Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 177

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 177

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 22: Cơn bệnh tái phát
“Ông xã, ba sao rồi?”

Khi Thành bước vào phòng, Ngọc Anh liền vội vàng hỏi, bởi vì cô còn lo lắng hơn anh, nếu bệnh tình của ông Lương tái phát, anh không giúp được gì, người có thể cứu ông Lương chỉ có Ngọc Anh mà thôi, cho nên lúc này khuôn mặt thanh tú của cô vô cùng căng thẳng, đôi mắt to tròn long lanh ngấn nước nhìn anh chăm chú, trong đó ẩn chứa sự hoảng sợ và bất an.

“Phòng khách, phòng ăn và nhà bếp bên ngoài anh đều tìm khắp rồi, cửa phòng ba đóng kín, anh nghĩ ba chắc chắn đang ở trong phòng ông ấy.”

Thành nói với Ngọc Anh với vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Ngọc Anh nghe xong lập tức có cảm giác chẳng lành: “Ba liệu có tái phát bệnh không?”

“Hiện tại còn khó nói, đúng rồi, bà xã, bé Bông dậy rồi, em đi giúp bé Bông mặc quần áo trước đi, anh qua phòng ba xem sao đã.”

Thành đột nhiên nhớ ra nói với Ngọc Anh.

“Vậy được rồi, em đi mặc quần áo cho bé Bông trước, anh qua phòng ba xem sao, hy vọng ba không sao.”

Ngọc Anh nói xong liền quay người rời khỏi phòng.

Thành tuy trong lòng có máu “thích bị cắm sừng”, nhưng đến lúc gay cấn này, trong lòng vẫn vô cùng căng thẳng, thật sự rất sợ bệnh tình của ông Lương sẽ tái phát, anh không muốn nhìn thấy dáng vẻ đau đớn khi tái phát bệnh của người cha đã vất vả nuôi nấng anh nên người, cũng không muốn người vợ yêu dấu Ngọc Anh phải vất vả giúp ông Lương “ấy ấy”, cho nên lúc này trong lòng anh cũng rất sợ hãi, thật sự sợ ông Lương sẽ tái phát bệnh, cũng hận sự bốc đồng nhất thời vừa rồi của mình.

Khi anh mặc quần áo xong bước ra khỏi phòng, Ngọc Anh đã vào phòng bé Bông rồi, anh đứng ngoài cửa phòng ông Lương, do dự một lúc lâu, mới mang theo tâm trạng căng thẳng và sợ hãi đưa tay nhẹ nhàng gõ cửa phòng ông Lương: “Ba, ba có trong đó không ạ?”

Trong phòng nửa ngày không có động tĩnh gì, anh lại gõ cửa, tiếng gõ lớn hơn trước một chút: “Ba, ba có trong đó không ạ? Nói một tiếng đi ba?”

“Thành… con cứ để ba về quê đi…”

Trong phòng đột nhiên vang lên giọng nói có phần đau đớn của ông Lương.

Anh nghe xong cả người đều căng thẳng lên, tim cũng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đã chắc chắn bệnh tình của ông Lương đã tái phát rồi, hít một hơi lạnh xong, cố gắng bình tĩnh lại tâm trạng căng thẳng, liền nói với ông Lương trong phòng: “Ba, sao ba lại nói vậy nữa rồi? Chúng ta không phải đã nói rồi sao? Sau này không cho phép ba nhắc đến chuyện về quê nữa mà.”

“Thành… ở đây thật sự không thích hợp… Ba thật sự muốn về quê rồi… con đừng cố giữ ba lại nữa… Con đi mua vé cho ba đi… Ba muốn chiều nay đi xe về quê luôn…”

Giọng nói đau đớn của ông Lương lại vọng ra từ trong phòng.

Anh đứng ngoài cửa nghe xong mồ hôi lạnh trên trán cũng túa ra, lại hít một hơi lạnh nữa rồi nói với ông Lương trong phòng: “Ba, con vào nói chuyện với ba được không ạ?”

