Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 177

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 177

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 2

Nhà của Thành nằm ở tầng 7, lô 2, Chung cư Hạnh Phúc. Căn hộ ba phòng ngủ, một phòng khách, rộng khoảng 150 mét vuông. Trong thời buổi giá nhà đất tăng chóng mặt như hiện nay, sở hữu một căn hộ rộng rãi như vậy ở thành phố cũng được xem là có mức sống khá giả.

Anh dẫn ba đi thang máy lên tầng bảy. Vừa ra khỏi thang máy là cửa chống trộm nhà anh. Thành bấm chuông, cửa nhanh chóng mở ra. Xuất hiện ở cửa là một phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp, dáng người cao ráo. Cô cao khoảng 1 mét 68, mặc một chiếc đầm liền màu trắng tinh khôi, tay ngắn, chiết eo, dài đến đầu gối, để lộ hai cánh tay tròn trịa, trắng nõn và đôi chân thon dài, trắng muốt. Chiếc đầm chiết eo càng làm tôn lên bộ ngực đầy đặn, cao vút của cô. Cổ áo chữ V khoét sâu để lộ làn da trắng ngần. Mái tóc đen dài, thẳng mượt buông xõa, kết hợp với gương mặt thanh tú, xinh đẹp có nét trưởng thành, trông cô thật đoan trang, tĩnh lặng, thanh lịch và đầy khí chất. Đó chính là người vợ tiến sĩ hai mươi bảy tuổi của anh, Ngọc Anh.

“Ba, ba đến rồi, mời ba vào nhà! Ba con đang ở phòng khách nhắc ba đó!” Ngọc Anh, người vợ hiểu biết lễ nghĩa, lịch sự mời ba chồng vào nhà. Thành thật mà nói, cô vẫn còn hơi xa lạ với người ba chồng này. Từ khi kết hôn đến giờ, cô chỉ gặp ông đúng một lần, giờ đã bốn năm năm trôi qua, cảm giác xa lạ xen lẫn chút ấn tượng mơ hồ.

Ông Lương mỉm cười với cô con dâu xinh đẹp: “Ngọc Anh, lần này ba lên làm phiền tụi con rồi. Ba con cũng qua rồi hả?”
“Dạ, ba con đang ở phòng khách đợi ba đó. Ba nói gì vậy? Sao lại làm phiền chứ? Ba lên tụi con mừng còn không hết nữa là. Mời ba vào nhà!” Ngọc Anh cười nói với ông.

“Em à, đây là hành lý đựng quần áo của ba, em mang vào phòng giúp ba đi!” Thành đưa túi hành lý đựng quần áo của ba cho Ngọc Anh.

“Dạ, được!” Ngọc Anh nhận lấy hành lý rồi đi vào căn phòng đã chuẩn bị sẵn cho ba chồng.

“Ba, vào đi ba!” Thành cởi giày ở cửa rồi nói với ba.

“Thành à, ba nói rồi, ba ở đây không quen. Ở quê ba đâu có cần vào nhà cởi giày đâu, he he…” Ông Lương tuy miệng nói vậy nhưng vẫn cởi đôi giày vải cũ ra.

“Đây là thành phố mà ba, sao so với quê mình được?” Thành cười nói, rồi cúi xuống lấy một đôi dép mới trong tủ giày đặt dưới chân ba.

Ông Lương mang dép vào, mặt hơi ngượng ngùng: “Thành, chân ba hơi hôi, có sao không con!”
“Ba, có sao đâu ba. Hồi trước chân con cũng hơi hôi, sau dùng thuốc là hết à. Bữa nào con đi mua thuốc trị hôi chân cho ba!” Thành cười nói với ba.

“Thành, nếu trị được thì tốt quá, chân ba hôi mấy chục năm nay rồi, he he!” Ông Lương cười hề hề.

“Ba yên tâm, đảm bảo trị hết!” Thành và ba vừa nói vừa đi vào phòng khách.

Trên ghế sofa phòng khách có một ông lão tóc bạc trắng đang ngồi, người hơi mập nhưng mặt mày hồng hào, đó chính là ba vợ anh, ông Hùng. Thấy Thành dẫn một ông lão vào phòng khách, ông Hùng biết ngay đó là ông sui gia, liền vội vàng đứng dậy khỏi ghế sofa, đi tới nắm tay ông Lương, cười ha hả: “Ông sui, cuối cùng ông cũng tới rồi!”

Ông Lương tất nhiên cũng nhận ra người đã từng cùng mình uống rượu say, ấn tượng rất sâu sắc, liền cười hề hề nắm lấy tay ông Hùng: “He he, ông sui, lần trước gặp nhau đến giờ cũng bốn năm năm rồi, ông vẫn phong độ như xưa nhỉ!” Ông Hùng nắm chặt tay ông Lương, tươi cười dẫn ông đến ghế sofa ngồi xuống. Hai ông lão như những người đồng đội lâu năm không gặp, ngồi trên sofa mà tay vẫn nắm chặt lấy nhau: “Ông sui, lần này ông mà không lên nữa là tôi không nhận ra ông luôn đó, ha ha!”
“Ây dà, Mình đừng gọi ông sui này ông sui kia nữa, tôi vẫn gọi ông là chú sui như hồi trước đi, he he!” Ông Lương cười hề hề nói.

“Tôi gọi ông là anh sui, vẫn như cũ, ha ha!” Ông Hùng cười lớn nói.

Thành thấy hai ông lão gặp nhau vui vẻ như vậy, lòng cũng mừng, không muốn làm phiền họ trò chuyện nên đi vào bếp. Mẹ vợ anh, bà Diễm, đang nấu ăn trong bếp. Anh nói với bà: “Má, cực cho má quá!”
“Thằng nhỏ này, nói bậy bạ gì đó? Ba con từ xa tới, ngồi tàu hai ngày trời, má nấu mấy món ăn mà cực nỗi gì?” Bà Diễm liếc anh một cái nói. Bà Diễm đã bốn mươi chín tuổi, là giáo sư đại học, còn một năm nữa là về hưu.

“Dạ, má nói phải!” Thành vội đáp, rồi nói thêm: “Má, má cứ làm đi, con qua phòng xem Ngọc Anh chuẩn bị tới đâu rồi?”
“Đi đi, con ở trong bếp cũng không giúp được gì. Bảo Ngọc Anh thay hết chăn ga gối nệm mới nha, biết chưa?” Bà Diễm dặn dò.

“Biết rồi má!” Thành đáp một tiếng rồi rời khỏi bếp, đi đến phòng ngủ phụ. Căn phòng này vốn không có ai ở, vợ chồng anh ở phòng ngủ chính, bé Bông ngủ phòng còn lại. Giờ ba anh đến, anh dọn dẹp lại phòng này, sau này để ba ở. Phòng này còn có một nhà vệ sinh nhỏ riêng, cũng tiện cho người lớn tuổi.

Anh vào phòng ngủ phụ, thấy vợ đang đứng trước giường trải chăn nệm. Nhìn dáng người cao ráo, xinh đẹp của cô, anh đi đến phía sau, nhẹ nhàng ôm lấy thân hình mảnh mai của vợ từ đằng sau, kề miệng vào tai cô, giọng dịu dàng: “Em à, lần này ba đến nhà mình ở, thật sự cực cho em rồi!” Ngọc Anh đứng thẳng người dậy, dựa lưng vào ngực anh, hai bàn tay trắng nõn, thon thả đặt lên tay anh đang ôm ngang bụng cô, giọng vô cùng dịu dàng: “Anh, ba anh cũng là ba em mà. Ba đến nhà mình ở, sau này mình phải hiếu thảo với ba. Đừng nói mấy lời cực khổ đó, hiếu kính cha mẹ là chuyện con cái nên làm mà!” Những lời của Ngọc Anh khiến Thành vô cùng cảm động. Người vợ thật hiểu chuyện, vừa có học thức, vừa xinh đẹp dịu dàng, đời này anh còn mong gì hơn?

“Em à, em tốt quá!” Thành vừa nói vừa định đưa tay lên sờ ngực vợ, vì mỗi lần ôm thân hình quyến rũ của cô là anh lại có ham muốn.

Ngọc Anh ngăn anh lại: “Anh, anh buông em ra đi, mọi người đang ở ngoài đó. Anh qua phòng xem bé Bông đi, con bé từ nhà trẻ về cứ đòi vẽ tranh đó. Em dọn dẹp chỗ này xong rồi!”
“Được, anh qua xem con gái cưng vẽ cái gì.” Thành nghe vậy cười, buông vợ ra rồi đi sang phòng bé Bông.

Ngọc Anh dọn dẹp phòng xong xuôi, thấy cũng tạm ổn liền vào bếp phụ mẹ mình, bà Diễm.

“Bông yêu, con đang vẽ gì đó?” Thành vào phòng con gái, thấy bé đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ trước giường, cắm cúi vẽ vời rất chăm chú.

“Ba ơi, ba xem Bông vẽ có đẹp không?” Bé Bông giơ một tờ giấy lên, trên đó vẽ hai người lớn và một người nhỏ ở giữa cho anh xem.

“A, Bông giỏi quá, vẽ đẹp ghê!” Anh giả vờ khen ngợi con.

“Thiệt hả ba?” Bé Bông vui sướng nhảy cẫng lên.

“Thiệt mà. Nào, Bông yêu, mình mang tranh ra phòng khách cho ông ngoại với ông nội xem, chịu không?” Anh dỗ dành con, muốn dẫn bé ra phòng khách để ba anh gặp cháu gái.

“Ba ơi, ông nội là ai vậy ạ?” Bé Bông ngây thơ hỏi.

“Ông nội là ba của ba đó. Lát nữa ra ngoài gặp ông nội, con phải gọi ông nội nha, biết chưa?”
“Dạ biết rồi ba. Vậy mình mau mang tranh con vẽ cho ông ngoại với ông nội xem đi ba!” Bé Bông vui vẻ nói rồi chạy trước ra khỏi phòng.

Hai cha con ra đến phòng khách, bé Bông cầm tranh chạy đến trước mặt ông Hùng: “Ông ngoại, ông ngoại, ông xem Bông vẽ có đẹp không?” Ông Hùng mặt mày hiền từ, cười nói với cháu: “Đưa ông ngoại xem nào, Bông vẽ cái gì thế?”
“Ông ngoại, đây là ba, đây là mẹ, ở giữa là Bông nè. Hôm nay cô giáo kêu Bông vẽ đó!” Bé Bông chỉ vào tranh nói.

“Ồ, Bông của ông ngoan quá, biết vẽ rồi cơ đấy. Nào, đây là ông nội con, mau gọi ông nội đi!” Ông Hùng bế cháu ngoại lên đùi, xoay mặt bé Bông về phía ông Lương đang ngồi cạnh. Thật ra, lúc bé Bông cầm tranh chạy tới, ông Lương đã nhìn bé với vẻ mặt hiền từ. Ông biết đó là cháu gái mình, nhưng sợ con bé lạ người, làm nó sợ nên chỉ im lặng nhìn.

“Ông nội…” Bé Bông nhìn ông gọi một tiếng.

“Ngoan, Bông, cho ông nội bế một lát được không?” Ông Lương cười hiền từ nói với bé, rồi dang tay ra.

“Dạ không!” Bé Bông vừa thấy vậy sợ hãi vội rúc vào lòng ông ngoại.

