Huấn Nô Ký – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Huấn Nô Ký – Update Chương 10
Tác Giả: Địa Ngục Dưới Chân
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 27/06/2026
Chương 9:
Đã biết thế giới này có sức mạnh siêu phàm, Ngô Thần đương nhiên muốn tìm hiểu.
Hắn là kẻ nóng vội, không thích ẩn nhẫn cẩu đạo, thăng cấp thành trùm cuối mới ra khỏi thôn tân thủ.
Thao Túng Vận Mệnh vận chuyển.
Ngô Thần tò mò không biết bản thân sẽ kết nối với thế lực siêu phàm kiểu gì.
Hắn hiện tại đang cùng Bạch Khiết đi chơi. Giữa trời hè tháng 6, Bạch Khiết mặc một chiếc váy ngắn chỉ che tới trên đầu gối xíu, trên vai đeo túi sách chéo nhỏ.
Đương nhiên Bạch Khiết sẽ không cảm thấy nóng vì bên trong nàng lúc này chẳng mặc đồ lót nào cả, lồn đít lộ thiên.
Thậm chí trong đít nàng lúc này đang kẹp một con cu giả, nàng phải khó khăn lắm mới vừa đi vừa giữ nó trong lỗ hậu.
Lồn nàng cũng vậy, nhét một đống trứng rung bên trong, kết nối bluetooth với điện thoại Ngô Thần.
Còn chưa hết, trong miệng nàng lúc này cũng ngậm trọn một con cu giả nữa, đâm sâu tận họng khiến nàng không thể tùy tiện trò chuyện được.
Đây là hình phạt cho Bạch Khiết vì hôm trước dám chậm chễ khi Ngô Thần có nhu cầu.
Đi chơi chán chê rồi thì vào rạp xem phim, tiện thể nghỉ ngơi.
Đương nhiên đây chỉ là Bạch Khiết nghĩ vậy.
Trong rạp đợt phim này khá ít người, cả rạp to đùng cũng chỉ có 3 đôi ở 3 góc. Ngô Thần ngồi ở gần cuối rạp, cách 2 đôi kia khá xa, vị chí cũng khá kín đáo.
Búng tay, camera chỗ hắn ngồi đột nhiên đoạn mạch mà rè rè rồi hỏng, Ngô Thần lúc này mới liếc nhìn Bạch Khiết, ra lệnh:
“Tới giờ ăn rồi nhưng anh không mang đồ ăn, em ăn tạm thức ăn cũ nhé?”
Bạch Khiết nghiêng đầu không hiểu, đến khi Ngô Thần giải thích, nàng mới run rẩy làm theo.
Lấy ra khay thức ăn cho chó đặt xuống sàn, Bạch Khiết cúi đầu há miệng nhổ ra con cu giả dính đầy nước bọt đó. Nàng chỉ cảm thấy cái họng đau nhức của mình đỡ hơn một chút.
Ngay sau đó, Bạch Khiết lại ngồi xổm dậy, rặn ra con cu giả trong lỗ đít, từ đó chảy ra một đống nước đít và ít cứt dính trên cu giả.
Cuối cùng, nàng lại tè vào khay, đồng thời rớt nốt đống trứng rung trong lồn ra ngoài.
Ngô Thần gật gù, giơ bàn chân lên để nàng liếm sạch đế giày của hắn làm món tráng miệng, rồi mới cho phép nàng xơi món chính:
“Cảm ơn vì bữa ăn!” Bạch Khiết run run cúi đầu, từ từ liếm láp sạch sẽ đống hỗn hợp từ chính cơ thể mình tiết ra.
Đang trong thời khắc vui vẻ, Mary lại không đúng lúc xuất hiện phá hỏng bầu không khí, gấp gáp nói:
“Chủ thượng không ổn rồi! Ta cảm nhận được Quỷ Khí!” “Hả?” Ngô Thần hơi ngẩn người. Kết nối với tổ chức siêu phàm…
Ý là thế này sao?
Con mẹ nó!
Ngô Thần đứng bật dậy, nói không căng thẳng là giả.
“Mary ngươi đánh giá xem, địch mạnh hay yếu? Giờ chạy kịp không?”
Đối với chuyện này, Mary là Quỷ Dị, có kinh nghiệm hơn hắn rất nhiều.Mary gật đầu đảm bảo, liếc nhìn qua Quỷ Vực lần này đánh giá:
“Quỷ Dị này hình như liên quan tới lời nguyền, nó phát tán lời nguyền rồi ăn lời nguyền để lớn mạnh.”
“Thực lực tầm Đại Quỷ mà thôi, tức cấp C ấy.”
“Còn nếu chạy… Muộn rồi, nồng độ Quỷ Khí này cơ bản đã hình thành Quỷ Vực, trừ khi đánh bại con Quỷ Dị này nếu không đừng hòng thoát ra!”
“Vậy ngươi có thể đánh lại không?” Ngô Thần hỏi thẳng vấn đề chính.
“Trước kia, ta chỉ liếc mắt qua cũng khiến linh hồn lũ quái này không dám phản kháng.” Mary tự hào nói.
“Ta nói hiện tại.” Sắc mặt Ngô Thần trầm xuống.
“Hiện tại thì có hơi, hơi…” Mary lảng tránh quay đầu.
Ngô Thần không biết nói gì, tên từng là Quỷ Vương này có phải hơi quá không đáng tin cậy không?
Cũng phải, nếu đáng tin đã không bị hắn đập cho đến mức phải ký khế ước với Bạch Khiết để bảo toàn mạng sống.
Ngay lúc Ngô Thần chuẩn bị cốc đầu Mary, Quỷ Dị xuất hiện.
Đây là một con quỷ khoác áo choàng đen, cái áo choàng như được đan bởi những chữ cái, chú tự đang nhảy múa.
Mặt quỷ được cấu thành từ những đường thẳng đứt khúc, nơi vốn dĩ là miệng lại thấy chỉ toàn chú tự đang xếp thành hình tròn, lại như hố sâu nếu nhìn lâu sẽ bị hút hồn, đầu sẽ đau như búa bổ.
Quỷ Dị vừa xuất hiện, lập tức bay tới trước mặt Ngô Thần, không đợi hắn kịp phản ứng đã giơ tay bắn ra từng luồng chú tự, từng luồng chú tự bay tới quấn quanh cổ Ngô Thần, nhấc bổng hắn lên.
“Ư..!”
Liếc nhìn bên cạnh, Bạch Khiết cũng bị nhấc bổng tương tự.
Ngô Thần không thể thở nổi cào cấu vào cổ lại chỉ cào được da thịt mình, chú tự không có thực thể khiến Ngô Thần hoảng loạn.
Ánh mắt Ngô Thần đảo quanh, không thấy bất kỳ điểm đột phá nào, đây là lần thứ hai hắn sâu sắc cảm nhận được nỗi bất lực, tuyệt vọng không lối thoát.
Miệng Quỷ Dị tạo từ chú tự mở rộng ra, muốn hút lấy gì đó từ cơ thể Ngô Thần.
“Aaaaaaa…”
Ngô Thần đau đớn hét lên, cảm giác như máu trong cơ thể mình sục sôi, cả người đau nhức.
Quỷ Dị không hút được thứ mình muốn liền trầm tư, sau đó đổi một cách làm khác.
Ngô Thần như lạc vào trong mộng cảnh, góc nhìn ngôi ba giúp hắn nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra.
Đó là một câu chuyện tình yêu giữa người và yêu quái, người là mỹ nam khiến bao cô gái nhìn qua đã nổi tương tư, nữ tuy là yêu quái nhưng cũng thuộc hàng nữ quái khuynh quốc khuynh thành.
Ngô Thần nhận ra giống yêu quái đeo mặt nạ đỏ mũi dài với cái cánh đen tuyền bí ẩn kia chính là Thiên Cẩu.
Chỉ là chuyện tình cảm này không hoàn mỹ, không phải vì nhân – yêu bị thế giới kỳ thị mà là vì nam nhân vốn dĩ không yêu nữ tử, chỉ lợi dụng tình yêu của nàng mà lừa dối nàng hiến tế tất cả lực lượng cho đứa con trong bụng, sau khi nữ tử sinh ra một đứa bé gái liền bị người chồng tàn nhẫn giết, mang đứa bé gái này về gia tộc đào tạo thí nghiệm nuôi dưỡng.
Chỉ là yêu quái mẹ mạng còn chưa tận, nàng bị những kẻ lang thang tranh nhau làm nhục, lúc ấy nàng hận loài người, càng hận kẻ đã phản bội mình kia.
Lại lần nữa mang thai đứa con mà chẳng biết bố nó là ai, nàng sinh ra một đứa bé trai có vài đặc trưng của Thiên Cẩu, sử dụng thể chất đặc biệt của mình thi triển thuật Nguyền Rủa lên đứa bé trai, lại lấy máu mình làm dẫn, cách không nguyền rủa đứa con gái đã bị tên kia mang về.
Lời nguyền khiến dòng máu của nhánh Thiên Cẩu từ con trai nàng và dòng máu của đứa con gái kia biến dị, mang đặc tính “không chết không thôi”, chỉ có một bên còn sống, một bên chết, nếu không sẽ xuất hiện sự kiện kinh hoàng.
Sang thế hệ thứ hai, thứ ba, thứ tư…
Trước khả năng sinh sản và sinh tồn của loài người, đứa con trai thiên về huyết mạch Thiên Cẩu bị giết, nhánh Thiên Cẩu kia bị đánh tới gà bay chó chạy, tộc Thiên Cẩu tìm đủ mọi cách hóa giải lời nguyền thậm chí tìm tới nữ quái thi triển nguyền rủa, chỉ tiếc nữ Thiên Cẩu đó bị thù hận che mờ lý trí, dù chịu cực hình tra tấn đến chết vẫn nhất quyết không hóa giải nguyền rủa, thậm chí dùng sinh mạng của mình làm giá, càng cường hóa lời nguyền mạnh lên.
Trong lòng nàng cặm hận, nàng muốn giết sạch dòng họ phụ bạc đó, kể cả nhánh Thiên Cẩu sinh ra nàng có bị diệt vì hậu quả nàng mang lại, nàng cũng chẳng quan tâm.
Sang đến thế hệ thứ mười năm.
Đôi nam nữ ấy đã trở thành một câu chuyện truyền miệng, một truyền thuyết đô thị.
Lúc đấy, cảnh ngộ tương tự lại lần nữa xảy ra, một nữ nhân dòng họ ấy lại phải lòng một nam quái nhánh Thiên Cẩu đó.
Vẫn là câu chuyện tình yêu ngọt ngào ấy, vẫn là cái phản bội từ nam tử…
Chỉ là lần này nữ tử càng vặn vẹo hơn, hạ thêm tầng tầng nguyền rủa trong huyết mạch của mình, khiến mỗi tộc nhân khi gặp lại huyết mạch nhánh Thiên Cẩu đó đều sẽ không tự chủ yêu đối phương say đắm, sau đó từ từ sinh hận và tìm mọi cách trả thù, hành hạ đối phương.
Nữ tử ấy muốn người khác cũng phải trải qua nỗi đau bị người mình yêu thương nhất phản bội, mặc kệ dù đó có là con cháu của chính mình sinh ra.
Thấm thoắt cho đến hiện tại, lời nguyền trong huyết mạch Ngô Thần chính là đến từ nữ tử này.
Mà Ngô Thần cũng đã đoán ra, Bạch Khiết mang trong mình huyết mạch của nhánh Thiên Cẩu đó.
“Mẹ nó!” Ngô Thần muốn chửi ầm lên.
Thì ra việc hắn yêu và hận Bạch Khiết đều đến từ lời nguyền này.
Tổ tiên chả biết bao nhiêu đời yêu nhau, hại tới cả đời cháu chắt chút chít…
Hắn muốn chửi, lại nhất thời không biết chửi gì.
Nhân yêu, tình thù…
Lắc đầu gạt bỏ suy nghĩ, Ngô Thần vẫn biết mình đang trong tình cảnh nào, muốn tìm lối thoát.
Chỉ là bản thân chỉ có thể quan sát, chẳng thể làm gì được nên lực bất tòng tâm.
Thao Túng Vận Mệnh được thi triển, Ngô Thần cảm giác được khí vận của mình đã hết sạch sau lần kích hoạt vừa rồi, tạm thời không thể sử dụng dị năng nữa.
May mắn là khí vận sẽ từ từ hồi phục, chỉ là nếu không đi cướp khí vận, giới hạn trên của hắn mãi mãi chỉ có màu Xanh.
Quay lại, Quỷ Dị muốn ăn lời nguyền trong huyết mạch bao đời của Ngô gia, chỉ còn cách ăn thịt Ngô Thần.
“Gào… Ngoạm!”
Theo miệng Quỷ Dị cắn xuống, Ngô Thần cũng thoát khỏi ảo cảnh, biết được ảo cảnh này giúp nguồn gốc lời nguyền xuất hiện để Quỷ Dị có thể cắn nuốt.
Hơi xui xẻo là nguồn gốc lời nguyền xuất hiện ở phía trên lồng ngực phải một chút, bị ăn thịt chỗ này có nguy cơ tử vong.
Ngô Thần không chần chừ cắn lại Quỷ Dị, một số lời bị Ngô Thần nuốt xuống.
Bất quá Ngô Thần tin tưởng vào Thao Túng Vận Mệnh sẽ giúp hắn cắn phải những lời nguyền không chết.
Mary phản ứng nhanh, chui vào Tâm Kết của Quỷ Dị, nơi đây Tâm Kết lại chỉ toàn tạo thành lời nguyền.
