Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 177

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 177

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 21: Ngọc Anh giận dỗi
Sáng hôm sau, Thành tỉnh dậy sớm hơn Ngọc Anh. Lúc anh tỉnh dậy, Ngọc Anh vẫn đang nép vào lòng anh ngủ say sưa. Nhìn khuôn mặt thanh tú mịn màng của cô, anh không kìm được đưa tay vuốt ve gò má trắng nõn của cô mấy cái. Anh xuất thân từ một người quê mùa chính gốc, lấy được người vợ xinh đẹp, lại là tiến sĩ như Ngọc Anh thực sự là hạnh phúc lớn nhất đời anh. Anh rất yêu cô, cô cũng rất yêu anh. Giữa hai vợ chồng không có gì giấu giếm, luôn thành thật với nhau, có gì nói nấy.

Cho nên tối qua anh mới dám nói ra những suy nghĩ sâu kín trong lòng mình với cô.

Vốn tưởng cô sẽ phản đối, nhưng không ngờ cô lại có phần chấp nhận, điều này khiến anh vô cùng vui sướng và phấn khích.

Ông Lương đâu phải người ngoài. Mẹ anh mất sớm, một tay ông Lương nuôi anh khôn lớn, công ơn này cả đời anh cũng không báo đáp hết được. Nếu Ngọc Anh có thể làm gì đó cho ông, cũng coi như là báo đáp công ơn của ông rồi!

Nếu Ngọc Anh có quan hệ gì với người đàn ông khác, anh tuyệt đối không thể tha thứ, nhưng ông Lương thì khác. Ông Lương đã vất vả cả đời, vì anh mà không chịu đi bước nữa, bây giờ đã gần sáu mươi tuổi, cả đời chưa được hưởng phúc, bây giờ nếu mình không làm gì đó cho ông, sau này đợi ông già rồi sẽ không còn cơ hội nữa!

Bây giờ ông Lương lại mắc phải căn bệnh oái oăm đáng xấu hổ kia, cũng chính là lúc để báo đáp ông. Nhưng căn bệnh này chỉ có Ngọc Anh mới giải quyết được. Anh thực sự hy vọng Ngọc Anh có thể gạt bỏ những ràng buộc thế tục, thay anh báo đáp công ơn của ông Lương.

“Ông xã, anh dậy lúc nào thế? Đang nghĩ gì vậy?” Ngọc Anh đột nhiên lên tiếng hỏi làm Thành giật mình, vội vàng thoát khỏi dòng suy nghĩ, quay mặt nhìn đôi mắt to tròn xinh đẹp của Ngọc Anh đang nhìn mình chằm chằm.

“Bà xã, em dậy rồi à, anh không nghĩ gì cả đâu, bây giờ việc nhà đều do ba làm rồi, sao em không ngủ thêm chút nữa đi?” Anh dịu dàng săn sóc nói với cô.

“Quen rồi, cứ đến giờ này là tự động tỉnh dậy. Ông xã, anh vừa nghĩ gì thế?” Ngọc Anh vừa hỏi vừa dùng ngón tay trỏ thon dài trắng nõn vẽ vòng tròn trên đầu ngực nhỏ của anh. Khuôn mặt thanh tú trắng nõn của cô áp vào sườn ngực anh.

“Bà xã, anh thật sự không nghĩ gì đâu, không biết ba vợ ở bệnh viện thế nào rồi?” Lời nói của anh như thể đang lo lắng cho ông Hùng ở bệnh viện.

“Ông xã, ba em không sao rồi mà? Anh còn lo lắng gì nữa? Em thấy anh á, là đang nghĩ chuyện khác thì có, phải không?” Ngọc Anh là tiến sĩ, đương nhiên thông minh hơn người bình thường, cô đã nhìn thấu tâm tư của anh rồi.

Anh nghe vậy trên mặt lộ ra nụ cười gượng gạo: “Bà xã, chuyện gì cũng không qua mắt được em!”

