Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Chương 114: Đêm săn mồi

Mười một giờ đêm. Sương muối trên đỉnh Ba Vì bắt đầu rơi dày đặc.

Cái lạnh vùng núi không hanh hao như Hà Nội, nó ướt sũng, luồn qua những đường chỉ khâu của tấm bạt lều trung tâm, rít lên từng cơn. Gió đập phần phật vào vách lều, nghe khô khốc như tiếng roi quật.

Đám sinh viên co ro lại. Vài đứa tách lẻ đi dạo đêm tao đéo biết. Vài đứa cạn pin, cuộn tròn ngủ ngáy o o ở mấy góc khuất. Chỗ khoảng trống giữa lều, dưới ánh sáng của cái bóng đèn leo lét, còn khoảng mười mấy mạng đang quây thành một vòng tròn.

Lão Hoàng chủ nhiệm lôi từ trong balo ra một bộ bài Ma Sói. Mép bài sờn rách. Lão bắt đầu hắng giọng, phổ biến lại luật chơi cho mấy đứa năm nhất. Nào là Sói, Dân làng, Tiên tri, Phù thủy, Bảo vệ. Một mớ lý thuyết phe phái lằng nhằng.

Lão chìa xấp bài ra trước mặt tao.

– Làm ván không An? Đội trưởng Hậu cần nãy giờ vất vả rồi, vào đây xả não tí.

Tao lắc đầu. Tay vẫn đút sâu vào túi quần túi hộp.

– Em không biết chơi. Mọi người cứ chơi đi, em ngồi xem thôi.

Tao bước lùi lại. Rời khỏi cái vòng tròn ồn ào ấy. Tao chọn một vị trí góc lều, ngay sát mép bạt. Lưng tựa vào thanh nhôm chống trụ. Hai tay khoanh lại trước ngực.

Vị trí này tối hơn, lạnh hơn, nhưng nó cho tao cái đặc quyền của một thằng đứng ngoài cuộc. Tao bao quát được toàn bộ cái sa bàn trước mặt. Từ nét mặt của lão Hoàng, sự nhốn nháo của đám tân binh, và đặc biệt là chỗ ngồi của Lê Thu Hạ.

Trò chơi bắt đầu.

– Đêm đã buông xuống, cả làng đi ngủ.

Lão Hoàng hạ giọng, làm ra vẻ bí hiểm.

Cả mười mấy cái đầu đồng loạt cúi gằm xuống. Đứa lấy tay che mặt, đứa úp hẳn mặt xuống hai đầu gối. Không gian trong lều im phăng phắc. Chỉ còn tiếng gió quật vào vách bạt lạch phạch.

– Sói ơi, tỉnh dậy đi. Đêm nay Sói muốn cắn ai?

Dưới ánh đèn lờ mờ, tao mở mắt thao láo. Tao không phải người chơi, tao không có nghĩa vụ phải nhắm mắt.

Từ trong vòng tròn, ba cái đầu từ từ ngẩng lên.

Một thằng năm hai. Một con bé năm nhất. Và người thứ ba, Lê Thu Hạ.

Tao hơi nheo mắt lại.

Cái cách Hạ làm Sói nó khác bọt hoàn toàn với hai đứa kia. Thằng năm hai thì nhìn trước ngó sau, mồm cười cợt nhả. Con bé năm nhất thì hoảng hốt, tay run run chỉ quàng chỉ xiên.

Hạ thì không. Lưng nó thẳng tắp. Khuôn mặt dưới ánh đèn lạnh tanh, không một gợn cảm xúc. Nó không nhìn đồng bọn để bàn bạc. Ánh mắt nó lia một đường dứt khoát, cánh tay vươn ra, ngón trỏ chỉ thẳng tắp vào cái đầu đang cúi gập của gã khóa trên mà chắc cả tao và nó cùng ngứa mắt.

Một chỉ định sắc lẹm. Gọn gàng. Không có chút chần chừ nào.

Chỉ xong, nó từ từ thu tay về, gục mặt xuống hai đầu gối. Tĩnh lặng như một bức tượng điêu khắc.

Tao đứng trong góc tối. Khóe môi nhếch lên. Cái phong thái “sát thủ” lạnh lùng này, nếu đem ra thương trường đàm phán ép giá bọn đổ buôn chợ Trời, chắc chắn đối phương tắt điện.

– Trời sáng. Cả làng thức dậy.

Lão Hoàng vỗ tay cái đét. Mọi người lục tục ngẩng đầu lên. Ngáp vặt, dụi mắt.

– Đêm qua, một người đã ra đi mãi mãi. Anh xin chia buồn với…

Lão Hoàng chỉ tay về phía gã khóa trên.

– Cậu đã bị Sói cắn cổ. Xin mời để lại di ngôn.

Cả vòng tròn nhốn nháo. Gã khóa trên ậm ừ, hậm hực chửi đổng vài câu rồi lùi ra ngoài. Cuộc tranh luận tìm Sói bắt đầu nổ ra. Đám đông cãi nhau chí chóe. Đứa nghi thằng này, đứa chỉ con kia. Một cái chợ vỡ ồn ào và thiếu định hướng.

Giữa cái mớ hỗn độn ấy, Hạ lên tiếng.

Nó không chọn cách im lặng để lẩn trốn như những người chơi hệ Sói thông thường. Nó chủ động tấn công.

– Mọi người trật tự. – Giọng Hạ vang lên. Đanh thép. Mạch lạc. Cắt đứt mọi âm thanh rác rưởi xung quanh.

Cả đám im bặt, dồn mắt về phía sếp phó.

Hạ quay sang, nhìn thẳng vào con bé năm nhất đang ngồi chếch phía đối diện.

– Lúc nãy, khi quản trò gọi Sói dậy, tôi thấy tiếng sột soạt phát ra khá rõ từ phía bên đó. Cái này thì không chắc chắn bởi có thể quản trò tạo tín hiệu giả. Cơ mà, từ lúc trời sáng đến giờ, tôi quan sát thấy em cựa mình rất nhiều, ánh mắt em cứ đảo qua đảo lại, không dám nhìn thẳng vào ai. Tâm lý của Sói mới chơi thường không vững, rất hay lo sợ bị bắt bài. Tôi vote em.

Lời kết tội ném ra trơn tuột. Logic đến mức hoàn hảo. Sự phân tích hành vi, kết hợp với cái uy quyền của một người lãnh đạo, tạo ra một sức nặng đè bẹp dí mọi sự hoài nghi.

Con bé năm nhất mặt cắt không còn giọt máu. Nó lắp bắp, xua tay loạn xạ:
– Không… không phải em… chị Hạ ơi em là Dân làng mà… em thề…

Nhưng đéo ai tin nó nữa. Cái đám đông lười suy nghĩ bao giờ cũng thích bám vào một luận điểm có vẻ vững chắc nhất được đưa ra bởi kẻ có uy tín nhất.

– Chị Hạ nói có lý đấy. Em cũng thấy nó cứ run run.
– Vote nó đi anh em! Thà giết lầm còn hơn bỏ sót!

Những cánh tay đồng loạt giơ lên chĩa thẳng vào con bé năm nhất. Bầy cừu ngoan ngoãn đi theo sự dắt mũi của một con Sói đầu đàn. Nạn nhân bị treo cổ oan uổng giữa những tiếng cười hả hê của đám đông.

Tao đứng khoanh tay ở góc lều. Đổi chân trụ.

Cái trò chơi này nó phản chiếu đúng cái xã hội thu nhỏ ngoài kia. Đứa nào thao túng được tâm lý đám đông, đứa đó nắm luật chơi. Sự ngây thơ chỉ là bàn đạp cho những kẻ sành sỏi dẫm lên.

Bà chị này đáng sợ thật. Tao tự nhủ. Khả năng bẻ lái, định hướng dư luận sắc như dao cạo. Đem cái mồm này ra cửa hàng Alo Phụ Kiện, khéo chốt được con ốp lưng nhựa với giá của một cái ốp da xịn. Tâm lý mỏng mỏng một tí là bị nó quay như chong chóng ngay lập tức.

– Đêm lại buông xuống. Cả làng đi ngủ.

Tiếng quản trò lại vang lên. Vòng tuần hoàn tiếp tục.

Mọi người lại cúi gằm mặt xuống.

– Sói ơi, tỉnh dậy đi.

Dưới ánh đèn leo lét, Hạ từ từ ngẩng đầu lên.

Nó định quay sang hai đứa đồng bọn để bàn bạc nạn nhân tiếp theo. Nhưng trong cái tích tắc ngẩng mặt ấy, ánh mắt nó lia qua góc lều.

Và va thẳng vào ánh mắt của tao.

Tao không nhắm mắt. Tao vẫn đứng đó, khoanh tay, tựa lưng vào cột lều. Ánh nhìn của tao dán chặt vào nó, lạnh tanh, xuyên thấu. Bắt tại trận.

Hạ khẽ giật mình. Đôi vai nó hơi cứng lại.

Nhưng cái bản lĩnh của một đứa cầm trịch sân chơi không cho phép nó luống cuống. Nó không vội vã gục mặt xuống để trốn tránh. Nó không hốt hoảng.

Nó nhìn thẳng vào mắt tao. Hai ánh nhìn giao nhau xuyên qua cái không gian tranh tối tranh sáng của túp lều.

Khóe môi Hạ mím lại. Nó từ từ đưa bàn tay lên. Ngón trỏ với lớp sơn móng màu nude chạm nhẹ vào giữa hai làn môi của chính nó.

Một ký hiệu câm lặng.

“Suỵt. Cấm nói.”

Tao đứng im. Lồng ngực hơi nảy lên.

Tao khẽ nhún vai một cái nhẹ hều. Khóe mép nhếch lên thành một nụ cười trừ. Tao không phải trẻ con, tao không rảnh đi làm chim lợn phá bĩnh. Với tao, việc đứng ngoài xem nó diễn kịch thú vị hơn nhiều so với việc nhảy vào phá đám.

