CON DÂU TRONG TRẮNG – Update Chương 86 END
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: CON DÂU TRONG TRẮNG – Update Chương 86 END
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Hoàn Thành, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: ba chồng con dâu, bố chồng, bố chồng nàng dâu, con dâu, Loan.luan
Ngày Cập Nhật : 14/07/2026
Chương 67: Cô con dâu thơm mềm
Tiếng gà trống đầu làng gáy vang từ xa đến gần, đánh thức một ngày mới. Diễm Kiều lười biếng rúc sâu hơn vào trong lòng của ba chồng. Ngón tay cô vô thức vuốt ve những lọn tóc dài đang xõa trên mặt ông, rồi tinh nghịch dụi dụi người vào trong lòng ông ấy, như một con thỏ con đang làm nũng ở trong ổ của mình.
Lúc này, người đàn ông đang ôm con dâu vốn định sẽ ngủ nướng thêm một chút nữa. Nhưng khi cảm nhận được cái thân thể mềm mại, thơm tho đang cựa quậy ở trong lòng, ông ấy lại tỉnh táo hơn vài phần. Ông ấy lim dim mắt, liếc nhìn người đẹp đang ở trong lòng mình. Ông thấy cô con dâu với đôi mày liễu đang khẽ nhíu lại, đôi môi đỏ không ngừng mấp máy, như thể vẫn còn đang ở trong một giấc mộng đẹp.
Ông ấy bất giác cảm thấy động lòng. Ông khẽ nhấc chân lên, kẹp lấy thân hình mềm mại của cô vào trong lòng mình chặt hơn một chút. Nhưng ông ấy cũng nhớ rằng Diễm Kiều đã có thai, nên không dám dùng sức quá mạnh, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy cô.
“Ưm~”. Vốn dĩ, cô vợ trẻ còn đang muốn được ngủ nướng thêm một chút nữa. Nhưng khi cảm thấy dường như ông ấy đang siết mạnh hơn, cô không khỏi phải chu đôi môi đỏ mọng của mình ra, rồi lẩm bẩm áp vào má của ông ấy: “Sao vậy ba?”.
“À ờ… Không, không có gì…”. Sáng sớm tinh mơ, thân thể thơm tho, mềm mại của con dâu cứ thế mà áp vào người của mình. Đôi môi đỏ mọng đầy quyến rũ của cô còn đang phả ra những hơi thở thơm ngát. Ông Tráng chỉ cảm thấy như thể đang có một chiếc lông vũ mềm mại cào nhẹ vào trong tim của mình, cào đến mức ngứa ngáy không thôi. Nhưng ông ấy cũng biết rằng mình không thể nào làm gì quá đáng được. Ông đành phải cố gắng nén lại ngọn lửa dục vọng đang ở trong lòng, rồi lén đưa tay xuống mà véo vào con cặc của mình, chỉ sợ sẽ làm cho cô con dâu phải hoảng sợ.
“Ồ~”. Diễm Kiều vẫn còn đang hơi buồn ngủ, không hề nhận ra được điều gì. Cô chỉ cảm thấy eo của mình có hơi mỏi, mà vòng tay của ba chồng lại vô cùng vững chãi và ấm áp. Nên cô lại lười biếng rúc sâu hơn nữa vào trong lòng của ông ấy.
“Ờ… Diễm Kiều…”.
“Sao vậy ba?”.
“Không, không có gì…”. Ông Tráng có chút chột dạ khi nhìn cô con dâu đang áp sát vào người mình. Sợ rằng mình sẽ không thể nào chịu nổi được sự cám dỗ mà lại làm bậy, ông ấy vội vàng dời mắt đi, không dám nhìn cô. Nhưng ở bên dưới, cây gậy thịt của ông theo mùi hương quyến rũ đang tỏa ra từ người của cô mỹ nhân mà đã bị kích thích, càng lúc lại càng trở nên cương cứng hơn. Thấy rằng sắp sửa bị lộ tẩy, ông ấy vội vàng khép chặt hai chân của mình lại, sợ sẽ bị con dâu phát hiện ra.
