽ.

Hứa Lân khẽ mở mắt, thoáng qua một tia không nỡ, nhẹ nhàng mở đôi môi nhỏ của cô ra.

“Hô— hô—” Mạnh Huyên hít một hơi thật sâu không khí trong lành.

“Hô—, mau buông tay đi.” Mười mấy giây sau, Mạnh Huyên lấy lại hơi, trách yêu.

“Vẫn chưa đủ đâu.” Hứa Lân nào nỡ buông đôi thịt ngon trong miệng.

“Cậu, cậu đừng quá đáng, chỉ một lần thôi.”

“Đúng vậy, chỉ một lần thôi, nhưng ‘một lần’ đâu phải là không lâu. Là cô không chịu nổi trước, nên tôi mới buông ra.”

“Cậu, ưm—”

“Xì xì xì—” Hứa Lân lại một lần nữa nắm lấy đôi môi son của giáo viên, lần này chiếc lưỡi chỉ gặp phải sự kháng cự nhẹ, đã dễ dàng tiến vào địa bàn của đối phương.

Dùng hai tay yêu chiều nhào nặn đôi mông thịt, Hứa Lân cảm thấy nơi quyến rũ nhất trên người giáo viên, ngoài bộ ngực hào mãn trước ngực, còn có đôi mông thịt mỹ miều này.

“Chát—” Hứa Lân chợt hứng chí, nhẹ nhàng vỗ một cái vào cặp mông thịt mập mạp, âm thanh giòn tan cùng cảm giác chạm tuyệt vời truyền qua lòng bàn tay khiến anh cảm thấy mãn nguyện, cảm giác khoái cảm biến thái trào dâng trong lòng càng khiến anh chìm vào cơn điên cuồng.

“Chát chát—” Hứa Lân không kìm được lại vỗ thêm hai cái nữa, cảm giác cực tốt, tiếng “chát chát” dâm đãng, khiến anh phấn khích đến mức hai mắt gần như bị màu đỏ thẫm kỳ dị bao phủ hoàn toàn.

Đột nhiên, Hứa Lân cảm thấy chiếc lưỡi đang bị anh tùy ý cướp đoạt trong miệng cô giáo bị cô cắn mạnh. “Ưm, , Tường Tường, , Tường.”

Mạnh Huyên thật sự xấu hổ đến mức hận không thể đào một cái lỗ chui xuống, bị học sinh ôm trong lòng và hôn ẩm đã đành, vậy mà còn bị cậu đánh mông, hơn nữa cặp mông thịt non mềm của cô dưới những cái vỗ của cậu lại vừa tê vừa ngứa, thậm chí còn có phản ứng đáng xấu hổ, độ ẩm giữa hai chân cũng ngày càng đậm, phản ứng này khiến Mạnh Huyên, người luôn tự nhận mình là người làm thầy, vừa xấu hổ vừa bực bội, trong cơn xấu hổ vội vàng cắn vào lưỡi của Hứa Lân.

Cơn đau khiến Hứa Lân lập tức tỉnh táo lại, anh buông hai tay ra, ra hiệu đầu hàng, bởi vì nếu không đầu hàng, anh cảm thấy lưỡi mình có thể thực sự bị cắn rụng.

Mạnh Huyên lúc này mới hung hăng liếc xéo anh một cái, rồi từ từ buông hàm răng.

“Sao cậu dám, , Ưm—” Mạnh Huyên vừa buông miệng định giáo huấn, trước mắt cô tối sầm lại, đôi môi son lại chìm vào vòng bao bọc của miệng Hứa Lân, chưa kịp phản ứng, chiếc lưỡi non mềm đã bị cậu móc vào miệng và mút chặt.

“Chát chát—, ,” Cơn đau trên lưỡi khơi dậy cơn giận của Hứa Lân, lòng bàn tay rộng lớn như cơn gió bão, nhanh, nặng, và gấp gáp, giáng xuống cặp mông thịt mập mạp của Mạnh Huyên.

“Chát—” “Ư—”

“Chát—” “Ưm—”

“Chát—” “Hừm ừm—”

Chẳng mấy chốc, đột nhiên, Hứa Lân cảm thấy thân thể mềm mại trong lòng run lên kịch liệt, hai mắt bắt đầu trợn trắng. “Hừm ừm— Ưm a—” Dường như đã dùng hết toàn bộ sức lực, cô phát ra một tiếng rên rỉ ngọt ngào từ cổ họng, anh sợ hãi vội vàng buông miệng, còn chưa kịp nói gì, đã thấy cô giáo cắn một cái vào vai mình.

“Ưm—” Vai bị cắn, Hứa Lân khẽ rên lên một tiếng, vừa định giãy giụa, lại sợ làm cô bị thương, đành phải cắn chặt răng.

“Hừm ừm, a, , ” Khóe môi Mạnh Huyên khi cắn vào vai Hứa Lân rỉ ra một tiếng rên rỉ dài rồi chuyển thành tiếng hét chói tai, mười ngón tay bừa bãi bám chặt vào lưng Hứa Lân, hai chân dốc hết sức lực ma sát lại với nhau, cặp mông thịt mập mạp run lên từng cơn, xuyên qua lớp quần yoga mỏng manh vẽ ra những đường cong dâm đãng.

Mặc dù Hứa Lân là anh cả, nhưng phản ứng mạnh mẽ này của cô giáo vẫn khiến anh lập tức nghĩ đến hai chữ: Cao trào! Cô giáo bị mình đánh mông đến cao trào ư? Hứa Lân ngẩn người ra, ngay cả cảm giác đau ở vai dường như cũng không còn cảm nhận được nữa.

Sau khi đạt cao trào, Mạnh Huyên hoàn toàn mất sức ngã vào lòng Hứa Lân, thở hổn hển. Trong lòng Hứa Lân thì dâng lên một cảm giác chinh phục.

“Oa oa oa—”

Đột nhiên, trong lòng truyền đến một tràng tiếng nức nở bị kìm nén, theo thời gian trôi qua, tiếng khóc dần dần trở nên lớn hơn.

“Cô giáo, , ” Tiếng khóc đau khổ khiến Hứa Lân lập tức hoảng hốt, kêu lên một tiếng nhỏ đầy bối rối.

“Oa oa oa—”

Trên mặt Hứa Lân đầy vẻ đau lòng, nhưng anh hoàn toàn không biết nên an ủi cô bằng cách nào, hay nói đúng hơn là xin lỗi bằng cách nào, chỉ có thể nhẹ nhàng đỡ eo cô, ngây ngô đứng tại chỗ, không ngừng vỗ nhẹ vào lưng cô giáo, miệng mở ra mấy lần nhưng vẫn không phát ra được âm thanh nào.

Một lúc lâu sau, tiếng khóc dần dần nhỏ lại, cho đến khi biến mất. Mạnh Huyên nhẹ nhàng đẩy Hứa Lân ra, dùng bàn tay trắng khẽ nâng lên chỉnh lại những sợi tóc rối bời, khuôn mặt không biểu cảm, trong đôi mắt mang theo một ý vị khó nói, nhìn Hứa Lân và hỏi bằng giọng hận: “Đủ không?”

“Cô giáo…” Trong lòng Hứa Lân rối như tơ vò.

“Tôi hỏi cậu đủ không?” Khuôn mặt không biểu cảm của cô giáo, giọng điệu lạnh lùng khiến Hứa Lân càng thêm hoảng loạn.

Cuối cùng, Hứa Lân bị nhìn chằm chằm nên đã quay đầu đi.

Mạnh Huyên đưa tay xoay mặt Hứa Lân lại đối diện với mình, rồi tiến lên một bước, nhón chân gần như áp sát vào mũi cậu, hỏi: “Nhìn tôi, tôi hỏi cậu có hài lòng không?”

Khóe môi Hứa Lân kéo ra một nụ cười khổ, miệng hé mở, không biết nên nói gì.

“Nói đi, câm rồi à?” Mạnh Huyên dồn ép từng bước.

Hương thơm của hoa lan gần kề xộc vào khoang mũi, khiến nội tâm Hứa Lân không thể tự chủ mà trở nên nóng bỏng, cậu liều mình nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của cô giáo, hít một hơi thật sâu rồi lớn tiếng nói: “Không đủ!”

Mạnh Huyên sững sờ, gần như không dám tin vào tai mình. Sau một lúc, Mạnh Huyên lấy lại bình tĩnh, tức đến run rẩy, bàn tay mảnh khảnh vung lên đánh thẳng vào Hứa Lân, miệng oán giận: “Tôi đánh chết cậu, cái tên tiểu hỗn đản này,”

Hứa Lân đứng tại chỗ, cũng không cản, mặc cho cô tung ra những cú đấm và đá.