“Thôi được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, ông xã, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, chúng ta cứ thuận theo tự nhiên đi. Anh mà không ghen á, người ta… người ta cùng lắm lần sau để ba anh sờ ngực một cái thôi mà!” Ngọc Anh nói xong đã xấu hổ vùi mặt vào lòng anh, dáng vẻ vô cùng đáng yêu. Làn da trắng mịn giờ đây ửng hồng, đôi môi mọng khẽ mím lại, hàng mi dài khẽ run.

Đời này có được người vợ yêu kiều như vậy, chồng còn cầu gì hơn nữa. Thành càng yêu Ngọc Anh hơn, nghe cô nói vậy, thấy dáng vẻ e thẹn của cô, “cậu nhỏ” trong quần lại bắt đầu rục rịch.

Anh vội nói với cô: “Bà xã, sao anh lại ghen được chứ? Em đâu phải không biết, anh ngoài việc muốn giảm bớt đau đớn cho ba, còn có chút… chút máu ‘thích bị cắm sừng’ nữa, hi hi!”

“Anh mà là một chút á, người ta thấy anh có mấy điểm rồi đó, khà khà!” Ngọc Anh cười khúc khích nói.

“Hê hê!” Anh cười gượng với cô rồi nói: “Bà xã, nếu em thật lòng yêu anh, em phải giúp anh hoàn thành cái ‘nhiệm vụ bị cắm sừng’ này nha, anh sẽ càng yêu em hơn đó!”

“Chậc chậc chậc, đẩy vợ mình vào lòng người đàn ông khác, còn nói yêu vợ, người ta mới không tin anh đâu? Đến lúc ghen tuông lên, người ta chịu không nổi đâu đó!” Ngọc Anh trước tiên chu môi chậc mấy tiếng, rồi nói với vẻ hờn dỗi.

“Bà xã, em đã giúp ba anh ‘ấy ấy’ hai lần rồi, anh có ghen chút nào không? Có hết yêu em không? Em có thấy anh càng yêu em hơn không? Có không? Có không? Haha…” Nói đến cuối, anh đưa hai tay vào nách Ngọc Anh, vừa hỏi vừa cù lét nách cô, rồi phá lên cười.

“Khà khà… Đừng… khà khà… Nhột chết đi được… Không có mà… khà khà… Không có nha… khà khà… Trời ơi… Em nói không có rồi mà… khà khà… Anh còn cù nữa à…” Nách Ngọc Anh bị tay anh cù lét không nhịn được cười ngặt nghẽo.

“Haha, vậy mới được chứ!” Anh vội rút hai tay ra khỏi nách cô, thấy cô vẫn đang cười khúc khích, cả khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần cũng lộ ra vẻ hồng hào, trông càng yêu kiều quyến rũ hơn thường ngày, không kìm được ôm lấy thân hình mảnh mai cao ráo của cô vào lòng.

“Khà khà… Anh bắt nạt người ta, không thèm để ý anh nữa!” Ngọc Anh vừa thở hổn hển vì cười, vừa nói với vẻ vô cùng e thẹn.

“Ai bắt nạt em chứ, em rõ ràng biết anh sẽ không ghen, sẽ không hết yêu em, mà em cứ nói anh như vậy, em nói xem, rốt cuộc là ai bắt nạt ai? Haha!” Anh vừa nói vừa phá lên cười.

“Được rồi được rồi, coi như là em bắt nạt anh đi, khà khà!” Ngọc Anh bị anh nói vậy cũng đành nửa thừa nhận, rồi lại nép vào lòng anh tò mò hỏi: “Ông xã, nếu ba anh biết suy nghĩ của anh rồi, sẽ có hậu quả gì?”

“Cái này anh nào biết được, là anh phải hỏi em mới đúng chứ?” Anh nói với Ngọc Anh.

“Anh hỏi em? Em nào biết được?” Ngọc Anh chu môi lườm anh một cái nói.

“Em đã tiếp xúc thân mật với ba anh rồi, không hỏi em thì hỏi ai? A! Đau chết đi được!” Anh đang nói, đột nhiên cảm thấy bên hông đau nhói, liền nhíu mày kêu lên.

