CON DÂU TRONG TRẮNG – Update Chương 86 END
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: CON DÂU TRONG TRẮNG – Update Chương 86 END
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Hoàn Thành, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: ba chồng con dâu, bố chồng, bố chồng nàng dâu, con dâu, Loan.luan
Ngày Cập Nhật : 14/07/2026
Chương 57: ba chồng đòi xem lồn non
Thời gian cứ thế trôi đi, và cái bụng của Diễm Kiều vẫn phẳng lì một cách đáng lo ngại. Sự sốt ruột không chỉ còn ở một mình cô, mà nó đã bắt đầu lan sang cả bà Lượm.
Tối hôm đó, vừa mới ăn tối xong, khi Diễm Kiều đang ở trong bếp để đun nước tắm, bà Lượm liền cười, mang một bộ quần áo đi qua. Bà cẩn thận nhìn ra ngoài sân, rồi mới thấp giọng xuống mà nói: “Diễm Kiều, con nói xem tháng này, kinh nguyệt của con đã đến chưa?”.
“Chắc là cũng sắp rồi ạ. Sao vậy mẹ?”. Có chút không được tự nhiên, cô dịch người đi. Cô gái nhỏ chỉ đưa tay lên lau đi những giọt mồ hôi trên mặt, cố gắng né tránh ánh mắt của mẹ chồng. Cô luôn cảm thấy rằng gần đây có cái gì đó không được ổn, nhưng cô lại không thể nào nói ra được.
“Diễm Kiều, mẹ nói với con một chuyện này, con đừng có giận nhé. Cái này, con xem, con đã lâu như vậy rồi mà vẫn không có động tĩnh gì. Hay là, con hãy đi cùng với mẹ để xem bác sĩ, nhé?”. Dù sao thì cũng đã qua mấy ngày rồi. Bà Lượm ở trong lòng không khỏi phải thắc mắc. Có phải là cô con dâu này của mình cũng không thể nào sinh con được hay không.
“Mẹ…”. Thật ra, Diễm Kiều mấy hôm nay ở trong lòng cũng đã rất rối bời. Bây giờ, khi nghe mẹ chồng nói vậy, cô lại càng hoang mang hơn, không biết phải nói gì. Cô chỉ biết lúng túng vặn vẹo vạt áo của mình. “Con, con cũng không biết nữa…”. Trước đây là do anh Quân không thể làm được cái chuyện đó, quả thực không phải là lỗi của mình. Nhưng bây giờ, ba chồng ở trên giường lại hăng hái đến như vậy, vậy mà cô lại vẫn không có thai. Không phải đó là vấn đề của chính mình hay sao?. Nghĩ đến đây, cô gái nhỏ lại càng thêm bất an. Cô chỉ có chút chột dạ nhìn mẹ chồng.
Thấy vậy, bà Lượm cũng không dám trách mắng cô. Bà chỉ cẩn thận mà khuyên nhủ: “Thật ra thì cũng không nhất thiết là phải như vậy. Mẹ chỉ là muốn đưa con đi xem bác sĩ thôi, chúng ta không phải là sẽ yên tâm hơn hay sao.”.
“Vâng ạ! Mẹ, con biết rồi… con, con sẽ nghe theo lời của mẹ.”. Nếu như là trước đây, khi cô còn đang giận anh Quân, thì tự nhiên cô sẽ không muốn đi khám bác sĩ. Nhưng bây giờ, đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, cô cũng không còn dám cứng đầu nữa. Cô đành phải làm theo lời của mẹ chồng.
Mang theo bao nhiêu là tâm sự, Diễm Kiều cả đêm hôm đó đã làm việc một cách rất máy móc, cả người cô lờ đờ. Ông Tráng lại không hề biết rằng cô và bà Lượm đã nói chuyện gì. Ông cứ ngỡ rằng là do mấy hôm nay mình đã đòi hỏi quá nhiều, làm cho cô bị mệt. Ông cũng không dám làm phiền cô nữa. Đến giờ tắt đèn, hai người cứ thế nằm cạnh nhau, cũng không nói với nhau nhiều lời. Đêm đó lại trôi qua một cách thật bình yên.
Kể từ ngày hôm đó, Diễm Kiều làm sao cũng không thể nào sống yên ổn được nữa. Vốn dĩ, ngày hôm sau, mẹ chồng đã định sẽ đưa cô đi khám bác sĩ. Không ngờ nhà ông cậu họ lại có nhiều việc, nên chuyện đó đã bị hoãn lại. Cô cũng không tiện để mà ở nhà ngồi không, bèn giúp ba chồng đi ra ngoài vườn cây để hái quả.
Đến vườn cây, thấy ba chồng đang bận rộn ở trên cây, Diễm Kiều tự cảm thấy có chút xấu hổ. Cô chỉ lí nhí gọi ba chồng một tiếng, cũng không đợi người ta trả lời, đã tự mình đi làm việc.
Ông Tráng ở trên cây, từ xa đã thấy được con dâu đến. Trong lòng ông cảm thấy rất vui. Bây giờ, lại bị cô gọi như vậy, trong lòng ông lại càng vui hơn. Ông vội vàng từ trên cây xuống. “Diễm Kiều, sao con lại đến đây.”.
“Dạ, hôm nay ở trong nhà không có việc gì làm, vải con cũng đã dệt xong và giao đi rồi. Nên, nên con qua đây để giúp ba ạ.”. Cúi đầu, lí nhí đáp lại lời của ba chồng, Diễm Kiều chỉ lơ đãng mà trả lời. Trong lòng cô lại đang nghĩ đến những lời mà mẹ chồng đã nói. Chẳng lẽ mình thật sự không thể nào sinh con được hay sao?. Nếu như mình thật sự không thể sinh con được, thì có phải là không nên tiếp tục lén lút với ba chồng như vậy nữa hay không?.
Ông Tráng lại không hề biết rằng ở trong đầu của con dâu đang nghĩ gì. Người đàn ông vốn nghiêm túc, chính trực lại vui vẻ bước tới, cười nói: “Diễm Kiều, con cứ ngồi đó là được rồi. Chút việc này, ba có thể tự mình làm xong được. Con xem con kìa, đừng có để bị mệt quá.”. Bây giờ, ở ngoài vườn cây không có một ai khác, người đàn ông lại càng không còn e dè nữa. Ông chỉ ôm lấy vòng eo thon của con dâu, rồi siết chặt lấy cơ thể của cô, kéo cô vào trong lòng mình.
“Ực~ ba ơi~ ba, ba đừng có như vậy~”.
“Diễm Kiều,”. Có chút mạnh bạo, ông lật con dâu lại. Ông Tráng nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp, đầy quyến rũ của cô, không khỏi cảm thấy rất động lòng. Người đàn ông thở hổn hển, không khỏi áp vào mặt của cô, rồi cất lên một giọng nói khàn khàn: “Diễm Kiều, ba cũng không biết tại sao mình lại như vậy nữa. Hễ cứ nhìn thấy con là hồn xiêu phách lạc, không thể nào nghĩ được, không thể nào làm được cái gì nữa. Chỉ muốn được ôm con thật chặt, được hôn con, được ôm con, rồi…”.
“Ba ơi~ con xin ba đừng có nói nữa mà ực~”. Sợ hãi chống cự lại người đàn ông đang ở trước mặt mình, Diễm Kiều chỉ không ngừng run rẩy. “Chúng ta không thể nào như vậy được…”.
“Sao vậy? Diễm Kiều, hôm nay con sao vậy?”. Nghe thấy lời của con dâu, người đàn ông bỗng chốc trở nên lo lắng. Ông chỉ càng ôm cô chặt hơn, rồi cúi đầu xuống nhìn vào khuôn mặt sắp khóc của cô, lo lắng hỏi.
“Con, con…”. Buồn bã lắc đầu, cô gái nhỏ không biết rằng mình đang buồn vì cái gì nữa. Là đang buồn vì mình không thể nào sinh con được, hay là đang buồn vì mình không thể nào cùng với ba chồng làm cái chuyện đó được nữa?. Nhưng cô lại cảm thấy rằng mình là một người phụ nữ thật hạ tiện. Tại sao ở trong đầu lại toàn là những suy nghĩ này. Nhất thời, cô lại không thể nhịn được mà phải rơi lệ.
Thấy những giọt nước mắt lớn của con dâu đang lăn dài trên má, vẻ mặt lại rất buồn bã, ông Tráng lại càng thêm hoang mang và lo lắng. “Diễm Kiều, con sao vậy? Có phải là người không được khỏe hay là…”.
“Ba ơi, con xin ba đừng có đối xử với con như vậy nữa… con, con, có lẽ là con không thể nào sinh con được… chúng ta mà cứ tiếp tục như vậy thì cũng không có ý nghĩa gì cả.”.
“Diễm Kiều, con nói vậy là có ý gì?”. Ông Tráng cảm thấy rằng mình cũng có chút bị những lời nói của con dâu làm cho rối trí. Ông chỉ kỳ lạ nhìn cô. Ông lại thấy cô có vẻ mặt đầy tủi thân, lại cảm thấy xót xa không biết phải an ủi cô như thế nào. “Diễm Kiều, tại sao con lại biết rằng con không thể nào sinh con được?”.
“Là, là…”. Diễm Kiều vốn định sẽ nói là do mẹ chồng đã nói. Nhưng cô lại sợ rằng ba chồng và mẹ chồng sẽ hiểu lầm nhau mà cãi nhau. Một lúc lâu sau, cô mới cúi đầu xuống, lau đi những giọt nước mắt, rồi nhẹ nhàng nói: “Con, là do con tự mình cảm thấy như vậy… Ba xem chúng ta đi, chúng ta hai người đều đã thường xuyên làm cái chuyện đó rồi, nhưng mà lại vẫn chưa có động tĩnh gì cả. Mắt thấy kinh nguyệt của con lại sắp sửa đến rồi. Vẫn chưa có thai thì phải làm sao bây giờ ạ?”. Lỡ như chính mình cũng không thể nào sinh con được, thì phải làm sao đây?.
Nghe con dâu nói vậy, ông Tráng đáng lẽ ra phải là người lo lắng hơn ai hết. Nhưng những ngày qua được ở bên nhau, người đàn ông lại cảm thấy rằng con dâu của mình đâu đâu cũng tốt. Mình đã coi cô như một báu vật mà thương yêu, làm sao lại có thể nỡ lòng nào để cho cô phải khóc như vậy được chứ?. Vội ôm cô lại, ông cẩn thận mà an ủi: “Không phải là vẫn chưa đến hay sao? Hơn nữa… dân làng không phải là vẫn thường hay nói rằng cứ cố gắng thêm một chút nữa, thì không phải là sẽ có rồi hay sao? Con cứ đợi đến lúc thực sự không có thai, thì chúng ta lại nghĩ cách khác là được rồi. Sao lại phải vội vàng mà khóc chứ? Đừng khóc, đừng khóc nữa…”. Cúi đầu xuống, ông hôn lên những giọt nước mắt ở trên má của con dâu. Người đàn ông thực sự cảm thấy rằng mình như đang dỗ dành con gái của mình. Nhưng ông lại cảm thấy rằng mình làm sao có thể sinh ra được một cô bé quyến rũ, đáng yêu đến như vậy. Ông luôn cảm thấy rằng, Diễm Kiều như là người vợ mới cưới của chính mình.
Nghe ba chồng dỗ mình như vậy, Diễm Kiều ở trong lòng tuy không mấy được thoải mái, nhưng cũng đã đỡ hơn rất nhiều. Cô chỉ xoa xoa ngực của mình, lau đi những giọt nước mắt, rồi cẩn thận ở trong lòng mà tính ngày. Mặc dù kinh nguyệt của cô sắp đến, nhưng cô cũng đã thực sự nghe nói rằng, phụ nữ khi đến tuổi sinh đẻ, trước khi có kinh nguyệt, thì nước ở bên dưới sẽ ra rất nhiều, còn đặc như là lòng trắng trứng vậy. Nếu như không thể sinh con được, thì nước ở bên dưới gần như sẽ không có. Lòng cô thầm nghĩ, hay là lát nữa khi về nhà, mình sẽ tự mình sờ xem thử.
Không ngờ, ba chồng của cô lại nghĩ trùng với cô. “Diễm Kiều, hay là, để ba xem cho con ở bên dưới nhé? Con nói rằng kinh nguyệt của con sắp đến rồi, thì cái chỗ đó chắc là sẽ khác với ngày thường…”. Nói đến đây, ông vừa mới nghĩ đến cái lồn non của con dâu, người đàn ông đã không khỏi phải khàn giọng đi, rồi lén lút nuốt nước bọt.
“A… không, không cần đâu ạ, không cần đâu ba, để con tự mình xem… không, ý của con là con có thể tự mình biết được…”. Xấu hổ vô cùng, cô né tránh ba chồng. Cô gái nhỏ vội vàng lắc đầu, từ chối ông. Nhưng không hiểu tại sao, cô vừa mới nghĩ đến việc ba chồng muốn giúp mình xem cái lồn đó, cô đã không thể nhịn được mà phải đỏ mặt. Chưa đợi cho ba chồng trả lời, cô đã cảm thấy rằng mình không thể nào ở lại đây được nữa. Cô đành phải vội vàng chạy đến bên một cây ăn quả mà bận rộn.
Thấy con dâu đã mượn cớ để chạy đi, người đàn ông ở trong lòng lại cảm thấy không được thoải mái. Lòng ông thầm nghĩ, dù sao thì hai người họ bây giờ còn thân hơn cả vợ chồng thật nữa, tại sao lại không thể nào xem được chứ?. Thế là, ông mạnh dạn đi qua, rồi dồn Diễm Kiều vào một gốc cây, không cho cô có thể di chuyển được nữa.
“Ba, ba đang làm gì vậy?”. Lo lắng vặn vẹo vạt áo của mình, cô gái nhỏ không biết phải nói gì. Cô chỉ rụt rè nhìn người đàn ông, rồi rất nhanh lại cúi mặt xuống. Cả khuôn mặt của cô đỏ lên như được tô son, trông rất xinh đẹp, động lòng người.
“Diễm Kiều ngoan, con hãy cởi quần ra đi, để ba xem cho con, xem nước dâm của con có nhiều không.”. Nói rồi, người đàn ông liền đặt tay của mình lên trên dây lưng của cô gái nhỏ, dọa cho cô không ngừng phải run rẩy.
“Không được đâu, không được đâu ba… để con tự mình là được rồi, con có thể tự mình xem được mà ực~”. Nhưng người đàn ông bây giờ, cởi quần áo của cô đã quen tay rồi. Ông cũng không cho cô có một cơ hội nào để mà giãy giụa. Chẳng mấy chốc, ông đã vén chiếc váy của cô lên, rồi xé toạc đi chiếc quần lót của cô.
“Ba ơi!”.
“Diễm Kiều ngoan, hãy để cho ba xem cho thật kỹ, xem cơ thể của con rốt cuộc là đang làm sao…”.
“Ba ơi, con xin ba đừng như vậy… con, con sợ~”. Xấu hổ và khó xử, Diễm Kiều nắm chặt lấy phần quần áo còn lại của mình. Cô gái nhỏ chỉ không ngừng run rẩy, không biết phải làm sao.
Người đàn ông lại không hề có chút e dè nào về những chuyện này. Thậm chí, cô còn cảm thấy rằng ba chồng của mình bây giờ đã coi cái việc tùy tiện vén váy của cô lên như một chuyện rất bình thường. Giống như bây giờ, người đàn ông sau khi đã kéo quần của cô xuống xong, liền thản nhiên đút tay của mình vào bên cạnh cái lồn của cô.
“Ực~ ba đừng như vậy… ba ơi~”. Rụt rè gọi khẽ người đàn ông, Diễm Kiều xấu hổ đến mức không thể nào ngẩng đầu lên được.
“Không cần phải sợ đâu Diễm Kiều, ba đang giúp con đó.”. Rất dịu dàng, ông dùng mặt của mình mà cọ vào má của con dâu. Người đàn ông chỉ cất lên một giọng nói khàn khàn để mà khuyên nhủ cô. Nhưng những động tác ở trên tay của ông lại không hề dừng lại. Ông tiếp tục thò vào trong cái lồn non của cô, như thể cho dù không có nước dâm thì cũng phải moi ra cho bằng được. Hành động đó lại càng làm cho cô sợ hãi, không ngừng run rẩy.
“Ba ơi… ba, ba đừng như vậy nữa, con không thể nào chịu nổi được đâu ực~”. Theo từng nhịp đút ngón tay của người đàn ông, cái lồn nhỏ của Diễm Kiều lại càng không thể tự chủ mà phải co giật. Nó lại ngậm chặt lấy ngón tay của ông. Nước dâm ở bên trong chẳng mấy chốc đã tuôn ra, làm ướt cả ngón tay của ông, làm cho cô không ngừng phải vặn vẹo cơ thể của mình. “Không, đừng mà~”.
Người đàn ông nhẹ nhàng để lại những nụ hôn vụn vặt ở trên má của con dâu. Ông cảm thấy ngón tay của mình đang bị siết chặt, cũng rất động tình. Ông chỉ ôm cô càng chặt hơn. Bàn tay to lớn của ông không ngừng vuốt ve cái lồn non của cô, rồi cười nói với cô: “Diễm Kiều, con xem con kìa, nước dâm đã ra nhiều như vậy rồi…”. Nói rồi, người đàn ông lại đưa ngón tay của mình đến trước mặt cô cho cô xem. Điều đó xấu hổ đến mức cô không biết phải nói gì.
“Ba ơi, con, con…”. Cô gái nhỏ vừa định sẽ nói điều gì đó, người đàn ông đã rất vội vàng đưa ngón tay đang dính đầy nước dâm của mình mà cọ vào môi cô. “Ba ơi~”.
“Diễm Kiều ngoan, con hãy nếm thử cái mùi nước dâm ở trong lồn của con đi. Ba lúc nào cũng cảm thấy nó rất thơm…”. Nói rồi, người đàn ông ấn ngón tay cái đang dính đầy nước dâm của mình lên trên môi của con dâu, không ngừng cọ xát, làm cho người nhỏ ở trong lòng không ngừng phải run rẩy.
“Ực~ đừng mà~”. Nhưng cô còn chưa kịp giãy giụa, người đàn ông đã đút cây cặc của mình vào trong lồn của cô. Bàn tay vốn đang cọ ở trên môi của cô liền nắm lấy cằm của cô. Ông Tráng trực tiếp cúi đầu xuống, ngậm lấy đôi môi non của cô mà mút.
“Ưm~”. Bỗng nhiên bị cây cặc của ba chồng đâm vào trong lồn, cô gái nhỏ chỉ không ngừng giãy giụa, định sẽ đẩy ông ra. Nhưng cô còn chưa kịp dùng sức, người đàn ông đã đâm sâu vào trong lồn của cô, làm cho cô không sao có thể giãy ra được. Rất nhanh, cô đã yếu ớt, mềm nhũn ra ở trong lòng của ông.
“Diễm Kiều, Diễm Kiều ngoan, hãy để cho ba thương con, địt cái lồn non của con cho thật tốt.”. Ông Tráng vốn không phải là một người quá vội vàng, nhưng đối với con dâu bây giờ, ông lại không sao có thể nhịn được. Ông chính là muốn được hung hăng địt lồn của cô. Miệng ông không ngừng nói những lời lẽ đầy tục tĩu. Người đàn ông dứt khoát ngậm lấy đôi môi đỏ mọng của cô, rồi nhún cái hông chó đực của mình, không ngừng hành động.
“Ưm~”. Cô gái nhỏ không biết tại sao mình lại trở nên như vậy nữa. Cô cũng không biết người đàn ông đã thúc đến cái chỗ nào. Bỗng nhiên, một cơn đau dữ dội ập đến. Cô chỉ biết bất lực nắm lấy tay của người đàn ông, định sẽ bảo ông dừng lại. Nhưng ông lại không hề có ý định sẽ dừng lại. Ông vẫn tiếp tục không ngừng ra vào ở trong cái lồn non của cô, làm cho cô không ngừng phải rên rỉ. Tay cô lại vì khó chịu mà ôm lấy vùng bụng dưới của mình. Đau quá, đau quá đi mất.
Theo từng nhịp địt của người đàn ông, bụng của cô lại càng lúc càng trở nên đau hơn. Khuôn mặt nhỏ nhắn, rạng rỡ của cô gần như đã mất hết cả sắc máu. Đôi mày liễu nhíu chặt lại.
Vốn dĩ, người đàn ông vẫn còn đang hôn cô, địt một cách hăng hái. Không ngờ, ông lại thấy cô bỗng chốc trắng cả mặt ra, rồi đau đớn ôm lấy bụng. Ông không khỏi cảm thấy lo lắng, vội vàng rút cây cặc của mình ra, rồi ôm cô vào trong lòng.
“Diễm Kiều, Diễm Kiều, con sao vậy?”.
“Ực… ba ơi, ba ơi, con đau bụng quá…”.”
Tiếp tục đi bác thớt ơi..đang hay nha !
Hay quá..cảm ơn bác thớt ra tiếp các tập tiếp theo…tưởng bác lặn mất tiêu rồi chứ !
Bộ này sao giống bộ thụ tinh cho con dâu nhỉ
Hay hơn bộ thụ tinh cho con dâu mà…!
Mấy bộ khác không ra sao
Tiêp đi bác đang hay mà