Một lúc sau, Mạnh Huyên thở dốc dừng lại động tác, hận hận trừng mắt nhìn Hứa Lân.

Hai người nhìn nhau trong sự câm lặng.

“Mau đi đi!” Cuối cùng, Mạnh Huyên là người đầu tiên né tránh ánh mắt của cậu, lạnh lùng nói.

“Không đi!” Giọng điệu lạnh băng khiến Hứa Lân cảm thấy khó chịu, bắt đầu bướng bỉnh.

“Cái gì?” Mạnh Huyên lại một trận tức giận: “Đây là nhà tôi, cậu dựa vào cái gì mà không đi?”

Hứa Lân quay đầu lại, không nói gì.

“Hô—hô—” Mạnh Huyên đưa tay ôm trán, tức đến mức đầu đau nhức.

“Rốt cuộc cậu có đi không?”

Hứa Lân ngậm chặt miệng, làm sự kháng cự trong im lặng.

“Cậu, cậu, nếu cậu còn không đi, tôi sẽ gọi điện báo cảnh sát.” Mạnh Huyên bất lực, mở lời đe dọa.

“Hừ—” Lời dọa dẫm trẻ con, cũng dùng để dọa tôi sao? Hứa Lân khinh thường cười lạnh một tiếng.

“Tôi, tôi, tôi gọi điện.” Mạnh Huyên một trận tức giận, quay người lấy điện thoại di động, mở khóa màn hình, nhấn 110, ngón tay đặt trên nút quay số, trưng ra cho Hứa Lân xem.

“Chậc—” Hứa Lân dùng hai mắt đầy khiêu khích nhìn cô, lại một tiếng chế giễu khinh thường.

“Cậu—” Ngón tay Mạnh Huyên lơ lửng trên nút quay số, mãi không nhấn xuống, cuối cùng hận hận ấn mạnh nút khóa màn hình, bất lực nói: “Sao cậu mới chịu đi?”

Hứa Lân chuyển sang cúi đầu không nói gì.

“Hô—hô—” Mạnh Huyên lại hai lần hít sâu, suy nghĩ một chút rồi nói: “Chồng tôi lát nữa sẽ về, cậu mà còn không đi, cẩn thận…”

Mạnh Huyên còn chưa nói xong, đã thấy Hứa Lân đột ngột ngẩng đầu lên, khóe môi cong lên một nụ cười tự tin: “Chồng cô chắc chắn đánh không lại tôi.”

Mạnh Huyên cảm thấy nếu cứ nói tiếp, huyết áp cao của mình sẽ tăng lên, cô bất chấp lao tới, định ra tay đuổi người.

“A, cậu buông tay—” Mạnh Huyên vừa giơ tay lên đã bị bàn tay to lớn của Hứa Lân nắm lấy, không thể cử động.

Hứa Lân cười tủm tỉm không nói gì.

“Cậu buông tay đi, cậu nắm đau tôi rồi!” Trong mắt Mạnh Huyên ánh lên những giọt nước.

Hứa Lân lúc này mới phản ứng lại, lực tay của mình dùng quá mạnh, vội vàng buông tay, nhìn thấy vết hằn ngón tay trên cổ tay mảnh khảnh của cô giáo, Hứa Lân lúng túng vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi.”

“Cậu—” Mạnh Huyên đột ngột giơ tay lên, chuẩn bị tát về phía mặt Hứa Lân.

Hứa Lân mở to mắt, không né tránh, nhìn thẳng vào giáo viên.

Bàn tay dừng lại ở khoảng cách chỉ năm centimet so với khuôn mặt Hứa Lân.

Hứa Lân nhìn bàn tay ngọc ngà lơ lửng giữa không trung, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý, đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang áp trên mặt mình, dịu dàng nói: “Đánh đi, sao lại không đánh?”

Mạnh Huyên bị giọng điệu dịu dàng của cậu làm cho nhịp tim chậm lại nửa nhịp, né tránh ánh mắt của cậu, khẽ giọng xấu hổ nói: “Cậu, cậu bị bệnh à!”

“Tôi không bệnh, nếu để cậu đánh một cái tát mà có thể nguôi giận thì quá hời rồi.” Hứa Lân đuổi theo ánh mắt của cô.

“Tôi hận không thể đánh chết cậu.” Giọng điệu của Mạnh Huyên có chút hoảng loạn.

“Cậu nỡ, thì cứ đến.” Hứa Lân bước gần hơn một bước.

