VỢ SẮP CƯỚI HAY MẸ RUỘT?
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: VỢ SẮP CƯỚI HAY MẸ RUỘT?
Tác Giả: hoatinhbay
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân mẹ con, Mẹ Con, mẹ và con trai, truyện 18+
Ngày Cập Nhật : 01/06/2026
CHƯƠNG 1: CÚ SỐC ĐỊNH MỆNH
PHẦN 1: BUỔI SÁNG HẠNH PHÚC
Ánh nắng ban mai len lỏi qua kẽ rèm, đáp nhẹ lên gương mặt đang say ngủ của Nhàn. Cô nằm nghiêng, mái tóc dài xõa tung trên gối trắng, đôi môi hồng khẽ hé mở như một đóa hoa vừa chớm nở.
Khang thức dậy trước, anh chống tay nhìn người con gái của mình. Hai năm yêu nhau, sáu tháng đính hôn, và chỉ còn hai tuần nữa là đám cưới. Vậy mà mỗi sáng thức dậy, nhìn thấy Nhàn nằm bên cạnh, tim anh vẫn đập loạn nhịp như lần đầu gặp mặt.
“Em ngủ có mơ thấy anh không?” – Khang khẽ thì thầm, tay vuốt nhẹ mái tóc mềm của cô.
Nhàn khẽ cựa mình, mở mắt. Cô thấy anh đang nhìn mình với ánh mắt say đắm, khẽ cười:
“Anh nhìn gì mà kỳ vậy?”
“Thì nhìn vợ anh. Không được à?”
Nhàn phì cười, đẩy nhẹ anh: “Ai là vợ anh? Chưa cưới mà.”
“Ơ, thế hôm qua ai cùng anh đi xem váy cưới? Ai nói ’em thích cái váy trễ vai kia’? Ai nói ‘chồng mua cho em nhé’?” – Khang trêu.
“Anh này! Hư quá!” – Nhàn đấm vào ngực anh, mặt đỏ ửng.
Khang cười lớn, ôm chầm lấy cô, xoay người để cô nằm lên trên ngực mình. Anh hôn lên trán cô, giọng trở nên dịu dàng:
“Cảm ơn em đã đến bên anh, Nhàn. Cảm ơn em đã đồng ý làm vợ anh.”
Nhàn im lặng, áp mặt vào ngực anh, nghe nhịp tim đều đặn. Cô thì thầm:
“Em mới là người phải cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã yêu em, đã chịu đựng tính khí thất thường của em suốt hai năm qua.”
“Có gì đâu. Tính em dễ thương mà.” – Khang cười.
“Ừ, dễ thương kiểu… hôm qua giận anh vì anh không mua kem cho em, hôm nay lại giận anh vì mua kem không đúng vị.” – Nhàn chu môi.
Khang bật cười thành tiếng: “Thôi nào, dậy đi. Hôm nay còn phải ra sân bay. Đà Lạt đang đợi chúng ta.”
Nhàn bật dậy, mắt sáng rỡ: “Ừ nhỉ! Đà Lạt! Chụp ảnh cưới!”
Cô chạy vào phòng tắm, tiếng nước chảy róc rách. Khang nằm lại trên giường, nhìn lên trần nhà, mỉm cười. Cuộc sống của anh thật hoàn hảo. Công việc tốt, gia đình êm ấm, và sắp có một người vợ tuyệt vời.
Điện thoại reo. Khang bắt máy:
“Alo, mẹ?”
Giọng Bích ở đầu dây: “Con trai, mẹ gọi nhắc hai đứa nhớ ăn sáng trước khi đi. Mẹ với ba sẽ ra sân bay tiễn con.”
“Dạ, con biết rồi. Mẹ đừng lo.”
“Mà này…” – Giọng Bích ngập ngừng – “Hai đứa đi đường cẩn thận nhé. Mẹ có linh tính…”
“Linh tính gì hả mẹ? Con đi chụp ảnh cưới mà. Vui lên đi.” – Khang cắt ngang.
“Ừ, mẹ biết rồi. Thôi, hai đứa chuẩn bị đi.”
