CON DÂU TRONG TRẮNG – Update Chương 86 END
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: CON DÂU TRONG TRẮNG – Update Chương 86 END
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Hoàn Thành, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: ba chồng con dâu, bố chồng, bố chồng nàng dâu, con dâu, Loan.luan
Ngày Cập Nhật : 14/07/2026
Chương 68: ông Tráng nhớ con dâu.
Ông Tráng nghe bà sui vừa đến đã ngỏ ý muốn đưa Diễm Kiều đi, lòng ông chùng xuống một cách rõ rệt. Một cảm giác hụt hẫng và không vui len lỏi trong tâm trí, pha lẫn một chút ghen tị khó nói thành lời. Ông chỉ biết lén nhìn cô con dâu đang ngồi yên lặng, rồi lại liếc sang bà Lượm, mong chờ một sự phản đối từ vợ mình.
Bà Lượm, dĩ nhiên, cũng chẳng nỡ xa Diễm Kiều. Cô con dâu này không chỉ ngoan ngoãn, hiểu chuyện mà còn đang mang thai đứa cháu đích tôn mà bà hằng mong đợi. Bà hiểu nỗi lòng của bà sui, nhưng cũng không muốn không khí trở nên khó xử. Bà vội vàng nở một nụ cười hòa giải, tay vỗ nhẹ lên tay bà Kim Loan, giọng nói ôn tồn: “Ối dào, bà sui ơi, Diễm Kiều gả về nhà chúng tôi thì cũng như con gái ruột trong nhà, làm gì có chuyện vất vả hay phiền phức gì. Ông nhà tôi với tôi chăm sóc nó cẩn thận lắm, bà cứ yên tâm.”
Bà Kim Loan nghe vậy cũng chỉ biết thở dài. Bà lại nhìn sang đứa con gái đang bất giác đưa tay vuốt nhẹ lên chiếc bụng ngày một lớn của mình, ánh mắt đầy yêu thương và thăm dò, như muốn hỏi ý con xem nó thực sự muốn ở lại hay muốn về nhà với mẹ.
Thực ra, bản thân Diễm Kiều cũng đang rối bời như tơ vò. Cô cảm nhận được tình thương từ cả hai phía, từ ba mẹ chồng lẫn ba mẹ ruột. Ở nhà chồng, cô được chăm sóc đến từng li từng tí. Ba mẹ chồng đều biết rõ lai lịch đứa bé trong bụng cô và càng yêu thương cô hơn. Có những đêm trở trời, cô lười biếng không muốn dậy, chính ba chồng đã không ngần ngại bế cô ngồi lên bô. Mẹ chồng nấu cho cô những món ngon tẩm bổ, còn ba chồng thì kiên nhẫn ngồi gỡ từng chiếc xương cá cho cô ăn như một đứa trẻ. Sự chăm sóc ấy khiến cô cảm động và biết ơn vô cùng.
Nhưng, cũng chính ở ngôi nhà này, có một điều khiến cô vừa sợ hãi vừa không thể ngừng suy nghĩ. Đó là ba chồng cô… ở phương diện kia, ông thật sự quá mãnh liệt. Nhiều buổi sáng thức dậy, cô vô tình thấy cây cặc to lớn của ông dựng đứng dưới lớp quần mỏng, và có lúc nó còn vô tình hay hữu ý chọc vào người cô khi ông đi ngang qua. Lúc đầu, sự ngây thơ khiến cô không hiểu, nhưng giờ đây, khi cơ thể người phụ nữ trong cô trỗi dậy, cô đã hiểu tất cả. Cô biết rằng ba chồng đang phải kìm nén một sự ham muốn khủng khiếp, và chính sự cương cứng không thể kiểm soát ấy đã dẫn đến những hành động động tay động chân với cô.
Điều đáng xấu hổ hơn nữa là, bản thân cô cũng không phải là người phụ nữ đoan trang, biết giữ kẽ như cô vẫn tưởng. Khi bị ba chồng vừa ôm, vừa hôn, vừa vuốt ve, có những lúc cô cảm thấy mình như muốn phát điên lên vì khoái cảm và tội lỗi. Những ý nghĩ này khiến cô run rẩy. Có lẽ, về nhà ngoại ở một thời gian cũng là một giải pháp tốt để cả hai có khoảng lặng.
Sau một hồi đấu tranh nội tâm, Diễm Kiều ngẩng đầu lên, giọng nói lí nhí, đầy do dự: “Ba, mẹ chồng, con… con về nhà ngoại ở mấy hôm được không ạ?”.
Khi chính Diễm Kiều đã mở lời, ông Tráng và bà Lượm dù không muốn cũng không tiện giữ lại nữa. Họ đồng ý để cô về nhà ngoại một thời gian. Thế là ngay buổi chiều hôm đó, Diễm Kiều thu dọn đồ đạc rồi theo ba mẹ về làng họ Lý. Khoảng cách giữa hai làng khá xa, nên chuyến đi này không thể chỉ ở lại đôi ba ngày được, Diễm Kiều mang theo khá nhiều quần áo và vật dụng cá nhân. Thêm vào đó, ngay sau khi cô về đến nhà, trời bắt đầu đổ những cơn mưa rả rích, kéo dài từ ngày này qua ngày khác, càng tạo thêm lý do để ba mẹ giữ cô ở lại lâu hơn.
Những ngày đầu ở nhà mẹ đẻ, Diễm Kiều được chăm sóc vô cùng chu đáo. Mẹ cô, bà Kim Loan, nấu cho cô đủ món ngon, còn người cha vốn ít nói cũng trở nên ân cần, hỏi han con gái liên tục. Nhưng lạ thay, dù được bao bọc trong tình yêu thương của cha mẹ ruột, Diễm Kiều luôn cảm thấy trong lòng trống rỗng, như thể thiếu mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng.
Đêm đến, nằm trong căn phòng nhỏ mà ba mẹ đã đặc biệt xây cho cô trước khi đi lấy chồng, trên chiếc giường được trải nệm dày êm ái, cô lại không tài nào ngủ được. Lòng cô trằn trọc không yên, và những suy nghĩ cứ miên man hướng về ngôi nhà ở làng Lục Hợp. Không biết đám rau ngoài vườn cô trồng đã mọc lên chưa? Đàn gà mái trong chuồng đã đẻ được bao nhiêu trứng rồi, có phải mẹ chồng lại cất hết đi, để dành chờ mình về ăn không? Rồi ba chồng có lại lỡ lời nói điều gì linh tinh làm mẹ chồng không vui không?.
Cứ nghĩ tới nghĩ lui, cô vợ trẻ bỗng giật mình nhận ra, hình ảnh chiếm trọn tâm trí cô nhiều nhất lại chính là ba chồng. Cả người cô ngẩn ra. “Mình bị làm sao thế này, tại sao cứ nghĩ đến ba chồng mãi vậy?” – cô tự hỏi trong hoang mang.
Cùng lúc đó, ở làng Lục Hợp, ông Tráng cũng đang trải qua những đêm dài thao thức, không thể chợp mắt. Sự vắng bóng của cô con dâu để lại một khoảng trống lạnh lẽo trong căn nhà và trong cả tâm hồn ông. Vừa rồi, ông lại chìm vào một giấc mơ trần trụi, một giấc mơ sống động đến từng chi tiết. Khi giật mình tỉnh dậy, ông cảm thấy phần thân dưới dính nhớp, ẩm ướt. Con cặc của ông đã tuôn ra bao nhiêu là nòng nọc đặc sệt, vương vãi khắp nơi trên chiếc quần đùi.
Hết cách, ông thở dài một tiếng não nề. Đằng nào cũng không ngủ được nữa, ông quyết định dậy giặt chiếc quần dơ. Giữa đêm khuya thanh vắng, tiếng động ngoài sân đã đánh thức bà Lượm. Bà khoác vội chiếc áo mỏng rồi bước ra ngoài. Thấy chồng mình đang cặm cụi giặt quần dưới ánh trăng mờ, bà vừa thấy buồn cười, lại vừa hiểu ra mọi chuyện. Bà ho nhẹ một tiếng: “Ông làm gì đấy?”.