“Cậu—, không được lại gần.” Mạnh Huyên giật mình kinh hãi, đột ngột thoát khỏi tay Hứa Lân, lùi lại hai bước, ánh mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn.

“Chậc—” Hứa Lân cười khẩy một tiếng, không những không lùi lại, mà còn từng bước siết chặt.

“Cậu cậu cậu đừng lại gần.” Mạnh Huyên mặt đầy căng thẳng, lời nói còn chưa nói hết, từng bước một lùi về phía sau.

Hứa Lân không nói gì, hai mắt rực cháy nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp của cô, từng bước một tiến lại gần.

“A—” Mạnh Huyên không biết từ lúc nào đã lùi đến mép giường, va vào khuỷu chân, kêu lên một tiếng, cả người ngã về phía sau.

“Ya—” Mạnh Huyên còn chưa kịp phản ứng, Hứa Lân đã hoàn toàn lao lên, hai tay chống hai bên đầu cô, gần như toàn thân đè lên người cô, chóp mũi chạm vào chóp mũi cô.

“Hô ừm— Hừm ừm—” Căn phòng lập tức trở nên tĩnh lặng, hai người dính chặt vào nhau, hơi thở gấp gáp và hỗn loạn.

“Hô ừm, cậu, cậu, xuống được không?” Giọng điệu của Mạnh Huyên không biết từ lúc nào đã mềm nhũn, đầu bị cậu giữ cố định, mắt thì không phải nhắm lại hoàn toàn, cũng không phải mở ra hoàn toàn, ánh mắt né tránh khắp nơi trước ánh nhìn nóng bỏng của Hứa Lân đến mức có thể làm cô tan chảy.

“Khà khà, cô nói xem?” Vẻ ngoài e thẹn vô hạn của cô giáo mỹ nhân khiến Hứa Lân bật cười khẽ một tiếng, ánh mắt mang ý cười, vừa như trả lời vừa như trêu chọc.

Mạnh Huyên thở hổn hển, biết rằng mặt mình chắc chắn đã đỏ đến mức không thể tả, một trận một cơn nóng bừng lên.

“Khà—” Lúc này Hứa Lân dường như đã trở thành một người thợ săn lão luyện, trêu đùa con mồi không thoát khỏi lòng bàn tay mình, thong thả khẽ ngẩng đầu lên, chiêm ngưỡng khuôn mặt đỏ bừng, biểu cảm e thẹn của cô giáo, miệng không ngừng phát ra hai tiếng “chậc chậc” tán thán.

“Dậy, dậy đi, được không, giáo viên, không giận cậu nữa.” Mạnh Huyên cảm thấy mình lúc này giống như một cô vợ nhỏ, đang bị tên côn đồ bá đạo trêu ghẹo, nhưng lại hoàn toàn không có cách nào, đành bất lực tự an ủi trong lòng: “Mình muốn vùng vẫy, nhưng căn bản không thể dấy lên dù chỉ một chút sức lực.”

“Khà—” Hứa Lân cười như không cười khẽ một tiếng, hơi nghiêng đầu, áp tai gần đôi môi đỏ mọng của cô giáo, nhẹ giọng nói: “Cô nói gì cơ? Tôi không nghe thấy.”

“Hô, hô, Hứa Lân, cậu đừng, quá đáng rồi.” Mạnh Huyên trong lòng xấu hổ hơn cả tức giận, bởi vì tư thế mạnh mẽ của Hứa Lân lúc này khiến cô cảm thấy một cơn rung động khó hiểu trong lòng.

4 21 đánh giá
Đánh giá bài viết
14 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Kafu

Có ai biết tên truyen tiếng trung ko cho xin vs

Mr Codex

Xin lỗi các bác đã nhắn tele, nay e mới xem lại hóa ra tin nhắn người lạ bị nó cho vào lưu trữ hết nên không thấy, các bác vui lòng nhắn lại e với nhé

Qqdian

Truyện đã full chưa, và có bán không. Có phương thức liên lạc nào khác ngoài tele không?

Abc

Lên web trung quốc bật gg dịch mà đọc

xinchao06

tên trung của truyện là gì vậy

Mr Codex

Truyện đã full 271 chương bác ơi, e chỉ ol tele thôi @xmrquangx avatar hình con ma màu trắng bác nhé

xinchao06

Giá bao nhiêu vậy

Chú béo

Chưa có fulll à tác giả

Ring

Ra lâu quá v ad ơi