Khang tắt máy, không để ý đến sự lo lắng trong giọng mẹ. Anh bước vào phòng tắm, thấy Nhàn đang chải tóc trước gương. Cô mặc chiếc váy hoa nhẹ nhàng, tóc búi cao để lộ chiếc cổ thon dài.
“Đẹp không?” – Nhàn quay lại hỏi.
“Đẹp. Em mặc gì cũng đẹp.” – Khang đến ôm cô từ phía sau.
“Xuống ăn sáng thôi. Em đói rồi.”
PHẦN 2: CHUYẾN ĐI ĐỊNH MỆNH
Sân bay Tân Sơn Nhất nhộn nhịp người qua lại. Bích và ông Tuấn đã đứng đợi từ sớm. Bích năm nay 42 tuổi nhưng nhìn bà chẳng khác nào thiếu nữ 30. Nhờ chăm tập thể dục, làn da bà vẫn căng mịn, vóc dáng thon gọn, mái tóc đen dài óng ả. Nhiều người còn tưởng bà là chị gái của Khang chứ không phải mẹ.
“Con trai!” – Bích vẫy tay khi thấy Khang và Nhàn bước ra.
Khang dắt tay Nhàn đến. Ông Tuấn vỗ vai con trai:
“Đi chụp ảnh vui vẻ nhé. Nhớ chăm sóc Nhàn.”
“Dạ, ba yên tâm.” – Khang cười.
Bích kéo Nhàn ra một góc, thì thầm: “Con dâu tương lai của mẹ, đi Đà Lạt nhớ giữ gìn sức khỏe. Trời lạnh đó.”
“Dạ, con biết rồi ạ.” – Nhàn cười hiền.
“Và này…” – Bích nhìn sang Khang đang nói chuyện với ba – “Nếu thằng bé có làm gì quá đáng, con cứ mách mẹ.”
Nhàn cười khúc khích: “Mẹ yên tâm. Con trị được anh ấy mà.”
Hai người phụ nữ nhìn nhau cười. Bích yêu Nhàn như con gái ruột. Từ ngày có Nhàn, Khang trưởng thành hơn, biết quan tâm đến gia đình hơn.
“Tới giờ rồi.” – Khang đến bên – “Tụi con đi đây.”
“Hai đứa đi cẩn thận.” – Ông Tuấn nói.
Bích ôm chầm lấy con trai, rồi ôm Nhàn. Bà thì thầm: “Cầu trời phù hộ cho hai con.”
Khang và Nhàn bước vào cửa kiểm soát. Họ quay lại vẫy tay chào. Bích nhìn theo cho đến khi khuất bóng.
“Thôi, về đi em.” – Ông Tuấn nắm tay vợ.
Nhưng Bích vẫn đứng đó, lòng có một nỗi bất an khó tả.
PHẦN 3: TAI NẠN
Trên xe khách từ sân bay Liên Khương về trung tâm Đà Lạt, Khang và Nhàn ngồi cạnh nhau. Họ nắm tay, nhìn qua cửa kính những đồi thông xanh ngát.
“Đẹp quá anh!” – Nhàn reo lên – “Lần đầu em đến Đà Lạt đó.”
“Vậy à? Vậy anh sẽ dẫn em đi hết tất cả những chỗ đẹp nhất.” – Khang xoa đầu cô.
“Em muốn đi đồi thông, đi thung lũng tình yêu, đi nhà thờ Con Gà…”
“Được, được hết.”
Xe chạy qua những khúc cua quanh co. Bầu trời bắt đầu chuyển màu xám xịt.
“Hình như sắp mưa.” – Nhàn lo lắng.
“Không sao, mưa Đà Lạt cũng lãng mạn mà.”
Vài phút sau, những hạt mưa bắt đầu rơi. Xe vẫn lao đi trên đường đèo trơn trượt.
Bỗng nhiên, từ phía trước, một chiếc xe tải lao sang làn đường ngược chiều với tốc độ kinh hoàng.
Tài xế hét lên: “Coi chừng!”
Những giây cuối cùng, Khang chỉ kịp ôm chặt lấy Nhàn, che chở cho cô bằng thân mình.
Tiếng va chạm khủng khiếp vang lên. Kính vỡ tan tành. Sắt thép biến dạng. Và rồi… tất cả chìm trong bóng tối.