“He he, con bé sợ người lạ đó anh sui. Ai biểu anh ở quê không chịu lên thăm thường xuyên, giờ cháu gái không thèm theo anh luôn rồi, ha ha…” Ông Hùng nói đùa với ông Lương.

“Ba, con bé sợ người lạ đó mà, vài bữa quen rồi nó quấn ba cho coi!” Thành sợ ba nghe lời ông Hùng nói sẽ ngượng, vội cười nói với ba.

“Đúng đó, đúng đó, con nít đứa nào cũng vậy, quen rồi là nó quấn lấy anh à, anh sui!” Ông Hùng cũng cười nói với ông Lương.

“Ừ ha, bé Bông trông dễ thương thật!” Ông Lương vẫn trìu mến nhìn cháu gái.

“Bông, con vào phòng vẽ tiếp đi, lát nữa ông ngoại còn xem tranh của con nữa đó.” Ông Hùng đặt bé Bông đang ngồi trên đùi xuống. Bé Bông nghe vậy liền chạy về phòng.

“Ba, ngồi tàu hai ngày hai đêm chắc mệt lắm hả ba, con dẫn ba đi xem phòng đã chuẩn bị cho ba, ba rửa mặt trước đi, lát nữa mình ăn cơm liền!” Lúc này Thành nói với ba.

Ông Lương chào ông Hùng rồi theo Thành vào căn phòng mà vợ anh đã dọn dẹp sẵn cho ông.

“Ba, ba xem phòng này có vừa ý không ba!” Anh hỏi ba.

Ông Lương nhìn quanh phòng, vẻ rất hài lòng: “Thành, ba sống đến sáu mươi tuổi rồi, chưa ở phòng nào tốt như vầy!”
“Ba, đây là nhà vệ sinh!” Thành đẩy cánh cửa nhà vệ sinh bên cạnh nói với ba. Rồi anh chỉ vào hai cái tủ quần áo: “Hai cái tủ này con dọn sạch sẽ rồi, Ngọc Anh đã xếp quần áo của ba vào tủ rồi đó!”
“Tốt tốt, tụi con chuẩn bị chu đáo quá, ba hài lòng lắm!” Ông Lương gật đầu nói.

“Ba, còn nữa, chăn ga gối nệm trên giường này đều mới thay hết, còn hai bộ mới nữa để trong tủ, khi nào cần thay ba cứ nói với Ngọc Anh một tiếng, con bé sẽ qua thay giúp ba!” Thành nói với ba.

“Không cần, không cần, ba ở đây đã làm phiền tụi con rồi, mấy việc này ba tự làm được. Má con mất sớm, việc nhà nào ba cũng làm hết. Con đừng thấy ba già mà coi thường, ba làm việc nhà không thua gì phụ nữ đâu, he he!”
“Ba, giờ ba cứ yên tâm ở lại đi, đừng nói mấy lời làm phiền tụi con nữa. Nhà con cũng là nhà ba mà, chỉ cần ba yên tâm ở lại là tốt lắm rồi! Còn việc nhà thì cứ để Ngọc Anh làm, nếu con bé không có thời gian thì ba hãy làm giúp!”
“Sao được? Thành, con cũng biết ba là người không ngồi yên được mà, không có việc gì làm, ở nhà cũng buồn chán. Sau này việc nhà cứ để ba lo hết!” Ông Lương kiên quyết nói.

“Ba, chuyện này để sau hẵng nói đi ba. Ba vào nhà vệ sinh rửa mặt trước đi, mình sắp ăn cơm rồi!” Thành thấy giọng ba kiên quyết như vậy, vợ anh lại là người rất hiếu thảo, chắc chắn sẽ không để ba làm việc nhà, nên anh chuyển chủ đề sang chuyện ăn cơm.

Ông Lương nghe vậy đi vào nhà vệ sinh, nhưng nhanh chóng ló đầu ra hỏi: “Thành, bộ đồ dùng vệ sinh cá nhân ba mang theo còn không, để ở đâu rồi?” Thành đứng ở cửa nói: “Ba, mấy thứ ba mang theo bỏ hết rồi, Ngọc Anh vứt đi rồi. Trong nhà vệ sinh đã chuẩn bị cho ba bộ mới tinh rồi! Ba cứ dùng đi!”
“Sao lại vứt đi? Mấy thứ đó còn dùng được mà, tụi con phung phí quá!” Ông Lương có vẻ trách móc.

Thành cười với ba: “Ba, mấy thứ đó đáng bao nhiêu tiền đâu? Vứt thì vứt rồi, ba mau vào rửa mặt đi, con ra ngoài xem cơm nước xong chưa?”
“Con đi đi! Ba rửa nhanh thôi!” Tiếng ông Lương vọng ra từ nhà vệ sinh.

Thành ra khỏi phòng ba, đi đến phòng ăn, thấy trên bàn đã bày sẵn một bàn thức ăn thơm phức, còn vợ anh và mẹ vợ vẫn đang bận rộn trong bếp. Nhìn trên bàn chưa có món giò heo hầm, anh nghĩ chắc hai mẹ con còn đang làm món đó. Anh ra phòng khách, ông Hùng vẫn ngồi trên sofa xem thời sự. Anh hỏi ông: “Ba, tối nay ba uống rượu gì?”
“Ba con uống rượu gì thì ba uống rượu đó!” Ông Hùng đáp ngay không cần suy nghĩ. Thành nghe vậy thầm kêu không ổn, xem ra ba vợ muốn đấu rượu với ba mình rồi, liền nói: “Ba con ở quê, thường thích uống rượu đế!”
“Vậy ba cũng uống rượu đế với ba con!” Ông Hùng đáp gọn.

Thành nghe vậy liền vào tủ rượu trong phòng ăn lấy một chai rượu đế ra mở nắp đặt lên bàn, rồi vào bếp hỏi vợ và mẹ vợ xem đã ăn được chưa. Ngọc Anh nói có thể ăn rồi, món giò heo hầm sắp xong. Lúc này ông Lương cũng đã rửa mặt xong đi ra. Ông Hùng thấy ông Lương ra liền vội vàng đứng dậy khỏi ghế sofa, đến kéo tay ông Lương cùng ngồi vào vị trí trang trọng nhất.

Thành ngồi ở vị trí dưới. Lúc này, ông Lương nói với anh: “Thành, gọi má vợ con với Ngọc Anh ra ăn cơm chung đi con!”
“Ba, má với Ngọc Anh còn đang trong bếp làm món giò heo hầm ba thích đó, sắp xong rồi! Mình ăn trước đi ba!” Thành nói với ba.

“Vậy không hay lắm đâu?” Ông Lương tuy là người nhà quê nhưng vẫn hiểu lễ nghĩa! Biết rằng không đợi mọi người cùng ăn là rất bất lịch sự.

“Anh sui, mình uống trước vài ly đi! Dù gì họ cũng đâu có uống rượu! Thành, con mau rót rượu cho tụi mình đi!” Ông Hùng có vẻ hơi nôn nóng. Thành nghe vậy liền cầm chai rượu đế rót đầy một ly cho mỗi ông. Anh biết ông Hùng uống được hai ba ly không vấn đề gì, còn ba anh tửu lượng có thể uống năm sáu ly. Ly này đầy cũng chỉ khoảng hai xị rượu. Sau đó anh cũng tự rót cho mình nửa ly để uống cùng.