“Thành… con khỏi vào đi… chúng ta cũng không cần nói chuyện nữa… Ba cũng không muốn con nhìn thấy bộ dạng xấu xí lúc ba phát bệnh… Ba đã quyết rồi… chiều nay về quê… À đúng rồi… Thành, ba đã làm bữa sáng cho hai đứa rồi… đều để trên bàn ăn rồi đó… Con và Ngọc Anh ăn xong thì đi làm… không cần lo cho ba đâu… Còn nữa… ba cũng làm một phần bữa sáng cho ba vợ con… con nếu có thời gian thì giúp ba mang đến bệnh viện… Rồi nhắn lại với ông thông gia… nói ba không thể tự mình mang bữa sáng đến cho ông ấy… không thể cùng ông ấy trò chuyện được nữa… Nhắn lại với ông ấy… nói ba chiều nay về quê rồi… xin ông ấy tha lỗi cho ba vì không từ mà biệt…”

Giọng nói đau đớn của ông Lương lần lượt vọng ra từ trong phòng.

Anh đứng ngoài cửa lặng lẽ nghe những lời ông Lương cố nén đau đớn nói ra, lòng càng lúc càng tan nát, nước mắt cũng không kìm được chảy xuống, bây giờ anh cũng như mất hết hồn vía rồi, cũng không biết phải làm sao, cũng không biết nên nói gì với ông Lương, lúc này anh lặng lẽ không nói gì, nước mắt lưng tròng, ông Lương là một người thành thật và lương thiện biết bao, mỗi lần ông tái phát bệnh, đều vẫn không quên đối tốt với anh, sợ anh đói bụng, ngay cả ông Hùng đang nằm trong bệnh viện ông cũng đều nhớ đến, một người tốt như vậy sao ông trời lại để ông ăn nhầm phải dâm dương hoắc chứ! Ông trời đối với ông Lương cũng quá bất công rồi!

Lúc này anh cảm thấy rất bất lực, cũng rất yếu đuối, hai chân cũng hơi mềm nhũn, ngay cả cái tâm lý “thích bị cắm sừng” vốn có cũng biến mất không còn tăm hơi, bây giờ anh chỉ muốn giảm bớt đau đớn cho ông Lương, muốn ông Lương có thể ở lại, đừng về quê nữa, những suy nghĩ khác thật sự không còn một chút nào.

Anh đứng ngoài cửa không nói gì, nước mắt vẫn không ngừng chảy xuống, vịn tay vào bức tường bên cạnh cửa, không kìm được nấc lên khe khẽ.

“Ông xã, anh sao vậy?”

Ngọc Anh dẫn bé Bông từ phòng đối diện ra, thấy anh hai tay vịn vào tường đau lòng nấc lên, liền ngạc nhiên hỏi anh.

Anh không quay người lại, không muốn để người vợ yêu dấu nhìn thấy bộ dạng khóc lóc thảm hại của mình, cố nén tiếng nấc nói với cô: “Ngọc Anh, em đưa bé Bông đi nhà trẻ trước đi, anh ở lại đây trông ba đã.”

Nữ tiến sĩ thông minh Ngọc Anh làm sao có thể không nhìn ra chứ? Cô biết chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi, nếu không chồng mình sao lại đau lòng nấc lên như vậy chứ? Vội vàng cúi người xuống nói với bé Bông: “Bông ơi, con ra phòng khách chơi một lát đi, ngoan nha.”

Bé Bông rất nghe lời, nghe mẹ nói vậy liền chạy lon ton ra phòng khách chơi.

Ngọc Anh đứng thẳng người dậy, đến sau lưng anh, muốn xoay người anh lại.

Nhưng anh không muốn để cô nhìn thấy bộ dạng khóc lóc thảm hại của mình, cố gắng giãy giụa mấy cái, có lẽ do toàn thân vô lực, cuối cùng vẫn bị cô xoay người lại, rồi liền nước mắt lưng tròng nhìn Ngọc Anh.

Lúc này Ngọc Anh rất bình tĩnh, bởi vì cô là nữ tiến sĩ, khả năng xử lý tình huống cũng không thể so sánh với người thường, cô biết lúc này anh đã hoàn toàn mất hết lý trí rồi, cô càng phải bình tĩnh hơn, nếu ngay cả bản thân cô cũng mất hết hồn vía, thì chuyện tiếp theo giải quyết thế nào đây? Nhìn bộ dạng khóc lóc của anh, Ngọc Anh đau lòng lắm, nhưng cô cũng đã biết đại khái xảy ra chuyện gì rồi, liền dịu dàng hỏi anh: “Ông xã, ba không mở cửa hả?”