“Ai tiếp xúc thân mật với ba anh chứ? Anh nói ai, ai tiếp xúc thân mật với ba anh?” Ngọc Anh dùng sức véo mạnh vào phần eo của anh, vừa nghiến răng nghiến lợi hỏi.

“Trời ơi, bà xã, em mau buông tay ra đi, đau chết anh rồi, em định mưu sát chồng hả! Anh nói sai rồi được chưa?” Phần eo của anh bị cô véo đau điếng, cảm giác đau đớn như xuyên vào tim, vội vàng thừa nhận lỗi lầm của mình!

“Sau này không cho phép anh bắt nạt người ta nữa biết chưa?” Ngọc Anh thấy anh nhận lỗi, vừa buông tay đang véo eo anh ra, vừa nói với giọng nũng nịu.

“Cốc cốc cốc” Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, sau đó là giọng nói của ông Lương vọng vào từ bên ngoài: “Thành, Ngọc Anh, hai đứa dậy chưa? Đến giờ dậy rồi!”

“Ba, mới bảy giờ mà, ba có chuyện gì không ạ?” Hai người nghe vậy cảm thấy hơi kỳ lạ, ông Lương trước nay chưa bao giờ gõ cửa phòng anh, cũng không gọi hai người dậy, với lại bây giờ mới bảy giờ, hai người thường là bảy rưỡi mới dậy! Hôm nay ông Lương rốt cuộc là sao? Chắc là có chuyện gì đó!

“Thành, cũng không có chuyện gì, chỉ là ba muốn đến bệnh viện với ông thông gia sớm một chút, ba còn làm bữa sáng cho ông ấy, sợ đi trễ nguội mất thì phiền lắm! Nên muốn đi nhờ xe con!” Giọng nói khàn khàn của ông Lương vọng vào từ bên ngoài.

Trong đầu Thành đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, Ngọc Anh không phải vẫn đang nằm trên giường sao? Bây giờ mình ra mở cửa… Nghĩ đến đây, anh lại không khỏi phấn khích, đột nhiên ngồi dậy khỏi giường, rồi xuống giường, đến bên cửa phòng nói với ông Lương: “Ba, vậy bây giờ còn sớm mà, nửa tiếng nữa con lái xe đưa ba đi!” Anh nói xong liền quay người nhìn Ngọc Anh vẫn đang nằm trên giường, thấy cô không đắp chăn, mặc một chiếc váy ngủ hai dây siêu ngắn bằng lụa màu hồng phấn hở vai hở ngực, để lộ bờ vai trắng nõn mịn màng và hai cánh tay như ngó sen, chiếc váy ngủ hai dây thiết kế cổ trễ để lộ phần cổ thon dài trắng nõn của Ngọc Anh và một mảng da thịt trắng như tuyết phía trên ngực, có lẽ do cô nằm nghiêng mặt về phía cửa, nên ngay cả phần cúp ngực màu đỏ bên trong cũng lộ ra một phần, khe ngực trắng như tuyết ở giữa vô cùng quyến rũ! Đặc biệt là đôi chân thon dài cân đối và bắp chân dưới chiếc váy ngủ siêu ngắn, chiếc váy ngắn theo tư thế ngủ của cô đã bị tốc lên quá nửa đến tận quần lót, chiếc quần lót ren nhỏ màu đỏ bên trong cũng lộ ra một nửa, đôi chân dài thon thả trắng như tuyết của bạn vắt chéo lên nhau.

Tư thế nằm của Ngọc Anh lúc này vô cùng quyến rũ, ngay cả Thành nhìn thấy cũng không kìm được nuốt nước bọt.

Anh đã phấn khích đến cực điểm, nếu bây giờ mở cửa phòng, để ông Lương bên ngoài nhìn thấy Ngọc Anh bán khỏa thân nằm trên giường, sẽ có hậu quả như thế nào? Ông Lương có tái phát căn bệnh kỳ quái không? Ngọc Anh có tức giận không? Nhưng đầu óc anh hình như đã bị cái máu “thích bị cắm sừng” kia tẩy não rồi, sự kích thích khiến anh không màng hậu quả, tay cũng không kiểm soát được đưa ra, nắm lấy tay nắm cửa, rồi không tự chủ được vặn một cái, khóa cửa liền mở ra, nhưng đầu óc anh đột nhiên tỉnh táo lại, tuyệt đối không thể mở cánh cửa này, mở ra rồi bệnh tình của ông Lương sẽ tái phát ngay lập tức, mà Ngọc Anh cũng sẽ tức giận, đến lúc đó ông Lương phải làm sao? Ngọc Anh chắc chắn sẽ không giúp đỡ đâu!

Nghĩ đến đây, anh đang định khóa cửa lại, nhưng đã muộn, cửa đột nhiên bị ông Lương từ bên ngoài đẩy vào, anh lập tức giật mình, trước tiên là sững sờ, sau đó liền thấy ông Lương đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào Ngọc Anh đang nằm trên giường.

“Á…” Ngọc Anh đang nằm nghiêng mặt về phía cửa, thấy ông Lương đột nhiên đẩy cửa vào, trước tiên là kinh ngạc, sau đó mới nhớ ra mình vẫn đang bán khỏa thân, hét lên một tiếng kinh hãi, rồi vội vàng kéo chăn lên che người.

“A, xin… xin lỗi, Thành, ba thấy con mở khóa cửa rồi, tưởng hai đứa đã mặc quần áo xong chuẩn bị ra khỏi phòng! Nên mới tiện tay đẩy vào, cái này…” Ông Lương bị tiếng hét kinh hãi của Ngọc Anh trên giường làm cho tỉnh lại, vội vàng dời ánh mắt khỏi người Ngọc Anh sang người anh, nói với vẻ mặt vô cùng lúng túng.

“Ba, không sao đâu…” Anh còn chưa nói xong, liền thấy cửa phòng đột nhiên bị ông Lương đang đứng ngoài cửa đóng sầm lại, lập tức anh nghẹn lời.

“Thành, anh qua đây cho tôi!” Cửa bị ông Lương đột nhiên đóng sầm lại anh còn chưa kịp phản ứng, Ngọc Anh nằm trên giường đã ngồi dậy, mặt đầy tức giận nhìn anh hét lớn.

Anh biết cơn bão sắp ập đến rồi, giống như học sinh tiểu học phạm lỗi vậy, cúi đầu đi đến trước giường!

“Vương Thành, anh nói cho tôi biết, vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì?” Ngọc Anh vốn định quát lên với anh, nhưng có lẽ nghĩ đến việc bị ông Lương bên ngoài nghe thấy, nên tiếng quát liền biến thành chất vấn!

“Bà xã, anh cũng không biết là chuyện gì nữa? Em không nghe ba nói sao? Là ông ấy tưởng chúng ta đã mặc quần áo xong rồi, mới đẩy cửa vào mà!” Anh cố gắng hết sức biện minh với Ngọc Anh.

“Anh đừng có biện minh nữa, anh chắc chắn là cố ý, cửa phòng là khóa trái, ba anh làm sao có thể đẩy cửa vào được? Anh mà không nói rõ chuyện này cho tôi, tôi vĩnh viễn không thèm để ý đến anh nữa! Hừ!” Ngọc Anh hình như vô cùng tức giận, nói xong còn hừ một tiếng.

Nghe tiếng hừ của Ngọc Anh, cơ thể anh không tự chủ được run lên một cái, anh tự cho mình là thông minh mới biết trước mặt một nữ tiến sĩ thì không thể giở trò được, vội vàng dỗ dành cô: “Bà xã, em nguôi giận trước đã nào, em xem em xinh đẹp như vậy, tức giận già đi thì làm sao? Chuyện vừa rồi đều là lỗi của anh, là anh suy nghĩ không chu đáo, anh xin lỗi em, anh nhận sai với em! Được không?”

Ngọc Anh có lẽ bị lời xin lỗi và nhận sai thành khẩn của anh làm cho cảm động, giọng điệu cuối cùng cũng dịu đi một chút: “Thấy anh thái độ thành khẩn, nhận sai kịp thời, lần này tha cho anh đó! Nhưng mà, anh vẫn phải khai báo rõ ràng, vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì?”

Thấy Ngọc Anh tha thứ cho mình, trong lòng anh lập tức vui như mở hội, vội vàng nói với cô: “Bà xã, chẳng lẽ em thật sự không biết vừa rồi là chuyện gì sao?”

“Tôi đương nhiên biết, nhưng tôi muốn anh tự mình nói ra!” Ngọc Anh vẫn còn tức giận nói với anh.

Nhưng anh thấy cô tức giận lên cũng thật quyến rũ, không kìm được nhìn cô đắm đuối.

“Vương Thành, tôi đang nói chuyện với anh đó, anh nhìn tôi chằm chằm làm gì?” Ngọc Anh vốn đã hơi dịu xuống lại thấy vậy thì cơn tức giận lại bùng lên, quát khẽ vào mặt anh.

Bị tiếng quát của cô làm cho tỉnh lại, anh vội vàng nịnh nọt nói với cô: “Bà xã, em tức giận lên cũng thật quyến rũ, hi hi!”

“Anh bớt nịnh tôi đi, đừng có cười cợt nữa, tôi đang hỏi anh đó!” Ngọc Anh bị lời nịnh nọt của anh nói lại dịu xuống.

“Bà xã, em đều biết cả rồi còn hỏi anh làm gì nữa?” Anh thấy cô không còn tức giận như trước nữa, lá gan cũng lớn hơn, dám cãi lại cô.

“Tôi chính là muốn anh tự mình nói ra! Anh nói hay không nói? Hừ!” Ngọc Anh nói xong lại hừ một tiếng.

Nghe tiếng hừ của Ngọc Anh, anh sợ hãi, bởi vì chỉ cần cô phát ra tiếng hừ, trước đây anh đã ăn đủ khổ rồi, cô tuyệt đối không phải là dọa dẫm anh đâu, trước đây có một lần cô phát ra tiếng hừ, anh còn cãi lại cô, sau đó bị cô đuổi ra khỏi phòng ba ngày không cho lên giường, còn có một lần cô phát ra tiếng hừ xong, một tuần không nói chuyện với anh, còn rất nhiều lần anh đều ăn đủ khổ, cho nên bây giờ chỉ cần nghe thấy cô phát ra tiếng hừ, toàn thân anh đều nổi da gà!

Cho nên anh vội vàng nói với cô: “Bà xã, em nói là được rồi, em đừng dọa anh nha!”

“Vậy còn không mau nói?” Ngọc Anh trừng mắt.

“Bà xã, anh chẳng phải là vì muốn thỏa mãn chút máu ‘thích bị cắm sừng’ trong lòng sao, cho nên đầu óc anh bị sự kích thích của cái máu đó làm cho mê muội, nhất thời mất kiểm soát, liền không kìm được mở khóa trái cửa phòng ra, nhưng bà xã, khi anh mở khóa trái ra, đầu óc anh liền đột nhiên tỉnh táo lại, lập tức liền ý thức được hậu quả nghiêm trọng của việc mở cửa phòng, cho nên liền lại muốn khóa cửa lại, nhưng đã muộn rồi, ba anh đã đẩy cửa vào rồi!” Anh không hề giấu giếm nói ra toàn bộ sự việc, hy vọng có thể nhận được sự tha thứ của người vợ đáng yêu!

“Cũng gần giống như em nghĩ, sau này có chuyện gì anh phải bàn bạc trước với em, anh hấp tấp như vậy, vừa rồi cơ thể em đều bị ba anh nhìn thấy hết rồi, may mà vẫn còn bán khỏa thân, nếu là hoàn toàn khỏa thân, em sau này làm sao đối mặt với ba anh được?” Ngọc Anh thấy anh thành khẩn khai báo, cơn giận cũng tiêu tan, giọng điệu cũng mang theo ý thương lượng với anh.

