Quyền Lực Dục Vọng – Update Chương 6

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quyền Lực Dục Vọng – Update Chương 6

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Minh Quân, một chàng trai nhút nhát và tự ti, bị đối thủ thời đại học Huy cướp mất người yêu bằng tiền tài và sự thống trị, đồng thời mất cả công việc vì bị chơi xấu. Từ vực thẳm đau đớn ấy, anh dọn đến chung cư mới và dần thay đổi bản thân qua những mối quan hệ bất ngờ với năm người phụ nữ xinh đẹp đã có chồng hoặc bạn trai. Họ vô tình giúp anh cải thiện từ ngoại hình, giao tiếp đến sự tự tin và tham vọng. Khi lột xác thành người đàn ông lạnh lùng đầy quyền lực, Minh Quân chủ động trả thù: thao túng dục vọng, mindbreak từng người phụ nữ ấy và mở rộng vòng tay đến chính người thân, đối tác của Huy. Cuối cùng, kẻ từng cướp hết tất cả sẽ bất lực chứng kiến thế giới của mình sụp đổ dưới bàn tay Minh Quân.

Chap 1:Vết Thương Cũ

Cầu thang bộ dẫn lên tầng 12 chung cư Hoàng Hoa tối om như hũ nút, chỉ có vài vệt sáng yếu ớt từ những bóng đèn neon chập chờn hắt xuống nền gạch vỡ nát. Không gian đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi nước cống rãnh bốc lên từ dưới tầng trệt hòa lẫn với mùi khói thuốc lá ám lâu ngày vào những bức tường tróc lở.

Minh Quân lê bước chân nặng trịch, mỗi bước đi là một lần gồng mình. Chiếc vali cũ kỹ – tài sản duy nhất còn lại sau cuộc tháo chạy khỏi quá khứ – kéo lê trên mặt sàn, phát ra tiếng bánh xe nghiến ken két vào sỏi đá, vọng lại chói tai trong hành lang vắng lặng. Mồ hôi vã ra như tắm, chảy ròng ròng dọc sống lưng, thấm ướt đẫm chiếc áo phông xám bạc màu đã sờn vai. Hơi thở anh đứt quãng, không chỉ vì mệt nhọc thể xác, mà vì sức nặng vô hình đang đè nén lên lồng ngực.

Thang máy lại hỏng. Ở cái khu chung cư giá rẻ nằm heo hút tận cùng ngoại ô thành phố này, thang máy hoạt động được mới là chuyện lạ. Những người sống ở đây – những lao động nghèo, sinh viên tỉnh lẻ, những kẻ thất thế – dường như đã quen với việc chấp nhận sự tồi tàn như một phần tất yếu của số phận. Và giờ đây, Minh Quân cũng là một trong số họ.

Cánh cửa gỗ ép ọp ẹp số 1201 hiện ra trước mắt, lớp sơn xanh bong tróc để lộ những thớ gỗ mục nát bên trong. Quân tra chìa khóa, xoay nhẹ. Tiếng chốt cửa rỉ sét bật mở khô khốc như tiếng gãy của một cành cây khô.

Căn phòng chào đón anh bằng một luồng khí nóng hầm hập bị nhốt kín lâu ngày. Vỏn vẹn ba mươi mét vuông. Một chiếc giường đơn kê sát tường với bộ lò xo đã rỉ sét, chỉ cần ngồi xuống là kêu lên những tiếng than vãn cót két. Một góc bếp bé tí đầy vết dầu mỡ của người thuê trước để lại, và một nhà vệ sinh chật hẹp, nơi chiếc vòi nước hỏng vẫn đang nhỏ từng giọt “tỏng… tỏng…” đều đặn xuống xô nhựa, nghe như tiếng đếm ngược của một chiếc đồng hồ tàn nhẫn.

Quân buông tay nắm vali, để nó đổ ập xuống sàn gạch lạnh lẽo. Anh không buồn bật điện, cứ thế ngồi phịch xuống giường, đôi mắt vô hồn nhìn ra ô cửa sổ duy nhất. Bên ngoài, hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ những mái tôn lụp xụp và mớ dây điện chằng chịt như mạng nhện giăng kín bầu trời. Tiếng còi xe tải, tiếng người cãi vã, tiếng nhạc xập xình từ quán bia hơi vỉa hè vọng lên, tạo thành một bản hòa ca hỗn độn của cuộc sống dưới đáy xã hội.

Anh đưa tay vuốt mặt, cảm nhận những sợi râu lởm chởm đâm vào lòng bàn tay thô ráp. Trong tấm gương mờ đục treo xiêu vẹo trên tường đối diện, một gã đàn ông xa lạ đang nhìn lại anh. Hốc hác. Tiều tụy. Đôi mắt thâm quầng trũng sâu chứa đựng sự tuyệt vọng của một kẻ thua cuộc.

Đây là “nhà” mới của anh sao? Nơi trú ẩn cuối cùng để trốn chạy khỏi những ánh mắt thương hại, những lời xì xào bàn tán và khỏi những ký ức đau thương vẫn đang cắn xé tâm can anh từng đêm?

Mới chỉ ba tháng trước thôi, cuộc đời Minh Quân còn ngập tràn ánh sáng, hay ít nhất, anh đã từng tin là như thế.

Ngày ấy, anh là một lập trình viên cần mẫn tại một công ty phần mềm nhỏ. Lương không quá cao nhưng đủ để anh mơ về một mái ấm bình dị. Anh có những đồng nghiệp tốt bụng, có những dự án code thâu đêm nhưng đầy đam mê. Và quan trọng hơn tất cả, anh có Lan Anh.

Lan Anh – cái tên từng là mật ngọt, giờ đây lại là vết dao cứa vào tim. Cô là hoa khôi của khoa Kinh tế, người con gái với mái tóc ngắn cá tính, đôi mắt to tròn biết cười và nguồn năng lượng rạng rỡ luôn khiến người đối diện phải xao xuyến. Họ yêu nhau từ năm thứ ba đại học. Một mối tình sinh viên trong trẻo mà Quân đã nâng niu như báu vật. Anh yêu cô bằng tất cả sự chân thành của một gã trai kỹ thuật khô khan, vụng về.

Nhưng Quân luôn mang trong mình một nỗi tự ti cố hữu. Anh biết mình không nổi bật. Anh trầm tính, ít nói, hay cúi đầu khi gặp người lạ. Anh không biết cách ăn mặc, quanh năm chỉ có quần jeans bạc màu và áo phông rộng thùng thình. Và điều khiến anh đau khổ nhất, nỗi ám ảnh thầm kín nhất, chính là sự kém cỏi trong chuyện chăn gối.

Anh chưa bao giờ làm Lan Anh thỏa mãn thực sự. Mỗi lần gần gũi, sự hồi hộp và lo sợ khiến anh luôn kết thúc quá nhanh. Chỉ vài phút ngắn ngủi, mọi thứ đã dừng lại trong sự hụt hẫng. Dù Lan Anh luôn mỉm cười, vuốt tóc anh và nói: “Không sao đâu anh, em không quan trọng chuyện đó, miễn là mình yêu nhau”, nhưng Quân vẫn nhìn thấy tia thất vọng thoáng qua trong đáy mắt cô. Cái thở dài nén lại thật khẽ của cô trong đêm tối là thứ âm thanh đáng sợ nhất mà anh từng nghe.

Có lẽ, vết nứt ấy đã tồn tại từ lâu, chỉ chờ một lực tác động để vỡ toang. Và lực tác động ấy mang tên Huy.

Huy. Kẻ thù không đội trời chung, hay đúng hơn, là cái bóng đen luôn phủ lên cuộc đời Quân từ những năm đại học. Huy là thái cực đối lập hoàn toàn với anh. Hắn cao lớn, điển trai, miệng lưỡi sắc bén như dao cạo, luôn là tâm điểm của mọi cuộc vui.

Quân nhớ như in đồ án tốt nghiệp năm cuối. Anh là người thức trắng bao đêm để viết thuật toán, sửa từng dòng code lỗi. Nhưng ngày bảo vệ, Huy – với vai trò thuyết trình – đã khéo léo biến tất cả công sức ấy thành của mình. Hắn đứng trên bục giảng, tự tin, rạng rỡ, trả lời lưu loát mọi câu hỏi, trong khi Quân chỉ biết đứng nép bên cạnh, lắp bắp không thành tiếng. Dự án được điểm tuyệt đối, Huy nhận học bổng du học ngắn hạn, được các thầy cô ca ngợi hết lời. Còn Quân, anh chỉ là cái bóng mờ nhạt phía sau hào quang của hắn. Đó là bài học đầu tiên về sự bất công mà cuộc đời dạy cho anh: Kẻ giỏi làm không bằng kẻ giỏi nói.

