Dự ngôn sư – Truyện Sex BDMS Bạo Dâm 2023 – Update Chương 115

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Dự ngôn sư – Truyện Sex BDMS Bạo Dâm 2023 – Update Chương 115

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

, 255, 77)”>Chương 80.2: Rốt cuộc các người muốn gì?

Một đêm trôi qua, trời xanh ngắt một màu không một gợn mây.
Một dàn thanh niên xếp lớp nằm trộn lẫn với bùn lầy. Bài thi về sự kiên trì bền bỉ trong khi mai phục và ẩn nấp trong hoàn cảnh khắc nghiệt đã gần đi đến những phút cuối cùng.

Hoàng Bá Vương cũng như nhiều thanh niên nôn mửa đến mệt lả người. Cũng đã dần quen với mùi thối cực điểm, vẫn đang nhắm mắt, gối đầu trên chân của Trần Văn Đông, nằm đó gắng gượng chịu đựng.

Cù Nam Anh thì ngáy khì khì ngon lành, thậm chí còn chem chép cái miệng. Không biết đang mơ về món ăn gì nữa.

Chỉ có Lương Thế Tùng vốn quen dậy sớm, nhưng vẫn phải nằm yên, đảo mắt nhìn xung quanh. Đưa mắt nhìn sang hai thân ảnh nằm chồng lên nhau ở bên kia, cho đến khi tiếng còi báo thời gian của bài thi kết thúc.

Trần Phong mở mắt, gượng dậy, bế thẳng Vũ Thanh Tâm nóng hầm hập chạy về phòng y tế, sau khi giải thích qua với Lương Thế Tùng và Trần Văn Đông đã ngồi dậy:
– Đội trưởng sốt cả đêm. Tôi đưa cậu ấy đi trước!

Hoàng Bá Vương thấy vậy, bật dậy chạy theo, lo lắng hỏi:
– Sốt thế nào? Để tôi bế…oẹ…
– Cậu tự lo thân trước đi!

Trobg khi chờ đợi quân y khám cho Vũ Thanh Tâm vẫn đang mê man, Trần Phong trở về phòng, nhặt một bộ quần áo cho cô và kiểm tra thông tin cập nhật trên điên thoại của bản thân.

Trong điện thoại chỉ có một tin tức duy nhất được cập nhật từ Phó Nam:
– Điều tra sơ bộ về nhân viên và hành khách của toà nhà cao tầng số 47 đường X ngày xảy ra vụ ám sát bằng súng bắn tỉa. Không phát hiện đối tượng khả nghi. Trung úy Trình Ngưng chưa tìm được bằng chứng ngoại phạm. Ngoài ra, còn phát hiện thêm sự có mặt của một người, đó là đồng đội của cậu: Vũ Thanh Tâm! Vào thời điểm kết thúc vụ việc khoảng 10 phút, cô ta xuất hiện ở ban công của một văn phòng trống, đang treo biển cho thuê của toà nhà này! Đang tiến hành điều tra thêm!

Trần Phong xem xong đoạn tin nhắn, gần như bóp nát điện thoại trong tay. Trong đầu ra soát lại một lượt những hình ảnh từ ngày đầu gặp mặt, cho đến hôm hướng dẫn leo núi, và cả những cảm xúc chỉ mới đêm qua. Trần Phong nheo mắt lẩm bẩm:
– Chỉ duy nhất một việc cô ta có liên quan đến là Thiên Nhãn! Thực sự không có gì đáng ngờ!

Ngẫm lại câu chuyện Vũ Thanh Tâm từng kể về quá khứ của cô những ngày còn trong cô nhi viện. Trần Phong lắc đầu:
– Những cảm xúc như thế, khó mà giả tạo? Nhưng… nếu… chuyện này là thực? Tại sao phải hé lộ cho mình biết về Thiên Nhãn? Chẳng phải Lê Đức Toàn cũng là thành viên của Giáo hội hay sao? Vậy thì tay súng kia, hay nói đúng hơn là kẻ có dự ngôn kia, không phải người của Giáo hội? Nếu vậy, họ muốn mượn tay mình xử lý Lê Đức Toàn ư? Mẹ kiếp!

Trần Phong nhắn lại cho Phó Nam:
– Cần nhanh nhất xác thực về vụ việc này! Tôi muốn nhanh nhất có thể!

Nuốt một ngụm không khí trong cổ họng khô khốc, lẩm bẩm:
– Rốt cuộc, các người muốn gì ở tôi? Mà phải giăng thiên la địa võng tầng tầng lớp lớp thế này?

Hoàng Bá Vương đã nhanh nhẹn tắm xong, đi qua thấy Trần Phong đứng bất động giữa phòng. Bèn hỏi:
– Này, Vũ Thanh Tâm đâu?
Trần Phong ném bộ quần áo trong tay vào Hoàng Bá Vương:
– Cậu mang sang phòng y tế cho cậu ta đi!
Một mảnh be bé rơi xuống chân giữa hai chàng trai, Hoàng Bá Vương đỏ mặt nhặt lên:
– Ê, đồ của con gái thì cần tinh tế một chút chứ… Ê ê cái thằng…
Trần Phong chẳng buồn nghe mấy lời lải nhải nên bỏ đi về phía phòng tắm.
Ném bộ quần áo bẩn thỉu vào thùng rác, xả van nước nóng dội xối xả từ trên đầu xuống, Trần Phong nhắm mắt nắm chặt hai bàn tay. Cố xử lí cảm xúc bất thường trào dâng trong lồng ngực.

Vốn đã biết nơi này là hang đầm hổ huyệt. Nhảy vào đây là phải sẵn sàng đối diện với bất kỳ tình huống nào. Tại sao vẫn cứ dễ dàng đặt niềm tin nơi người khác như thế. Trước đã có một kẻ là Lương Thế Tùng đang muốn theo dõi chính mình, lọt vào trong đội ngũ. Còn chưa tra ra kẻ sau lưng của cậu ta là ai. Sau lại nảy sinh tình cảm không nên có với một người, mà người này cũng có dấu hiệu không đáng tin!

Lắc đầu gạt bỏ những bùn cát trên người. Khi bước ra, toàn thân trở nên sảng khoái, bên khoé môi lại treo một nụ cười như có như không. Trần Phong tiến về phòng y tế.

Từ xa đã nghe thấy giọng Cù Nam Anh vang lên trong phòng:
– Hôm nay sẽ được nghỉ ngơi nửa ngày. Có một đội bị loại. Mọi người biết đội nào không?

Hoàng Bá Vương cũng lên tiếng:
– Lạy trời. Nhiệm vụ tiếp theo mà tương tự như thế thì chắc ông đây cũng bỏ cuộc quá. Ôi chúa ơi… Oẹ..

Trần Phong vào phòng thì thấy cả đội đã tập hợp đầy đủ. Vũ Thanh Tâm thì ngồi bên giường ăn cháo nóng. Lương Thế Tùng thì tiếp lời:
– 28. Chưa kịp đập chúng nó một trận mà nó đã chuồn hết rồi!

Trần Phong gật đầu:
– Nếu hôm nay được nghỉ thì tôi ra ngoài chút. Có việc gì gọi điện thoại cho tôi!
Mọi người đồng ý và tiếp tục bàn tán về cuộc thì đã và sắp xảy ra. Chỉ có Vũ Thanh Tâm nhíu mày, nhìn theo Trần Phong quay lưng rời đi. Hắn chẳng liếc qua cô lần nào. Phần cháo hành thịt bằm nóng hổi trên tay tự dưng không còn thấy ngon nữa…

Chọn một góc khuất sau lùm cây nơi bìa rừng, trên một tảng đá cheo leo cạnh biển. Trần Phong ngồi xuống tập trung tu luyện. Nhưng dường như quá nhiều suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, nên chẳng thể nào tập trung được. Trần Phong thõng chân, ngồi trên tảng đá nhìn ngắm biển rộng đến đờ người.

Cho đến khi một tin nhắn báo đến:
– Trần phu nhân và ba em muốn định hôn sự! Trần Phong, mau về cứu em!

Trần Phong tâm trạng không vui nên thiếu kiên nhẫn chau mày:
– Phùng….Thị….Nhân… Con đĩ già phiền phức, muốn chết sớm chăng?

4.4 24 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất