Bí mật dưới mái nhà – Update Chương 16

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bí mật dưới mái nhà – Update Chương 16

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 18/07/2026

Ngay khi video vừa kết nối, giọng nói hùng hổ của dì út đã truyền vào tai Duy Lâm: “Làm cái gì mà lâu thế hả? Sao mãi không nghe điện thoại, có phải là chán dì rồi không?”

Duy Lâm khẽ mỉm cười, ánh mắt dừng lại ở người phụ nữ thành thục và gợi cảm phía bên kia màn hình – dì út của cậu, Thanh Thúy. Dì út có ngoại hình giống mẹ Như Quỳnh đến tám phần, vẫn là đôi mắt phượng đầy uy lực và sống mũi cao thanh thoát, nhưng ở dì lại toát lên vẻ rực rỡ hơn hẳn. Mái tóc uốn gợn sóng màu đỏ rượu cùng đôi môi tô sắc đỏ hoa hồng nổi bật khiến dì trông như một đóa hồng đang kỳ nở rộ.

Năm nay dì út vừa tròn ba mươi, cái độ tuổi mặn mà nhất của phụ nữ, lại thêm hai năm nay được Duy Lâm bí mật “chiều chuộng”, khí chất của dì càng thêm phần rạng rỡ và kiều diễm.

“Vừa nãy con đi tắm, điện thoại để chế độ im lặng nên không nghe thấy thật mà.” Duy Lâm thong thả giải thích.

“Đi tắm á? Sao dì lại không tin thế nhỉ?” Thanh Thúy khẽ nheo đôi mắt phượng, ánh mắt mang theo vẻ dò xét đầy tinh quái của một người phụ nữ hiểu quá rõ tính nết đứa cháu trai này.

“Vậy dì muốn con chứng minh thế nào đây?” Duy Lâm nằm ngửa trên giường, tư thế thoải mái, nụ cười trên môi mang theo chút khiêu khích.

“Chứng minh thế nào á?” Dì út cố ý nghiêng đầu suy tư, nụ cười càng thêm vẻ lém lỉnh. Dì định nói gì đó nhưng rồi bỗng khựng lại, hạ thấp giọng hỏi: “Chị dì và Tuyết có đang ở bên cạnh con không?”

“Không có, con đang ở một mình trong phòng ngủ thôi.” Duy Lâm đáp, ánh mắt không nỡ rời khỏi khuôn mặt xinh đẹp của dì. Tính ra từ khi bước vào năm học lớp 12 bận rộn, đã gần một tháng rồi cậu chưa được gặp dì.

“Nếu đã không có người ở đó…” Khóe miệng Thanh Thúy khẽ nhếch lên, ánh mắt đột ngột trở nên trần trụi và táo bạo, lời nói mang theo sự khiêu khích đầy mê hoặc: “Vậy thì còn không mau chĩa camera xuống phía dưới, để dì kiểm tra cho thật kỹ xem có đúng là vừa mới tắm xong không nào?”

“Đồ háo sắc này,” Duy Lâm hạ thấp giọng: “Dì có biết là dì đang làm hư ‘mầm non của Tổ quốc’ không hả?”

Thanh Thúy khịt mũi, gương mặt quyến rũ thoáng hiện vẻ nũng nịu: “Dì mà không cao tay thì làm sao trị được cái thằng nhóc ghê gớm như con chứ?”

Duy Lâm bĩu môi, không quên khích bác lại: “Trị con á? Thế ai là người ở trên giường bị làm cho đến mức cứ luôn miệng gọi ‘Lâm ơi nhẹ chút, Lâm ơi nhẹ chút’ thế nhỉ?”

“Duy Lâm, con lại muốn ăn đòn rồi đúng không?” Thanh Thúy hậm hực nghiến răng: “Tin dì về sẽ lấy kéo cắt phăng ‘cái đó’ của con đi luôn không?”

Cậu cười hì hì, vẻ mặt đầy thách thức: “Dì mà nỡ thì cứ việc cắt thôi.”

“Hừ.” Dì út khẽ hừ một tiếng: “Mấy ngày nay sao mãi không gọi điện cho dì? Có phải bên ngoài lại có cô nào khác rồi không?”

“Có người khác hay không, đến lúc dì về chẳng phải sẽ rõ sao?”

“Vậy thì lúc đó dì phải kiểm tra cho thật kỹ mới được.” Ánh mắt dì út lộ ra vẻ nguy hiểm: “Nếu để dì phát hiện con không ‘trả bài’ đầy đủ thì đừng có trách dì đấy nhé.”

Dì út vừa nói vừa đưa tay lên trước màn hình, khẽ bóp nhẹ vào không trung như một lời đe dọa đầy ẩn ý. Nhìn thấy động tác đó, toàn thân Duy Lâm không khỏi rùng mình khi nhớ lại một kỷ niệm khó quên trước đây.

Đó là thời điểm trước kỳ nghỉ hè năm nay. Vì sắp phải xa nhau một thời gian, Duy Lâm và cô Hạnh đã quấn lấy nhau trong nhà cô từ sáng sớm cho tới tận chiều tối. Cậu không nhớ nổi ngày hôm đó hai người đã ân ái bao nhiêu lần, chỉ biết là cậu bị “vắt kiệt” đến mức cuối cùng chẳng còn chút sức lực hay tinh trùng nào để mà xuất ra nữa.

Nào ngờ tối hôm đó khi vừa về đến nhà, dì út Thanh Thúy lại đột ngột xuất hiện, lẻn vào phòng rồi bám lấy cậu đòi hỏi đủ đường, khiến cậu một phen dở khóc dở cười vì lâm vào tình cảnh “lực bất tòng tâm”.

Dù lần đó Lâm vẫn khiến dì út thỏa mãn, nhưng cái tinh trùng nộp ra vừa ít lại vừa loãng. Thanh Thúy với kinh nghiệm của mình tất nhiên là hiểu ngay có chuyện chẳng lành, thế là dì nổi trận lôi đình, túm lấy “chỗ đó” của Lâm mà nhéo cho một phát đau điếng. Nhắc lại vẫn thấy thốn, tận ba ngày sau Duy Lâm mới hoàn hồn nổi.

Thanh Thúy thấy rõ vẻ mặt e dè của Duy Lâm, dì nở nụ cười nũng nịu: “Biết sợ rồi hả? Sợ thì liệu mà ngoan ngoãn với dì một chút nhé.”

“Lại còn cái thằng nhóc này nữa, gan to bằng trời rồi hay sao mà dám trêu dì? Định bắt dì cõng cả cái tháp nghiêng Pisa về cho con thật đấy à?”

Dì út giả vờ làm ra vẻ mặt ấm ức: “Mới đó mà con đã bắt đầu chán ghét dì rồi sao?”

Nhìn bộ dạng “diễn sâu” của dì, Duy Lâm không nhịn được mà bật cười: “Thế sao dì còn không mau giữ con lại đi?”

“Được thôi, cứ chờ đấy nhé.” Thanh Thúy chu đôi môi đỏ mọng về phía màn hình, làm một động tác le lưỡi mút mát đầy khiêu khích: “Để xem lúc dì về sẽ vắt kiệt con như thế nào, đừng có để đến lúc đó đi đứng cũng phải chống nạnh đấy nhé.”

Nói đến đây, dì lại không kìm được mà cười khúc khích.

“Con nói này dì út, dì nói chuyện có thể bớt gợi dục đi một chút được không?” Duy Lâm hơi lo lắng liếc nhìn ra phía cửa, chỉ sợ mẹ Như Quỳnh ở bên ngoài nghe thấy những lời lẽ cấm kỵ này.

“Sợ cái gì chứ? Dì còn mong cho chị dì biết luôn ấy chứ.” Thanh Thúy dùng ngón trỏ quấn lấy lọn tóc màu đỏ rượu, khẽ xoay tròn đầy lả lơi.

“Biết rồi để hai dì cháu mình bị mọi người chỉ trích, bêu rếu sao?”

“Thì hai chúng ta dắt nhau đi trốn, cao chạy xa bay cũng được mà!” Lúc này Thanh Thúy đang nằm bò trên giường, đôi gò bồng đảo tròn trịa trắng ngần vừa vặn hướng thẳng về phía camera.

“Dì nghĩ thoáng thật đấy.” Duy Lâm khẽ thở dài trong lòng. Cao chạy xa bay ư? Làm sao con nỡ bỏ lại mẹ và Tuyết cơ chứ?

Dì út thấy vậy liền cười: “Con không muốn đi trốn cùng dì, vậy thì dì đành cam phận làm người tình trong bóng tối của con suốt đời thôi.”

Người tình?

Vừa nghĩ đến việc cả dì út và cô Hạnh — hai người phụ nữ xinh đẹp, mặn mà — hôm nay đều chủ động đề nghị làm người tình của mình, “cái đó” của Duy Lâm không tự chủ được mà giật nảy một cái, bắt đầu có dấu hiệu ngóc đầu dậy.

Thanh Thúy tinh tường nhận ra sự thay đổi trong thần sắc của Duy Lâm, dì hạ thấp giọng đầy khiêu khích: “Cái đồ xấu xa nhà con, không phải là đang thấy hưng phấn đấy chứ?”

“Con nhớ dì đến phát điên rồi đây này.”

“Dì cũng nhớ con.” Lúc này Thanh Thúy không còn vẻ tinh nghịch hay quái chiêu như vừa rồi nữa, mà trái lại khẽ thở dài một tiếng đầy tâm sự.

