CON DÂU TRONG TRẮNG – Update Chương 86 END
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: CON DÂU TRONG TRẮNG – Update Chương 86 END
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Hoàn Thành, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: ba chồng con dâu, bố chồng, bố chồng nàng dâu, con dâu, Loan.luan
Ngày Cập Nhật : 14/07/2026
Chương 55: Quân thấy ông Tráng địt Diễm Kiều
Bên nhà ông Tráng
“Ực~ ba ơi~ ba mau thả con xuống, đừng như vậy, con xin ba!” Rất xấu hổ vặn vẹo cơ thể, ngón tay thon dài siết chặt lấy vai ba chồng, Diễm Kiều chỉ không ngừng rên rỉ dâm đãng, lại không ngừng van xin, hy vọng ông Tráng có thể sớm buông mình ra. Nhưng người đàn ông lại không có chút ý định dừng lại, chỉ một mực ôm cô vừa đi vừa địt lồn, chẳng mấy chốc đã đến bếp. Nhưng lúc này cô gái nhỏ đã không nhịn được nữa, lồn bên trong đã tuôn ra không ít nước dâm, làm ướt cả đùi người đàn ông.
Nhìn con dâu mặt mày ửng hồng, mồ hôi thơm đầm đìa, ông Tráng chỉ đói khát ngậm lấy đôi môi đỏ mọng của cô, ra sức mút. “Ưm~”
Vốn ông Tráng còn luôn cảm thấy xấu hổ không dám tùy tiện bắt nạt con dâu, nhưng từ khi Quân về, ông càng thêm bất an, càng có ý định độc chiếm cô gái nhỏ non nớt đáng yêu này. Nên hễ có cơ hội là muốn hung hăng địt cô, giống như bây giờ, những người khác trong nhà đều không có, chỉ có hai người họ, tự nhiên không thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy! Nghĩ đến đây, người đàn ông càng ôm chặt mỹ nhân nhỏ trong lòng, hung hăng thúc lên, đầu cặc lớn không chút khách sáo, hết lần này đến lần khác va vào lồn non của Diễm Kiều, thúc đến mức cô không ngừng rên rỉ dâm đãng. “Đừng, đừng làm nữa ực~ ba ơi~”
Người đàn ông vừa buông đôi môi đỏ mọng của cô ra, Diễm Kiều liền không nhịn được mà van xin khóc nức nở. Nhưng ông Tráng dường như không có ý định tha cho cô, ngược lại càng nồng nhiệt hơn, giày vò trong lồn cô. Nhưng đứng như vậy địt lồn lại không đủ sâu, ông Tráng bèn sắp đặt cô thành tư thế quỳ chổng mông, từ phía sau hung hăng đâm vào lồn. Thấy lồn non của con dâu ướt sũng chảy ra không ít nước dâm, người đàn ông càng không nhịn được mà gầm nhẹ, “Ực… Diễm Kiều, Diễm Kiều ngoan, vợ ngoan của ta, mau gọi ta là chồng đi ực…”
“Không, đừng mà a ha~ cứu con ực~” Bị ba chồng bóp lấy mông non hồng hào lại ép gọi ông là chồng, cô gái nhỏ trong lòng tủi thân vô cùng, nhưng không có chút sức lực phản kháng nào đành phải chịu đựng!
“Quân sao con lại vội về nhà thế, không phải cậu con đã giữ chúng ta ở lại nhà để ăn cơm hay sao?”. Bà Lượm vừa đi vừa cằn nhằn. Thật ra, bà cũng là để tiện cho ông Tráng và con dâu có thể hành sự, nên mới cố ý tìm việc cho Quân làm, để cho Diễm Kiều có thể cởi mở hơn trong mấy ngày anh ở nhà. Không ngờ, thằng con trai của bà lại là một cái đầu gỗ không thể nào hiểu được. Mới đi ra ngoài có nửa ngày đã nghĩ đến cái việc về nhà, không khỏi làm cho bà cảm thấy lo lắng. Nhưng dù sao thì Quân cũng là một thanh niên khỏe mạnh, mới đi chưa được bao lâu đã về đến cửa nhà.
Thấy mẹ nói mình như vậy, Quân chỉ biết gãi đầu cười khẽ: “Mẹ, Diễm Kiều đã bảo con hãy ở lại với cô ấy mấy hôm. Con nghĩ rằng làm xong sớm rồi thì về mà.”.
“Ai, cũng phải. Hai đứa bây giờ cũng ít khi được ở bên nhau. Nhưng cũng không phải sợ, đợi đến khi Diễm Kiều có thai, sinh cho nhà chúng ta một đứa cháu trai là được rồi.”. Nếu như có thể một lần là có ngay được cháu trai, thì cũng không uổng công bà ba ngày hai bữa phải lên chùa để thắp hương cầu Phật.
Nói rồi, hai người rất nhanh đã đi vào trong sân. Quân nghĩ rằng sợ mẹ của mình sẽ bị khát, nên anh bèn đi vào trong bếp để rót nước. Không ngờ, anh chưa đến được cửa bếp, đã nghe thấy những âm thanh kỳ lạ phát ra từ bên trong. Đó là tiếng rên rỉ của vợ anh. “Ực~ ba ơi, a ha đừng mà, đừng có đâm nữa ực~”. Tiếp theo đó lại là tiếng gầm nhẹ của cha mình, và cả những tiếng da thịt va chạm vào nhau một cách lặp bặp.
Quân bỗng chốc đứng hình ngay tại chỗ. Chén trà trên tay anh rơi xuống đất, vỡ tan tành. Cơ thể anh cứng đờ lại một lúc lâu. Họ, họ đang làm cái chuyện đó. Ở ngay trong bếp, ngay giữa ban ngày. Đầu óc anh ong ong lên khi nghe thấy những tiếng rên rỉ đầy dâm đãng đó. Quân bỗng siết chặt hai tay của mình lại, không biết phải làm sao. Anh chỉ biết mím môi, cúi đầu xuống, tiến không được mà lùi cũng không xong. Thế giới của anh, một thế giới vốn đơn giản và bình yên, bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn.
Bà Lượm chạy theo con vào trong sân, bỗng thấy con trai mình đang đứng đó có chút kỳ lạ. Bà bèn đi theo, không ngờ cũng đã ở ngoài mà nghe thấy được những tiếng rên rỉ đầy xấu hổ và những tiếng động của nam nữ đang giao hợp. Sợ ông Tráng và con dâu sẽ cảm thấy xấu hổ, nhưng quan trọng hơn là sợ thằng con trai ngốc của mình sẽ làm ầm lên, bà Lượm vội vàng kéo Quân ra phía vườn rau.
“Mẹ… họ, họ…”. Mặc dù Quân cũng đã đại khái biết được cái chuyện cha của mình và vợ sẽ sinh con là như thế nào, nhưng trước đây anh cũng chỉ là nghe mẹ nói thôi, chứ chưa từng được thấy, được nghe một cách trực tiếp và trần trụi đến như vậy. Bây giờ, ở ngoài bếp mà nghe rõ mồn một, anh không biết phải nói gì. Anh chỉ ngơ ngác nhìn mẹ của mình, nửa ngày trời không thể nào nói được một lời nào.
“Quân à, con đừng có hiểu lầm. Cha của con, đây là vì nhà họ Lưu chúng ta, vì để chúng ta có người nối dõi. Mà Diễm Kiều, con bé nó cũng đã đồng ý rồi…”. Bà Lượm trước giờ luôn là một người trụ cột ở trong nhà. Bà phản ứng cũng rất nhanh. Bà không kịp suy nghĩ đã đưa ra cái lý do này để mà thuyết phục con trai của mình. “Con xem, con mấy hôm nay ở nhà rồi sắp phải đi. Không nhân lúc con đang ở đây mà làm thêm mấy lần, để nhân lúc này mà có thai, thì sau này, ngày tháng sẽ bị chênh lệch đi quá nhiều. Người ngoài sẽ nghĩ rằng Diễm Kiều đã đi ngoại tình thì chúng ta biết phải làm sao?”.
“Nhưng, nhưng…”. Nhưng Diễm Kiều đã nói rằng cô ấy muốn được đi cùng với mình. Chẳng lẽ là vì cha đã luôn địt cô ấy hay sao?. Diễm Kiều, cô ấy vẫn không muốn. Nghĩ đến đây, Quân không khỏi cảm thấy lo lắng. Trong lòng anh nghĩ không biết có phải là do cha của mình đã luôn nhân cơ hội gieo giống mà đã cưỡng hiếp Diễm Kiều, đã ép cô phải có thai hay không. Nghĩ đến đây, Quân trong lòng cảm thấy chua xót, không biết phải nói gì với mẹ của mình.
“Con…”. Có chút bất an khi nhìn mẹ của mình, Quân định sẽ nói gì đó nhưng lại không biết phải nói gì. Cuối cùng, anh vẫn là gật đầu, coi như đã đồng ý với cái quan điểm của bà Lượm. Chỉ là, trong lòng anh luôn cảm thấy như đang có một cái gai, một cái gai rất lớn, rất nhọn, đang đâm vào tim, rất không được thoải mái.
Anh nằm trên giường trong căn phòng của mình, nhưng lại không thể nào ngủ được. Anh khổ sở nghe những tiếng rên rỉ yếu ớt, những tiếng van xin từ trong bếp vọng lại. Quân trằn trọc không yên. Còn Diễm Kiều thì ở trong bếp, đã bị ba chồng hành hạ cho một trận. Không biết có phải là vì việc giao hợp vào ban ngày đã làm cho người đàn ông hưng phấn hay không, mà cô gái nhỏ chỉ cảm thấy rằng mình sắp bị ba chồng địt cho đến ngất đi. Người đàn ông tuy đã bắn ra đến hai lần rồi, nhưng tinh lực của ông Tráng lại rất dồi dào. Chính cô không sao có thể chịu nổi được. Cô đành phải cả người mềm nhũn ra, bám vào vai của ba chồng, rồi dựa vào trong lòng ông mà không ngừng thở hổn hển.
Thật ra, ông Tráng sớm đã nghe thấy tiếng của con trai và bà Lượm đã về rồi. Nhưng ông thực sự không nỡ lòng nào mà rời xa được cô con dâu mềm mại, đáng yêu đang ở trong lòng mình. Cộng thêm cái cảm giác kích thích đầy lạ lùng đó lại càng làm cho ông thêm động tình hơn, càng trở nên hưng phấn hơn. Ông nắm lấy eo của Diễm Kiều mà ra sức địt lồn. Cuối cùng, ông gần như đã địt cho cô ngất đi mới cuối cùng có thể bắn ra được một bãi tinh đặc. Thấy cái lồn nhỏ chật hẹp đã bị cây cặc lớn chống đến không khép lại được, bên trong lại đang nóng hổi, nhiều và đặc quánh, người đàn ông vội vàng kéo chiếc quần lót của con dâu đang treo ở trên chân lên để bịt nó lại, rồi mới ôm cô đang ngủ say vào trong phòng.
Có lẽ là vì thực sự đã quá mệt, nên Diễm Kiều tỉnh lại mới phát hiện ra rằng mình đã nằm ở trên giường. Cả người cô không có một chút sức lực nào, mà ở ngoài trời thì đã tối rồi. Mình lại đã ngủ suốt cả nửa ngày. Xấu hổ chống đỡ thân thể đang mệt mỏi của mình ngồi dậy, cô gái nhỏ chỉ cảm thấy cổ họng của mình đã la đến khô, có chút đau. Cô đang định sẽ đứng dậy để đi rót nước uống, lại thấy ba chồng đã vén rèm đi vào.
“Diễm Kiều, con tỉnh lại rồi à, ba đang định sẽ gọi con ăn cơm đó.”. Thấy con dâu đã tỉnh, sợ rằng người cô vẫn còn yếu, ông Tráng vội vàng bước tới để đỡ cô, mặt mày vui vẻ.
“Vâng ạ…”. Rụt rè nhìn ba chồng, Diễm Kiều bỗng nhớ lại cái cảnh giao cấu đầy kịch liệt của buổi sáng. Bỗng chốc, mặt cô đỏ bừng lên. Cô vội cúi đầu xuống, không dám nói gì. Không ngờ, cô lại nghe thấy tiếng động ở bên ngoài. Cô gái nhỏ bỗng cảm thấy bất an. “Ba, anh Quân họ đã về lúc nào vậy ạ?”.
Ban ngày, sau khi đã địt con dâu cho đến ngất đi xong, ông Tráng liền biết rằng bà Lượm và anh Quân đều đã về rồi. Nhưng ông lại không hề cảm thấy xấu hổ một chút nào. Ông còn một cách đường hoàng mà bế Diễm Kiều quay trở về phòng. Nước lau người cho con dâu cũng là do bà Lượm đã đun cho. Còn anh Quân, tự nhiên là không có ý kiến gì. Cái gia đình này, thực sự là ngoài Diễm Kiều ra, thì mọi người đối với cái chuyện “mượn giống” đều đã quen như là một lẽ tự nhiên.
“Họ mới về cách đây không lâu đâu. Chúng ta ra ngoài để ăn cơm thôi.”. Nói rồi, ông liền chu đáo đỡ cô dậy, bảo cô hãy cùng ra ngoài phòng khách để ăn cơm. Có chút xấu hổ khi nhìn ba chồng, Diễm Kiều tuy người vẫn còn hơi mềm, nhưng cô lại không muốn tỏ ra quá yếu đuối, õng ẹo nên cũng đã đi theo. Chỉ là, lúc ra khỏi phòng, dù thế nào đi nữa, cô cũng không chịu để cho ba chồng phải dắt tay. Lúc ăn cơm, cô cũng ngồi ở xa ông.
Nhìn thấy Diễm Kiều mặt đỏ bừng, cúi đầu như thể đang có tâm sự, anh Quân không ngừng nhớ lại cái cảnh ban ngày đã tình cờ thấy được cha của mình và cô đang giao cấu với nhau. Tiếng thở hổn hển và cả những tiếng rên rỉ. Cả người anh cũng rất không được tự nhiên, nhưng vẫn phải cứng rắn mà ăn cho hết bát cơm. Nhưng Diễm Kiều cũng không có khẩu vị gì. Cô ăn được nửa bát đã nói rằng mình no rồi.
Ban ngày đã ngủ nhiều, nên tối đến cô lại không thể nào ngủ được. Nhân lúc ba chồng đi tắm, cô lại cầm hai đôi mặt giày mà mình đã thêu xong, đi vào trong phòng của anh Quân. Cô biết rằng ba chồng không thích mình chạy vào trong phòng của anh Quân. Nên cô chỉ định sẽ ngồi một lát rồi đi. Cách sống như thế này, lại làm cho cô cảm thấy rằng mình như là vợ nhỏ của ông Tráng, còn anh Quân lại như là con riêng của chồng mình vậy. Mình và anh Quân chỉ nói chuyện với nhau một lát thôi cũng đã bị người khác nghi ngờ rằng hai người đang ngoại tình. Thật sự là vợ không ra vợ, mà thiếp cũng không ra thiếp, rất là rối loạn.
“Anh Quân, có phải là ngày mốt anh đã phải đi rồi không? Chuyến này mà đi, chắc là phải đến cuối năm mới có thể về được nhỉ?”. Đưa đôi giày cho anh Quân, thấy anh đang thử xem có vừa chân hay không, Diễm Kiều chỉ nhẹ nhàng hỏi. Trong lời nói của cô đầy vẻ không nỡ, mắt thì đỏ hoe. Cô biết rằng anh Quân sẽ không thể nào đưa mình đi được. Nhưng chính là cô có chút không cam tâm.
Nghe vậy, Quân chỉ gật đầu. “Ừm!”. Anh ngẩng đầu lên nhìn vợ của mình. Người đàn ông, trong đầu đầy những hình ảnh cô đang vặn vẹo ở trong lòng của cha mình. Quân chỉ dịu dàng nói: “Diễm Kiều, em cứ chịu khó một chút đi. Đợi đến khi có con rồi thì sẽ tốt thôi. Lúc đó, anh sẽ đưa cả hai mẹ con mình cùng ra ngoài để sống…”.
“Anh Quân…”. Cô vốn không định sẽ khóc, nhưng vừa mới nghe được những lời này, mũi cô lại cay cay, rồi lại khóc nức nở. “Em, em không muốn…”. Nghe anh Quân nói vậy, cô gái nhỏ liền biết rằng anh chắc chắn đã nhìn thấy được cái gì đó rồi. Cô chỉ biết tủi thân mà giải thích.
“Không sao đâu, anh hiểu là em đã vất vả rồi. Chúng ta chỉ cần một đứa con thôi. Đợi đến khi con được sinh ra rồi, thì mọi chuyện sẽ ổn thôi, hửm?”.
“Vâng!”.
Có lẽ là do khúc mắc đã được giải tỏa, có lẽ là do sự an ủi của anh Quân đã có tác dụng, Diễm Kiều lại cảm thấy ở trong lòng mình đã đỡ hơn rất nhiều. Lời hứa của chồng như một chiếc phao cứu sinh, cho cô một mục tiêu để mà bám víu. Mấy ngày tiếp theo, cô gái nhỏ đối với ba chồng lại không còn chống cự nữa. Ngược lại, cô còn chủ động như trước. Bởi vì anh Quân đã hứa với cô rằng, chỉ cần sinh được một đứa con là đủ. Chỉ cần sinh được một đứa, thì anh sẽ đưa cô đi.
Nên hai ngày tiếp theo, theo như lời của mẹ chồng là phải tranh thủ thời gian để có con, cô đã cùng với ba chồng gần như là dính ở trên giường, không đi ra khỏi phòng. Diễm Kiều gần như không có lấy một cơ hội nào để có thể mặc một bộ quần áo hoàn chỉnh. Cô chỉ bị ông Tráng đè xuống mà hung hăng địt lồn. Người đàn ông, ở trong bụng cô đã đổ vào một bãi rồi lại một bãi tinh dịch đặc quánh.
Cả người cô trần truồng, đầy những vết tích của tình dục. Cô gái nhỏ cảm thấy có chút mơ màng. Cô chỉ ngơ ngác nằm ở trên giường, vuốt ve vùng bụng dưới đã hơi phồng lên vì chứa quá nhiều tinh dịch của mình. Lúc này, ở ngoài cửa sổ, bà Lượm lại đặt một bát thuốc an thai.
“Ông Tráng, ông qua đây, đút cái này cho con Diễm Kiều nó ăn đi.”.
Tiếp tục đi bác thớt ơi..đang hay nha !
Hay quá..cảm ơn bác thớt ra tiếp các tập tiếp theo…tưởng bác lặn mất tiêu rồi chứ !
Bộ này sao giống bộ thụ tinh cho con dâu nhỉ
Hay hơn bộ thụ tinh cho con dâu mà…!
Mấy bộ khác không ra sao
Tiêp đi bác đang hay mà