Huấn Nô Ký – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Huấn Nô Ký – Update Chương 10
Tác Giả: Địa Ngục Dưới Chân
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 27/06/2026
Chương 6:
Tối đó.
Cửa phòng bệnh đẩy ra, một đôi nam nữ trẻ tuổi bước vào.
Nữ lạnh lùng băng giá, nam hoạt bát lanh lợi.
“Các ngươi là ai?” Ngô Thần nhướng mày hỏi.
Hiện tại hắn không phải ở trạng thái khỏe mạnh, cả người đầy dây dợ truyền dịch, vậy nên thấy người lạ vào hắn chỉ cảnh giác mà không thể ngồi dậy.
Đôi nam nữ không giải thích gì nhiều, trực tiếp dùng một thiết bị dò xét gì đó chiếu vào người Ngô Thần.
“Đội trưởng, không có nguồn ô nhiễm, cũng không có dao động Linh Lực.” Nam tử nhìn máy móc rồi nói.
“Cẩn tắc vô áy náy, khí tức tà ác lúc ấy ta cảm nhận được, chắc chắn là một loại Quỷ Vật nguy hiểm.” Nữ đội trưởng không chút gợn sóng mở miệng.
“Được rồi, được rồi.” Nam tử thở dài, nhún vai lấy ra một con lắc đưa đến trước mặt Ngô Thần.
Con lắc dao động điều hòa, qua lại, phát ra tiếng âm dễ chịu.
Hai mắt Ngô Thần như xoay tròn, cả người đờ đẫn trì trệ.
“Ta hỏi, ngươi thành thật trả lời.” Nam tử lạnh giọng mở miệng:
“Ngươi đang bị thôi miên sao?”
Ngô Thần vẫn đờ đẫn nhìn hắn.
Nam tử liếc nhìn nữ đội trưởng, thấy nàng gật đầu thì mới tiếp tục hỏi:
“Tại sao ngươi lại vào viện.”
“Bị co giật, nên vào viện.” Ngô Thần đờ đẫn nói.
“Kể chi tiết.” Nam tử ra lệnh.
“Đang ở nhà, đột nhiên bị co giật, nên vào viện.” Ngô Thần vẫn trả lời như vậy.
“Có gặp ai lạ mặt, hoặc sự vật, sự việc có vẻ đặc biệt nào không?” Nam tử kia lại hỏi.
“Không gặp.”
“Đội trưởng, có lẽ hắn ta không liên quan.” Nam tử nói với nữ đội trưởng:
“Quỷ Khí tà ác kia có khi đã ra khỏi Giang Thành rồi.”
“Ừm, có lẽ vậy…” Nữ đội trưởng gật đầu lên tiếng:
“Chúng ta cũng phải trở về Thượng Hải rồi.”
Nói rồi, nam tử kia thôi miên Ngô Thần quên sạch đoạn ký ức gặp gỡ hai người họ, sau đó liền rời đi.
Hôm sau.
Mẹ Ngô Thần như đã hứa để hắn xuất viện.
Bạch Khiết được cha Ngô Thần đưa về trước rồi, dẫu sao nàng ta ở lại sẽ không thích hợp cho lắm.
Một ngày này Ngô Thần vẫn được nghỉ học, nằm trên giường trằn trọc.
“Rốt cuộc ta đã quên thứ gì quan trọng? Tại sao trong lòng lại ngứa ngáy đến vậy?” Ngô Thần lẩm bẩm.
Hắn nhắm mắt nhớ lại, nhưng kết quả thì mọi sự kiện trong ký ức đều rất phù hợp.
“Không đúng…” Đột nhiên Ngô Thần mở mắt, trong lòng lóe động:
“Hai tuần này ta hình như chưa từng đi vệ sinh?”
Thi thoảng đúng là có đi tiểu, nhưng mà đại tiện thì chưa từng…
Người đương nhiên có thể nhịn ỉa được, nhưng nhịn nổi được gần hai tuần sao?
Với cả Bạch Khiết nữa, theo hắn nhớ nàng ta học nhóm với mình khi lên cơn co giật… nhưng mà Ngô Thần có biết thân biết phận, loại người như nàng sẽ kèm mình kiến thức sao?
Cứ miên man nghĩ, chẳng biết từ lúc nào đã chìm vào giấc ngủ.
Lần nữa mở mắt, đã là quá chiều rồi.
Tìm kiếm khắp phòng mình một lượt xem có manh mối gì không, Ngô Thần phát hiện mình quả thực để lại ám ngữ.
