Hành trình khó khăn – Update Chương 101

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hành trình khó khăn – Update Chương 101

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 03/06/2026

Chương 61:

*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu

Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, vì đây là truyện tôi viết, không phải lên mạng copy truyện Tàu về để AI dịch, nên đừng vào trả giá kỳ kèo, tôi sẽ chặn luôn.

Cho đến gần nửa đêm, dì Ngọc mệt mỏi nằm trong lòng tôi thiếp đi.

Quần nhau hơn hai giờ đồng hồ, dù là núi đá cũng bị xới thành bùn nhão, đến lần cuối, thậm chí dì Ngọc còn xin tha.

Nhưng cơ hội khó được, hơn nữa loại chuyện giường chiếu này, nhất định phải đánh cho dì Ngọc khuất phục, nhớ mãi không quên, như vậy mới có lần ba, lần bốn…

Khi nhân viên mang bữa sáng, còn có hành lý từ phòng của dì đến, dì Ngọc vẫn chưa chịu dậy, hết cách, tôi chỉ có thể nhéo nhéo bầu vú mềm mại, làm dì cựa mình, mở mắt nói với giọng giống như làm nũng.

– Đừng phá, để dì ngủ thêm chút nữa…

– Dì, đã 7h rồi, ăn sáng xong cháu phải về thủ đô, không là không kịp chuyến bay đấy. Dì có về cùng cháu không? (***từ chương này trừ mẹ con thì xưng con, còn mấy nữ phụ khác xưng cháu nhen, để nó khác biệt với nữ chính)

– 7h rồi sao? Chỉ mới ngủ một lát mà?

Dì Ngọc ngồi dậy, thấy tay tôi còn đang mân mê nhũ hoa của mình, khuôn mặt dì ửng đó, xấu hổ hất tay tôi ra, sau đó mở vali lấy quần áo mới rồi đi nhanh vào wc.

Lúc dì Ngọc cúi người, vùng âm hộ trắng hồng lộ rõ, làm tôi lại rục rịch.

Nhưng dì giống như có mắt sau lưng, hung dữ quay lại trừng tôi một cái, sau đó đóng sầm cửa lại.

Dì tắm rất lâu, đến khi đi ra đã thay một bộ đồ mới, kiểu quần tây và áo sơ mi vàng, nhìn vừa thanh lịch lại vừa quý phái.

Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm, khuôn mặt dì ửng hồng, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ uy nghiêm, khẽ gắt.

– Còn không đi tắm lẹ đi rồi còn ăn sáng, muốn trễ chuyến bay sao?

– Dạ….

Thấy dì như vậy, tôi cũng hơi chột dạ, vội vàng ôm đồ đi vào wc.

Nhìn cửa wc đóng lại, khuôn mặt Như Ngọc lại đỏ bừng, tối qua làm đến nửa đêm, bắn đến ba lần, sáng nay lại còn “mất nết” như thế.

Nhưng nghĩ đến thứ to lớn kia đi sâu vào trong âm đạo mình, mang đến cảm giác sung sướng không cách nào diễn tả, hai chân Như Ngọc lại xiết chặt, mặt đỏ như táo chín.

Nàng đã không phải trẻ con, tự biết trải qua chuyện hôm nay, muốn mình và cháu trai quên đi, trở về như xưa là điều không thể, nhưng nếu quan hệ của hai người bị lộ, hậu quả kia Như Ngọc không dám tưởng tượng.

– Không được, nhất định phải cảnh cáo nó, tuổi của nó rất xung động, một khi không kiềm chế nổi làm liều chỗ đông người thì nguy…

Như Ngọc trở nên lo lắng, bắt đầu nghĩ đối sách.

May là chiều nay nó vào nam, ít nhất trước tết là không cần lo lắng gặp mặt, nên có thể từ từ suy tính tìm phương án thích hợp.

Như Ngọc thở dài, sao nhiều chuyện lại dồn dập cùng một lúc như thế này?

Nghĩ đến chuyện kia, ánh mắt nàng trở nên u ám và lo lắng.

Thời điểm ăn sáng, thấy dì Ngọc vẫn cứ thất thần, tôi hơi chột dạ hỏi.

– Dì, dì vẫn còn giận cháu sao?

Dì Ngọc nghe vậy ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt lạnh lùng.

– Cháu cứ nói xem?

– Nhưng hôm qua…

– Im miệng, dì đã nói đó là tai nạn nghề nghiệp, lo ăn đi rồi cùng dì về thủ đô. Còn nữa, chuyện này tuyệt đối không được nhắc lại với bất kỳ hình thức nào, nếu không cháu tự biết hậu quả, cháu hẳn hiểu tính của dì?

Tôi cúi đầu lí nhí.

– Vâng…

Thấy tôi vậy, khóe miệng dì Ngọc hơi nhếch lên, tạm thời chỉ có thể dùng cách này áp chế tôi một thời gian, rồi từ từ tính tiếp.

Lúc trên đường về, tôi hỏi dì.

– Nhiệm vụ của dì xong rồi hả?

Dì Ngọc vừa lái xe vừa gật đầu.

– Uhm, đã xong rồi!

– Dì đã là trưởng phòng rồi, sao còn đích thân làm mấy nhiệm vụ này, quá nguy hiểm, lỡ có chuyện gì thì sao…

Dì liếc tôi một cái, sau đó nói.

– Cũng quan tâm gớm nhỉ?

Tôi gãi đầu nịnh nọt.

– Cháu trước giờ vẫn quan tâm dì mà, tại dì không để ý đấy thôi. Mỗi lần ông ngoại đòi đánh dì, không phải đều là con xin cho dì đầu tiên sao?

– Hừ, chứ không phải cầu hòa, để lần sau ít bị dì “ăn hiếp” hả?

Bầu không khí trong xe có vẻ bớt căng thẳng hơn, cả hai đều cố gắng nói những kỷ niệm vui, tránh đi đề tài xấu hổ hôm qua.

Reng reng…

Chương điện thoại reo, là của chị Hương.

– Alo, em nghe nè chị!

– Ủa em đi đâu mà sao chị về không thấy, đồ đạc cũng không có luôn?

– Dạ do đêm kia chị nói không về, hôm qua còn phải chăm bà một ngày nữa, nên tối đó em bắt xe lên Sa Pa chơi, giờ sẽ ra thẳng sân bay luôn để kịp giờ.

– Haii, lần này thất hứa với em, để lần sau chị nhất định sẽ đưa em đi khắp phố phường thủ đô, được không?

– Dạ, em biết mà, chị em mình còn nhiều dịp…

Hai chị em nói chuyện một lúc rồi cúp máy. Dì Ngọc liếc qua nói bâng quơ.

– Nhìn hai chị em thân thiết hơn trước nhiều nhỉ?

Tôi cười nói.

– Dà, trước kia do hai chị em ít gặp nhau, tính chị Hương lại hơi tiểu thư, nên cháu không thích lắm. Nhưng qua mấy lần tiếp xúc, lại thêm hai chị em cùng thích y học, nên chủ đề nói chuyện nhiều hơn, cũng hiểu tính tình nhau hơn…

– Chỉ vậy thôi sao?

Tôi gãi đầu.

– Chứ sao nữa?

– Không có gì, hai chị em thân thiết là tốt, à, cháu có nghe nó nói về chuyện bạn trai không?

– Dạ không, chỉ nói chưa tính tới chuyện yêu đương…

Cái này chị Hương đã sớm dặn, tôi cũng không thể bán chị được.

– Thật không đó, cháu mà giúp nó che giấu là liệu hồn…

– Thiệt mà, với chị Hương đã năm hai rồi, sao dì còn quản ghê thế?

– Hừ, năm hai lớn lắm sao?

– Dì và mẹ hồi xưa chẳng phải đều cưới chồng…

– Lại ngứa da đúng không?

– Hì hì, nữ vương bớt giận…

– Liệu cái hồn đấy…

Mấy cái tiệc liên hoan, tin nhắn và cuộc gọi chúc mừng, còn có những lá thư tình, ánh mắt ngưỡng mộ của đám bạn nữ, tôi đều không để tâm, bởi vì…

Đã năm ngày kể từ khi tôi về nhà, nhưng mẹ vẫn không có động tĩnh gì, nhiều lúc tôi muốn nhắc, nhưng mẹ đều lãng tránh, còn cố ý tránh mặt tôi.

Không ai biết cảm giác bồn chồn, chờ đợi, hồi hộp trong lòng tôi mấy ngày nay nó dày vò như thế nào.

Đến lúc tôi sắp hết kiên nhẫn, định chơi bài ngữa với mẹ, thì chiều thứ bảy, vừa đi học về mẹ đã gọi điện.

– Con chuẩn bị đồ đi, chiều nay mẹ con mình về nhà ngoại. Ông ngoại bảo muốn tổ chức tiệc liên hoan mừng con đạt giải nhất kỳ thi quý…

Nói đến giải nhất kỳ thi quý, giọng mẹ hơi khác lạ.

– Vâng, nhưng mà mẹ, có phải mẹ đã quên chuyện gì không…

Nhưng còn chưa chờ tôi nói xong, mẹ đã tắt máy.

Thở dài, dù sớm biết để mẹ chấp nhận cá cược rất khó, nhưng cái cảm giác mong chờ bao lâu cuối cùng lại trở thành thế này, quả thật rất khó chịu.

Lúc lên xe, tôi nhìn mẹ trong bộ váy lên giảng đường thường ngày, khuôn mặt kiều diễm pha lẫn kiêu sa lạnh lùng kia, trong lòng tôi, nó còn hấp dẫn hơn dì Ngọc và mợ Hoàng Lan gấp nhiều lần.

– Mẹ…

Tôi ngập ngừng.

Khuôn mặt mẹ bất giác ửng đỏ, vừa lái xe vừa hỏi.

– Có chuyện gì?

– Mẹ, có cần phải nói rõ ra không?

Mẹ im lặng hồi lâu, sau đó giống như lấy hết can đảm nói.

– Mẹ biết rồi…

– ???

Vậy là thế nào, cuối cùng có đồng ý chung cược hay không?

4 105 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
101 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Viết Để Xem

Dạ em cảm ơn ad rất nhiều, tự nhiên thấy có động lực viết hết truyện với làm thêm bộ mới.

Coco

Full truyện gần 900k vkl chát quá

Viết Để Xem

bớt tào lao, biết bao nhiêu chương mà bảo 900k, bác mua chưa? cả bộ chỉ 350k, ngồi đó tự sướng à mà 900k?

Coco

Bắt đầu bán từ chap 77 hiện tại là chap 220 phải 143chap k ?? 143×5 là bao nhiêu bót phét ít thôi . 350k full hahhaha

Viết Để Xem

Vào mua xem coi tao bán bao nhiêu rồi qua đây phán

Halogen

Full truyện là bao nhiêu chương vậy tác

Viết Để Xem

220c, mình bán full chỉ 350k thôi bác, thằng trên đầu óc nó bị bệnh, không cần chấp

Cocco

Vậy mà vẫn bán lẽ chươg 5k lần bán 10 chap hành đ

Viết Để Xem

Tao thích thế đấy, kakaka

Viết Để Xem

telegram bị khóa rồi, mọi người liên hệ https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu nhen

Viết Để Xem

Mẹ cái đám óc lợn, bố mày đã viết bộ thứ 2 rồi, còn ở đó thách với thức đăng chương tiếp theo? Cứ ngày ngày vào web chờ chương để tăng lưu lượng đi, anh cứ đúng quy định của web mà đăng, không cần khích. Kakaka

Cao thủ săn truyện

Lấy truyện của ng khác đăng xong cứ vòng vo . T đố m ra phần tiếp theo được đấy . Ngta ra xong suốt từ cuối năm ngoái cứ coppy mỗi ngày tý đăng lên văn vở

chim găm 6 bi

bên kia chap 77 bằng bên này chắc cháp 120 quá😂😂😂😂. ko có ý tưởng câu chữ copy sang thì sao ra nổi chap moíe

Viết Để Xem

Bớt ngu giùm cái, đọc truyện để giải trí thôi, chứ đừng teo não làm khổ gia đình

Dũng

Kết nv9 với mẹ thế nào vậy

Coco

Sinh 2 đứa con kết tẻ nhạt

metruyen

Kết vậy còn tẻ với nhạt, chứ giờ muốn thằng khác chơi nữ chính hả cha nội?? Tui thấy kết vậy là hay rồi, chừa lại nổi sợ cho mấy thằng óc chó bên trên. Tác nó cũng tính tới đám óc lợn kia rồi. Khặc khặc…

Viết Để Xem

Kệ cha mày chứ khích con mẹ gì, có khách họ mua họ đọc là được, chứ cần đéo gì lũ tụi mày, đầu toàn cức mà ngồi đó khích với bác, óc lợn ạ.

nghiano9

ban đầu thấy tác giả bảo qua trình chinh phục mẹ ko dễ đâu, làm t cứ tưởng hay thế nào. hoá ra là viết main vs nữ phụ chắc hết mẹ 75% truyện. còn vs mẹ nó thì chắc là dc vài chương

Viết Để Xem

Đọc full chưa?

Đúc láp dô mẹ

Cháp 95 nầy tuy đã được làm tình với mẹ nhưng hơi tiếc là đeo bao cao su ae à kk chơi trần mới đã kk .

Viết Để Xem

mua full ủng hộ tác đi bác

Đúc láp dô mẹ

Vẫn chưa thấy cảnh con trai húp bà mẹ tiếc nhỉ

Viết Để Xem

Mua ủng hộ tác đi bác

Cá chốt

Mua cmm

Cuchuoi

Làm sao để mua

Viết Để Xem
Viết Để Xem

thế mà vào đây hóng từng chương, ko cho free thì cay chửi thề, đọc riết rồi teo não à???