“Bà xã nói đúng, sau này anh sẽ bàn bạc trước với em, đảm bảo sẽ không tự ý quyết định nữa, a… không xong rồi!” Anh nói đến cuối, đột nhiên nhớ ra ông Lương nhìn thấy cơ thể bán khỏa thân của Ngọc Anh, liệu có tái phát bệnh không? Cho nên liền hét lên một tiếng kinh hãi.

“Ông xã, sao vậy?” Ngọc Anh cũng bị tiếng hét kinh hãi của anh làm cho giật mình, hai mắt đẹp nhìn anh chăm chú, vừa vội vàng hỏi anh.

“Bà xã, bệnh tình của ba liệu có tái phát không?” Anh có chút hoảng hốt nói với Ngọc Anh.

“A…” Ngọc Anh nghe vậy sắc mặt cũng thay đổi, mới nhớ ra ông Lương vừa rồi nhìn thấy cơ thể bán khỏa thân của cô, trước tiên dùng tay che miệng hét lên một tiếng kinh hãi, sau đó liền lo lắng nói với anh: “Vậy anh còn ngây ra đó làm gì, còn không mau ra ngoài xem sao?”

“Bà xã, anh đi xem ngay đây!” Anh cũng luống cuống tay chân, ngay cả quần áo ngoài cũng chưa kịp mặc, chỉ mặc một chiếc quần lót tứ giác liền vội vàng chạy ra khỏi phòng.

Ngọc Anh cũng hoảng hốt vội vàng rời giường, vào phòng vệ sinh cởi chiếc váy ngủ hai dây hở hang ra, thay một bộ váy liền thân không tay màu trắng dài qua gối, rồi bắt đầu rửa mặt, nhưng tâm trạng lại vô cùng phức tạp, một mặt thì mong bệnh tình của ba chồng đừng tái phát, mặt khác lại mong bệnh tình của ba chồng có thể tái phát…

Anh chạy ra khỏi phòng, thấy cửa phòng ông Lương đang đóng, trong lòng vẫn còn chút may mắn nghĩ rằng bệnh tình của ông Lương sẽ không tái phát, có lẽ đang ở phòng khách bên ngoài, hoặc đang ở phòng ăn và nhà bếp làm bữa sáng cho vợ chồng anh, cho nên liền mang theo tâm lý may mắn đến phòng khách và phòng ăn, nhưng không thấy bóng dáng ông Lương đâu, tưởng ông Lương đang ở trong bếp, liền ba chân bốn cẳng chạy nhanh vào bếp, nhưng vẫn khiến anh thất vọng, ông Lương căn bản không ở trong bếp, lúc này tim anh đã như treo lên cổ họng rồi, vẫn chưa hết hy vọng đến nhà vệ sinh bên ngoài, lại tưởng ông Lương sẽ ở trong phòng nhỏ của cháu gái Bông, liền vào phòng nhỏ của bé Bông, nhưng ông Lương không ở đó, bé Bông lại tỉnh rồi.

“Ba ơi, mau mặc quần áo cho Bông đi, Bông muốn đi nhà trẻ vẽ tranh!” Bé Bông thấy anh vào, liền phát ra giọng nói trẻ thơ non nớt nói với anh.

Anh bây giờ đã lo đến mức đầu bù tóc rối rồi, nào còn tâm trạng mặc quần áo cho con gái cưng nữa, vội vàng dỗ dành bé một câu rồi rời khỏi phòng nhỏ, đến cửa phòng của anh và Ngọc Anh, anh còn liếc nhìn cửa phòng ông Lương một cái, rồi liền vào phòng của anh và Ngọc Anh…

4 188 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
51 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Halogen

Hy vọng tác giả sẽ phóng tác để Thành được húp bà Diễm

HNHQ

Chưa thấy địt dc bà diễm

Bảo

Ủa sao nói ra full mà ra có 170 vậy ad??

Kilkuz

Chap 168 hình như bị mất 1 đoạn rồi ô ơi

Orion

Nhảy cóc à ad