Nhưng chỉ là duy nhất một chữ “Ngọc”.
“Ngọc gì?” Ngô Thần lật tung ký ức cũng không nhớ mình sở hữu viên ngọc nào cả.
“Đợi đã…” Ngô Thần lại lẩm bẩm suy luận.
Việc mình để lại ám ngữ, chứng tỏ có thời gian chuẩn bị rất dài.
Nhưng mà manh mối chỉ ra chỉ có Ngọc và đại tiện.
“A?!” Ánh sáng trong mắt hắn đột nhiên lóe lên.
Thời điểm…
Thời điểm lúc đấy có Bạch Khiết bên cạnh.
Thời gian chuẩn bị nhiều như vậy, lại có thời điểm đổ bệnh là khi Bạch Khiết bên cạnh, chứng tỏ nàng ta là mắt xích cực kỳ quan trọng.
Nhưng manh mối trong ký hiệu để lại lại chưa từng hướng tới Bạch Khiết…
Điều này chứng tỏ ta của đoạn ký ức bị mất đang cảnh giác với ai đó…
Không cảnh báo chính là lời cảnh báo tốt nhất!
Vậy nên manh mối này chỉ có chính bản thân hắn mới suy luận ra được, kẻ khác dù là thần thám cũng cùng lắm chỉ tìm ra manh mối một chữ “Ngọc” mà thôi.
Cho dù thấy được manh mối này, nếu không tìm ra được viên ngọc nào cả thì manh mối này cũng sẽ đứt đoạn.
“Xem ra cần bỏ chút thời gian thăm dò Bạch Khiết.” Ngô Thần thở dài mệt mỏi.
Hắn ghét suy nghĩ, hắn phát hiện ra mình thay đổi rồi.
Hắn nhận ra mình lười biếng hơn, ma tính hơn…
“Rốt cuộc ký ức bị mất kia trải qua những gì khiến ta thay đổi nhiều đến vậy?” Ngô Thần nhìn lên trần nhà tự hỏi.
…
Ngô Thần không nghĩ tới Bạch Khiết sẽ tự tìm đến mình, điều càng sốc hơn nữa chính là Bạch Khiết rất tự nhiên đi vào phòng hắn, rất tự nhiên khóa trái cửa.
Không để Ngô Thần kịp phản ứng, nàng đã nhanh nhẹn cởi bỏ hết áo quần đang mặc, sốc hơn nữa chính là bên trong vậy mà lại không mặc quần áo lót gì cả…
Nàng tự nhiên mà quỳ xuống, bò đến dưới chân Ngô Thần, dùng đầu dụi dụi vào chân hắn làm nũng.
“Chủ nhân, em rất nhớ ngài.” Bạch Khiết vừa liếm mút ngón chân hắn vừa nói.
Ngô Thần im lặng, bàn tay vô thức xoa đầu nàng.
Bỗng, một dòng ký ức bị che lấp ùa về, Ngô Thần cả người dựa vào ghế, một tay nâng đầu, nén không rên lên.
Ký ức về việc tỏ tình với Bạch Khiết, ký ức phát hiện ra khuynh hướng tình dục của nàng, ký ức về việc tốn hơn mấy vạn mua các thiết bị để huấn luyện, thuần phục…
Mọi thứ sáng tỏ mà chưa hoàn toàn sáng tỏ.
“Trước ngày ta bị co giật, ta có đưa cho em cái gì không?” Ngô Thần hỏi.
“Dạ có, để ở nhà em ạ.” Bạch Khiết tuy hơi khó hiểu nhưng vẫn trả lời.
“Đi thôi.” Ngô Thần đứng dậy.
Bạch Khiết không dị nghị, mặc lại quần áo rồi cùng Ngô Thần về nhà.
Gia đình Bạch Khiết cũng khá giả, nhưng đều rất bận rộn với công việc.
Ngô Thần theo Bạch Khiết vào phòng nàng, nhìn nàng lấy chìa khóa, mở tủ, lấy ra một món đồ giấu kỹ bên trong.
Mở ra, đây lại là một chiếc điện thoại mới tinh.
Ngô Thần không nhớ mật khẩu điện thoại, thử nhập sinh nhật mình nhưng không thành.
Nghĩ ngợi một hồi, hỏi sinh nhật của Bạch Khiết rồi nhập vào, quả nhiên được.
Chú ý tới thư viện ảnh được đặt trong thư mục, hắn nhấp vào.
