Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Tác Giả: alithanh1234
Danh Mục: Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn
Thể Loại: học trò, sex nhẹ nhàng, thời sinh viên, tình cảm
Ngày Cập Nhật : 20/05/2026
Chương 116: Nụ hôn trộm
Hai giờ ba mươi phút sáng. Tiếng ngáy cưa gỗ của thằng béo ban hậu cần chuyển sang chế độ đều đặn, rền rĩ. Cái lạnh Ba Vì ngấm qua lớp bạt nilon, đâm thẳng vào sống lưng.
Nằm bất động ép sát mặt vào vách lều hơn hai tiếng đồng hồ, cơ thể tao bắt đầu biểu tình dữ dội. Bả vai trái tê rần như có hàng ngàn mũi kim châm bên dưới lớp da. Thắt lưng mỏi nhừ, cứng ngắc như một thanh sắt gỉ. Tệ nhất là bắp chân phải. Những bó cơ bắt đầu giật giật, co rút lại. Dấu hiệu báo trước của một cơn chuột rút chí mạng sắp ập tới.
Đời đéo giống phim, không chạy sẵn theo kịch bản tươi đẹp mà tao đã vạch ra. Nếu để cơn chuột rút bùng phát, tao sẽ đau đến mức gào lên, phá nát giấc ngủ của cả cái rạp xiếc này.
Không gồng được nữa. Tao hắng giọng, ho khẽ một tiếng trong cổ họng làm bình phong che đậy âm thanh. Rất từ từ, tao nhích từng milimet, xoay cái bờ vai đang mỏi nhừ, lật người nằm ngửa ra. Mắt nhìn thẳng lên cái nóc lều đen ngòm. Thở hắt ra một hơi. Máu bắt đầu lưu thông trở lại xuống gót chân.
Đổi tư thế, khoảng cách giữa tao và Hạ được nới lỏng ra một chút. Tao khẽ nghiêng đầu sang bên cạnh.
Qua khe hở của cửa lều bị gió tạt, một tia sáng nhờ nhờ của vầng trăng khuyết lọt vào, vắt ngang qua khuôn mặt Hạ. Tao nín thở. Khác hẳn với cái giao diện sắc lẹm, ra lệnh ráo hoảnh ban ngày, Hạ lúc ngủ trông hiền khô. Hàng mi dài cong vút khép hờ, đổ bóng xuống gò má. Đôi môi hé mở nhè nhẹ, thở ra từng nhịp đều đặn.
Cái màng bọc quyền lực của sếp phó bay sạch. Chỉ còn lại một đứa con gái mười chín tuổi đang ngủ một giấc ngủ yên bình.
Cái đầu lúc nào cũng nảy số lợi nhuận của tao tự nhiên bị chệch nhịp. Một suy nghĩ sến súa đéo tả được xẹt qua não. Tao tưởng tượng, nếu một ngày nào đó, tao có một căn nhà đàng hoàng, nhà mua đứt bằng tiền tươi thóc thật chứ đéo phải nhà đi thuê, và mỗi đêm tỉnh giấc, người nằm cạnh tao là cái giao diện bình yên này. Nếu được ngắm khuôn mặt này mỗi ngày… mẹ kiếp, có lẽ cày cuốc bục mặt cả đời cũng đáng.
Cái ý nghĩ về hai chữ “mái ấm” xẹt qua như một tia chớp, đánh thẳng vào cái bộ não căng thẳng thiếu ngủ của tao.
Bốn giờ sáng. Tao vẫn chưa chợp mắt được một giây nào. Hai mí mắt nặng trịch nhưng cứ nhắm lại rồi lại phải mở ra. Tao loay hoay trong cái mớ suy nghĩ ngổn ngang vừa mới thành hình, thỉnh thoảng lại ngoái sang nhìn cái người nằm cạnh.
Đột nhiên, Hạ cựa mình, cọ xát sột soạt. Nó trở mình, xoay người nằm nghiêng, úp mặt quay hẳn về phía tao. Khoảng cách vừa được nới lỏng lại bị thu hẹp đột ngột.
Mặt Hạ giờ chỉ cách mặt tao chừng một gang tay. Hơi thở ấm nóng của nó phả nhè nhẹ vào vành tai tao. Mùi hương bồ kết ngai ngái, thanh mát ngập tràn hai cánh mũi. Ánh mắt tao vô thức dán chặt vào đôi môi mọng của nó, giờ đang hơi khô lại, nứt nẻ đôi chút vì ngấm sương đêm vùng núi.
Cổ họng tao khô rát. Tao nuốt khan một cái ực. Cái đầu thực dụng bắt đầu cãi vã nảy lửa với bản năng.
Lý trí gào lên: Mày bị điên à An? Mày định làm gì? Hôn trộm một đứa con gái đang ngủ là cái trò hèn hạ của một thằng biến thái. Nó mà tỉnh dậy tát cho một cái, mày mất sạch uy tín, mất mẹ nó luôn cái hợp đồng ba trăm set phụ kiện béo bở.
Nhưng bản năng con thú lại cười khẩy: Nửa đêm thanh vắng, cả lều đang ngáy o o, đéo ai biết. Chính nó là đứa chủ động chui vào cái góc chật hẹp này để nằm cạnh mày. Cứ gồng mãi làm cái mẹ gì? Hèn thế? Hôn cái chết ai?
Bản năng chiến thắng sự tính toán của con người. Tao khẽ nghiêng người hẳn sang phía Hạ. Nín thở. Lồng ngực phập phồng.
Tao cúi xuống. Một nụ hôn chạm nhẹ, cực kỳ rón rén lên đôi môi đang hé mở của Hạ. Cảm giác mềm mại, ấm áp chạm vào đầu môi làm tim tao nện thùm thụp, dội thẳng vào xương sườn như muốn văng ra ngoài.
Tao rụt đầu lại ngay lập tức. Mắt mở to dò xét.
Thấy Hạ vẫn nhắm nghiền mắt, nhịp thở vẫn đều đặn, không có bất kỳ phản ứng kháng cự nào. Sự kích thích của việc làm chuyện lén lút, vụng trộm đẩy tao đi xa hơn. Tao liều mạng cúi xuống lần thứ hai.
Lần này, nụ hôn chạm môi vẫn nhẹ nhàng, nhưng tao giữ lại lâu hơn. Một. Hai. Ba giây. Tao cảm nhận trọn vẹn vị ngọt của sương đêm và hơi ấm từ hơi thở của nó.
Hết ba giây, tao giật mình rụt phắt người lại. Máu nóng dồn rần rật lên tận hai bên mang tai. Nhận thức ập về. Tao vừa làm một việc điên rồ và lén lút vãi lìn, đéo giống cái phong cách ngầu ngầu, sòng phẳng mọi khi một chút nào.
Để bảo toàn tính mạng và cái danh dự đang treo lơ lửng trên sợi tóc, tao lập tức xoay lưng lại. Quay mặt ốp sát vào vách bạt lều, thu người về đúng cái tư thế phòng thủ ban đầu. Nhắm tịt hai mắt lại, điều chỉnh nhịp thở cho đều đặn, vờ như mình đã ngủ say như chết từ tối hôm qua.
Vừa mới định thần, cố ép cái nhịp tim đang đập loạn xạ chậm lại, tao bỗng nghe thấy tiếng sột soạt vang lên ngay phía sau lưng.
Hạ cũng vừa trở mình. Nó xoay người.
Lồng ngực tao đánh thót một cái. Mồ hôi lạnh toát ra, ướt đẫm dọc theo sống lưng. Một dòng suy nghĩ hoảng loạn, lạnh toát chạy xẹt qua não thằng thợ sửa điện thoại vốn luôn tự hào là lỳ lợm: Ôi vãi lồn… đéo nhẽ nãy giờ nó thức… Nó biết mình vừa hôn trộm nó rồi à?
Bình minh Ba Vì chưa lên, nhưng ngày tàn của tao có vẻ sắp đến nơi rồi.
Tao nín thở. Trạng thái chết lâm sàng tạm thời kích hoạt. Hai lá phổi đình công đéo dám hít vào hay thở ra.
Trong cái không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng gió núi, thính giác của tao được buff lên mức tối đa. Tao căng tai ra nghe ngóng. Nếu nó thức, phản ứng bình thường của một đứa con gái là gì? Gào lên? Cho tao một cái tát cháy má? Hay lạnh lùng đạp tao lăn lông lốc ra khỏi cái góc lều này?
Nếu thế thật, thì mẹ kiếp, tao vừa thực hiện một thương vụ lỗ nhất trong cuộc đời làm ăn của mình. Đánh đổi cái hợp đồng ba trăm set phụ kiện lãi cả chục củ chỉ để đổi lấy ba giây chạm môi lén lút. Ngu. Ngu đéo để đâu cho hết! Cái vỏ bọc Đội trưởng Hậu cần đàng hoàng, lạnh lùng tao cất công xây dựng từ chiều đến giờ coi như đổ sông đổ bể.
Tao cắn chặt răng, chờ đợi một cơn thịnh nộ giáng xuống.
Nhưng đéo có cái tát nào cả. Không có tiếng chửi bới.
Thay vào đó, một thứ cảm giác vật lý mềm mại lướt qua mạn sườn tao.
Một cánh tay trần thon nhỏ, man mát sương đêm lẳng lặng vắt ngang qua eo tao.
Lồng ngực tao giật thót. Toàn bộ dây thần kinh căng lên như dây đàn đứt đến nơi.
Cánh tay ấy vòng qua, đặt hờ hững nhưng vững chãi vắt ngang vùng bụng tao. Bàn tay nhỏ nhắn của Hạ buông lơi, hơi ấm từ lòng bàn tay nó truyền qua lớp áo phông mỏng dính, thấm thẳng vào da thịt. Khác với sự ép sát vô tình ban nãy, cái ôm này mang một tính sở hữu cực kỳ rõ rệt.
Nó kéo cơ thể nó xích lại gần hơn một chút. Đỉnh đầu nó chạm nhẹ vào giữa sống lưng tao.
Tao cứng đờ người. Đầu óc tao, cái cỗ máy vốn luôn tỉnh táo phân tích mọi biến số giờ đây bị đánh sập hoàn toàn.
Nó đang ngủ say nên quờ quạng vô thức? Hay nó đang thức, biết thừa tao vừa hôn trộm nó, và cái ôm này là một câu trả lời ngầm, một sự đồng lõa trong bóng tối?
Tao không biết. Và tao cũng không dám quay lại để kiểm chứng.
Tao chỉ biết rằng, cái trọng lượng nhẹ bẫng của cánh tay đang vắt ngang bụng tao lúc này lại có sức nặng ngàn cân, ghì chặt tao xuống nền bạt. Cơn chuột rút ở bắp chân phải dường như biến mất, hoặc có lẽ hệ thần kinh đau đớn của tao đã bị cái hơi ấm từ bàn tay kia làm cho tê liệt hoàn toàn.
Nếu đây là một cái bẫy, thì tao cam tâm tình nguyện sập bẫy.
Tao từ từ thả lỏng cơ bắp. Không gồng nữa. Tao để mặc cho lồng ngực mình phập phồng nhè nhẹ theo nhịp điệu của cánh tay đang ôm lấy tao. Nhắm mắt lại. Trong bóng tối của cái lều ngột ngạt mùi người, tao tận hưởng cái sự “lén lút” ngọt ngào và đầy nguy hiểm này.
Thời gian chầm chậm trôi. Bóng tối ngoài kia bắt đầu loãng ra, nhường chỗ cho cái màu xám xịt của rạng đông.
DẬY ĐI ANH EM ƠI! SÁNG RỒI! BÌNH MINH TRÊN ĐỈNH BA VÌ RỒI!!!
Một tiếng gào rống lanh lảnh, chói tai vang lên từ phía cửa lều, đánh vỡ nát cái không gian tĩnh lặng và mờ ám của đêm đen.
Lão Hoàng chủ nhiệm cầm cái loa kẹo kéo, bật max volume một bài nhạc remix xập xình tấu hài, đứng ở cửa lều hú hét như một thằng điên.
Dậy! Dậy! Gấp chăn màn! Sáu rưỡi rồi! Ai không dậy cắt suất ăn sáng!
Cái rạp xiếc bị chọc ổ. Đám sinh viên lục tục rên rỉ, ngáp ngắn ngáp dài lồm cồm bò dậy. Tiếng càu nhàu, tiếng chửi thề vang lên lộn xộn.
Cánh tay vắt ngang bụng tao đột ngột rụt phắt lại. Nhanh như một tia chớp.
Tao mở bừng mắt. Trở về với thực tại xô bồ, ồn ào. Hơi ấm ở bụng biến mất, để lại một khoảng trống lành lạnh. Ngày mới đã bắt đầu, và tao biết, tao đã trải qua một đêm dài.
Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này
Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ
Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))