PHẦN 4: SỰ THẬT KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN
Khi Khang mở mắt ra, thứ đầu tiên anh thấy là ánh đèn huỳnh quang trắng xóa của bệnh viện. Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi. Đầu anh đau như búa bổ.
“Kh… Khang?” – Một giọng nói run run.
Anh cố gắng xoay đầu. Thấy mẹ mình – Bích – đang ngồi bên cạnh, mắt đỏ hoe.
“Nhàn…” – Khang khản giọng – “Nhàn đâu rồi mẹ?”
Bích im lặng. Nước mắt bà lăn dài trên má.
“Nhàn đâu rồi?” – Khang hỏi lại, giọng bắt đầu hoảng loạn.
Bích vẫn không nói được. Bà chỉ lắc đầu, ôm mặt khóc nức nở.
Một bác sĩ bước vào. Ông ta nhìn Bích với ánh mắt ái ngại rồi quay sang Khang:
“Anh Khang, tôi xin chia buồn cùng anh. Bạn gái của anh… cô ấy đã không qua khỏi.”
Khang như bị sét đánh ngang tai. Anh gào lên:
“Không! Các người nói dối! Nhàn không chết! Đưa tôi gặp Nhàn!”
Anh cố gắng ngồi dậy nhưng toàn thân đau nhức. Bích ôm lấy anh:
“Con trai, bình tĩnh! Con bị thương nặng lắm!”
“Buông con ra! Con phải đi tìm Nhàn!”
Bích ôm chặt hơn: “Nhàn đi rồi con ơi! Chấp nhận đi con!”
Khang gào khóc như một đứa trẻ. Anh đập tay vào giường, vào tường, vào bất cứ thứ gì trong tầm với:
“Tại con! Tại con không bảo vệ được em ấy! Tại con!”
Bích khóc theo con trai. Ông Tuấn đứng ngoài cửa phòng bệnh, tay siết chặt đến nỗi móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
PHẦN 5: SỰ NHẦM LẪN
Đêm đó, Khang sốt cao. Anh mê sảng, liên tục gọi tên Nhàn.
“Sáng mai con sẽ tỉnh thôi.” – Ông Tuấn an ủi vợ.
Nhưng Bích không ngủ được. Bà ngồi bên giường con trai suốt đêm, lau mồ hôi cho anh, thì thầm những lời an ủi vô nghĩa.
Sáng hôm sau, Khang tỉnh dậy. Sốt đã hạ. Anh mở mắt, nhìn quanh phòng bệnh.
Rồi anh nhìn thấy Bích đang đứng ở cửa sổ, quay lưng về phía anh. Ánh nắng ban mai chiếu qua mái tóc dài của bà, tạo thành một vầng hào quang.
“Nhàn…” – Khang thì thầm.
Bích quay lại: “Con tỉnh rồi à? Để mẹ gọi bác sĩ.”
Bà định bước ra ngoài thì Khang gọi: “Đừng đi! Em đừng đi!”
Bích khựng lại: “Con gọi ai?”
Khang nhìn bà với ánh mắt say đắm: “Em đó, Nhàn. Em về với anh rồi à? Anh tưởng em bỏ anh đi mất.”
Bích sững sờ: “Khang… con… mẹ là mẹ mà.”
Khang không nghe. Anh kéo tay bà: “Lại đây với anh. Anh nhớ em quá.”
Bích hoảng hốt rút tay về: “Khang! Mẹ là Bích! Mẹ của con!”
Nhưng Khang vẫn không hiểu. Anh nhìn bà với ánh mắt đầy yêu thương: “Em giận anh à? Anh xin lỗi. Anh sẽ không để em gặp nguy hiểm nữa đâu.”
Bích chạy ra ngoài hành lang, gọi ông Tuấn và bác sĩ.
PHẦN 6: CHẨN ĐOÁN
Bác sĩ tâm lý giải thích với hai vợ chồng:
“Cháu Khang bị sốc tâm lý nặng sau tai nạn. Não bộ của cháu không chấp nhận sự thật là bạn gái đã mất. Vì vậy, cháu đã tạo ra một cơ chế phòng vệ: nhận một người phụ nữ khác thành Nhàn.”