Lại tìm tới album ẩn… trả lời câu hỏi để mở mật khẩu…
Bên trong, là các ảnh về Bạch Khiết, có ảnh nàng ta đang bị chó địt, có ảnh nàng ta đái theo tư thế loài chó, có ảnh là nàng ta đang ăn cứt, trên gương mặt, tóc tai bị cứt dính đầy…
Ký ức lần nữa ùa về, nhưng mơ hồ, không mãnh liệt bằng trước đó.
Đặt điện thoại xuống đất, cố tình để Bạch Khiết nhìn thấy, để ý rằng nàng ta không hề hoảng loạn hay bất ngờ, chứng tỏ quả thực có chuyện này.
Ngô Thần suy đoán muốn để nhớ lại ký ức đã mất cần phải lần nữa trải qua hành động tương tự, vậy nên vừa rồi thăm dò xem tính thực hư của tấm ảnh này, nếu không để mở miệng bảo người ta ăn cứt mình, mẹ nó mở miệng kiểu gì?
Ngô Thần không lên tiếng, chỉ tìm kiếm một tấm bìa cát tông trải xuống, tiện tay mang luôn thẻ học sinh của nàng, ép nàng đeo vào.
“Chủ nhân, ngài muốn bây giờ sao?” Bạch Khiết lồng ngực phập phồng hỏi.
Ngô Thần im lặng không trả lời, quần áo từ từ cởi xuống.
Hắn có thói quen là trần truồng khi ỉa.
Bạch Khiết quá quen với điều này, hiểu ý nằm ngửa ra, miệng rộng hé mở chờ đợi.
Ngô Thần giơ chân dẫm lên mặt nàng, Bạch Khiết miệng lưỡi ra sức liếm lấy chân hắn, hai tay nàng cũng không nhàn dỗi tìm xuống cái lồn của mình thủ dâm.
“Một con chó tốt… Không cần chủ lên tiếng, nó cũng biết mình phải làm gì.” Ngô Thần cười hài lòng.
Ký ức ngày càng rõ nét…
Xoay người ngồi xuống, Bạch Khiết quen thuộc liếm ướt núm tròn ấy, đầu lưỡi còn tinh nghịch thám thính sâu vào bên trong.
Bạch Khiết hình như rất nghiện liếm đít, mấy hôm không được nếm thử mùi vị đó, nàng cả người đều rạo rực, chả có tâm trí để học bài.
Nâng đầu lên hết mức có thể, sau khi đói khát liếm láp lỗ đít chủ nhân, nàng mới bắt đầu chậm lại để từ từ thưởng thức, dùng sống mũi hì hục theo khe mông ngửi kỹ hương vị đặc biệt ấy, sau đó chu môi mút, hôn cái nhúm nhỏ hồng hào kia.
Chờ đến khi nó đã trở nên mềm mại hơn, nàng theo kinh nhiệm liền biết đã đến lúc được thưởng thức bữa chính.
Thầm cảm ơn chủ nhân ban thưởng, Bạch Khiết luồn lưỡi vào sâu trong lỗ hậu, quả nhiên đã chạm tới thứ gì đó mềm mại nơi đầu lưỡi.
Ngô Thần rên rỉ một hơi, cảm xúc lúc này quen thuộc và hưng phấn.
Chẳng cần Ngô Thần rặn ỉa, Bạch Khiết đã nâng cổ, dùng tay tách hai bờ mông của hắn ra, rồi dùng miệng hút.
Phân lần này nhả, rất nhanh liền bị Bạch Khiết nuốt sạch, chẳng để rơi vãi chút nào.
Nếu là nô lệ bình thường, dù năng lực xuất chúng đến đâu, có thể thưởng thức phân một cách ngon lành mà không chút lợm cổ thì cũng không thể làm được như Bạch Khiết, nuốt như nuốt cháo được.
Bởi vì khoản này liên quan tới năng khiếu mukbang, cũng như chân lý tiến hóa của nhân loại không ăn cứt.
Những kẻ được huấn luyện hậu thiên có thể ăn cứt được, cũng chắc chắn không thể tự nhiên trôi chảy như chó, thấy cứt liền đớp.
À, Bạch Khiết dường như là một ngoại lệ.
Bạch Khiết đã quá quen với việc này, vị lạ lại càng kích thích dòng máu chó trong người…nàng tham lam nuốt xuống xong, sau đó là chùi đít cho chủ nhân bằng cái lưỡi của mình.