Thực ra là ông Tráng đã nghĩ nhiều rồi. Diễm Kiều bây giờ đang mang thai, nên đã trở nên lười biếng hơn rất nhiều. Cô làm gì có tâm trí nào để mà để ý đến những thay đổi ở trên người của ba chồng chứ?. Nhưng cô cũng đã nhanh chóng cảm thấy có một thứ gì đó đang cứng ngắc chọc vào đùi của mình. Người đẹp không khỏi phải nhíu đôi mày liễu xinh đẹp của mình lại. Bàn tay non nớt của cô vô thức gạt cái vật cứng đang chọc vào má đùi ở trong của mình, định sẽ đẩy cây gậy to đó ra.
Nhưng khi những ngón tay thon dài của cô chạm vào cái vật cứng đang nóng rực đó, Diễm Kiều bỗng tỉnh táo hơn được một chút. Sau khi đã hiểu ra được đó là thứ gì, cả người cô cứng đờ lại. Cô đỏ mặt nhìn ông ấy, rồi vội vàng rụt tay lại. Kinh ngạc nhìn ba chồng, rồi cô lập tức cảm thấy xấu hổ vô cùng. Cô ôm lấy bụng của mình, rồi quay lưng đi.
“Ba, ba… Ba ơi…”. Thật là đáng sợ.
Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên cô sờ vào cây gậy thịt của ba chồng, nhưng đây lại là lần đầu tiên cô sờ phải nó trong lúc còn đang mơ màng. Hơn nữa, cô bây giờ lại còn đang mang thai, hai người họ phải biết kìm chế lại mới phải. Trong phút chốc, cô mỹ nhân xấu hổ không biết phải làm sao. Cô đành phải rụt rè kéo chiếc chăn lên, trùm kín cả mặt, rồi nằm nghiêng người, không dám động đậy.
“Ba làm sao?”. Vốn dĩ, ông Tráng cũng có chút ngại ngùng. Nhưng khi thấy con dâu đáng yêu và e thẹn đến như vậy, thật sự là đã quá mức quyến rũ. Ông ấy không khỏi lại nảy sinh ra một ý nghĩ xấu, muốn được trêu chọc cô một chút. Ông liền cố ý chọc vào cái bọc chăn đang phồng lên của cô. Nhưng Diễm Kiều lại vừa xấu hổ vừa tức giận. Cô không thèm để ý đến ông ấy, chỉ giả vờ như đã ngủ say, không hề động đậy. Ông ấy cũng không hề khách khí, thẳng thừng kéo chiếc chăn của cô xuống.
Cảm thấy chiếc chăn đã bị kéo ra, Diễm Kiều muốn giật nó lại, nhưng ba chồng đã đè lên trên người của cô. Ông cười tủm tỉm nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng lên vì xấu hổ của cô. “Diễm Kiều giận rồi hả, ừm?”.
“Đâu, đâu có đâu ạ… Con không biết là ba đang nói gì cả…”. Gần đây, ba chồng đã trở nên mặt dày một cách đặc biệt. Diễm Kiều biết rằng mình không thể nào cãi lại được ông ấy. Nên cô đã cố ý giả vờ như đang mơ màng, dụi mắt, rồi với vẻ mặt ngây thơ, chu môi nhìn người đàn ông đang ở trước mặt mình. Nhưng hai ráng hồng đã sớm leo lên trên má của cô. Điều này thì có giả vờ thế nào cũng không thể nào được.
Cảm thấy buồn cười, ông ấy véo nhẹ vào mũi của con dâu, rồi cất lên một giọng nói khàn khàn: “Có giận thì cũng phải là ba giận mới đúng. Vừa nãy, con đã tóm được ông bố thứ hai của con rồi đấy.”.
“Ba nói bậy!”. Vừa mới nghe đến cái từ “ông bố thứ hai”, Diễm Kiều không khỏi lại nhớ đến những hành vi đầy phóng đãng của ông ấy. Trong lòng cô cảm thấy tức giận, không muốn để ý đến ông ấy nữa. Cô định sẽ ngồi dậy, rồi đẩy ông ấy ra để tự mình có thể đứng dậy trước. Nhưng ông ấy lại không để cho cô được như ý. Ngược lại, khi cô đang chuẩn bị ngồi dậy, nhân lúc cô đang nhoài người lên, ông ấy liền thuận thế mà cúi đầu xuống, mổ lên trên đôi môi đỏ của con dâu.
“Ưm~”. Không ngờ ba chồng lại vô lại đến như vậy. Diễm Kiều vội vàng muốn đẩy ông ấy ra. Nhưng ông ấy đã nắm lấy cánh tay của cô, rồi khóa lại ở sau lưng của mình. Ông ấy đỡ lấy tấmưng thon thả của cô, rồi cúi xuống, ngậm lấy đôi môi mềm mại của Diễm Kiều mà mút mạnh. “Ưm ư~”. Cô bất an nhíu mày, tay nắm chặt lấy cánh tay của ông ấy. Diễm Kiều cảm thấy rằng ba chồng của mình, sau khi cô có thai, lại ngày càng trở nên dâm dê hơn. Và cơ thể của cô cũng đã trở nên kỳ lạ. Dường như là chỉ cần bị ông ấy chạm vào thôi là đã không thể nào chịu nổi được nữa. Cả người cứ mềm nhũn cả ra, không sao có thể thoát khỏi ông ấy được. Giống như bây giờ, cô cảm thấy không thể nào thoát ra nổi.
Sợ hãi mở mắt ra, cô lo rằng ông ấy lại muốn bắt nạt mình. Cô chỉ muốn nhanh chóng đẩy ông ấy ra. Nào ngờ, ở bên ngoài lại vang lên tiếng của một người phụ nữ. Tiếng nói đó dọa cho cô tỉnh cả người. Ngón tay cô không khỏi siết chặt lấy ông ấy – đó là giọng nói của mẹ cô.
“Ối dào, bà sui, sao bà lại qua đây thế.”. Lúc này, bà Lượm vừa mới cho gà mẹ ăn xong. Bà đang nghĩ rằng lát nữa sẽ làm món điểm tâm gì đó cho con dâu ăn, thì không ngờ mẹ của Diễm Kiều, tức là bà sui của mình, lại đến. Chỉ trong một thoáng, bà Lượm liền nhớ ra rằng chồng của mình vẫn còn đang ở trên giường của con dâu, ân ái với nó. Sợ rằng bà sui sẽ nhìn ra được điều gì đó, bà Lượm vội vàng thuận tay, kéo người vào trong phòng của mình.
“Bà sui, trời lạnh như thế này, sao bà lại đến vào lúc này!”. Sợ rằng hai người ở trong phòng không thể nghe rõ được, bà Lượm đã vội vàng nói lớn. Mặt của bà thì vẫn niềm nở mà chào hỏi mẹ của Diễm Kiều, là bà Kim Loan.
“Chuyện là thế này. Hôm qua, tôi đi sang làng ở bên cạnh để mừng thọ cho bà cô. Ba nó đã uống say quá nên đã ngủ lại ở bên đó một đêm… Từ khi biết được cái tin con Diễm Kiều nhà ta đã có thai, tôi với ba của nó cứ lo lắng mãi. Nhưng ở nhà chỉ có hai vợ chồng, bận rộn quá nên không thể nào đi được. Thế là đã bị chậm trễ…”. Diễm Kiều có ngoại hình giống hệt như mẹ của mình. Hai mẹ con như thể được đúc ra từ một khuôn, đều là những người đẹp rạng ngời. Diễm Kiều thì khỏi phải nói, trẻ trung, xinh đẹp nhưng vẫn còn có một chút non nớt. Còn bà Kim Loan lại là một người phụ nữ đằm thắm, đầy quyến rũ, nói năng lại rất nhẹ nhàng. Bình thường, đến cả bà Lượm cũng quý mến vô cùng. Nhưng mọi khi thì không sao, bây giờ ông Tráng đã ngủ với con gái của nhà người ta. Bà Lượm thấy bà Kim Loan cũng cảm thấy rất không được tự nhiên. Bà không biết là chồng của mình đã đi ra ngoài hay chưa.
