Huấn Nô Ký – Update Chương 10

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Huấn Nô Ký – Update Chương 10

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 27/06/2026

Chương 7:

Từ biệt Bạch Khiết, Ngô Thần trở về nhà, hắn cố lết cái thân xác mệt mỏi đi vào bếp nấu ăn.

Xong xuôi, chỉ chờ cha mẹ đi làm về, ngồi vào mâm cơm, Ngô Thần im lặng nhìn hai người động đũa.

“Con không ăn sao? Vừa đổ bệnh xong, mau ăn để bồi bổ sức khỏe.” Cha Ngô Thần quan tâm hỏi.

Mẹ Ngô Thần gắp miếng thịt đặt vào trong bát hắn, dục hắn mau ăn. Ngô Thần vẫn im lặng nhìn hai người săn sóc mình, đột nhiên không báo trước trào ra hai hàng nước mắt, giọng nghẹn ngào xen lẫn giận dữ quát:

“Con mẹ nó các ngươi là ai! Cha mẹ tao đâu?!”

Ngô Thần lật bàn, đũa bát văng tung tóe, loảng xoảng vỡ dưới đất. Ký ức hắn vốn mê mang nhưng sau vụ đi bệnh viện, rồi từ nhà Bạch Khiết trở về, hắn hồi tưởng kỹ càng quá khứ.

Tiền học trên trường đóng từ số tài khoản của hắn!

Hóa đơn điện nước cũng là số tài khoản của hắn!

Thậm chí rõ ràng hôm trước, hắn xuất viện, trong ký ức của hắn thì người trả tiền là cha mẹ…

Nhưng số liệu trên hóa đơn nhìn đi nhìn lại vẫn là số tài khoản của hắn!

Không chỉ vậy, mẹ nó sau khi tính toán chi tiêu trong gia đình, bản thân hoàn toàn sống nhờ khoản tiền làm thêm và trợ cấp chính phủ!

Trợ cấp cho trẻ mồ côi!

Nếu tính toán kỹ hơn, suất ăn trong nhà cũng chỉ dành cho một người, căn bản không đủ cho ba miệng ăn như hiện tại!

Nếu vậy thì, mẹ nó hai người trước mặt này là ai?

“Thần nhi, con nói mê nói sảng gì vậy?” Mẹ Ngô Thần lo lắng bước tới.

“Cảm ơn ngươi…” Ngô Thần cắn môi, lấy tay lau đi nước mắt làm ướt cả vạt áo, giọng nghẹn ngào:

“Cho dù chỉ là giả dối, nhưng cảm ơn ngươi đã cho ta được gặp cha mẹ!”

Nhìn biểu cảm của Ngô Thần, cha mẹ hắn bỗng nhiên đồng loạt ngừng động tác một cách quỷ dị, sau đó là một trận cử động cứng ngắc như những con rối bị điều khiển.

Lớp da ngoài như sơn bong tróc từng mảng bong ra, lộ ra bên trong là hai con búp bê sứ hình người cực kỳ đáng yêu.

“Thú vị, thú vị.” Hai con búp bê run rẩy, hình tượng đáng yêu sụp đổ, mở ra cái miệng rộng huếch gào thét điên cuồng:

“Ngươi làm sao phát hiện ra ta? Làm sao phát hiện ra ta!?”

Ngô Thần bình tĩnh nhìn cảnh này, đột nhiên không tự chủ được nức nở, vừa rồi hắn chỉ hi vọng những điều mình nói không phải sự thật.

Dù cho điều này có thể dẫn đến việc hắn bị hiểu làm là tâm thần.

Chỉ là từ khi nhận thức rõ hai thứ trước mắt không phải cha mẹ mình, ký ức của hắn cũng ùa về nhanh chóng.

Thì ra cha mẹ thực sự của Ngô Thần đã qua đời từ khi cậu mới lên Cao Trung.

“Ngươi chết đi!” Ngô Thần không bình tĩnh nữa vung đấm về phía con rối nam gần nhất.

Con rối nam bỗng nhiên phình to trở thành một người trưởng thành, chỉ là ánh mắt vô thần, bị điều khiển vung tay đối kháng với một quyền mà Ngô Thần đánh ra.

Phốc!

Ngô Thần bị đánh bay, đầu đập xuống đất, máu từ đó chảy xuống.

Hắn biết mình không thể địch lại thứ quỷ quái này, quyết đoán bỏ chạy.

