Hành trình khó khăn – Update Chương 101

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hành trình khó khăn – Update Chương 101

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 03/06/2026

Chương 63:

*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu

Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, vì đây là truyện tôi viết, không phải lên mạng copy truyện Tàu về để AI dịch, nên đừng vào trả giá kỳ kèo, tôi sẽ chặn luôn.

Lúc trước tôi từng nghe mợ Hoàng Lan nói, Công ty mỹ phẩm Quỳnh Hương của ba gặp khó khăn, mới đầu tôi định không quan tâm, nhưng cuối cùng lại không đành lòng.

Ông ấy dù sao đi nữa cũng là ba tôi, nếu giúp được, tôi sao có thể đứng nhìn tâm huyết cả đời của ông ấy sụp đổ.

Nhưng buổi chiều, sau khi ăn cơm xong, mẹ lại bất ngờ rủ tôi đi dạo mát ở bờ hồ Trị An.

Hơn nữa chỉ có hai mẹ con.

Trong lòng tôi kích động đến xuýt chút nữa nhảy cẩng lên, mẹ thấy vậy thì đỏ mặt lườm một cái, ánh mắt cảnh cáo, ý là đừng có làm lộ chuyện.

Tôi hiểu ý của mẹ, vì vậy cố nén kích động, vội vàng chạy về phòng thay đồ.

Nhà ngoại ngoài hai chiếc ô tô để cậu và mợ đi làm, thì còn một chiếc xe máy vision nữa, dùng để tiện cho mợ đi chợ, hoặc cậu loanh quanh đâu đó gần nhà.

Mẹ thay một bộ y phục thường ngày, áo thun cao cổ màu đen, quần kiểu ống rộng, nhìn đơn giản nhưng bởi vì dung mạo và dáng người, lại trở nên đẹp đến nao lòng.

Người ta thường nói người đẹp vì lụa, nhưng ở chỗ mẹ, lại như biến thành lụa đẹp vì người.

Thấy tôi vẫn nhìn sững sờ, mẹ hơi đỏ mặt gắt một cái.

– Đi thôi, còn đứng ngây ra đó làm gì?

– Vâng vâng, tuân lệnh mẫu hậu.

Tôi gật đầu như gà mổ thóc, sau đó ngồi lên xe máy, ra hiệu mẹ lên xe.

Mẹ ngồi theo kiểu một bên, hơi nghĩ nghĩ, cuối cùng tay mẹ vòng qua eo tôi để cho vững.

Vốn mẹ ngồi kiểu này là để tránh thằng nhóc láu cá như tôi lợi dụng thắng xe, nhưng cuối cùng vẫn không thoát được cảnh ngượng ngùng.

Cảm nhận được bàn tay mềm mại trắng hồng kia ôm lấy eo mình, thân thể tôi hơi run nhẹ, mẹ tự nhiên nhận ra, nên khuôn mặt càng hồng.

Trời đã bắt đầu tối, dưới ánh đèn đường chiếu rọi, chiếc vision chạy chậm trên cung đường đầy cây xanh, tiến thẳng về phía hồ Trị An.

Càng đến gần hồ, không khí càng mát mẻ, xe cộ và hàng quán rất đông, mẹ mới nhẹ giọng nói câu đầu tiên khi lên xe.

– Còn nhớ cung đường ra bờ hồ mà lúc nhỏ mẹ thường dẫn con đi không?

– Sao lại quên được, nơi đó vừa mát, cảnh đẹp lại vắng người, không ồn ào đông đúc như những chỗ bị khai thác du lịch khác.

– Uhm…

Mẹ gật đầu, thần sắc ngượng ngùng trông càng thêm xinh đẹp, tiếc là tôi không thấy được.

Xe rẽ qua một con đường bê tông nhỏ hơn, hai bên là rừng cây lâm nghiệp của người dân trong xã nên khá vắng vẻ, khách du lịch từ nơi khác sẽ không đi con đường này để ra bờ hồ.

Nhưng dân bản địa đều biết, từ nơi này đi ra hồ sẽ có một khu đồi khá đẹp, chỉ là phải đi bộ một đoạn ngắn, ở trên cao nhìn xuống, có thể bao quát cả thị trấn du lịch bên dưới.

Nơi đó thường chỉ có mấy cặp đôi trong xã hay lên để hẹn hò, hoặc các nhóm cắm trại có người địa phương làm hướng dẫn viên.

Xe đến cuối đường, quả nhiên thấy được tầm chục chiếc xe máy tấp bên lề.

Nhìn thấy nhiều xe máy như vậy, mẹ hơi ngạc nhiên, còn có chút ái ngại.

Tôi thì không quan tâm lắm, khu đồi kia rất rộng, vài chục người ở trên đó có đáng gì, hơn nữa trên đồi không có đèn, ánh sáng mờ nhạt, không đứng gần thì cũng chẳng nhận ra ai.

Có lẽ mẹ cũng nghĩ vậy, nên chỉ hơi ái ngại một chút, liền cùng tôi đi bộ lên đồi.

Xa xa có ánh lửa trại, lờ mờ còn thấy được một vài bóng dáng dựa vào cây, hoặc ngồi tựa đầu vào nhau…

Không gian rất yên tĩnh, thỉnh thoảng nghe được thanh âm rù rì trò chuyện, hoặc tiếng cười khúc khích theo gió truyền tới, nhưng cũng không rõ là đang nói gì.

Hai mẹ con sóng vai đi tới, đột nhiên mẹ hơi loạng choạng, hình như là vấp phải cành cây khô, tôi vội vàng nắm lấy tay mẹ, quan tâm hỏi.

– Mẹ có sao không, cẩn thận chút, hôm nay hơi tối, để con bật đèn flash nhen?

Mẹ xua tay cười nói.

– Đừng, chẳng lẽ con quên luật bất thành văn ở quê mình, vào đây mà bật đèn, sẽ bị người ném đá đó.

Lúc này tôi mới nhớ ra, bật cười nói.

– Hì hì, con quên mất nơi này là chỗ hẹn hò bí mật…

Nói đến đây tôi đột nhiên dừng lại, mẹ cũng ngừng cười, xấu hổ cúi đầu, tiếp tục đi về phía trước.

Tay mẹ bị tôi nắm, mẹ hơi vùng vằng như muốn hất ra, nhưng tôi bất chợt nắm chặt hơn, mẹ hơi run một chút, cuối cùng không nói gì, để mặc tôi nắm tay mẹ, hai người lại sóng vai lên đồi.

Không ai biết lúc này tim tôi đã đập nhanh như trống trận, thậm chí trên tay đã đổ mồ hôi, hay có chút run rẩy, từng chi tiết đều nói rõ lòng tôi đang kích động như thế nào.

Chẳng lẽ mẹ đã chấp nhận làm bạn gái của tôi?

Có một giây phút tôi nghĩ như vậy, nhưng rất nhanh, ý nghĩ ảo tưởng này bị tôi gạt bỏ.

Hơn ai hết tôi thừa hiểu, đây là chuyện hoang đường, nếu thật dễ dàng như thế, thì mẹ đã không phải là mẹ rồi.

Chỉ là một nụ hôn, mà mẹ còn kéo cả tuần, nếu tôi không “kiên quyết đòi nợ”, có lẽ mẹ đã cố tình quên rồi.

Bởi vì quá kích động, tôi lại không nhận ra, tay mẹ cũng hơi run, khuôn mặt thì đỏ bừng vì ngượng.

Cảm giác hồi hộp, còn có chút kích động cùng mong đợi kia, đã bao lâu rồi nàng không cảm nhận được?

Là lần đầu hẹn hò với người đàn ông bội bạc kia, hay lần đầu tiên nàng bởi vì hơi men, không kiềm chế được bản thân, cuối cùng lầm lỡ…

Nhưng có một chuyện nàng xác định, đó là loại cảm giác này, chỉ xuất hiện khi nàng và người kia còn chưa cưới, sau khi cưới, cảm giác đó đã không còn nữa…

Đi đến một nơi vắng, xung quanh không có ai, ánh lửa trại ở xa xa kia cũng trở nên mờ nhạt, tôi và mẹ cùng ngồi bên một gốc cây, nhìn xuống thị trấn sáng ngời bên dưới.

Mẹ muốn rút tay lại lần nữa, nhưng tôi vẫn nắm chặt, sau vài lần không được, cuối cùng mẹ chịu thua, chỉ lườm tôi một cái, rồi đưa mắt nhìn về phương xa.

Tôi một tay nắm lấy bàn tay trắng nõn mịn màng của mẹ, tay còn lại thử thăm dò vuốt vuốt mu bàn tay, mẹ hơi run lên, bàn tay hơi xiết chặt tay tôi.

Thấy mẹ không ngăn cản, tôi cứ thế vuốt vuốt, đồng thời nói chuyện để đánh lạc hướng.

– Quê mình phát triển nhanh quá mẹ nhỉ, lúc còn nhỏ, khu phía dưới chẳng có mấy cái nhà.

– Uhm, mẹ còn nhớ lúc nhỏ con hay trốn tới khu này hái quả dại, làm ông bà ngoại lo đến gọi cả xóm đi tìm. Mới đó mà đã gần mười năm rồi…

Thần sắc mẹ đầy vẻ hồi ức, không biết nghĩ đến chuyện gì, mà ánh mắt dần dần trở nên mờ mịt.

Thấy mẹ đột nhiên sững sờ nhìn về phía trước, tôi hỏi.

– Mẹ, mẹ nghĩ gì mà thất thần vậy?