“Là, là mẹ của con đến!”. Vốn dĩ, thân thể của Diễm Kiều đang mềm nhũn ra. Cô còn đang chìm đắm ở trong nụ hôn nồng cháy, đầy mạnh mẽ của ông ấy. Bây giờ, cô vừa mới nghe thấy mẹ đến, cô đã sợ đến mức dựng cả tóc gáy lên. Cô vội vàng đẩy ông ấy ra. “Ba ơi, ba, ba mau trốn đi. Nếu như để cho mẹ của con biết được chuyện của chúng ta, thì sẽ hỏng bét mất!”. Người cô run lên. Cô vừa ôm lấy bụng, ngồi dậy, lại vừa sợ hãi đến mức giọng nói cũng run rẩy, không biết phải làm sao.
Ông Tráng cũng không ngờ rằng bà sui bình thường vẫn đang bận việc đồng áng, lại có thể đến. Cả người ông cũng đã ngây ra một lúc. Nhưng con cặc của ông vẫn còn đang cương cứng. Sợ rằng sẽ xảy ra sơ suất, ông ấy vội vàng véo vào con cặc của mình, rồi vội vã mặc quần áo vào. Thấy con dâu đang luống cuống mặc chiếc áo yếm, ông ấy vội vàng đến để giúp cô.
“Diễm Kiều con đừng có vội, đừng có vội. Mẹ chồng của con đã dẫn bà ấy vào trong phòng rồi. Con đừng có sợ, đừng có làm cho đứa con của chúng ta phải sợ.”.
Vốn dĩ, Diễm Kiều đã sợ hãi, lo lắng, nghe ba chồng lại nói linh tinh, cô vội vàng lườm ông ấy một cái. “Lúc này rồi mà ba còn có thể đùa được nữa à. Đó là cháu nội của ba. Lát nữa, ba đừng có mà nói hớ đấy… Nếu như để cho mẹ biết được cái chuyện của hai chúng ta, thì con, con…”. Hốc mắt của cô đỏ hoe lên. Cô nhìn ra ngoài sân trời qua tấm rèm cửa. Tai cô nghe thấy tiếng của mẹ chồng đang tiếp chuyện với mẹ của mình. Diễm Kiều vừa cảm thấy tủi thân, lại vừa thấy tức giận.
“Phải, phải, là do ba đã nói sai, con đừng có giận, đừng có giận!”. Nói rồi, ông ấy lại cẩn thận nhìn ra ngoài: “Để ba đi ra ngoài trước, lừa qua được rồi thì con hãy ra nhé!”. Nói xong, ông Tráng nhanh chóng cầm lấy một cái xẻng từ trên giường, rồi giả vờ như đang đi ra ngoài đồng. Ông run rẩy bước ra ngoài sân trời, rồi nói vọng vào trong phòng của bà Lượm: “Ủa, có khách đến à?”.
Nghe thấy tiếng của chồng, bà Lượm đoán rằng ông ấy đã thu xếp ổn thỏa rồi, nên đã thở phào một hơi nhẹ nhõm. Bà dẫn bà sui đi ra ngoài. Nhưng khi bà nhìn kỹ cái bộ dạng của chồng mình, mặt của bà ấy liền tức đến mức đỏ bừng cả lên.
Theo bà Lượm ra ngoài, bà Kim Loan cũng phát hiện bà sui có gì đó rất không ổn, vội quay người đi không dám nhìn ông ấy.
ông Tráng còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì bà Lượm đã nổi đóa.
“Ông ra đồng làm cái quái gì thế, quần đâu mất rồi!”
“Tôi, tôi…” ông Tráng vẫn còn đang mơ màng, bỗng nghe vợ mình nói vậy mới phát hiện hai chân mình lành lạnh, thì ra lúc nãy vội vàng ra ngoài, ông ấy chỉ mặc một chiếc quần lót mà quên không mặc quần ngoài. Trên người lại là một chiếc áo rộng thùng thình, trông lôi thôi không thể tả!
Mặt ông ấy đỏ bừng, vội chui vào phòng bà Lượm tìm quần, vừa mặc quần vừa nói: “Tôi, tôi định ra bắt mấy con cá về, không cẩn thận làm ướt cả quần lẫn giày…”
Trong phòng, Diễm Kiều vừa mặc xong quần áo của mình, nghe động tĩnh bên ngoài mà tim đập thình thịch. Cô lúc này mới phát hiện quần của ba chồng vẫn còn trên ghế, vội vàng cuộn lại, nhét vào trong chăn của mình, rồi vuốt lại tóc dài, tùy tiện búi lên cắm cây trâm cài vào rồi mới đi ra ngoài. Cô nghĩ thầm mình với ba chồng chẳng khác nào đôi gian dâm phụ, nhưng nghĩ lại cũng đúng – hai người họ quả thực đã làm chuyện không nên làm!
“Mẹ, mẹ chồng, con, con dậy muộn quá…” Khuôn mặt đỏ bừng, cô nhìn mẹ và mẹ chồng, người đẹp không biết phải làm sao, đành rụt rè nhìn họ, đặc biệt là khi đối diện với mẹ, lòng cô càng thêm chột dạ!
bà Kim Loan vừa thấy con gái dậy, lại nhìn thấy bụng của cô thì vui mừng khôn xiết, nhưng lại cảm thấy con gái ở nhà sui mà dậy muộn như vậy thật không biết phép tắc, liền nhẹ nhàng trách một câu: “Sao lại dậy muộn thế hả con, để mẹ chồng con làm hết việc rồi.”
“Con, con…” Diễm Kiều trước nay luôn thích làm nũng trong lòng mẹ, nhưng lần này gặp mẹ ngoài sự chột dạ ra cô không biết phải làm sao, nên đối mặt với lời nhắc nhở thiện ý của mẹ, cô chỉ rụt rè nắm vạt áo không biết làm thế nào. May mà bà Lượm đủ tâm lý, chỉ cười nói với bà Kim Loan: “Bây giờ Diễm Kiều là cục vàng cục bạc của nhà này, là bảo bối, chúng tôi đâu nỡ để nó làm việc. Bà sui mau ngồi, mau ngồi xuống đi.” Rồi lại cười nói với Diễm Kiều: “Diễm Kiều con đi rửa mặt ăn chút bữa sáng đi, đừng để mình bị đói.”
“Ối dào, bà sui, bà đừng có chiều hư con Diễm Kiều…” bà Kim Loan biết nhà họ Lưu thương Diễm Kiều như con gái ruột, bản thân bà cũng thấy hơi ngại, vội ngăn lại, nhưng bà Lượm không chịu, nhất quyết bắt Diễm Kiều đi ăn sáng trước.
Diễm Kiều trong lòng chột dạ, không dám đến ngồi cạnh mẹ, đành rụt rè ngồi trong bếp ăn cháo và trứng. Thấy ba chồng cũng vào ăn cơm, cô chỉ lườm ông ấy một cái rồi hờn dỗi quay lưng đi, vẫn còn giận ông ấy chuyện sáng nay làm bậy suýt nữa làm cô xấu mặt.
ông Tráng cũng thấy khó xử, đành lủi thủi múc cháo, ăn với dưa muối rồi ra ngoài ăn.
Thấy ba chồng đã ra ngoài, sợ mẹ mắng mình, Diễm Kiều đành ăn nhanh hơn một chút. Lúc này cô bỗng nghe thấy bên ngoài ba mình cũng đã vào, hình như còn mang theo không ít đồ. Đúng lúc cô định ra ngoài gặp ba thì lại nghe mẹ nói: “Bà sui à, dạo trước vì bận việc đồng áng, tôi với ba nó không qua đây được, bên này Quân lại không có nhà, các vị cũng không rảnh. Tôi với ba nó bàn bạc rồi, định đưa con Diễm Kiều về ở vài hôm, hai vị thấy có được không?”
Thì ra mẹ muốn đưa mình về nhà ngoại ở, Diễm Kiều lập tức thấy nhẹ nhõm, cô còn tưởng có chuyện gì to tát!
Nghĩ đến đây, cô lại không khỏi nhìn xuống bụng mình, trong lòng nghĩ có nên về với mẹ không nhỉ?
Tiếp tục đi bác thớt ơi..đang hay nha !
Hay quá..cảm ơn bác thớt ra tiếp các tập tiếp theo…tưởng bác lặn mất tiêu rồi chứ !
Bộ này sao giống bộ thụ tinh cho con dâu nhỉ
Hay hơn bộ thụ tinh cho con dâu mà…!
Mấy bộ khác không ra sao
Tiêp đi bác đang hay mà