“Chết tiệt, chỉ mong có thể phá vỡ kết cấu cân bằng lời nguyền!” Mary gầm gừ, lấy nó làm trung tâm, Quỷ Vực lóe lên rồi chợt tắt.
Tuy chỉ là bùng lên hơi tàn, nhưng ở trong không gian tinh thần triển khai Quỷ Vực, đối với tinh thần vẫn là chấn động không nhỏ.
Mary hộc ra máu đen xen lẫn vài nhúm bông, vì Quỷ Dị Nguyền Rủa không có ý thức tự ngã nên Mary không bị thay thế ý chí cũng như tinh thần phân liệt, nhưng vì Tâm Kết nổ mà Mary cũng sẽ trọng thương.
Chú ngữ thắt cổ chập chờn mất hiệu lực, 2 người ngã bịch xuống đất.
Quỷ Dị lúc này đau đớn gầm lên, cả Quỷ Vực đều rung chuyển.
Tâm Kết ám ảnh thèm ăn lời nguyền của Quỷ Dị tan rã, Quỷ Dị sau khi mất đi sự thèm ăn liền ngơ ngác, sau đó vì mắt xích hội tụ lời nguyền bị phá hủy, sự cân bằng trong cơ thể không còn, liền bị vô số lời nguyền đã nuốt trong cơ thể xung đột và phản phệ.
Lời nguyền cấm phát tình xung đột với lời nguyền hoang dâm vô độ, lời nguyền lão hóa xung đột với lời nguyền không thể lớn…
Bùm!
Nội thể Quỷ Dị như muốn nổ tung sau đó biến thành một con búp bê nguyền rủa rơi xuống đất.
Trong cơ thể nó vẫn đang xảy ra phản ứng xung đột dây truyền, khiến nó tạm thời mất đi khả năng hành động.
Mary hơi ngơ ngác, xong đến kinh hỉ vì một lần đã đánh trúng điểm yếu trí mạng của đối phương.
Vội vàng thi triển năng lực phong ấn nó làm Rối Nô, sau khi nhìn kỹ búp bê nguyền rủa rơi dưới sàn, lại cực kỳ mừng rỡ:
“Chủ thượng, xin ngài ban cho ta con Quỷ Dị này, nó như được đo ni đóng giày cho ta khôi phục sức mạnh vậy!”
Ngô Thần ngồi dậy, tham lam hít thở không khí trong lành, liếc nhìn Mary hỏi:
“Ăn nó xong thì ngươi cũng có năng lực nguyền rủa hả?”
“Dạ không, nếu chủ nhân ký kết với nó mới có năng lực nguyền rủa!” Mary trả lời:
“Chỉ là… nó chỉ là 1 tên phế vật cấp B, nếu cho ta, khôi phục tới cấp A, so với cấp B chính là trời và đất!” Ngô Thần gật đầu nói:
“Ăn đi!”
“Đa tạ chủ thượng!”
Lý do hắn hỏi vậy chẳng qua là vì không muốn lời nguyền huyết mạch trong người Bạch Khiết biến mất mà thôi.
Như vậy thì nàng sẽ mãi mãi yêu và trung thành với hắn!
“Còn nữa, có thể xóa ký ức những kẻ ở đây không?” Ngô Thần chật vật đứng dậy, khó khăn hỏi.
“Đáng lẽ không được, nhưng có con Quỷ Dị này, đợi nô tỳ hấp thụ xong tự tin có thể!”
Nói rồi luyện hóa Rối Nô, cướp đoạt một phần sức mạnh của Rối Nô để phục hồi.
Sau đó liền đi vào không gian tinh thần, lúc này Tâm Kết có số lượng nhiều hơn, có thể chủ động lấy một phần ký ức của đối phương để tạo ra Tâm Kết, như vậy khi triệt tiêu Tâm Kết, ký ức kia của đối phương cũng biến mất.
Sử dụng cách tương tự để xóa đi ký ức mấy người kia.
Kết thúc một sự kiện Quỷ Dị.
Ai có nhu cầu, chat, ý tưởng, cốt truyện, viết truyện… có thể nhắn t
Tele: t.me/diangucduoichan
Zl (Yy): 0566233506
Truyện đang hay mà sao ko viết nữa vậy tiếp đi
:)) Bất ngờ thiệt sự, tưởng ko ai đọc truyện t vt cơ
Để t tìm lại xem còn cái cốt truyện này trong máy ko đã
Thôi, lười vl
Khi nào đến đoạn có scat vậy
Bộ này hay á ra tiếp đi tác