“Ừ, một mình khóa cửa trong phòng cứ đòi về quê… Ba còn dặn anh, nói bữa sáng ông ấy đã làm sẵn cho chúng ta rồi, bảo chúng ta ăn sáng xong cứ đi làm, không cần lo cho ông ấy nữa, còn nói ông ấy cũng làm một phần bữa sáng cho ba vợ, bảo anh nếu có thời gian thì giúp ông ấy mang qua, còn bảo anh nhắn lại với ba vợ, nói ông ấy chiều nay về quê rồi, không từ mà biệt với ba vợ, xin ba vợ tha lỗi cho ông ấy…”

Anh vừa nói nước mắt vừa không kìm được chảy xuống.

Ngọc Anh lặng lẽ lắng nghe, khuôn mặt thanh tú trắng nõn cũng thoáng ửng hồng, nghe đến cuối, cô gần như cắn môi lắng nghe, đợi anh nói xong, cô lại cắn môi rồi nói với anh: “Ông xã, anh đưa bé Bông đi nhà trẻ trước đi, rồi qua bệnh viện một chuyến, mang cả phần bữa sáng ba anh làm cho ba em đi nữa, ở đây cứ giao cho em.”

“Bà xã, em định…”

Anh nghe xong vô cùng ngạc nhiên nhìn Ngọc Anh, nhưng trong lòng cũng đã đoán ra được phần nào.

“Ông xã, anh không cần lo cho em, cứ đưa bé Bông đi nhà trẻ là được rồi, có thời gian thì qua bệnh viện một chuyến, nếu không có thời gian thì khỏi cần đi, cứ đến thẳng công ty làm việc, em sẽ xin phép cơ quan một lát, đến cơ quan trễ một chút không sao đâu… Ở đây cứ giao cho em, ông xã, anh yên tâm, em sẽ không để ba về quê đâu.”

Ngọc Anh lại dặn dò và an ủi anh không ngớt.

Anh nghe mà càng lúc càng cảm động, đây chính là người vợ tiến sĩ yêu kiều của anh Ngọc Anh, vừa rồi trong phòng còn trừng mắt giận dữ với anh, bây giờ đến lúc gay cấn lại xử sự bình tĩnh, bỏ gốc theo ngọn, anh cảm động đến rơi nước mắt, không kìm được ôm lấy thân hình mảnh mai cao ráo của cô vào lòng, vô cùng biết ơn nói với cô: “Bà xã, em tốt quá, anh không biết làm sao để báo đáp em nữa, anh… anh thật sự rất cảm kích em.”

“Thôi được rồi, đừng như con nít nữa, để con gái cưng của chúng ta nhìn thấy thì ra thể thống gì chứ… Đừng khóc nữa.”

Ngọc Anh vừa nói vừa dùng hai tay vỗ nhẹ lên lưng anh mấy cái để an ủi, rồi đẩy người anh ra, hai bàn tay mềm mại trắng nõn lau nước mắt trên mặt anh.

“Bà xã… anh…”

Anh cảm động không nói nên lời, cô thật sự quá tốt, anh không thể dùng lời lẽ nào để diễn tả được nữa, vì ba anh, cô thà gạt bỏ thế tục, giúp ông Lương “ấy ấy”, để ông Lương giảm bớt đau đớn, điều này không phải người phụ nữ nào cũng làm được, hơn nữa cô còn là con dâu của ông Lương, anh thật sự, thật sự rất cảm kích cô.

Lúc này trong lòng anh tuyệt đối không còn một chút suy nghĩ vẩn vơ nào nữa, ngay cả cái tâm lý “thích bị cắm sừng” vốn có cũng biến mất không còn tăm hơi, bây giờ anh chỉ muốn giảm bớt đau đớn cho ông Lương, muốn ông Lương có thể ở lại, đừng về quê nữa, những suy nghĩ khác thật sự không còn một chút nào.

“Bà xã, cảm ơn em!”

