Dự ngôn sư – Truyện Sex BDMS Bạo Dâm 2023 – Update Chương 115
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Dự ngôn sư – Truyện Sex BDMS Bạo Dâm 2023 – Update Chương 115
Tác Giả: DamLaox
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
, 255, 77)”>Chương 80.1: Đốm lửa tình, chưa kịp nhen đã tắt
Nửa đêm, Hoàng Bá Vương nôn thốc nôn tháo cả ngày trời đến mức tái xanh cả mặt mày. Lại phải lăn lộn giữa đống bùn lạnh lẽo. Sức cùng lực kiệt chỉ có thể ngửa đầu nhìn trời rên rỉ:
– Không ngờ cũng có một ngày tao lại nhớ cái giường cứng đơ ở kí túc xá đến thế này?
Cù Nam Anh nằm bên cạnh cũng mơ mộng:
– Tao nhớ thùng mì của tao hơn! Đói quá!
Hoàng Bá Vương nghe rồi nghĩ nghĩ điều chi, lại sấp ngửa nôn một trận, ngẩng lên oán trách:
– Ở nơi này còn ăn được? Bái phục?
Hai tên lại bắt đầu chí choé cãi nhau.
Ở bên cạnh, Trần Phong liếc Vũ Thanh Tâm:
– Này, tê hết tay tôi rồi! Cậu cho duỗi ra cái?
Có lẽ đang lạnh, nên cô cong người như con tôm luộc, quay lưng lại phía Trần Phong, dường như không nghe thấy hắn nói gì.
Trần Phobg gượng dậy ngó sang, thì thấy Vũ Thanh Tâm nhắm chặt mắt, có lẽ đang ngủ. Nên hắn định đỡ lấy đầu cô rồi cố gắng duỗi cánh tay kia ra. Ai ngờ vừa vòng tay sang thì cô mở mắt ra nhìn hắn.
Trong cái tư thế quá mức thân mật so với quan hệ bạn bè, Trần Phong thì chẳng sao. Ôm gái thì mất được miếng thịt nào cơ chứ? Nhưng Vũ Thanh Tâm thì lại khác! Ánh mắt gần ngay gang tấc, dù trong đêm tối vẫn sáng ngời, nhìn hắn! Chỉ có điều, đôi mắt đỏ ửng những tia máu, lại còn hơi long lanh hơi nước. Trần Phong ngạc nhiên, hỏi nhỏ:
– Sao thế?
Vũ Thanh Tâm lắc đầu.
Cánh tay vẫn tiếp tục vòng qua, nhấc đầu cô gái kia lên. Duỗi tay rồi lại nhẹ nhàng đặt đầu cô gái xuống vai mình. Trần Phong hỏi:
– Sao cậu nóng thế này?
Vũ Thanh Tâm khẽ trả lời:
– Suỵt, nhỏ tiếng thôi. Đừng xao nhãng mọi người. Tôi nhất định sẽ chịu được đến trưa mai!
Trần Phong giơ tay lên áp sát trán cô. Nhíu mày:
– Sốt cao quá!
Vũ Thanh Tâm lắc đầu, nhắm mắt, nhích lại gần hơn, dựa vào vai ấm áp:
– Không sao đâu! Thế này là đủ rồi!
Trần Phong nhìn cô, thở dài. Liếc qua một cái rồi lại liếc thêm một cái, nhưng cuối cùng cũng mạnh mẽ giơ cái tay sau gáy cô lên ôm lấy, rồi nhấc cả người cô nằm gối lên trên thân mình. Nhỏ giọng nói với cô:
– Như vầy sẽ đỡ lạnh hơn! Cậu mà bệnh vài ngày thì công toi hết cả lũ!
Chỉ là phải chăng đã rất mệt nên cô nàng hôm nay trở nên ngoan lạ thường. Ngoan ngoãn nằm yên, dựa đầu vào vai, xem hắn đúng như cái đệm mà ngủ. Bình thường nói một câu thì cô cãi một câu, bằng không nhất định ném cho mấy cái lườm cháy mặt rồi!
Cô thì yên tâm ngủ rồi rồi. Chỉ khổ cho Trần Phong lúc này. Dù có tự nhủ với bản thân rằng chỉ xem Vũ Thanh Tâm là bạn, là đồng đội nhiều thế nào đi chăng nữa! Hay hoàn cảnh xung quanh hiện tại tệ đến mức chẳng khác gì nằm trong hố phân. Nhưng thân thể của một cô gái trực tiếp đè xấp trên người mình. Hai quả mềm mại trực tiếp ép sát vào ngực hắn. Hai tay cô ôm lấy vai hắn chẳng khác gì người tình. Làm bản năng đàn ông của Trần Phong trỗi dậy, càng lúc càng nóng ran hết cả người!
Trần Phong cố gắng khống chế suy nghĩ lạc đi nơi khác. Hòng ngăn chặn thân dưới đang bành trướng đòi quyền lợi. Vậy mà trong đầu chỉ hiện lên mỗi hình ảnh tam giác đen huyền bí kia. Có thế nào cũng không xua đi được!