“Thở dài cái gì chứ? Dì muốn mau già đi à?” Duy Lâm lên tiếng an ủi.

“Dì thấy hối hận quá đi mất,” Thanh Thúy lầm bầm một cách cụt hứng: “Biết thế này dì đã chẳng thèm đi du lịch châu Âu làm gì cho mệt.”

“Lúc đi dì chẳng phải hào hứng lắm sao? Sao giờ lại có vẻ ủ rũ thế này?”

Dì út ghé sát mặt vào màn hình, làn da trắng như tuyết không một chút tì vết hiện lên rõ nét. Dì chớp chớp đôi mắt đa tình quyến rũ: “Nếu như có con đi cùng, dì tin chắc mình sẽ không thấy hối hận một chút nào đâu.”

“Trong lòng dì mà con lại quan trọng đến thế sao?” Duy Lâm vờ kinh ngạc hỏi lại.

Giọng nói của dì út trở nên ngọt ngào đến mức nũng nịu: “Thì ban ngày hai dì cháu mình đi tham quan, buổi tối thì cùng cái đồ xấu xa nhà con làm chuyện ấy, nghĩ đến thôi cũng thấy vui vẻ và kích thích rồi.”

Nói đến đây, dì út bỗng nhiên bật cười: “Oa, sao lại có cảm giác như hai đứa mình đang đi hưởng tuần trăng mật thế nhỉ?”

Duy Lâm cố ý trêu chọc dì: “Trai đẹp ở châu Âu thiếu gì đâu, dì cứ tìm đại một anh mà giải khuây cho bớt buồn.”

Thanh Thúy giơ nắm đấm về phía màn hình để bày tỏ sự bất mãn với lời nói đó: “Nhưng cái chỗ này của dì, chỉ có con mới có thể ‘giải khuây’ được thôi, giờ biết phải làm sao bây giờ đây?”

“Không được đâu, mặc dù không có máu mủ nhưng dù sao dì cũng là dì của con mà.” Duy Lâm tiếp tục trêu chọc dì út.

Thanh Thúy lộ vẻ hờn dỗi: “Thế lúc ở trên giường sao con không nhớ dì là dì của con hả?”

Đang nói chuyện, dì bỗng nhiên quẳng điện thoại sang một bên, rồi chẳng báo trước mà lao xuống lăn lộn qua lại trên giường: “A! Duy Lâm, dì nhớ con chết mất thì phải làm sao đây? Á! Á! Á!”

Điện thoại bị quẳng sang bên cạnh nên Duy Lâm chỉ nhìn thấy trần nhà trắng tinh. Dì út lúc này chẳng giống người lớn chút nào, ngược lại cứ như một đứa trẻ chưa lớn vậy.

Cậu bật cười hỏi: “Thế dì nhớ con ở chỗ nào nào?”

Thế rồi trên màn hình bỗng xuất hiện hai ngón tay thon dài trắng muốt với bộ móng sơn đỏ đính đá lấp lánh; trên đầu ngón tay dính những giọt nước ẩm ướt, bóng bẩy.

Gương mặt đỏ bừng quyến rũ của Thanh Thúy một lần nữa hiện ra trước camera, ánh mắt ngập tràn xuân tình: “‘Dì út nhỏ’ của con nhớ con rồi đấy.”

“‘Dì út nhỏ’?” Duy Lâm hơi ngẩn ra một chút.

“Đúng thế!” Hai ngón tay thon dài của dì khẽ tách ra, kéo theo một sợi tơ tình trong suốt ở giữa: “Chỗ đó của dì chẳng phải là ‘dì út nhỏ’ của con sao? Mau nhìn đi, nó nhớ con đến mức ướt đẫm ra rồi này.”

Nghe những lời khêu gợi và táo bạo của dì út, hơi thở của Duy Lâm tức thì trở nên dồn dập, đôi mắt dán chặt vào hai ngón tay dính đầy chất dịch dâm kia.

Dì út ở đầu dây bên kia đúng là một yêu tinh quyến rũ chết người. Cậu cúi đầu nhìn “cậu nhỏ” đang hiên ngang chào cờ của mình, trầm giọng: “‘Dì út nhỏ’ của con lại nhớ con đến thế cơ à?”

Dì út ghé sát mặt vào màn hình: “Người ta bảo đàn bà ba mươi hừng hực như sói đói, con chưa nghe câu đấy sao hả đồ xấu xa? Khắp người dì chỗ nào cũng nhớ con đến phát điên rồi đây này!”

3.9 16 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
ThichDocTruyen

Có mỗi nhân vật cô giáo không mà kéo dài mấy chương là không cần thiết.

Passion

liên hệ tele tác giả nhé: @LM24687
Mail: [email protected]