Ngàn lời vạn chữ, đều gói gọn trong câu cảm ơn này. Anh nói xong liền đi vào phòng vệ sinh trong phòng mình, vừa rồi ra ngoài chỉ mặc quần áo xong còn chưa đánh răng rửa mặt, cho nên liền vào phòng vệ sinh rửa mặt một lát rồi ra khỏi phòng, thấy ngoài cửa không còn Ngọc Anh nữa, trong lòng không khỏi chấn động, tưởng cô đã vào phòng ông Lương rồi, nhưng đến phòng khách, mới thấy Ngọc Anh đang ở phòng khách bưng một bát bữa sáng đút cho con gái cưng ăn.

“Ông xã, anh cũng ăn sáng đi.”

Ngọc Anh thấy anh đến, liền quan tâm nói với anh.

“Anh không có khẩu vị, không muốn ăn.”

Anh bị chuyện vừa rồi làm cho thật sự không còn chút khẩu vị nào nữa, cho nên liền nói với Ngọc Anh không muốn ăn.

“Ông xã, ba dậy sớm như vậy làm bữa sáng cho chúng ta, sao anh lại không ăn chứ… Mau qua phòng ăn ăn một chút đi… Nếu không đến công ty làm việc đói bụng thì làm sao?”

Ngọc Anh vẫn quan tâm anh như vậy, trong lòng anh lại một trận cảm động, tuy bị chuyện vừa rồi làm cho không còn chút khẩu vị nào, nhưng lời nói của Ngọc Anh như có sức hút khiến anh không tự chủ được đi vào phòng ăn, miễn cưỡng ăn một chút bữa sáng, như vậy có lẽ trong lòng Ngọc Anh sẽ thoải mái hơn một chút, anh thật sự không muốn để cô phải lo lắng cho anh nữa, ông Lương bây giờ đang đau đớn nằm trên giường trong phòng, đang cần Ngọc Anh giải cứu, anh nếu còn để cô lo lắng, thì anh còn được coi là người sao? Cho nên miễn cưỡng ăn nửa bát bữa sáng xong liền đến phòng khách, Ngọc Anh đã đút cho bé Bông ăn xong rồi, đang ngồi xổm trước mặt bé vừa chỉnh lại quần áo cho con gái cưng, vừa nói với bé: “Bông ơi, bây giờ ba đưa con đi nhà trẻ, con đến đó rồi ở nhà trẻ nhất định phải ngoan nha, nghe lời cô giáo, làm một đứa trẻ ngoan nhất, được không?”

“Dạ được, mẹ ơi, con sẽ làm một đứa trẻ ngoan ngoãn ạ.”

Bé Bông ngoan ngoãn nói.

Ngọc Anh đứng thẳng người dậy trước đó liền sờ sờ khuôn mặt đáng yêu của bé Bông nói: “Bông ngoan quá, bây giờ ba đưa con đi nhà trẻ nha.”

Anh cầm chiếc cặp sách nhỏ của bé Bông trên sofa, dắt bé đi ra cửa.

Khi anh sắp bước ra khỏi cửa chống trộm, liền không tự chủ được quay người nhìn Ngọc Anh, thấy cô cũng đang nhìn anh, ánh mắt hai người lập tức chạm vào nhau, thấy trong mắt Ngọc Anh có chút hoảng sợ và e thẹn, anh lập tức không tự chủ được nhớ lại sau khi anh ra khỏi cánh cửa này, Ngọc Anh sẽ vào phòng ông Lương, sau đó sẽ cởi quần của ông Lương…

Có lẽ sau khi bình tĩnh lại anh đã khôi phục lại trạng thái bình thường, máu “thích bị cắm sừng” trong lòng lại bắt đầu phát huy tác dụng, nghĩ đến liền không khỏi phấn khích, nhưng vẫn có chút ghen tuông trong đó, lúc này tâm trạng phức tạp của anh cũng không thể dùng lời lẽ nào để diễn tả được nữa.

“Ông xã, lái xe cẩn thận nha.”

Ngọc Anh thấy anh vẫn còn lưu luyến nhìn cô, liền mỉm cười nói với anh.