Vũ Thanh Tâm hơi thì thào vào tai:
– Cậu sao thế? Tim đập càng lúc càng nhanh, hơi thở cũng càng lúc càng loạn? Hôm trước phụt máu vẫn chưa khoẻ phải không?
Trần Phong cúi đầu nhìn, đôi môi kia khẽ nhấp nhả từng chữ quan tâm hắn. Đột nhiên Phong nổi lên một ý nghĩ…
Và thế là, một tay ôm ngang eo, một tay giữ gáy Vũ Thanh Tâm, hắn nâng đầu lên hôn một nụ hôn nhẹ thăm dò ý tứ. Bốn mắt nhìn nhau, bốn cánh môi vẫn chẳng rời. Vậy là đủ…
Hai tay Phong siết chặt chiếc eo nhỏ. Lùa lưỡi vào trong, công thành chiếm đất, hưởng thụ khoang miệng mềm mại. Hai bàn tay luồn trong lưng áo, tách nhẹ lớp bảo vệ quấn quanh. Thong thả sờ nắn sống lưng thon nóng hổi.
Vũ Thanh Tâm ư ử nơi cuống họng vì bàn tay kia sờ đến nơi không được sờ. Cô ngẩng đầu tách khỏi nụ hôn, thở hổn hển:
– Trần Phong… Có người xung quanh…
Không nói thì thôi. Nói ra rồi chỉ làm hai chữ… dã chiến càng hấp dẫn hơn. Hạ thân cứng ngắc dựng lên, chọc vào nơi tam giác bí hiểm vẫn luôn gây ấn tượng mạnh từ hôm đó. Trần Phong cười cười, lật nghiêng người, cho Vũ Thanh Tâm nằm về phía ven rừng, che khuất tầm nhìn của tất cả những người khác.
Tiếp tục hôn hit hai cánh môi vụng về. Chắc chắn đây là lần đầu tiên của cô nàng. Bàn tay sau lưng ôm siết thân thể nhỏ nhắn vào ngực. Còn tay kia, luồn dưới áo chiếm luôn hai bầu săn chắc đang bật ra khỏi lớp áo như hai con thỏ non mềm. Cảm giác tay quen thuộc chỉ mới hôm qua…
Trần Phong nghĩ Vũ Thanh Tâm bị sốt, và cả địa phương này không đủ lãng mạn lắm, nên có lẽ không tiện làm những động tác thân mật hơn nữa. Nên hắn định sẽ kéo tay cô, dạy cô giúp mình thoải mái một chút là đủ rồi…
Cuối cùng, tay của Vũ Thanh Tâm lại tự di chuyển… đến trán Trần Phong:
– Cậu không khoẻ sao?
Trần Phong trở về hiện thực, chớp chớp mắt dẹp bỏ những suy nghĩ đen tối, dời mắt khỏi đôi môi kia. Trả lời che giấu:
– Không có gì… haha.. chỉ là đột nhiên tôi nghĩ, chúng ta thân mật thế này, chẳng may người yêu cậu nhìn thấy có cho tôi một gậy không ấy mà…?
Vũ Thanh Tâm lại nằm xuống dựa vào ngực Trần Phong:
– Tôi làm gì có ai. Nên nói ngược lại mới đúng. Tôi sợ sẽ bị vài thùng acid chứ không phải một cơ! Nhưng dù sao… cũng cám ơn cậu!…
– Hả… Sao lại cám ơn tôi?
Vũ Thanh Tâm nhắm mắt, thầm thì:
– Vì đã cho tôi biết có chỗ dựa là cảm giác ấm áp đến thế nào…
May mà lỗ tai Trần Phong rất thính, nên nghe được câu nói rất khẽ đó. Cơ thể mảnh mai, nhẹ bẫng đang đè trên người hắn, ôm trong lòng càng thêm nhỏ bé, cần được che chở. Chứ không phải lợi dụng chút việc tốt để biến cô thành nơi phát tiết được. Cơn động dục dường như yên tĩnh lại. Hắn không muốn… làm xao động trái tim của người con gái mà hắn không chắc có thể cho cô bất cứ thứ gì. Thời gian là thứ quá xa xỉ đối với chính hắn lúc này! Cho nên, tốt nhất chỉ là đồng đội, là bạn bè giúp đỡ nhau vượt qua, là đủ rồi!
Vũ Thanh Tâm nhắm mắt, nhưng vẫn cảm nhận hơi thở của Trần Phong đã bình tĩnh lại. Kể cả phần cứng ngắc chọc vào nơi xấu hổ khó nói của mình kia, cũng đã thu quân lặng lẽ. Một giọt nước từ khoé mắt yên tĩnh rơi xuống. Cô hiểu, ánh mắt hắn chỉ thoáng qua một tia dục vọng rồi vụt tắt. Cô không ở trong lòng hắn!
Hai người con gái qua lại với Trần Phong mà cô từng thấy đều rất đẹp. Cô từng lén quan sát ảnh của nữ diễn viên Lê Minh Tâm, quả thực, đến bản thân cô là nữ nhìn còn thấy động lòng. Vẻ dịu dàng nữ tính tràn đầy mà cô không thể nào có được. Vậy thì, chỉ cần như thế này là đủ… Đêm nay thôi…