Đánh cược

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Đánh cược

Ngày Cập Nhật : 06/07/2026

 

Truyện này mình viết tiếp dựa trên bộ có sẵn cùng tên đã bị drop

Vương Tuyết nằm đó, toàn thân run rẩy dữ dội, miệng há ra thở hổn hển như cá mắc cạn. Âm đạo cô vẫn đang co thắt từng đợt mạnh mẽ, nước dâm phun ra thành dòng nhỏ theo từng nhịp co giật, thấm ướt cả ga giường. Vương Bột rút ngón tay ra chậm rãi, cố tình để lại một vệt nước kéo dài lấp lánh dưới ánh đèn.

Hắn không vội nằm xuống bên cạnh như với Triệu Nhã. Thay vào đó, hắn ngồi dậy, lấy khăn sạch lau nhẹ cho cô, động tác dịu dàng nhưng mang tính chiếm hữu rõ rệt. Vương Tuyết mở mắt, ánh nhìn còn đờ đẫn vì khoái cảm quá mạnh. Cô đưa tay yếu ớt đẩy ngực hắn một cái, giọng khàn khàn:

“Anh… thật sự là đồ lưu manh…”

Vương Bột cười khẽ, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, rồi thì thầm bên tai:

“Em vừa mới chủ động cởi quần lót ra bắt anh liếm, giờ lại gọi anh lưu manh? Đừng tự lừa mình nữa, Vương Tuyết.”

Cô cắn môi, không cãi lại. Khoái cảm vừa rồi quá mãnh liệt, vượt xa những lần làm tình với Trần Vinh. Cơ thể cô vẫn đang nóng ran, đặc biệt là sâu bên trong tử cung – nơi chưa từng bị chạm đến. Vương Bột nhận ra điều đó, hắn khẽ vuốt ve đùi trong cô, giọng trầm thấp:

“Lần đầu tiên em bị đụng đến tử cung đúng không? Cảm giác thế nào?”

Vương Tuyết đỏ mặt, quay đầu đi không trả lời. Nhưng cơ thể cô lại thành thật – âm đạo khẽ co lại một cái như đang nhớ nhung.

Vương Bột không ép cô nói. Hắn biết rõ, với phụ nữ kiêu ngạo như Vương Tuyết, sau lần đầu tiên “phá giới”, quan trọng nhất là để cô tự thuyết phục bản thân.

Sáng hôm sau, Vương Bột xuống tiệm như bình thường. Hắn đối xử với Vương Tuyết vẫn y chang trước kia: lịch sự, nhạt nhẽo, không nóng không lạnh. Khi cô cố tình đi ngang qua, hắn chỉ gật đầu chào rồi tiếp tục làm việc. Không một ánh mắt ám muội, không một nụ cười riêng tư.

Vương Tuyết trong lòng khó chịu vô cùng. Cơ thể cô vẫn còn đau nhức và thèm khát dư âm của hắn, nhưng Vương Bột lại hoàn toàn thờ ơ. Cô muốn chủ động hỏi, nhưng kiêu ngạo không cho phép. Ba ngày tiếp theo trôi qua trong im lặng như vậy. Mỗi ngày Vương Tuyết đều thấp thỏm, vừa hy vọng vừa tức giận, nhưng vẫn không dám mở miệng trước.

Đến ngày thứ tư.

Khi Vương Tuyết đang ngồi ở quầy lễ tân, Triệu Nhã đi ngang qua. Chiếc vòng tay kim cương lấp lánh trên cổ tay Triệu Nhã khiến Vương Tuyết khựng lại. Cô nhận ra ngay đó là món đồ đắt tiền, kiểu dáng tinh xảo. Hơn nữa, cách Triệu Nhã vô tình vuốt ve chiếc vòng khi nói chuyện càng khiến cô chắc chắn.

Hóa ra… Triệu Nhã và Vương Bột đã có quan hệ.

Lòng kiêu ngạo và ghen tị bùng lên dữ dội. Vương Tuyết không nhịn nổi, lập tức lên lầu qua mật đạo tìm Vương Bột.

Vừa vào phòng, cô đóng cửa lại, giọng run run vì tức giận:

“Vương Bột, anh giải thích cho tôi chuyện gì đang xảy ra?”

Vương Bột ngồi sau bàn làm việc, ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngạc nhiên:

“Chúng ta có xảy ra chuyện gì sao?”

Câu hỏi ngược lại khiến Vương Tuyết lắp bắp, mặt đỏ bừng:

“Anh… anh…!”

Cô tức giận đến mức không nói nên lời. Một lúc sau, cô cắn môi, bắt đầu chậm rãi cởi từng món đồ trên người. Áo sơ mi, váy công sở, rồi đến quần lót. Động tác của cô đầy quyến rũ và khiêu khích, cố tình uốn éo thân thể để lộ đường cong hoàn hảo.

Nhưng Vương Bột vẫn ngồi yên, vẻ mặt ung dung, không hề có dấu hiệu kích động. Ánh mắt hắn bình thản như đang xem một bộ phim.
Truyện đã full ib tlegram ngocviettruyen bấm vào phần tác giả để xem thêm khác truyện khác

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất