Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Chương 115: Góc khuất

– Thôi tắt đèn nhé! Chúc cả nhà ngủ ngon!

Tiếng lão Hoàng chủ nhiệm gào lên rền rĩ, cố át đi cái mớ âm thanh hỗn tạp của ba chục con người. Kèm theo đó là tiếng công tắc bấm cạch một phát. Cái bóng đèn treo giữa đỉnh nóc lều vụt tắt.

Bóng tối ập xuống. Đen đặc. Chỉ còn vài luồng ánh sáng bợt bạt của vầng trăng khuyết hắt qua mấy khe hở của lớp vải bạt rách.

Cái rạp xiếc sinh viên chính thức chuyển sang chế độ ngủ đêm. Nhưng đéo có một sự trật tự nào ở đây cả. Mấy chục con người nằm la liệt, ngang dọc đan xen nhau như cá mòi xếp hộp. Trai gái bạ đâu nằm đấy, ranh giới giới tính bị xóa nhòa bởi cái mệt mỏi và hơi men.

Tiếng ngáy cưa gỗ của thằng béo bên ban Hậu cần bắt đầu rống lên đều đặn. Lẫn trong đó là tiếng ngọ nguậy, tiếng sột soạt của chăn nilon cọ vào nhau. Ở vài góc khuất, mấy cặp đôi đang trong giai đoạn tán tỉnh vẫn rầm rì cười khúc khích, tiếng thì thầm rúc rích chìm vào tiếng gió núi rít gào bên ngoài vách lều.

Tao không quan tâm.

Ngay từ lúc giải tán, tao đã chủ động xí sẵn một cái chỗ tồi tệ nhất nhưng an toàn nhất. Cái góc trong cùng của lều. Không có ai tranh giành. Mấy cái đứa nằm gần tao nhất thì cũng đang nằm cách tao 1 khoảng. Chắc cũng ngại sợ động chạm đến tao.

Tao nằm nghiêng, ép sát nửa thân người phía trước vào lớp vải bạt lạnh ngắt, lưng quay hẳn ra ngoài. Một tư thế phòng thủ tuyệt đối. Tránh xa mọi sự phiền toái, mọi cái gác chân hay đụng chạm vô tình của đám đông. Tao chỉ muốn ngủ một mạch đến sáng, dọn dẹp xong cái bãi chiến trường này rồi té về Hà Nội.

Sương núi Ba Vì bắt đầu ngấm. Cái lạnh chui qua lớp vải bạt, ngấm vào da thịt.

Tao đang thiu thiu. Ý thức trôi dạt lơ lửng giữa ranh giới của sự tỉnh táo và cơn buồn ngủ rã rời.

Lạch cạch. Sột soạt.

Tiếng bước chân rón rén đạp lên nền cỏ ẩm, cố tình đè nén để không phát ra tiếng động lớn. Nó đang lách qua mớ chân tay lộn xộn của đám người nằm la liệt phía ngoài.

Hướng thẳng về phía góc lều của tao.

Tao vẫn nhắm mắt. Hơi thở giữ nhịp đều đặn. Chắc đứa nào mót đi vệ sinh đêm nên mò mẫm tìm đường ra.

Nhưng tiếng bước chân dừng lại. Ngay sát lưng tao.

Một khối trọng lượng từ từ hạ xuống. Lớp bạt lót dưới nền đất lún nhẹ. Người đó không đi lướt qua, mà đang chui vào cái khoảng trống chật hẹp còn sót lại giữa lưng tao và đám đông phía ngoài.

Một luồng không khí bị khuấy động.

Mũi tao bắt được một thứ mùi. Nó không phải mùi mồ hôi chua loét của mấy thằng con trai.

Mùi bồ kết. Thanh mát. Ngai ngái. Quyện với một chút hương sữa tắm dịu nhẹ.

Lông tơ trên tay tao dựng đứng. Mắt tao mở trừng trong bóng tối.

Không cần quay đầu lại nhìn. Cái bộ não của một thằng quen đọc vị khách hàng ngay lập tức xuất ra một cái tên duy nhất khớp với cái dữ liệu mùi hương này.

Lê Thu Hạ.

Lồng ngực tao đập hẫng một nhịp. Thắc mắc ập đến. Khu vực trung tâm lều ấm áp hơn, rộng rãi hơn, được đám vệ tinh trải sẵn chăn nệm tử tế cho sếp phó nằm. Tại sao nó bỏ chỗ ngon để chui rúc vào cái xó xỉnh lạnh lẽo, hẹp té này?

Khóe môi tao trong bóng tối vô thức nhếch lên. Một sự đắc ý ngầm chảy rần rần trong mạch máu. Giữa ba mươi con người ồn ào và đầy rẫy những gã thợ săn đang chực chờ thả thính, nó chọn nằm cạnh tao. Có lẽ, cái lưng rộng và cái thái độ không quan tâm sự đời của tao lại là thứ mang đến cho nó cảm giác an toàn nhất.

Nhưng cái sự đắc ý ấy không tồn tại được lâu.

Chỗ góc lều này quá chật. Để nằm lọt vào cái khe hở, Hạ buộc phải thu nhỏ người lại.

Sự chật chội ép cánh tay nó dán sát rạt vào lưng tao. Không có một milimet khoảng cách nào.

Cánh tay mềm mại của Hạ chạm vào mảng lưng rộng của tao qua lớp áo phông mỏng dính. Hơi ấm từ da thịt của một đứa con gái đang độ thanh xuân truyền thẳng sang.

Sự tương phản vật lý dội thẳng vào hệ thần kinh. Phía trước mặt tao, mũi và má tao đang áp sát vào lớp bạt lều lạnh buốt như băng. Phía sau lưng tao, một ngọn lửa hầm hập đang tỏa nhiệt, đốt nóng từng đốt sống.

Mười phút trôi qua.

Không gian xung quanh tĩnh lặng. Tiếng ngáy của thằng béo vẫn đều đều.

Tao nghe rõ mồn một nhịp thở của Hạ ở ngay sau gáy. Nhịp thở ban đầu còn hơi gấp gáp, dè dặt, giờ bắt đầu giãn ra. Chậm rãi. Đều đặn. Cánh tay vẫn loay hoay lục đục di chuyển thi thoảng chạm khẽ vào lưng tao giờ bắt đầu nằm yên vị.

Nó đã chìm vào giấc ngủ. Trút bỏ hoàn toàn sự phòng bị.

Còn tao thì đéo thể ngủ nổi nữa.

Cái cơ thể mười chín tuổi của tao đang biểu tình dữ dội. Tao không phải là một khúc gỗ. Tao là một thằng đàn ông đã từng nếm mùi đời. Tao biết rất rõ cái cảm giác nhục dục trần trụi trong cái đêm ngột ngạt với chị Hoa. Tao biết sự mềm mại của xác thịt đàn bà nó cám dỗ đến mức nào.

Máu bắt đầu dồn rần rật xuống nửa thân dưới. Cổ họng tao khô khốc. Cục yết hầu chạy lên chạy xuống khó nhọc.

Bản năng con thú trong người tao gầm gào. Nó xúi tao chỉ cần khẽ trở mình. Chỉ cần quay người lại, vòng một cánh tay qua cái eo thon nhỏ kia, kéo nó sát vào lồng ngực. Ở cái không gian tối đen như mực này, giữa một đám người đang ngủ say như chết, một cái ôm siết, một sự cọ xát vô tình là quá dễ dàng để thực hiện.

Nhưng tao nghiến chặt hai hàm răng lại với nhau.

Toàn bộ cơ bắp trên người tao gồng cứng. Cứng đờ như một bức tường bê tông cốt thép. Tao không dám nhúc nhích. Thậm chí một cái trở mình đổi tư thế chân cho đỡ mỏi tao cũng đéo dám làm.

Tao sợ.

Không phải sợ đám đông thức giấc. Không phải sợ nó la lên.

Tao sợ chính bản thân mình.

Trong đầu tao lúc này, ranh giới được vạch ra sắc lẹm. Lê Thu Hạ không phải là chị Hoa để tao có thể lao vào giải tỏa sự bức bối sòng phẳng. Nó cũng không phải Mai Anh để tao có thể cợt nhả, vờn bắt bằng những trò đụng chạm lả lơi.

Nó là đối tác. Là người đã thẳng thắn ném cho tao một cái hợp đồng kinh tế. Là người tao vừa nhìn thẳng vào mắt lúc hát giữa đám đông. Và sâu thẳm bên trong cái lớp vỏ thực dụng của tao, nó là một người tao muốn bảo vệ.

Tao không muốn vấy bẩn cái sự tin tưởng mỏng manh mà nó vừa đặt cược khi chọn nằm sau lưng tao bằng những suy nghĩ nhục dục tầm thường, giẻ rách. Tao muốn nó có một giấc ngủ an toàn tuyệt đối. Không phải đề phòng bất cứ thằng đàn ông nào, kể cả tao.

Cái suy nghĩ đó ép tao phải đóng băng toàn bộ cơ thể.

Đêm Ba Vì trôi qua dài lê thê.

Gió núi vẫn rít từng cơn đập vào vách bạt lạch phạch.

Tao mở trừng trừng hai mắt, nhìn chằm chằm vào cái lớp vải bạt đen ngòm cách mũi mình ba phân. Đầu óc tao tỉnh táo đến mức tàn nhẫn.

Sự tê mỏi bắt đầu chạy dọc từ bả vai xuống thắt lưng vì nằm cố định một tư thế quá lâu. Nhưng hơi ấm từ tấm lưng phía sau vẫn đều đặn, bình yên truyền sang.

Tao khẽ nhếch mép. Tự cười mỉa mai chính bản thân mình trong bóng tối.

Một thằng con buôn lúc nào cũng tính toán thiệt hơn từng đồng bạc lẻ. Một thằng mở mồm ra là chi phí cơ hội, tối ưu hóa lợi nhuận. Giờ phút này lại cam tâm tình nguyện nằm im bất động, gồng cứng người cả đêm chỉ để làm một cái lò sưởi miễn phí chắn gió cho người ta mượn lưng.

Cái hợp đồng Đội trưởng Hậu cần đổi lấy ba trăm set phụ kiện này, tiền lãi thì chưa thấy đâu, nhưng cái giá phải trả về mặt tâm lý hao mòn sức lực đêm nay, tính ra đắt đỏ vãi lìn.

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))