Bóng tối sau lưng chồng

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bóng tối sau lưng chồng

Ngày Cập Nhật : 12/07/2026

Trap 1 : Cô Dâu Hiền Lành Trong Ngôi Nhà Khang Trang

Ánh nắng chiều tháng Sáu dịu dàng len qua rèm cửa sổ màu kem nhạt, chiếu lên những viên gạch hoa văn truyền thống trong ngôi nhà ba tầng khang trang tại quận Cầu Giấy, Hà Nội. Không khí bếp núc vẫn còn vương mùi cá kho thơm nồng, món ăn My tự tay thực hiện theo công thức bà ngoại truyền lại từ quê Hà Nam. My lau khô đôi bàn tay trắng trẻo, vuốt lại tà áo dài mỏng màu xanh nhạt đang ôm nhẹ lấy thân hình cao ráo, đầy đặn. Với chiều cao 1m65, khuôn mặt xinh đẹp thanh thoát, dáng người cong cong chuẩn mực, cặp vú to tròn. My là hình mẫu cô dâu hiền mà bất kỳ gia đình Việt Nam nào cũng mơ ước.

“Anh ơi, cơm sắp sẵn rồi,” My gọi nhẹ nhàng từ bếp, giọng người con gái Hà Nam ngọt ngào, đằm thắm.

Sơn đang ngồi trên ghế sofa phòng khách, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, đôi chân bắt chéo. Anh cao 1m70, người mảnh khảnh, da trắng bóc, trông hiền lành nhưng lúc nào cũng mang vẻ mệt mỏi vì công việc trưởng phòng kinh doanh công ty thiết kế nội thất. “Ừ, lát nữa. Bố đâu rồi em?”

“Ông đang rửa tay ngoài bếp ạ,” My đáp, mỉm cười dịu dàng. Cô biết rõ tính chồng mình. Chỉ vì sáng nay cô nhắn tin hỏi thăm một người bạn cũ về dự án thiết kế freelance, anh đã cau có suốt từ trưa. Sơn rất gia trưởng và hay ghen tuông, nhất là với đám bạn cũ của vợ.

Ông Trường bước vào nhà từ phía sau, lau khô đôi bàn tay chai sạn bằng chiếc khăn mặt cũ kỹ. Năm nay ông 52 tuổi, cao 1m69, thân hình vẫn giữ được sự chắc nịch nhờ những năm tháng đánh bắt cá ngoài biển Hải Phòng. Da bánh mật nam tính, khuôn mặt vuông vức ưa nhìn với vài nếp nhăn sâu, mái tóc điểm bạc nhưng vẫn dày. Ông mặc chiếc áo thun cổ tròn giản dị, để lộ phần cánh tay săn chắc. Từ ngày vợ mất sớm, ông một mình nuôi Sơn khôn lớn, chuyển sang kinh doanh hải sản và giờ đã có ba cửa hàng tại Hà Nội. Ông thuê người chạy việc nên thường ở nhà, dành thời gian lo cho con trai và con dâu.

“Thơm phức quá My ơi. Con dâu khéo tay, bố ăn mãi không chán,” ông Trường cười hiền hậu, giọng trầm ấm đặc trưng người Hải Phòng. Ánh mắt ông nhìn con dâu với sự trìu mến của một người cha, không hơn không kém.

My khẽ cúi đầu, giọng nhẹ nhàng: “Con cám ơn bố. Bố ngồi vào bàn ăn đi ạ. Con gắp cá cho bố.”

Ba người quây quần bên bàn ăn gỗ lim bóng loáng – hình ảnh điển hình của một gia đình Việt Nam ba thế hệ. Con trai kính trọng cha, nàng dâu chăm sóc chu đáo, cơm canh đàng hoàng. Sơn gắp miếng cá to vào bát vợ, nhưng miệng thì không quên hỏi: “Hôm nay em gặp ai không? Sao tin nhắn nhiều thế? Anh thấy có cả thằng bạn nam cũ của em nữa chứ gì?”

My mím môi, kiên nhẫn giải thích: “Chỉ là bạn học cũ hỏi về dự án thiết kế thôi anh. Em ở nhà cả ngày, nhận vài dự án freelance chứ có đi đâu. Anh đừng nghĩ lung tung nữa.”

Ông Trường ngồi im lặng ăn cơm, thỉnh thoảng chen vào vài câu hòa giải: “Thôi, vợ chồng tin tưởng nhau. My nó ngoan, con trai bố yên tâm đi.” Ông hiểu rõ con trai mình hay ghen vô cớ, nhưng cũng biết My là cô gái gia giáo, chính kiến, rất khó để đàn ông lạ lại gần.

Sau bữa cơm, Sơn lại nhận cuộc gọi công tác. “Mai anh phải đi Đà Nẵng khoảng ba ngày. Em ở nhà chăm sóc bố và lo cơm nước nhé. Nhớ khóa cửa cẩn thận.”

My gật đầu, giọng dịu dàng: “Anh đi công tác cẩn thận nhé. Em sẽ ở nhà lo mọi thứ.”

Tối muộn, My ngồi trong góc phòng làm việc nhỏ, mở máy tính tiếp tục bản vẽ thiết kế. Cô mặc chiếc váy ngủ dài tay giản dị, kín đáo. Dù đã bốn năm lấy chồng, My vẫn giữ thói quen của một người vợ hiền: ở nhà lo cho gia đình theo đúng lời chồng dặn, không đi chơi khuya, không tiếp xúc nhiều với bạn bè nam. Cô yêu Sơn, chấp nhận mọi nhược điểm của anh – kể cả chuyện chăn gối chưa bao giờ khiến cô thỏa mãn. Nhưng cô nghĩ đó là bổn phận của người vợ, không phàn nàn.

Ông Trường ở phòng riêng, ngồi thầm lặng. Ông nhớ vợ, nhớ những năm tháng vất vả một mình nuôi con. Cuộc sống hiện tại khá giả nhưng ông vẫn cảm thấy cô đơn. Dù vậy, ông luôn giữ khoảng cách đúng mực với con dâu. My là con người biết điều, gia giáo, ông chỉ coi cô như con gái.

Đêm ấy, ngôi nhà ba tầng chìm trong yên bình. My nằm bên chồng, nghe tiếng ngáy đều đều của Sơn, lòng thầm nghĩ về tương lai: “Mình phải cố gắng sinh con cho anh ấy. Gia đình này cần một đứa cháu để ông nội vui vẻ.” Còn ông Trường trong phòng riêng chỉ tắt đèn và đi ngủ sau một ngày dài.

Không khí gia đình vẫn ấm áp, truyền thống. Nhưng sâu thẳm, những áp lực vô hình từ công việc, từ mong muốn có cháu, từ những chuyến công tác dài ngày của Sơn đang âm thầm tích tụ. My chưa từng nghĩ gì sai trái. Cô vẫn là cô dâu hiền lành, chung thủy tuyệt đối.

4.7 3 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất