Đừng để vợ đi tập gym – Update Chương 8

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Đừng để vợ đi tập gym – Update Chương 8

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/07/2026

Chương 3

Hôm sau, bất kể thế nào, vợ tôi trực tiếp đặt trước mặt tôi một thẻ tập gym.

“Này, thẻ năm giá 8.000 tệ. Ngay tại phòng gym Kaige gần nhất đấy. Cách ngày đi một lần, một tuần không dưới 3 buổi, em sẽ giám sát anh.”

“Đắt thế à? Vợ ơi không cần mua thẻ năm đâu, có thể mua một tháng thử trước đã. Tập thể dục đâu nhất thiết phải đến phòng gym, anh đi chạy bộ cũng được mà.”

“Anh đừng có nói thế. Em giục anh bao nhiêu lần rồi, bảo anh đi tập thể hình cho khỏe. Anh xem những người cùng tuổi với anh, thân hình người ta đẹp biết bao, ai như anh, bụng đã bắt đầu phệ ra thế kia?”

Tôi chiều vợ quen rồi, ở nhà cô ấy luôn mạnh mẽ như vậy. Nhưng đấy cũng là vì tốt cho tôi, đành phải cắn răng mà chịu.

Phòng gym Kaige này tuy gần nhà nhất, nhưng lái xe cũng phải mất hơn mười phút.

Lễ tân là một cô gái trẻ xinh xắn, toát lên vẻ tràn trề sức sống tuổi trẻ, làm tôi nhớ đến những nữ sinh thời đại học. Chắc đây là sinh viên đại học đi làm thêm hè.

Giọng cô gái nhẹ nhàng dễ nghe, biết chúng tôi đến lần đầu nên giới thiệu rất tỉ mỉ.

Diện tích ở đây không nhỏ, chiếm trọn hai tầng lầu. Tầng một là sảnh tập chính, đủ loại máy móc bày kín, có nhiều khách hàng đang đổ mồ hôi trên đó. Tầng hai là khu vực huấn luyện riêng (PT), chỉ những ai mua gói huấn luyện riêng mới được lên.

Nghe nói giá thấp nhất cũng 300 tệ một buổi, cao nhất là 600 tệ.

Nhưng chất lượng trang trí ở đây đúng là đẳng cấp thật. Lần đầu tiên tôi thấy 8.000 tệ hình như cũng đáng.

Vì chúng tôi chỉ đăng ký một thẻ, chỉ mình tôi được vào, vợ tôi đành về nhà trước. Cô ấy dặn tôi phải tập chăm chỉ, không được lười biếng – tôi nào dám không nghe.

Ngày đầu tập về, tôi mệt rã rời cả người. Dù vợ tôi có nằm bên cạnh với thân hình quyến rũ đến mấy, tôi cũng chẳng còn hứng thú.

Ngày thứ hai còn đau nhức khắp người, đi lại cũng không vững, đồng nghiệp còn trêu rằng đêm qua bị vợ hút cạn sức rồi.

Cứ thế chưa đầy một tuần, tôi không chịu nổi hành hạ thể xác nữa, liền cầu xin vợ: “Vợ ơi, anh thực sự chịu hết nổi rồi, hay là bỏ thẻ gym đi em?”

“Không được, mới có một tuần. Cái khí thế hồi anh theo đuổi em đâu rồi?”

Tôi biết nếu bỏ cuộc vợ nhất định sẽ giận, đành đổi giọng: “Thế đổi thành một tuần một lần có được không? Anh mới bắt đầu tập không thể cường độ cao thế được.”

“Hay là em đăng ký cho anh vài buổi PT đi. Có thể do anh tập sai cách nên mới mệt thế, mà hiệu quả lại không cao.” – Hồi còn đi học, vợ tôi học múa, chuyện này cô ấy hiểu hơn tôi, biết cơ thể con người có nhiều điều kiêng kỵ, tập mù quáng sẽ phản tác dụng.

Vậy là cô ấy nghiến răng lại rút một khoản tiết kiệm không nhỏ, đăng ký cho tôi gói PT đắt nhất 600 tệ một buổi, nghe nói do chính ông chủ trực tiếp dạy. Có vẻ vợ tôi quyết không để tôi thoát khỏi tay rồi.

Hôm đó, dưới sự hướng dẫn của cô lễ tân, lần đầu tiên tôi bước lên tầng hai của phòng gym Kaige. Ở đây có 10 phòng tập lớn nhỏ – gọi là phòng, nhưng thực chất chỉ được ngăn cách bằng vật liệu thô sơ. Không phải ông chủ keo kiệt, mà chủ yếu là để thông thoáng, đồng thời bảo đảm sự riêng tư cho khách. Dù sao ai học PT cũng không phải hạng người bình thường, nên đương nhiên không thể qua loa.

Duy nhất có một phòng được xây dựng kiên cố, cách âm hoàn toàn với bên ngoài, có cửa ra vào, trên đó đề ba chữ vàng “VIP”, bên cạnh là dòng chữ: Huấn luyện viên: Ngưu Khải.

Đây chính là phòng PT VIP cao cấp của ông chủ, giá đắt gấp đôi các huấn luyện viên khác.

Bên trong trang trí rất đẹp, kín đáo, thậm chí tường còn được phủ vật liệu cách âm, thiết bị thông gió đầy đủ, các loại máy tập được bày gọn gàng trên sàn.

Bên trong có một người đàn ông vóc dáng cường tráng, cao gần 1m85 cùng thân hình cơ bắp cuồn cuộn, toát lên vẻ to lớn khiến người ta phải ngước nhìn. Quả không hổ là chủ phòng gym, tôi cảm giác hắn có thể đánh tôi một mình 10 thằng.

Gương mặt người đàn ông toát vẻ từng trải và tàn nhẫn. Mấy năm nay tôi cũng đã gặp không ít người, nếu gặp hắn ở ngoài đường, tôi nhất định sẽ tránh xa, biết đâu là dân giang hồ.

Nhưng khuôn mặt hắn hơi quen, hình như đã thấy ở đâu rồi.

“Huấn luyện viên, chào anh, tôi đến học PT.” – Cùng lúc đó Ngưu Khải cũng đang quan sát tôi, rồi bỗng nhiên sực nhớ: “Ồ, anh là Lưu phó Trưởng phòng phải không? Lâu quá không gặp, anh còn nhớ tôi không?”

Rồi tôi cũng nhớ ra. Mấy năm trước, khi tôi chưa là Trưởng phòng, thường xuyên đi tuần tra bên ngoài. Có lần nhận được tin báo một phòng gym không tuân thủ quy định, tôi dẫn mấy đồng nghiệp đến kiểm tra.

Ông chủ phòng gym không đạt tiêu chuẩn năm đó chính là Ngưu Khải này.

Tôi vẫn nhớ lúc đó tôi đã ra hóa đơn phạt 100.000 tệ và yêu cầu khắc phục.

Sau đó ông chủ Ngưu Khải này còn tìm cách nhờ người gặp tôi nhiều lần, định dùng hối lộ để tôi nương tay. Thực ra chuyện thế này, đánh xê xích chút, giảm phạt đôi chút cũng chẳng có gì to tát.

Nhưng thời điểm đó tôi đang trên đà thăng tiến, có vài đối thủ cạnh tranh đang nhăm nhe vị trí phó trưởng phòng. Tôi không thể phạm sai lầm vào lúc mấu chốt này, lỡ bị đối thủ nắm thóp thì có thể thua tan tác. Vì thế tôi từ chối “ý tốt” của ông chủ Ngưu.

Sau đó hắn nộp khoản tiền phạt lớn và dời địa điểm.

Không ngờ hắn lại mở phòng gym ngay tại đây. Lúc đó đây đúng là khu vực ngoài phạm vi quản lý của tôi, tôi cũng không để tâm nữa.

Bây giờ nhìn lại, ông chủ Ngưu này cũng là người có tài, phòng gym đã được hắn vận hành ra dáng, lại có tiếng tăm không nhỏ.

Thế này thì tôi hơi lúng túng. Dù sao trước đây cũng có mâu thuẫn, bây giờ hắn lại thành huấn luyện viên của tôi.

Nhưng qua mấy năm rèn luyện, tôi cũng đã học được chiêu “dĩ hòa vi quý”. Mà Ngưu Khải này có thể hỗn đến ngày hôm nay cũng không phải tay vừa.

Tôi và hắn nói qua vài câu cho có lệ, tuyệt nhiên không nhắc gì đến chuyện năm xưa. Còn trong thâm tâm mỗi người nghĩ gì thì là chuyện khác.

Đối với loại người vừa có tiền vừa thiếu văn hóa như hắn, tôi thực sự coi thường.