Ông Tráng giật nảy mình, không ngờ bà Lượm lại dậy. Ông luống cuống tìm cách che giấu nhưng không được, đành chột dạ cúi đầu, lắp bắp: “Tôi, tôi… Tôi uống nhiều trà quá không ngủ được, nên dậy giặt quần áo.”.
Thấy bộ dạng của chồng, bà Lượm không vạch trần mà chỉ hỏi một câu khác, giọng đầy ẩn ý: “Ông lại dậy làm gì?”. Rồi không đợi ông trả lời, bà nói thẳng vào vấn đề: “Tôi nhớ Diễm Kiều, nhớ cháu đích tôn của tôi, chẳng lẽ bà không nhớ à?”. Bà Lượm đã nói toạc ra hộ ông cái cớ mà bà biết ông đang vịn vào.
Nghe vợ nhắc đến tên con dâu, mặt ông Tráng càng đỏ bừng lên. Trong lòng ông, nỗi nhung nhớ người đẹp yêu kiều ấy lại dâng lên cồn cào. Không biết giờ này cô đã ngủ chưa? Ở bên nhà ngoại có tốt không, có… có đang nghĩ đến mình không? Nghĩ đến đây, ông chỉ biết im lặng, tay vẫn vò chiếc quần trong chậu nước.
Bà Lượm nhìn ông, khẽ cười: “Hôm ấy không biết là ai nói, muốn ở bao lâu thì ở, bây giờ thì nhớ rồi chứ gì?”. Bà dừng lại một chút, rồi như buông một quyết định quan trọng: “Cá khô nhà mình đã phơi khô cả rồi, mai ông mang một ít qua đó đi?”.
“Đi, đi đâu?” – Mặc dù đã hiểu rõ ý vợ, nhưng ông Tráng vẫn ngây người ra hỏi lại, không dám tin vào tai mình.
“Còn giả vờ với tôi, ông không biết đi đâu à?” – bà Lượm cười khúc khích rồi quay người vào phòng, để lại một mình ông Tráng ngoài sân. Nhưng giờ đây, trong lòng ông không còn là sự bối rối, xấu hổ nữa, mà là một niềm vui sướng rộn ràng. Nghĩ đến việc ngày mai sẽ được gặp Diễm Kiều, ông giặt chiếc quần càng thêm hăng say, như thể muốn gột rửa hết mọi ưu phiền của những ngày qua.
Nửa tháng trôi qua trong yên tĩnh ở nhà mẹ đẻ, Diễm Kiều hoàn toàn không biết gì về cuộc nói chuyện đêm khuya của ba mẹ chồng và chuyến thăm sắp tới của ông Tráng. Những đêm của cô trôi qua trong những giấc mơ kỳ lạ, hỗn loạn. Và trong những giấc mơ đáng xấu hổ ấy, người xuất hiện không phải ai khác mà chính là ba chồng cô. Cô mơ thấy mình nằm trên giường, không một mảnh vải che thân, e thẹn và khao khát nhìn ông. Cô cứ khẽ gọi tên ông hết lần này đến lần khác. Đáp lại lời gọi mời của cô, ba chồng trong mơ đã nồng nhiệt lao vào, ra sức thúc mạnh vào sâu bên trong cơ thể cô, mang đến một cảm giác tội lỗi nhưng cũng đê mê tột cùng, làm cô xấu hổ không biết phải làm sao.
Sáng hôm ấy, Diễm Kiều mơ màng tỉnh dậy từ một giấc mộng xuân phiền não như vậy. Cô dụi dụi mắt rồi lười biếng ngồi dậy, mặc từng chiếc áo lên người. Nhưng khi mặc xong áo ngoài, cô cảm thấy chiếc quần lót của mình có gì đó kỳ lạ, ẩm ướt. Diễm Kiều đành phải cởi nó ra xem. Trước mắt cô là một cảnh tượng choáng váng: trên đũng quần dính đầy thứ dâm thủy đáng xấu hổ, dấu tích của trận mây mưa nồng nhiệt trong mơ. Nó dọa cô sợ đến mức ngây người ra một lúc lâu.
Sau khi hoàn toàn tỉnh táo, cô không dám mơ màng nữa, vội vàng đặt chiếc quần lót bẩn vào chiếc giỏ nhỏ, định lát nữa sẽ mang đi giặt, rồi lấy một chiếc quần sạch khác để mặc vào. Ngay khi cô vừa định mặc chiếc váy dài bên ngoài thì có tiếng gõ cửa sân vang lên. Diễm Kiều giật mình. Ba mẹ cô hôm nay đã đi chợ huyện từ sớm, giờ này còn có ai đến tìm chứ?.
Cô vội vàng buộc lại thắt lưng váy, rụt rè cất tiếng hỏi: “Ai? Là, là ai vậy?”.
“Diễm Kiều, là ba đây.”.
Giọng nói quen thuộc từ bên ngoài vọng vào không phải của ai khác, mà chính là ông Tráng, đến để đưa cá khô.
Nghe thấy giọng ba chồng, Diễm Kiều sững người trong giây lát. Rồi, một niềm vui sướng bất ngờ và mãnh liệt trào dâng trong lòng cô. Cô vội vàng đưa tay vuốt lại mái tóc dài, dùng chiếc trâm cài lại một cách tùy tiện rồi gần như chạy ra mở cánh cửa sân cho ông.
“Ba, sao ba lại đến đây?” – Vẻ mặt cô rạng rỡ niềm vui, đôi mắt lấp lánh nhìn ông không chớp. Cô mừng rỡ khôn xiết, vội dẫn ông vào trong sân, rồi cẩn thận kéo tấm rèm cửa đang treo trên cửa xuống. Ban ngày, mọi người đã dậy cả rồi, không tiện đóng cửa, nên hành động kéo rèm của cô như một cách để tạo ra một không gian riêng tư, kín đáo.
Vừa đối diện với ông Tráng, cô liền nhớ lại giấc mơ xấu hổ ban sáng, hai má bất giác đỏ bừng lên. Một lúc sau, khi thấy ông đã đặt giỏ cá khô xuống, cô mới lí nhí nói, giọng vừa vui mừng vừa có chút bối rối: “Ba, sao ba lại đến đây? Ba… ba mẹ con ra ngoài rồi…”. Cô sợ ông hiểu lầm là ba mẹ cô không ra đón tiếp nên vội giải thích, nhưng đầu lại vô thức cúi xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt ông.
Đã nhiều ngày không gặp con dâu, ông Tráng cũng ngẩn ngơ ngắm nhìn cô. Ông thấy bụng cô dường như lại to hơn một chút, sắc mặt cũng ngày càng hồng hào, căng bóng, tràn đầy sức sống của người phụ nữ đang trong thời kỳ viên mãn nhất. Cảnh tượng ấy khiến ông cũng bất giác đỏ mặt. Mặc dù lý trí gào thét rằng ông phải kìm chế bản thân, nhưng cơ thể đã không tuân theo mệnh lệnh. Bàn tay to lớn, chai sần của ông đã nhanh hơn một bước, đưa ra nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của cô con dâu.
“Ba…” – Diễm Kiều khẽ kêu lên một tiếng, toàn thân run rẩy trước cái nắm tay bất ngờ và đầy mãnh liệt ấy.
Tiếp tục đi bác thớt ơi..đang hay nha !
Hay quá..cảm ơn bác thớt ra tiếp các tập tiếp theo…tưởng bác lặn mất tiêu rồi chứ !
Bộ này sao giống bộ thụ tinh cho con dâu nhỉ
Hay hơn bộ thụ tinh cho con dâu mà…!
Mấy bộ khác không ra sao
Tiêp đi bác đang hay mà