“Nào, anh sui, mời anh đến chơi nhà, mình làm một ly trước đi!” Ông Hùng nâng ly rượu đầy mời ông Lương. Thành nghe vậy thầm kêu không ổn, ông Hùng lại muốn bắt đầu đấu rượu với ba mình rồi. Nhưng may thay, ông Lương cười nói với ông Hùng: “Chú sui, mình cứ từ từ uống thôi, tôi già rồi, tửu lượng không bằng hồi trước nữa!”
“Anh sui, sao được, mình cứ cạn ly này trước rồi từ từ uống sau!” Ông Hùng không nghe lời ông Lương, có lẽ thấy ông Lương lùi bước nên càng muốn cạn ly với ông.

“Ông già này, uống gì mà gấp vậy, đường huyết cao ông không biết sao? Uống từ từ thôi, uống ít thôi!” Đúng lúc này, bà Diễm bưng một đĩa giò heo hầm thơm phức từ bếp ra, thấy ông Hùng đang ép ông Lương uống rượu, liền nói với giọng không vui. Rồi bà lại rất khách sáo nói với ông Lương: “Ông sui, hồi nãy tôi bận trong bếp quá, không ra chào ông được, thật ngại quá!”
“Không sao, không sao, lần này tôi lên thật sự làm phiền hai ông bà quá, người phải ngại là tôi mới đúng chứ!” Ông Lương cũng rất khách sáo nói với bà Diễm.

“Đâu có đâu, tụi tôi mong ông sui lên chơi còn không hết nữa là. Hai ông ăn thức ăn trước đi, ăn no rồi hẵng uống rượu, như vậy tốt cho bao tử hơn!” Bà Diễm là giáo sư, rất am hiểu về dưỡng sinh.

“Cảm ơn bà sui nhiều, bà cũng vất vả rồi, mau ngồi xuống ăn đi!” Ông Lương nói với bà Diễm. Bà Diễm liền ngồi xuống cạnh ông Hùng. Ông Hùng rất sợ vợ, điều này Thành biết rất rõ. Không phải bà Diễm không cho ông uống rượu, mà là bà lo cho sức khỏe của ông. Ông Hùng bị cao đường huyết, nhưng mỗi lần uống rượu là không biết điểm dừng, lần trước uống quá liều còn phải nằm viện mấy ngày.
“Sao mọi người không ăn gì hết vậy, mau ăn! ” Lúc này Ngọc Anh cũng từ bếp ra, vừa ngồi xuống cạnh Thành vừa nói. Rồi cô lại nói với ông Lương: “Ba, không phải ba thích ăn giò heo hầm nhất sao? Con đặc biệt mua cho ba đó!”
“Cảm ơn con, Ngọc Anh. Con trai ba lấy được người vợ vừa xinh đẹp vừa hiền thục như con, không biết là tu mấy kiếp mới được đó!” Ông Lương nói.

“Ba, đâu có đâu ạ. Anh, anh mau mời rượu đi!” Ngọc Anh nói rồi lén kéo áo Thành dưới bàn. Thành đương nhiên hiểu ý vợ, vì ông Hùng vừa bị bà Diễm mắng, mặt cứ xị ra không nói gì. Anh vội vàng nâng ly đứng dậy nói: “Ba, tối nay bữa cơm này coi như là đón ba, ly rượu này con kính ba và ba vợ, hai ba! Hai ba uống nửa ly thôi nha…”
“He he, anh sui, con rể tôi nói là đón anh đó, giờ mình nghe lời nó đi, uống nửa ly thôi!” Lúc này ông Hùng cũng nâng ly cười nói với ông Lương. Ông Lương không thể từ chối được nữa, liền cùng ông Hùng mỗi người uống nửa ly rượu, còn Thành chỉ nhấp một ngụm nhỏ cho có lệ…

4 188 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
51 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Halogen

Hy vọng tác giả sẽ phóng tác để Thành được húp bà Diễm

HNHQ

Chưa thấy địt dc bà diễm

Bảo

Ủa sao nói ra full mà ra có 170 vậy ad??

Kilkuz

Chap 168 hình như bị mất 1 đoạn rồi ô ơi

Orion

Nhảy cóc à ad