“Nhưng tại sao lại là tôi?” – Bích hỏi.
“Có thể vì cô có ngoại hình trẻ trung, gần giống với bạn gái cháu trong tâm trí của cháu. Hoặc vì cô là người đầu tiên cháu nhìn thấy khi tỉnh dậy.”
“Bao lâu thì cháu khỏi?” – Ông Tuấn hỏi.
“Khó nói lắm. Có thể vài tuần, vài tháng. Cũng có thể… mãi mãi.”
Bích bật khóc: “Trời ơi! Con tôi!”
Ông Tuấn ôm vợ: “Bình tĩnh đi em.”
Bác sĩ nói tiếp: “Có một phương pháp điều trị là sống trong môi trường quen thuộc, gần gũi với người thân. Nhưng quan trọng nhất là phải từ từ giúp cháu chấp nhận sự thật.”
Bích lau nước mắt: “Vậy… nếu tôi giả làm Nhàn… có giúp được gì không?”
Ông Tuấn giật mình: “Em nói gì vậy? Em là mẹ nó mà!”
“Nhưng anh thấy đó! Con đau khổ quá! Nếu con nghĩ em là Nhàn, thì em sẽ là Nhàn cho đến khi con khỏe lại!”
“Không được! Chuyện này không thể!” – Ông Tuấn gắt.
Bích nắm tay chồng: “Anh ơi, đó là con trai của chúng ta! Em không thể nhìn con như vậy được!”
“Em điên rồi! Nếu em làm vậy, ranh giới sẽ mất đi!”
“Em biết mình là mẹ của nó! Em sẽ không bao giờ quên điều đó! Em chỉ muốn giúp con thôi!”
Bác sĩ lên tiếng: “Thực ra… phương pháp này có thể hiệu quả trong một số trường hợp. Người bệnh sẽ dần dần hồi phục khi được sống trong môi trường an toàn về mặt tâm lý.”
Ông Tuấn nhìn vợ, nhìn bác sĩ, rồi thở dài: “Tùy em vậy. Nhưng em phải hứa với anh: khi nào con khỏe lại, em sẽ dừng cuộc chơi này.”
Bích gật đầu: “Em hứa.”
PHẦN 7: VAI DIỄN BẮT ĐẦU
Bích bước vào phòng bệnh. Khang ngồi trên giường, nhìn ra cửa sổ. Khi thấy bà, mắt anh sáng lên:
“Nhàn! Em về rồi!”
Bích hít một hơi thật sâu. Bà đến bên giường, ngồi xuống, nắm tay con trai:
“Anh… anh khỏe hơn chưa?”
Giọng bà run run. Lần đầu tiên trong đời, bà gọi con trai mình bằng “anh”.
Khang mỉm cười: “Có em ở đây, anh khỏe ngay.”
Anh kéo bà vào lòng, ôm chặt. Bích cứng người trong vòng tay con trai. Mùi hương quen thuộc của Khang – mùi nước hoa mà anh vẫn dùng từ hồi cấp 3 – khiến tim bà nhói đau.
“Anh xin lỗi em.” – Khang thì thầm vào tai bà – “Anh xin lỗi vì đã không bảo vệ được em.”
Bích im lặng. Nước mắt bà rơi trên vai con trai.
Khang buông bà ra, nhìn vào mắt bà: “Sao em khóc? Đừng khóc. Anh sẽ không để em buồn nữa.”
Anh lau nước mắt cho bà bằng ngón tay cái. Cử chỉ dịu dàng đến nỗi Bích suýt quên mất rằng mình đang là mẹ của anh.
“Anh… anh nghỉ ngơi đi.” – Bích lảng tránh – “Em đi pha cho anh ly nước.”
Khang giữ tay bà lại: “Đừng đi. Ở lại với anh.”
Bích nhìn vào đôi mắt của con trai. Đôi mắt từng nhìn bà với tình yêu thương của một đứa con, giờ đây lại nhìn bà với ánh mắt của một người yêu.
Bà gật đầu: “Ừ… em ở lại.”
Và từ khoảnh khắc đó, vai diễn bắt đầu.
Hết chương 1
Ra đều nhé tác ơi