“Hihihihi….” Tiếng cười vọng lại khắp ngôi nhà, sàn nhà vặn vẹo, biến ngôi nhà thành một mê cung khép kín.

“Ta chơi trốn tìm với ngươi, nếu bị ta nhìn thấy, ngươi phải trở thành ta.”

“Hừ!” Ngô Thần hừ lạnh mở cửa, phát hiện cửa chính vốn dĩ có thể thông ra sân giờ lại chuyển sang phòng ngủ.

Không chần chừ, Ngô Thần vào phòng ngủ, sau đó lấy bật lửa từ trong túi quần bật lên, ném vào phòng bếp nơi mấy con búp bê vẫn còn kích động nhảy múa.

Lửa gặp khí gas, như đạn pháo oanh tạc.

ẦM!

Ánh lửa chiếu sáng đêm tối, cửa phòng ngủ bị nổ bay vào trong, may mắn trong phòng không có khí gas nên không phát nổ, nhưng tia lửa vẫn bén vào giường rồi bốc cháy.

“Aaaaaaaaaaaa” Âm thanh đau đớn của thứ gì đó vang lên:

“Đau quá, đau quá, đau quá…”

Đôi rối nam nữ ở gần bình gas nhất, nổ đập vào tường rồi bốc cháy.

Ngô Thần đã chuẩn bị sẵn, cầm bình cứu hỏa và máy bắn đinh bước ra.

Vòi của bình cứu hỏa đã bị hắn cắt cụt, vậy nên khí trong bình không bị phun to mà tập trung lại một chỗ.

Ngô Thần cẩn thận quan sát xung quanh.

Đôi rối nam nữ đã bị cháy quá nửa nhưng tiếng hét đau đớn kia vẫn còn vọng lại.

Bỗng từ trong bệ bếp chạy ra một con búp bê nhỏ hơn, Ngô Thần mặc kệ ngọn lửa cháy rực mà bắn vài phát đinh cố định con búp bê, sau đó phun nito vào.

“Aaaaaa, lạnh quá! Nóng quá! Rát quá!” Con búp bê gào lên đau đớn.

Ngô Thần chạy tới bắn thêm hai phát đinh cố định chắc hơn, sau đó dí sát vòi chữa cháy vào thân con búp bê.

Con búp bê giãy giụa một hồi sau đó bị đóng băng, Ngô Thần lập tức lấy một con dao, suy nghĩ một chút rồi đâm xuống, khoét ra đôi mắt đen láy từ con búp bê.

Xong việc, Ngô Thần quấn chặt búp bê, nhét đôi mắt búp bê vào túi đen khác, ném bình chữa cháy vào trong đống lửa rồi chạy ra ngoài.

Mê cung đã được giải trừ từ lâu.

“Cứu với, cứu với.” Ngô Thần vừa ra khỏi nhà liền hét lên:

“Có cháy!”

Một đêm không ngủ.

Nhà cửa Ngô Thần tan hoang, đám lửa còn suýt bén sang nhà hàng xóm.

Xe cứu hỏa có tới, nhưng khi tới nơi mọi thứ đã bị cháy sạch rồi.

Không có nhà ở, Ngô Thần chỉ đành nhờ bí thư thôn xin cho ở nhờ họ hàng.

Chỉ là nếu họ hàng hắn có lương tâm, khi hắn mồ côi đã cưu mang hắn rồi chứ không để đến bây giờ.

Cuối cùng, theo Bạch Khiết nài nỉ cha mẹ mình, hắn được ở nhờ nhà nàng, tạm thời ngủ trong phòng chị Bạch Nhu.

Mọi chuyện mới tạm kết thúc.

Trong phòng ngủ.

Ngô Thần từ từ lấy con búp bê kia ra, hắn ban đầu còn lo lắng thứ quỷ quái này sẽ không có tư duy, chỉ hành động theo quy tắc như trong các bộ tiểu thuyết quỷ dị.

Nhưng sau khi búp bê bị chọc vài lỗ, Ngô Thần đã có thể xác định con búp bê này có suy nghĩ của chính mình.

“Ngự Quỷ đại nhân, ta đồng ý làm Quỷ Linh của ngài, xin ngài tha cho ta một mạng.” Búp bê dập đầu thành khẩn.

Theo những lần bức cung, Ngô Thần đã xác định thế giới này có Thức Tỉnh Giả.

Thức Tỉnh Giả được chia làm hai loại.

Một là bản thân tự thức tỉnh Dị Năng.

Hai là hậu thiên ký kết khế ước với quỷ, trở thành Ngự Quỷ Sư.

Thế giới quan Ngô Thần suýt sụp đổ.

“Đưa ta cách ký khế ước Quỷ Linh.” Ngô Thần dò hỏi.

Búp bê cắn răng, một bản hợp đồng hiện ra.

Ngô Thần cảm ứng được nội dung của bản hợp đồng, đây là một bản hợp đồng bình đẳng.

“Mẹ nó, thứ tao muốn là hợp đồng nô lệ! Mày là nô lệ của tao, nếu không cứ đợi tra tấn tiếp đi!” Ngô Thần ra vẻ mất kiên nhẫn.

“Đừng, đừng, chủ nhân bình tĩnh.” Búp bê đã rất sợ hãi:

“Từ giờ ngài chính là chủ nhân của ta.”

Thế là một bản hợp đồng khác hiện ra.

Ngô Thần hài lòng gật đầu.

Chỉ là người ký kết khế ước lại không phải Ngô Thần mà chính là Bạch Khiết.

Chuyện này hắn cũng suy nghĩ rất kỹ rồi, con búp bê này rất gian xảo, cả cha mẹ trong ký ức hắn cũng phục dựng được, trong thời gian đó còn bẻ cong nhận thức của mọi người xung quanh được nữa.

Và qua thời gian tẩy não Bạch Khiết, Ngô Thần cũng tạm yên tâm về nàng rồi.

Tia sáng ký khế ước lóe lên, không quá bất ngờ khi quả thực có trá.

Trong không gian tinh thần.

Búp bê khoái trí cười lên, những con Rối Nô trước đều bị búp bê lừa gạt tương tự, sau khi vào sâu trong linh hồn, chỉ cần hóa giải Tâm Kết liền có thể sở hữu thân thể Rối Nô.

Cách hóa giải Tâm Kết có rất nhiều, nhưng thường được dùng chỉ có bốn loại.

Một là để Rối Nô chủ động từ bỏ mọi níu kéo trong lòng, tức là hoàn thành tâm nguyện của Rối Nô hoặc để nguyên thân tự động xin làm Rối Nô.

Hai là nhân lúc mục tiêu suy sụp tinh thần, tuyệt vọng, không muốn sống, đứng trước bờ vực sụp đổ… liền có thể phong ấn mục tiêu vào Rối Nô.

Ba là trực tiếp xóa bỏ hoàn toàn linh trí, ký ức của Rối Nô, nhưng như vậy sẽ không thể đọc ký ức được nữa, Rối Nô cũng không thể tự chủ hành động nữa.

Bốn là cưỡng ép luyện rối, chỉ là cần thực lực hai bên chênh lệch một đại cảnh giới, và đối tượng phải mất khả năng phản kháng.

Lý do nó không trực tiếp luyện rối Ngô Thần rất đơn giản, đó là vì cần thời gian, trong quá trình này bị Ngô Thần đâm 1 nhát là toang luôn.

Các cách trên đều có rủi ro, dù là Tâm Kết của người phàm, nếu không cẩn thận vỡ sẽ dính vào tinh thần, nếu ý chí trong Tâm Kết quá mãnh liệt sẽ đồng hóa chính búp bê… ép búp bê phải hoàn thành tâm nguyện Rối Nô.

Chỉ là tinh thần lực của phàm nhân quá mức yếu đuối, có thể loại bỏ.

Đến lúc này, búp bê vẫn ngây thơ nghĩ rằng đây là không gian tinh thần của Ngô Thần.

“Để ta xem Tâm Kết của ngươi là gì?” Búp bê cười quỷ dị, hai khóe mắt rỗng tuếch càng tô thêm vẻ đáng sợ.

Đúng lúc này…

“Grừ…” Một âm gầm gừ từ sâu trong linh hồn vang lên.

Choang!

Vô số Tâm Kết trong không gian tinh thần đồng loạt vỡ tan, từng mảnh vụng cắm xuyên tinh thân búp bê, ô nhiễm từ bên trong.

Giọng nói sâu trong nội tâm Bạch Khiết bộc phát khiến búp bê nhức óc.

“Thuần phục chủ nhân!”

“Hầu hạ chủ nhân!”

“Làm chó của chủ nhân!”

“Ngoan ngoãn làm chủ nhân vui vẻ!”

“Nghe lời chủ nhân!”

“…………..”

Âm thanh từ Tâm Kết vang lên khiến đầu óc búp bê quay cuồng, choáng váng.

Càng chống đối suy nghĩ trong đầu, búp bê càng như bị búa bổ, đầu đau đớn…

Càng thuận theo suy nghĩ trong đầu, búp bê càng cảm nhận được một loại khoái cảm chưa từng có trước đây…

Ngay khi búp bê sắp mất đi ý thức, một luồng uy áp mờ nhạt khắc chế Quỷ Dị hiện ra.

Trong ý thức của Bạch Khiết, lờ mờ xuất hiện một bóng hình mờ ảo…

Hư ảnh nữ nhân đeo mặt nạ đỏ mũi dài… đôi cánh đen huyền bí che phủ hai vùng tư mật, tóc dài bồng bềnh nhẹ bay…

Búp bê hai mắt nồi ra, không thể tin thốt lên:

“Không thế nào! Dòng huyết thống này không phải đoạn tuyệt rồi sao?!!”…

Ngô Thần đỡ Bạch Khiết lên giường, một lúc sau nàng ta mới tỉnh lại.

Con búp bê kia đang bị Ngô Thần treo cổ, móc trên móc tủ.

Bạch Khiết mở mắt ra, chưa kịp để Ngô Thần mở miệng, nàng đã nhào vào trong lòng hắn, hành động hơi kỳ lạ.

“Chủ nhân, em muốn ăn cứt!” Nàng mở miệng:

“Muốn ăn cứt.”

Ngô Thần kiểm tra, phát hiện Bạch Khiết không ý thức được hành động của mình, lúc này nàng chỉ muốn làm những điều nàng muốn làm nhất.

Ngô Thần đành nhượng bộ, dù sao cũng không biết trạnh thái này của nàng kéo dài đến bao giờ.

Chỉ là mãi cũng không rặn được chút nào, nhưng Bạch Khiết cũng không từ bỏ mà liếm láp mãi.

Chờ khi Bạch Khiết lấy được ý thức, nàng vội vã quỳ xuống, dập đầu tạ tội:

“Chủ nhân thứ tội! Em… Em cũng không biết tại sao mình lại to gan tới vậy.”

Ngô Thần dẫm một chân lên đầu nàng, giọng lạnh xuống:

“Ta vốn định trừng phạt… Nhưng làm chủ nhân cũng phải có trách nhiệm với con chó mình nuôi!”

“Ta lần này cho phép ngươi công tội bù trừ, nói đi, khế ước kia sao rồi.”

Bạch Khiết nghe có thể công tội bù trừ, liền mừng rỡ kể lại chi tiết:

“Chủ nhân, cái đó căn bản không có khế ước nào cả, ngược lại ta còn có cảm giác đã bị con búp bê này tác động, chỉ là dường như thủ đoạn này đã thất bại rồi.”

Ngô Thần nghe vậy, giận quá hóa cười, nắm lấy con búp bê gằn từng chữ:

“Khá lắm, dám tính kế tao? Tao muốn xem bên trong mày có phải cũng giống như tao, có trái tim không!”

Nói rồi Ngô Thần đứng dậy, tới bàn tìm kéo.

“Chủ thượng tha mạng, xin tha mạng!” Con búp bê đang giả chết đột nhiên hét toáng lên:

“Ta không dám nữa, tuyệt không dám nữa.”

Lần này búp bê hết dám làm trò, khế ước chủ nô được ký kết.

Búp bê nghe lệnh Bạch Khiết, Bạch Khiết nghe lệnh hắn.

Chỉ cần khống chế tốt Bạch Khiết là được, không phải búp bê liền là cấp dưới của hắn rồi sao?

4.4 5 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
5 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phi

Truyện đang hay mà sao ko viết nữa vậy tiếp đi

Địa Ngục Dưới Chân

:)) Bất ngờ thiệt sự, tưởng ko ai đọc truyện t vt cơ
Để t tìm lại xem còn cái cốt truyện này trong máy ko đã

Địa Ngục Dưới Chân

Thôi, lười vl

Phi

Khi nào đến đoạn có scat vậy

Phi

Bộ này hay á ra tiếp đi tác