Mẹ thu hồi ánh mắt, quay qua nhìn tôi, ánh nhìn này làm tôi có chút luống cuống.

Bởi vì trong ánh mắt đó bao hàm rất nhiều cung bậc cảm xúc, có giây phút tôi cảm thấy mình thật tồi tệ, thậm chí ước gì thời gian quay trở lại, để những chuyện kia chưa từng xảy ra.

Nhưng rất nhanh, ý nghĩ muốn bảo vệ chăm sóc mẹ như một người đàn ông thực thụ lại bùng lên, che đậy tất cả những ý niệm khác.

Không, tôi nhất định phải thành người đàn ông của mẹ, chăm sóc yêu thương mẹ cả đời, để mẹ không còn chịu bất kỳ nỗi buồn nào nữa.

Như Tuyết nhìn con trai, vốn nàng còn mang theo chút hi vọng, muốn dùng ánh mắt tràn đầy tình mẫu tử đánh động con trai, để nó quay đầu, không còn những ý niệm bậy bạ kia nữa.

4 105 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
101 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Viết Để Xem

Dạ em cảm ơn ad rất nhiều, tự nhiên thấy có động lực viết hết truyện với làm thêm bộ mới.

Coco

Full truyện gần 900k vkl chát quá

Viết Để Xem

bớt tào lao, biết bao nhiêu chương mà bảo 900k, bác mua chưa? cả bộ chỉ 350k, ngồi đó tự sướng à mà 900k?

Coco

Bắt đầu bán từ chap 77 hiện tại là chap 220 phải 143chap k ?? 143×5 là bao nhiêu bót phét ít thôi . 350k full hahhaha

Viết Để Xem

Vào mua xem coi tao bán bao nhiêu rồi qua đây phán

Halogen

Full truyện là bao nhiêu chương vậy tác

Viết Để Xem

220c, mình bán full chỉ 350k thôi bác, thằng trên đầu óc nó bị bệnh, không cần chấp

Cocco

Vậy mà vẫn bán lẽ chươg 5k lần bán 10 chap hành đ

Viết Để Xem

Tao thích thế đấy, kakaka

Viết Để Xem

telegram bị khóa rồi, mọi người liên hệ https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu nhen

Viết Để Xem

Mẹ cái đám óc lợn, bố mày đã viết bộ thứ 2 rồi, còn ở đó thách với thức đăng chương tiếp theo? Cứ ngày ngày vào web chờ chương để tăng lưu lượng đi, anh cứ đúng quy định của web mà đăng, không cần khích. Kakaka

Cao thủ săn truyện

Lấy truyện của ng khác đăng xong cứ vòng vo . T đố m ra phần tiếp theo được đấy . Ngta ra xong suốt từ cuối năm ngoái cứ coppy mỗi ngày tý đăng lên văn vở

chim găm 6 bi

bên kia chap 77 bằng bên này chắc cháp 120 quá😂😂😂😂. ko có ý tưởng câu chữ copy sang thì sao ra nổi chap moíe

Viết Để Xem

Bớt ngu giùm cái, đọc truyện để giải trí thôi, chứ đừng teo não làm khổ gia đình

Dũng

Kết nv9 với mẹ thế nào vậy

Coco

Sinh 2 đứa con kết tẻ nhạt

metruyen

Kết vậy còn tẻ với nhạt, chứ giờ muốn thằng khác chơi nữ chính hả cha nội?? Tui thấy kết vậy là hay rồi, chừa lại nổi sợ cho mấy thằng óc chó bên trên. Tác nó cũng tính tới đám óc lợn kia rồi. Khặc khặc…

Viết Để Xem

Kệ cha mày chứ khích con mẹ gì, có khách họ mua họ đọc là được, chứ cần đéo gì lũ tụi mày, đầu toàn cức mà ngồi đó khích với bác, óc lợn ạ.

nghiano9

ban đầu thấy tác giả bảo qua trình chinh phục mẹ ko dễ đâu, làm t cứ tưởng hay thế nào. hoá ra là viết main vs nữ phụ chắc hết mẹ 75% truyện. còn vs mẹ nó thì chắc là dc vài chương

Viết Để Xem

Đọc full chưa?

Đúc láp dô mẹ

Cháp 95 nầy tuy đã được làm tình với mẹ nhưng hơi tiếc là đeo bao cao su ae à kk chơi trần mới đã kk .

Viết Để Xem

mua full ủng hộ tác đi bác

Đúc láp dô mẹ

Vẫn chưa thấy cảnh con trai húp bà mẹ tiếc nhỉ

Viết Để Xem

Mua ủng hộ tác đi bác

Cá chốt

Mua cmm

Cuchuoi

Làm sao để mua

Viết Để Xem
Viết Để Xem

thế mà vào đây hóng từng chương, ko cho free thì cay chửi thề, đọc riết rồi teo não à???