“Bà xã, vậy anh đi trước đây, ở đây giao cho em đó, cực cho em rồi.”

Anh không nghĩ ra được lời nào tốt hơn để cảm ơn cô, chỉ có thể nói với cô vất vả, ngàn lời vạn chữ đều gói gọn trong hai chữ này.

“À, ông xã, mang cái này theo đi, nếu không có thời gian đến bệnh viện, thì anh mang về công ty đói bụng rồi ăn, anh vừa rồi chỉ ăn một chút xíu, chắc là chưa ăn no đâu.”

Khi anh đang định quay người bước ra khỏi cửa chống trộm, Ngọc Anh liền cầm lấy phần bữa sáng ông Lương làm cho ông Hùng trên bàn ăn, rồi đến trước mặt anh, vừa đưa cho anh, vừa dặn dò nói.

“Bà xã, bây giờ còn sớm, anh đưa bé Bông đến nhà trẻ xong, liền đến thẳng bệnh viện.”

Anh nhận lấy bữa sáng nói với Ngọc Anh.

“Ừ, vậy được rồi, mau đi đi, Bông ơi, bai bai.”

Ngọc Anh nói chuyện với anh xong, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp tuyệt trần lập tức lộ ra nụ cười đáng yêu vẫy tay chào bé Bông đang đứng bên cửa.

“Bai bai, mẹ.”

Bé Bông cũng vẫy vẫy bàn tay nhỏ chào mẹ xong, anh liền quay người dắt bé cưng bước ra khỏi cửa chống trộm.

Tiếng cửa chống trộm phía sau lưng bị Ngọc Anh đóng lại, tim anh cũng theo đó run lên một cái, trong đầu nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra bên trong cánh cửa chống trộm đó… Nhưng bây giờ phải đưa con gái cưng đi nhà trẻ, còn phải qua bệnh viện một chuyến, rồi đến công ty làm việc, cho nên cũng không cho phép anh nghĩ nhiều, vào thang máy xuống tầng hầm gửi xe, bế bé Bông lên đặt vào ghế sau xe hơi, đóng cửa xe xong, liền đến ghế lái phụ, lái xe ra khỏi tầng hầm gửi xe.

Khi lái xe vào đường lớn, trong đầu anh lại không tự chủ được hiện lên hình ảnh người vợ yêu Ngọc Anh và ông Lương ở nhà, liền không khỏi phấn khích.

Tuyệt đối đừng nghĩ đến họ, mình đang lái xe, con gái cưng còn đang ngồi trên xe , lỡ mất tập trung thì phiền lắm… Anh không ngừng tự nhắc nhở mình.

Mười mấy phút sau, anh đưa con gái đến nhà trẻ, liền lái xe đến bệnh viện nhân dân thành phố, tay cầm phần bữa sáng ông Lương làm cho ông Hùng đi vào hành lang phòng bệnh của ông Hùng, sắp đến cửa phòng bệnh của ông Hùng thì thấy bà Diễm đang ngồi trên ghế hành lang ngoài cửa, cúi mặt, vẻ mặt có chút không vui.

Bà Diễm tuy đã 49 tuổi, nhưng do bà bảo dưỡng tốt, da dẻ vẫn trắng nõn như vậy, vóc dáng cao ráo gần bằng Ngọc Anh, cũng không có chút dấu hiệu nào của phụ nữ trung niên phát tướng, bà có một khuôn mặt thanh tú đoan trang, ưu nhã cao quý, hôm nay mặc một chiếc váy liền thân không tay màu đen dài qua gối một chút, để lộ hai cánh tay trắng nõn và hai bắp chân thẳng tắp mang tất da màu da thịt, chân đi một đôi xăng đan cao gót màu trắng.

Có lẽ lúc này bà Diễm đang cúi đầu suy nghĩ điều gì đó, anh đến bà cũng không nhìn thấy, mà anh nhìn vào trong cửa phòng bệnh ông Hùng, thấy ông Hùng đang nằm trên giường bệnh đọc báo, rồi liền nhẹ nhàng đến bên cạnh bà Diễm nhỏ giọng hỏi bà: “Má, sao vậy ạ? Không vui hả má?”

Bà Diễm bị tiếng nói đột ngột của anh làm cho giật mình, ngẩng đầu lên thấy là anh, liền đưa tay vỗ nhẹ vào cánh tay anh một cái nói: “Thành, con đến lúc nào vậy, sao không có tiếng động gì hết vậy? Làm má giật cả mình.”

“Hehe, má, con không làm má sợ chứ ạ?”

Anh cười vui vẻ nói với bà Diễm.

“Nếu bị con dọa sợ rồi hai người cùng nằm viện ai chăm sóc hai ông bà già chúng ta chứ… À đúng rồi, ba con không phải nói hôm nay đến với ba vợ con sao? Người đâu? Sao không thấy ông ấy đâu hết vậy?”

Bà Diễm nói xong liền đột nhiên nhớ ra hỏi anh.

Anh nghe xong cả người không tự chủ được run lên một cái, sắc mặt cũng trở nên có chút khó coi, lập tức liền nhớ đến Ngọc Anh và ông Lương ở nhà, họ bây giờ không biết thế nào rồi… Trong lòng cũng không khỏi cảm thấy phấn khích và ghen tuông: “Thành, con sao vậy? Sắc mặt khó coi thế?”

Bà Diễm có lẽ nhìn ra được sự khác thường của anh, liền hỏi anh.

Anh vội vàng trấn tĩnh lại một chút, liền nói với bà Diễm: “Má, không sao đâu ạ, à đúng rồi, má, ba con hôm nay cơ thể có chút không khỏe, nên không đến nữa, đây này… ba con còn bảo con mang bữa sáng đến cho ba vợ ạ.”

“Vậy… vậy hả?”

Bà Diễm nghe xong khuôn mặt thanh tú ưu nhã lộ ra vẻ mặt khó xử.

“Má, sao vậy ạ?”

Anh cũng phát hiện ra sự khác thường của bà Diễm, liền vội vàng hỏi bà.

“Đây này… ba vợ con vừa mới cãi nhau với má một lát.”

Bà Diễm nói với giọng điệu có chút tức giận.

Chẳng trách bà Diễm một mình ngồi ngoài cửa phòng bệnh buồn bã không vui, thì ra là cãi nhau với ông Hùng, anh vừa nghĩ thầm, vừa hỏi bà Diễm: “Má, rốt cuộc là cãi nhau vì chuyện gì ạ? Hai ông bà đều già rồi, có gì mà phải cãi nhau chứ? Mỗi người nhường nhau một chút là không cãi nhau nữa rồi mà.”

“Ba vợ con chẳng phải lại cằn nhằn đòi má về nhà, để ba con đến với ông ấy trò chuyện sao, đây này… nói qua nói lại lời qua tiếng lại nhiều rồi, liền cãi nhau, Thành à, con cũng biết tính tình ương bướng của ba vợ con rồi đó, má đã nhịn ông ấy mấy chục năm rồi đó!”

Bà Diễm nói với vẻ mặt vô cùng ấm ức.

“Má, má đừng tức giận nữa, mấy chục năm đều nhịn được rồi, cũng không kém gì lần này, vui vẻ lên đi má, hè hè.”

Anh vội vàng an ủi bà Diễm.

“Thôi được rồi, thấy con đến rồi, má cũng hết giận rồi, chúng ta vào đi, ba vợ con vừa hay chưa ăn sáng”

Bà Diễm nói xong liền đứng dậy khỏi ghế, vóc dáng cao ráo và động tác ưu nhã chỉnh lại chiếc váy liền thân của bà.

Lại khiến anh không khỏi nhớ đến Ngọc Anh và ông Lương ở nhà, bây giờ rốt cuộc là tình hình thế nào… Mang theo tâm trạng phấn khích và ghen tuông đi theo sau lưng thân hình cao ráo của bà Diễm vào phòng bệnh VIP của ông Hùng…

4 188 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
51 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Halogen

Hy vọng tác giả sẽ phóng tác để Thành được húp bà Diễm

HNHQ

Chưa thấy địt dc bà diễm

Bảo

Ủa sao nói ra full mà ra có 170 vậy ad??

Kilkuz

Chap 168 hình như bị mất 1 đoạn rồi ô ơi

Orion

Nhảy cóc à ad