Thấy cái gật đầu cực kỳ chậm rãi của tao, Hạ mới thu ngón tay về. Nó quay đi, tiếp tục chỉ định nạn nhân bằng cái phong thái lạnh lùng tàn nhẫn ấy.

Trong cái lều đầy những kẻ đang nhắm mắt mù lòa, có một bí mật chung vừa được thiết lập giữa hai đứa mở mắt. Cái cảm giác nắm giữ sự thật ngầm này mang lại một thứ kích thích chạy rần rần trong mạch máu.

Trò chơi kéo dài thêm vài vòng nữa.

Đám đông bị quay như dế. Bằng tư duy nhạy bén và khả năng diễn xuất đỉnh cao, Hạ lật kèo liên tục. Nó “cắn chết” thằng Tiên tri ngay khi thằng đó vừa định há mồm thanh minh. Nó đánh lừa con bé Phù thủy dùng thuốc độc giết nhầm đồng đội.

Cuối cùng, bầy Sói thắng áp đảo.

– Hết game! Sói thắng! Trận này Sói đánh khét quá! – Lão Hoàng vỗ tay đen đét.

Cả làng mở mắt. Ngơ ngác. Rồi vỡ òa kinh ngạc khi lão Hoàng công bố Lê Thu Hạ là Sói đầu đàn.

– Vãi chưởng! Chị Hạ diễn sâu thế! Em tin sái cổ luôn á!
– Sếp thao túng tâm lý đỉnh vãi lìn! Chịu, không đỡ được!

Chúng nó nhao nhao thán phục. Không có sự cay cú, chỉ có sự nể nang dành cho kẻ chiến thắng thuyết phục.

Hạ vuốt lại mấy lọn tóc lòa xòa, mỉm cười nhận những lời tung hô. Nụ cười vừa đủ, không quá trớn.

– Thôi. Muộn rồi. Ai cũng ngà ngà say. Giải tán đi ngủ thôi anh em. Mai còn dậy sớm đón bình minh. – Lão Hoàng xua tay.

Đám đông bắt đầu rã đám. Đứa tìm chăn, đứa tìm gối, lôi nhau ra các góc lều để chiếm chỗ. Tiếng sột soạt của vải bạt, cả tiếng kéo khóa túi ngủ của một vài đứa mang đi vang lên lẹt đẹt.

Tao lùi lại góc lều của mình đã xí chỗ trước. Thò tay vào balo, lôi cái áo khoác nỉ và 1 cái gối mỏng ra, trải xuống phần cỏ đỡ gồ ghề nhất để làm chỗ ngả lưng. Công việc của một thằng hậu cần là đảm bảo chỗ cho khách xong xuôi rồi mình mới được nghỉ.

Có tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến lại gần.

Tao ngước lên.

Hạ đang đứng đó. Tay nó cầm một chai nước khoáng chưa bóc tem. Ánh sáng từ cái đèn tích điện hắt bóng nó đổ dài trên tấm bạt. Nó nhìn tao đang lúi húi vuốt phẳng cái áo nỉ.

Một nụ cười mỉm, tĩnh lặng, khác hẳn cái nụ cười tự mãn lúc nãy giữa vòng tròn.

– Cảm ơn vì đã không làm chim lợn khai ra chị nhé. – Nó nói nhỏ, giọng vừa đủ cho hai đứa nghe.

Tao ngừng tay. Không đứng thẳng lên. Cứ ngồi xổm như thế, ngước mắt nhìn nó.

– Trò chơi thôi mà sếp. Thắng thua quan trọng gì. – Tao đáp ráo hoảnh, phủi mấy vụn cỏ dính trên tay.

Tao dừng lại một nhịp. Ánh mắt lướt qua khuôn mặt nó.

– Nhưng mà… sếp lừa người khác giỏi thật đấy. Nói điêu không chớp mắt. Hôm nào rảnh rỗi sếp chỉ cho em vài đường cơ bản thao túng tâm lý nhé. Em áp dụng vào tư vấn bán hàng.

Hạ hơi nghiêng đầu. Nó không tự ái vì câu nhận xét thực dụng của tao.

Nó đưa tay vặn nắp chai nước. Tiếng lẫy nhựa đứt ra cái rắc. Nó nhấp một ngụm nhỏ, rồi xoay nắp lại.

– Cứ lo làm tốt phần hậu cần ngày mai đi đã. Đừng có để khách hàng VIP phải phàn nàn.

Nó bỏ lại một câu lửng lơ. Không từ chối, cũng không nhận lời.

Hạ bước qua mặt tao, đi tiến ra phía bên ngoài lều. Chắc đi đánh răng rửa mặt tẩy trang gì gì đó tao không biết. Mùi hương thanh mát quen thuộc lướt qua, rồi nhạt dần, chìm vào cái mùi khói củi và hơi lạnh của đêm sương.

Tao nằm xuống. Gối đầu lên cái balo.

Gió bên ngoài vẫn quật phần phật vào tấm bạt lều. Lạnh buốt.

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))