Ngô Thần không có thời gian tận hưởng, hắn day day mi tâm sắp xếp lại đoạn ký ức lộn xộn trong đầu.
Tỏ tình… Phát hiện khuynh hướng tình dục của Bạch Khiết… Đe dọa và huấn luyện… Rồi tới thành quả là hiện tại.
Về cơ bản, Ngô Thần đã gần như hoàn toàn khôi phục trí nhớ, nhưng sự cảnh giác vẫn còn đó.
Bởi vì kể cả khi đã khôi phục ký ức, hắn vẫn không hiểu “Ngọc” có liên quan gì tới mình.
Chẳng biết qua bao lâu sau, Ngô Thần mới hồi thần, phát hiện Bạch Khiết đã ăn sạch cứt trong miệng.
Hắn đứng dậy, lấy gối trên giường nàng lau mông mới biết rằng cứt ở đít đã bị nàng liếm sạch.
Ngô Thần giờ phút này mới hiểu tại sao lúc nãy khi gặp Bạch Khiết, bản thân mình lại có cảm giác kinh tởm, vừa yêu vừa hận, muốn hành hạ, sỉ nhục nàng, lại đau lòng, muốn yêu thương nàng.
Tình huống này khiến Ngô Thần nhớ lại tình tiết một cuốn tiểu thuyết mạng hắn đọc.
Một cô bạn gái hết mực yêu thương bạn trai, cho đến một ngày cô ta phát hiện bạn trai mình là một tên gay.
Gay thì gay, đằng này hắn lại là nô lệ tình dục của người khác.
Nô lệ tình dục thì nô lệ tình dục, đằng này tên nô lệ này lại là thể loại slave dog.
Thế là cô bạn gái vì yêu sinh hận, tự tay giết chết tên chủ nhân của bạn trai mình, thế chỗ hắn.
Chưa hết, cô ta còn chặt đứt tứ chi của bạn trai, khiến người bạn trai này chỉ có thể sống như một con chó.
Cuối cùng, cái kết của tiểu thuyết lại là cảnh sát phát hiện hành vi tội ác của cô gái, cô gái đi tù, người bạn trai kia thì vào viện tâm thần.
Cái kết này khiến độc giả câm nín, muốn chửi, nhưng như vậy thì chính là cổ vũ tội ác.
Quay lại thực tại, cặc Ngô Thần căng cứng như muốn nổ.
Hắn năm nay 18, khí huyết cương dương, có gái mà không thể địt khiến hắn vô cùng khó chịu.
Thế là Ngô Thần bắt đầu hỏi:
“Phải rồi, tại sao em lại có suy nghĩ tìm chó để địt? Nếu thèm, không phải bán dâm càng tốt hơn sao?”
Bạch Khiết hơi bất ngờ khi Ngô Thần đột nhiên hỏi thế, nàng thành thật trả lời:
“Thực ra việc cho em dũng cảm này chính là chị gái.”
“Chị Bạch Nhu?”
“Vâng.” Nàng tiếp tục mở miệng:
“Năm ngoái em vô tình phát hiện ra chị em có sở thích đặc biệt với chó, vẫn nhớ ngày ấy em nhìn chị ấy bị chó địt từ lúc mới bắt đầu đến khi bất tỉnh nhân sự, lúc ấy em đã có một khao khát kỳ lạ với chó…”
“Haha.” Ngô Thần cười ha hả lên tiếng:
“Người bình thường chắn chắn sẽ sốc chứ không lén lút nhìn trộm hết quá trình đâu.”
“Em… Em là con chó của chủ nhân mà.” Nàng hưng phấn sủa lên vài tiếng.
“Cút, miệng đầy cứt.” Ngô Thần giơ chân ấn đầu nàng ta xuống đống cứt sót dưới sàn, cứt lại dính đầy lên môi, đi vào lỗ mũi nàng.
“Tẹo nữa anh có việc, đừng dùng cái miệng đó tới gần.”
“Vâng.”
……………………………..
Tìm được bản nháp truyện này roài
Ta chỉ muốn nói: Ta ở quá khứ thực sự biến thái!
Truyện đang hay mà sao ko viết nữa vậy tiếp đi
:)) Bất ngờ thiệt sự, tưởng ko ai đọc truyện t vt cơ
Để t tìm lại xem còn cái cốt truyện này trong máy ko đã
Thôi, lười vl
Khi nào đến đoạn có scat vậy
Bộ này hay á ra tiếp đi tác