Chắc hắn cũng chẳng ưa gì tôi. Cuối cùng buổi PT khổ sở cũng kết thúc, tôi chỉ muốn chạy nhanh về nhà. Sắp xếp lại quần áo, tôi tắm rửa trong phòng VIP (phòng này có phòng tắm riêng, tập xong đổ nhiều mồ hôi nên tất nhiên phải tắm). Bỗng nhiên buồn tiểu, tôi không hiểu sao lại đi vào nhà vệ sinh. Từ xa tôi đã nghe tiếng xì xì… bên trong có người – là Ngưu Khải. Phòng PT này ít người nên chỉ có hai bồn tiểu, tôi đành phải đứng cạnh hắn. Lúc này hắn còn nói chuyện với tôi vài câu, bảo tôi thể trạng quá kém, nên tập nhiều hơn. Tôi nghĩ thầm: “Ai thèm đến.”

Ngay lúc đó, tôi vô tình liếc nhìn xuống dưới hắn, thầm giật mình – to thật đấy! Tuy chỉ là một cái liếc, nhưng ấn tượng thị giác đó ám ảnh tôi mãi. Vùng kín của hắn không có lông, nhưng nhìn thấy một vài cọng râu cạo sót, chứng tỏ hắn cạo tóc vùng kín – lông hắn vốn rất rậm rạp. Khi không còn lông che, “của quý” hiện rõ trước mắt: dù chưa cương cứng mà đã dài khoảng 15cm, màu đen xì, xấu xí, các đường mạch nổi rõ khi đang đi tiểu, đường kính to hơn tôi một vòng, đặc biệt là quy đầu đen bóng, to gấp đôi tôi.

Tôi liếc nhìn cái của mình, thấy nó như con với bố vậy.

Lúc đó tôi thấy hắn khi nói chuyện với tôi cũng liếc xuống dưới của tôi, rồi thoáng hiện vẻ chế giễu, rồi biến mất ngay. Nếu không nhờ những năm qua tôi tinh tường trong việc đọc sắc mặt người khác, tôi đã không thể nhận ra nụ cười khinh bỉ đó.

Trong lòng tôi rất khó chịu, càng thêm ghét Ngưu Khải.

Về nhà tôi phàn nàn với vợ rằng PT là đồ bịp hết, thằng chủ quán còn cố tình chơi xỏ tôi.

Không ngờ vợ tôi – vốn dù có nghiêm khắc nhưng ít khi thực sự nổi giận – lần này lại giận dữ mắng tôi một trận tơi bời.

Đại khái là bảo tôi cứ kiếm cớ, tốn bao nhiêu tiền mà không tập cho nghiêm chỉnh, người ta là huấn luyện viên chuyên nghiệp, sao lại đi chơi xỏ tôi được?

Nói chung là tôi bị chì chiết tơi tả.

Mà còn vài hôm không nói chuyện với tôi.

Mấy hôm sau tôi đành cắn răng đi học PT mấy buổi – không phải vì tôi thay đổi quan điểm, mà chỉ để làm hài lòng vợ.

Nhưng thôi, ai cũng có khuyết điểm – mà thể thao chính là điểm yếu của tôi.

Cộng thêm Ngưu Khải ra sức muốn “chơi” tôi để báo thù năm xưa.

Cuối cùng tôi cũng đành nói thẳng với vợ: tôi bỏ cuộc, tôi không muốn đi tập nữa.

Đương nhiên, lại cãi nhau một trận nữa. Tôi cũng nổi cáu nói với vợ: “Em thích thì em đi mà tập, xem em có theo được không.”

Chính câu nói đó của tôi đã dẫn đến một kết cục không thể cứu vãn. Giá mà ai đó đâm tôi vài nhát để tôi rút lại câu nói đó, tôi nhất định không chút do dự. Nhưng trên đời này làm gì có dao hối hận.

Vì giận tôi, hôm sau vợ tôi đã đến phòng gym để làm thủ tục chuyển thẻ. Không ngờ thằng chủ quán lại cố tình gây khó dễ: “Anh Lưu phó trưởng phòng à, không phải tôi cố tình gây khó dễ cho anh, nhưng hợp đồng chúng tôi ghi rõ: chuyển quyền VIP sẽ bị trừ một nửa phí. Anh cũng làm ở Cục Công thương mà, chúng tôi làm vậy là để bảo vệ quyền lợi của cửa hàng, hoàn toàn hợp pháp đúng quy định. Anh thấy có đúng không?”

Tôi không nói nên lời. Với loại hợp đồng thế này, pháp luật bảo vệ người bán. Trừ phí chuyển nhượng một nửa dù hơi nhiều nhưng vẫn nằm trong phạm vi hợp pháp. Thằng này đúng là báo thù vụ năm đó tôi phạt nó 100.000 tệ.

Nhưng tôi làm việc công, tiền phạt có vào túi tôi đâu.

Vậy mà tôi phải nuốt cục tức này sao?

Lúc đó vợ tôi cuống quá, một phát mất gần 10.000 tệ, với một người vợ biết tiết kiệm như cô ấy thì thực sự xót xa vô cùng.

“Không thể bớt chút được sao? Anh coi bọn em là vợ chồng, chuyển cho nhau cũng có vấn đề gì đâu.” – Giọng vợ tôi thậm chí còn nghẹn ngào, khiến người ta phải thương. Tên Ngưu Khải này từ lần đầu gặp dung nhan xinh đẹp và thân hình quyến rũ của vợ tôi đã luôn lén nhìn cô ấy chằm chằm, vẻ mặt đầy dâm tà.

Tôi tức quá, nói: “Thôi vợ ơi, kệ nó đi, bọn nó cố chơi xỏ chúng ta. Không cần thì thôi, không đến phòng gym này nữa.”

Vốn dĩ chúng tôi đang cãi nhau, lúc này cô ấy càng tức hơn: “Anh im đi! Tại anh cả đấy, không thì đâu phải bị trừ nhiều thế kia.”

“Tôi làm sao? Là em tự ý đăng ký thẻ năm cho tôi, còn đăng ký PT đắt tiền, trước khi làm cái gì em hỏi tôi câu nào chưa?”

Hôm đó có lẽ là lần đầu tôi nói nặng lời với Cẩn Nhan. Vốn dĩ vì chuyện Ngưu Khải tôi đã bực mình, lại cãi cọ và giận dỗi liên tiếp với vợ, lúc đó quả thực tôi hơi nóng nảy.

Không ngờ Cẩn Nhan bật khóc ngay tại đó.

Không khí bỗng trở nên ngượng ngùng. Đúng lúc đó thằng chó Ngưu Khải bước ra nói: “Thôi thôi, hai người ơi, gia đình hòa thuận là quan trọng nhất. Tôi Ngưu Khải đây cũng không phải người không biết điều. Thế này nhé, tôi không trừ phí chuyển thẻ của hai người nữa. Chỉ cần hai người đăng ký thêm một gói PT nữa là tôi chuyển miễn phí cho, thế nào?”

Một gói là 30 buổi, 600 tệ một buổi, tổng cộng 18.000 tệ. Ngưu Khải tính toán hay thật, lại còn muốn hút thêm tiền chúng tôi.

Nếu đăng ký thêm 30 buổi nữa, cộng với 25 buổi tôi chuyển sang cho vợ sẽ là 50 buổi. Tôi lo vợ tôi không học hết nổi, biết đâu được cũng như tôi, đi vài lần rồi bỏ. Tôi định ngăn cản.

Thế nhưng vợ tôi đã nói trước: “Thật ạ? Cảm ơn ông chủ. Vậy tôi đăng ký thêm một gói nữa.”

Tôi nghĩ thầm đầu óc Cẩn Nhan có vấn đề gì chăng? Lại móc thêm 18.000 tệ cho hắn. Nhìn cái vẻ hân hoan của Ngưu Khải khi thu tiền kia kìa.

Hắn còn không ngừng khen vợ tôi hiểu chuyện, rằng xinh đẹp như thế thì nên thường xuyên tập gym để giữ dáng.

Vợ tôi bị hắn dỗ mấy câu mà tâm trạng tốt hẳn lên.

Còn tôi thì u uất trở về nhà, về còn cãi nhau vài câu. Tôi bảo thôi bỏ hết đi, sao lại đóng thêm 18.000 tệ nữa? Em có học hết nổi chỗ đó không?

Vợ tôi lại càng giận, mấy ngày sau hầu như ngày nào cũng đến phòng gym.

Mỗi ngày cộng thêm thời gian đi lại và tập luyện, tổng cộng 2 tiếng đồng hồ. Bình thường buổi tối cả hai vợ chồng ở nhà, nhưng từ nay sau bữa cơm tối, khoảng thời gian 2 tiếng đó chỉ còn mình tôi trong căn nhà trống trải.

5 3 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
4 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Hxhx

Muốn liên hệ bác mua truyện sao ạ

LLz

Bác có bán truyện không

U617

Hay

LF s

thể loại này hay đó, đều tay nhé bác