Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 177
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 177
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Dâm Hiệp, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bố chồng, bố chồng nàng dâu, con dâu, công sở, hiếp dâm, Loan.luan, ngoại tình, sex văn phòng
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 17: Máy bay bỏ hoang
Ngọc Anh đang chơi đùa với bé Bông trong đình nghỉ mát, anh và mẹ vợ đứng một bên đình nói chuyện, còn ba vợ và ba anh ngồi trên ghế đá trong đình nói chuyện vui vẻ. Đây vốn dĩ là một chuyện rất tốt đẹp, vì gần đây lại không có người khác, ba anh ở đây cũng rất an toàn. Nhưng bị một câu nói đột ngột của ba vợ làm cho thần kinh anh và Ngọc Anh đều căng lên!
“Anh sui, anh vẫn luônở quê làm ruộng, phong cảnh trong công viên thành phố lớn chắc ít thấy. Mình cũng không thể cứ ngồi đây mãi, em trai dẫn anh đi xem khắp nơi, để tụi nó ở đây chơi một lát!” Ba vợ nói rồi liền kéo tay ba anh chuẩn bị đứng dậy. Anh và Ngọc Anh nghe xong đồng thời nhìn về phía ba và ba vợ, đồng thời thần kinh hai người đều căng như dây đàn.
“Ba, hai người cứ ngồi trong đình nghỉ mát này nói chuyện không phải tốt sao? Với lại ở đây cũng mát mẻ như vậy!” Chưa đợi anh mở lời, Ngọc Anh đã lên tiếng trước.
“Trời ạ, Ngọc Anh, chỗ này có gì vui đâu. Ba chồng con là lần đầu tiên đến công viên chơi đó, phải dẫn ông ấy đi xem xung quanh chứ. Đi thôi, anh sui, tôi dẫn anh đi xem khắp nơi?” Ba vợ nói rồi liền kéo tay ba anh đi ra ngoài đình nghỉ mát. Ngọc Anh thấy vậy trợn tròn đôi mắt đẹp, há hốc mồm nhìn ba vợ và ba anh đang đi ra ngoài đình nghỉ mát. Anh thấy vậy buột miệng kêu lên: “Ba, hai người đừng đi…”
“Thành, ba con lần đầu đến, để ba vợ con dẫn ba con đi xem khắp nơi cũng tốt mà!” Mẹ vợ thấy anh gọi họ lại, liền nói với anh.
“Má, chuyện này…” Anh không biết nói sao với mẹ vợ nữa, lòng lại rất lo lắng, mắt cứ nhìn trân trân ba bị ba vợ kéo ra khỏi đình nghỉ mát. Ngọc Anh vẫn ngây ngốc nhìn ba vợ và ba anh.
“Trời ạ, hai đứa bây sao vậy? Đâu có dẫn ba con đi lạc đâu mà lo, he he…” Mẹ vợ thấy hai người họ đều ngây ngốc nhìn chằm chằm vào ba vợ và ba anh, liền cười hề hề nói với họ.
“Không có, má, không phải vậy, con…” Anh không biết phải nói gì với mẹ vợ nữa?
“Thành, rốt cuộc con sao vậy? Bình thường thấy con thông minh lanh lợi, sao tự nhiên lại nói năng lắp bắp vậy?” Mẹ vợ có chút nghi ngờ nhìn anh nói.
“Con…” Anh nói không nên lời.
“Má, không phải đâu ạ. Giờ cũng gần trưa rồi, Thành sợ hai người họ lén đi uống rượu đó. Má, má cũng biết đó, ba chồng con cũng rất thích uống rượu mà, hai ông nghiện rượu ở cùng nhau, má nói xem vừa rồi tụi con sao lại ngăn cản họ chứ?” May mà, Ngọc Anh vội vàng giải thích với mẹ vợ. Anh trong lòng cũng thầm phục Ngọc Anh sát đất, nếu không phải mỗi lần anh gặp khó khăn, Ngọc Anh đều sẽ giúp anh giải quyết ổn thỏa. Nên anh thuận theo lời Ngọc Anh vội vàng cười làm lành nói với mẹ vợ: “Má, Ngọc Anh nói đúng đó, tụi con chính là sợ hai người họ đi uống rượu!”
“Trời ạ, thì ra hai đứa sợ hai ông già nghiện rượu này đi uống rượu à. Nếu má biết sớm, má nhất định đã cản họ lại rồi! Hai đứa xem tuổi má lớn rồi, ngay cả chuyện này cũng không nghĩ ra, thật là già rồi, vô dụng rồi!” Mẹ vợ hối hận nói với họ.
Anh và Ngọc Anh cũng chẳng còn tâm trạng nào nghe mẹ vợ cằn nhằn nữa, trong lòng lo lắng cho ba, lỡ trên đường ba vợ dẫn ba đi xem khắp nơi gặp phải người khác giới gợi cảm, thì gay go rồi! Lúc này Ngọc Anh nháy mắt với anh, rồi lại nhìn ra ngoài đình nghỉ mát. Vợ chồng bao năm, từng cử chỉ của Ngọc Anh anh đều hiểu rõ như lòng bàn tay, đương nhiên hiểu Ngọc Anh đang ám chỉ anh mau đi tìm ba vợ và ba. Anh liền nói với mẹ vợ: “Má, hai người cứ ở đây đợi, con đi tìm họ.”
“Mau đi, mau đi, nhất định phải tìm được hai ông già nghiện rượu đó!” Mẹ vợ vội nói với anh.
Anh quay người liền đi ra khỏi đình nghỉ mát, đi về hướng vừa rồi ba vợ và ba đi. Nhưng chưa đi được mấy bước, phía trước liền là một ngã ba đường nhỏ, anh không biết họ sẽ đi đường nào, lập tức liền đứng hình ở đó. Lập tức lấy điện thoại ra gọi cho ba, không ai nghe máy, lại gọi cho ba vợ thì báo máy tắt. Giờ thì hay rồi, đều không liên lạc được với họ. Anh đứng ở ngã ba suy nghĩ kỹ lại, họ chắc chắn sẽ đi đường thẳng, nên anh liền dựa vào may mắn đi về phía đường thẳng tìm kiếm. Nhưng tìm hơn nửa tiếng đồng hồ cũng không thấy bóng dáng họ đâu, lúc này anh liền lo lắng, liền gọi điện thoại cho Ngọc Anh, hỏi cô ba và ba vợ đã về đình nghỉ mát của họ chưa? Ngọc Anh nói với anh là chưa. Anh nhìn công viên rộng lớn như vậy, nhất thời cũng không tìm được họ, liền quay về đình nghỉ mát theo đường cũ, lòng thầm nghĩ mong sao ba không xảy ra chuyện gì bất trắc.
“Thành, hai người họ chắc chắn đi uống rượu rồi!” Mẹ vợ thấy anh tay không trở về, liền vẻ mặt lo lắng nói với anh.
“Má, giờ vẫn chưa biết ạ.” Anh nói với mẹ vợ, rồi nhìn sang Ngọc Anh nói với cô: “Ngọc Anh, em gọi điện thoại cho họ xem sao, anh vừa rồi cũng gọi rồi!” Ngọc Anh nói với anh: “Em cũng gọi nè, ba em tắt máy, ba anh không ai nghe máy!”
“Thành, Ngọc Anh, thôi bỏ đi, hai đứa cũng đừng quản họ nữa, để họ đi uống đi!” Mẹ vợ có lẽ thấy anh và Ngọc Anh lo lắng như vậy, sợ làm mất hứng buổi đi chơi hôm nay, liền nói với họ. Nhưng mẹ vợ bà ấy làm sao biết được họ lo lắng thật ra không phải sợ hai người đi uống rượu, mà là sợ ba sẽ xảy ra vấn đề. Anh và Ngọc Anh nghe xong nhìn nhau một cái, lòng đều bắt đầu bề ngoài không tỏ ra quá lo lắng nữa, nhưng trong lòng lại lo như lửa đốt.
“Má, hay là má dẫn bé Bông về nhà trước đi, ở nhà làm chút gì đó cho bé Bông ăn, con không yên tâm đồ ăn bên ngoài.” Ngọc Anh lúc này nói với mẹ vợ. Anh nghe xong lòng rất hiểu, đây là Ngọc Anh muốn tìm cớ đuổi mẹ vợ đi trước, rồi cùng anh từ từ ra ngoài tìm ba họ. Mẹ vợ cũng là người không yên tâm nhất với thực phẩm bên ngoài, có mẹ nào thì có con nấy, sở thích thói quen của hai người họ đều gần giống nhau. Mẹ vợ nghe lời Ngọc Anh nói xong nghĩ lại ba vợ và ba anh đều đi uống rượu rồi, buổi chiều cũng có lẽ không chơi được nữa, liền để vợ chồng anh hai người chơi riêng với nhau, nên liền dẫn bé Bông về nhà.
Thấy mẹ vợ đi rồi, anh liền không thể chờ đợi được nữa nói với Ngọc Anh: “Em à, giờ làm sao đây?”
“Anh, mình đều đừng quá lo lắng, ba chắc không sao đâu, nếu có chuyện họ không phải sẽ gọi điện thoại cho mình sao.” Ngọc Anh an ủi anh nói. Anh nghe xong nghĩ cũng phải, đang lúc yên tâm thì điện thoại anh đột nhiên reo lên. Lập tức anh và Ngọc Anh đều giật mình, hai người họ nhìn nhau, lòng đều đang nghĩ, không lẽ trùng hợp như vậy!
“Anh, anh mau xem ai gọi đến!” Ngọc Anh nhắc nhở anh đang còn ngây người. Anh nghe xong mới hoảng hốt lấy điện thoại ra xem, lập tức cả trái tim đều như treo lên cổ họng.
“Anh, ai vậy?” Ngọc Anh thấy vẻ mặt kinh ngạc của anh, đã phần nào biết chuyện không hay rồi.
“Ba anh gọi đến!” Anh nói một câu.
“Vậy mau nghe đi chứ, ngây ra đó làm gì?” Ngọc Anh buột miệng nói ra. Anh trong lúc hoảng hốt còn biết bấm loa ngoài: Alô, có phải ba không ạ?
“Thành…” Trong điện thoại truyền đến giọng nói có chút hổn hển khó nhọc của ba.
“Ba, là con, Thành đây nè, ba đang ở đâu ạ?” Anh cảm thấy giọng ba có chút không ổn, tim đập cũng nhanh hơn. Ngọc Anh cũng vô cùng căng thẳng, cô lúc này căng thẳng đến nỗi không dám thở mạnh, mắt nhìn chằm chằm vào điện thoại trong tay anh.
“Thành, ba lại phát bệnh rồi…” Giọng ba từ trong điện thoại truyền vào tai anh và Ngọc Anh. Hai người họ đồng thời hít một hơi lạnh.
“Ba, ba đừng lo lắng trước, ba bây giờ đang ở đâu? Ba vợ con có ở cạnh ba không ạ?” Ngọc Anh ổn định lại tâm trạng hỏi ba.
“Ba kiếm cớ nói đi vệ sinh, cắt đuôi ba vợ con rồi. Ba giờ đang trốn trong một cái máy bay cũ nát bỏ hoang, Thành, làm sao bây giờ hả? Ba giờ khó chịu lắm…” Trong điện thoại truyền đến giọng nói có chút thở hổn hển của ba.
Máy bay bỏ hoang, anh và Ngọc Anh đều biết, chiếc máy bay này trước đây được trang trí thành một nhà hàng, giờ đã biến thành đống đổ nát rồi, vị trí ở góc đông nam của công viên. Anh và Ngọc Anh nhìn nhau một cái, thấy Ngọc Anh gật đầu với anh, anh liền hiểu ý Ngọc Anh, liền nói vào điện thoại: “Ba, ba đừng lo lắng, ba cứ ở yên đó đừng đi đâu cả, con và Ngọc Anh lập tức đến chỗ ba ngay!”
“Biết… biết rồi, ba thật vô dụng… làm hại tụi con…”
“Ba, ba đừng nói nữa, con cúp máy trước, lập tức đến chỗ ba ngay, đến nơi rồi nói sau?” Anh chưa đợi ba nói xong, đã vội nói với ông.
“Vậy thì được rồi!” Ba anh nói một câu. Cúp điện thoại, anh và Ngọc Anh liền đi về phía góc đông nam của công viên. Hai người họ đều không nói gì, có lẽ giờ trong lòng chỉ quan tâm đến ba, tìm được ba trước rồi nói sau, chuyện khác cũng không nghĩ nhiều nữa. Nhưng Ngọc Anh lại trầm tư suy nghĩ, chỉ là anh không biết mà thôi.
Họ rất nhanh đã đến gần chiếc máy bay bỏ hoang ở góc đông nam công viên. Chiếc máy bay đổ nát này nằm giữa một khu cây cỏ, do lâu ngày không có người đến, xung quanh cỏ dại mọc um tùm, trên máy bay phủ đầy loại cây leo tường, may mà đây là một nơi rất kín đáo. Ông chủ cải tạo máy bay thành nhà hàng lúc trước có lẽ là để phục vụ những cặp tình nhân yêu đương, hoặc những người dẫn theo tình nhân, nên mới chọn vị trí hẻo lánh như vậy.
“Em à, em ở đây đợi anh, anh vào xem thử!” Anh vừa nói với Ngọc Anh, vừa đi vào bên trong máy bay. Chỉ thấy bên trong máy bay vẫn còn giữ nguyên dáng vẻ của nhà hàng, chỉ là lâu ngày không có người đến, bên trong có chút âm u. Anh vừa vào bên trong máy bay, liền gọi một tiếng: “Ba…”
“Thành, con đến rồi!” Chỉ nghe thấy giọng ba từ một căn phòng nhỏ bên trong nhà hàng vọng ra. Anh đi theo hướng âm thanh, đi qua nhà hàng, liền thấy bên trong có một căn phòng nhỏ, đến gần xem, mới biết không chỉ có một căn phòng nhỏ, bên trong một dãy hình như có năm sáu cánh cửa phòng nhỏ, có mấy cánh cửa đã đổ sập xuống rồi, có hai căn phòng nhỏ cửa vẫn còn tốt. Anh lúc này mới biết bên trong chiếc máy bay này, bên ngoài cải tạo thành nhà hàng, bên trong lại là một dãy phòng nhỏ, cũng biết được dụng tâm của ông chủ lúc trước rồi, những căn phòng nhỏ này là chuyên để tiện cho những cặp đôi vụng trộm hưởng thụ.
Giọng ba phát ra từ căn phòng nhỏ đầu tiên, anh đến bên cửa, cửa đang khép hờ, cánh cửa này hình như cũng hơi hỏng rồi, không đóng chặt được. Anh đẩy cửa bước vào, bên trong vô cùng nhỏ, giống hệt như khoang giường nằm trên tàu hỏa vậy. Chỉ thấy ba ngồi trên chiếc giường nhỏ, hai tay ôm lấy đũng quần, vẻ mặt đầy đau khổ. Thấy anh đến, vẻ mặt lại lộ rõ sự ngượng ngùng và áy náy!
“Ba, ba sao rồi ạ?” Anh thấy vậy vô cùng quan tâm hỏi ông.
“Thành… con vẫn nên để ba về quê đi…” Ba anh vô cùng đau khổ nói với anh.
“Ba, ba nói gì vậy ạ?” Anh ngồi xổm xuống đất, hai tay đặt lên đầu gối ba, vẻ mặt thành khẩn nhìn ba nói.
“Thành, ba mà ở lại đây, thật sự sẽ làm liên lụy con đó, hay là để ba về quê đi!” Ba anh nói rồi đưa tay đang ôm đũng quần lên che mặt, vẻ mặt bi thảm đau khổ, tự trách vô cùng! Anh thấy bộ dạng đau khổ như vậy của ba, tâm trạng tụt dốc không phanh, cũng vô cùng đau buồn ba: “Ba, sau này ba đừng nói những lời như vậy nữa, con trai tuyệt đối không đồng ý để ba về quê đâu, ở lại đi ba!”
“Thành, ba đâu phải không muốn ở lại chứ. Hôm nay thấy bé Bông gọi ông nội, lúc bế bé Bông, con có biết lúc đó tâm trạng ba vui mừng và xúc động thế nào không? Nhưng mà, con xem chỗ này của ba…” Ba anh vô cùng xúc động nói với anh. Anh nhìn xuống đũng quần ba, cũng giật mình, một cái lều lớn quá, lại còn dựng lên mấy tiếng đồng hồ, anh không thể tưởng tượng nổi ba đã chịu đựng qua như thế nào, nỗi đau khổ và giày vò trong đó, không có ý chí kiên định thì tuyệt đối không thể chịu đựng nổi.
“Anh, anh ra ngoài trước đi!” Không biết từ lúc nào Ngọc Anh đã đứng ở cửa, cũng nghe được cuộc đối thoại đau khổ của hai cha con họ. Khi nghe thấy ba nói về bé Bông, cô có thể tưởng tượng được tình yêu thương của một ông lão cô đơn dành cho cháu gái và tâm trạng lưu luyến không nỡ rời xa. Nên cô lại hạ quyết tâm. Cuối cùng vẫn cắn môi dưới nói với anh câu này. Anh đứng dậy, dùng ánh mắt vô cùng biết ơn nhìn Ngọc Anh một cái, rồi im lặng rời khỏi căn phòng nhỏ này.
Cửa lại bị Ngọc Anh đóng lại, nhưng vẫn khép hờ. Anh đứng ngoài cửa có thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong qua khe cửa, nhưng không biết tại sao? Anh lúc này không có chút tâm trạng nào muốn nhìn vào bên trong, trong đầu anh bây giờ chỉ muốn mau chóng giúp ba thoát khỏi đau khổ…
Bên trong căn phòng nhỏ rất yên tĩnh, không có tiếng nói chuyện, chỉ nghe thấy tiếng cởi quần rất nhỏ… Khi anh nghe thấy tiếng này, tim anh liền rung lên một cái, một ham muốn nhìn trộm vào bên trong không khỏi nảy sinh. Trong đầu chợt nghĩ không biết quần của ba rốt cuộc là ai đang cởi? Là ba, hay là vợ yêu Ngọc Anh? Lòng tò mò mãnh liệt khiến anh không kiểm soát được bản thân quay người lại, áp mặt vào khe cửa, lập tức liền nhìn thấy ba ngồi trên mép giường, hai chân chạm đất, sắc mặt ngượng ngùng xen lẫn hưng phấn, hai mắt nhìn chằm chằm vào Ngọc Anh đang ngồi xổm trước mặt ông.
Còn Ngọc Anh đang ngồi xổm trước mặt ba, thân hình cao ráo dù ngồi xổm xuống vẫn trông rất cao. Cô vén mái tóc dài sang bên phải mặt, để lộ vành tai trắng nõn và gáy thon dài bên trái về phía anh. Từ góc nhìn của anh, khuôn mặt xinh đẹp tinh tế bên trái trắng nõn của Ngọc Anh hơi ửng hồng. Hai bàn tay trắng nõn thon thả đang mở thắt lưng của ba. Thì ra là Ngọc Anh cởi quần cho ba, tại sao ba không tự cởi chứ? Anh thầm hỏi lòng mình. Nhìn người vợ xinh đẹp đã kết hôn nhiều năm của mình đang cởi quần cho một người đàn ông khác, lòng anh lại dâng lên một nỗi ghen tuông chua xót, nhưng lại chợt cảm thấy vô cùng hưng phấn khó tả.
Qua khe cửa nhìn thấy thắt lưng của ba bị hai bàn tay trắng nõn thon thả của Ngọc Anh mở ra, rồi lại mở nút trên cạp quần. Anh có thể nhìn thấy rõ ràng ngón tay, mu bàn tay trắng nõn của Ngọc Anh, không ngừng chạm vào cây dương vật khổng lồ đang phồng lên trong quần ba. Anh không biết lúc này Ngọc Anh trong lòng đang nghĩ gì? Có lẽ cây dương vật phồng lên trong đũng quần ba quá lớn…
Hy vọng tác giả sẽ phóng tác để Thành được húp bà Diễm
Chưa thấy địt dc bà diễm
Ủa sao nói ra full mà ra có 170 vậy ad??
Chap 168 hình như bị mất 1 đoạn rồi ô ơi
Nhảy cóc à ad