Sau khi ra trường, khoảng cách giữa họ càng nới rộng. Huy phất lên như diều gặp gió, mở công ty riêng, đi xe sang, check-in ở những nhà hàng sang trọng. Còn Quân vẫn là chàng nhân viên quèn, chật vật với từng đồng lương.

Sai lầm lớn nhất đời Quân là đã giới thiệu Lan Anh với Huy trong một buổi họp lớp, với suy nghĩ đơn giản rằng đó là phép lịch sự tối thiểu. Anh đâu ngờ, mình đã tự tay dâng người yêu cho sói.

Huy tiếp cận Lan Anh một cách bài bản và tinh vi đến đáng sợ. Bắt đầu là những tin nhắn “hỏi thăm xã giao”, “nhân tiện gặp bạn cũ”. Rồi đến những buổi cà phê “bàn chuyện công việc”. Rồi là những món quà đắt tiền: một thỏi son hiếm, một chiếc túi xách hàng hiệu mà cả năm lương của Quân cũng không mua nổi.

Lan Anh thay đổi. Sự thay đổi diễn ra từ từ như ếch ngồi trong nồi nước sôi. Cô bắt đầu chải chuốt hơn, hay nhìn vào điện thoại và cười khúc khích một mình. Cô hay so sánh bâng quơ: “Anh xem, anh Huy giỏi thật đấy, mới đó mà đã ký hợp đồng tiền tỷ”, hay “Sao anh không năng động lên một chút, cứ ù lì mãi thế này bao giờ mới khá?”.

Quân nhận ra chứ. Trực giác của một người đàn ông cho anh biết có điều gì đó không ổn. Nhưng sự tự ti khiến anh hèn nhát. Anh không dám ghen tuông, không dám chất vấn, sợ rằng nếu làm căng, cô sẽ bỏ anh mà đi. Anh chọn cách im lặng, cam chịu, cố gắng chiều chuộng cô hơn, hy vọng tình yêu chân thành sẽ níu giữ được trái tim người đẹp.

Nhưng sự im lặng của anh chỉ là sự dung túng cho sự phản bội nảy mầm.

Tần suất những buổi “về muộn”, “tăng ca”, “đi gặp khách hàng” của Lan Anh ngày càng dày đặc. Mỗi lần về nhà, trên người cô lại vương vất một mùi nước hoa nam lạ lẫm – mùi gỗ đàn hương nồng nàn, sang trọng, khác hẳn mùi xà phòng rẻ tiền của anh. Những lần anh muốn gần gũi, cô đều gạt đi với lý do “em mệt”, “em không có hứng”. Cô quay lưng về phía anh khi ngủ, tạo ra một bức tường vô hình lạnh lẽo ngay trên chiếc giường chung.

Đỉnh điểm của bi kịch là buổi chiều mưa tầm tã hôm ấy.

Hôm đó, công ty cho về sớm vì hoàn thành xong một module quan trọng. Minh Quân, với chút tiền thưởng ít ỏi vừa nhận, đã ghé vào siêu thị mua những món ăn Lan Anh thích nhất: bò bít tết, rượu vang và một bó hoa hồng nhỏ. Anh muốn hâm nóng lại tình cảm, muốn chứng minh rằng anh cũng có thể lãng mạn, cũng có thể lo cho cô một bữa tối tươm tất.

Mưa trút xuống xối xả, tạt vào mặt anh đau rát nhưng lòng Quân lại thấy ấm áp lạ thường. Anh che chắn kỹ cho bó hoa, mỉm cười khi nghĩ đến vẻ mặt bất ngờ của Lan Anh. Anh rảo bước nhanh hơn về căn hộ thuê của hai đứa.

Cầu thang hôm đó dường như dài hơn mọi khi. Khi đứng trước cửa phòng, anh thấy đôi giày da đắt tiền của nam giới để bừa bãi bên cạnh đôi giày cao gót quen thuộc của Lan Anh. Tim Quân hẫng đi một nhịp. “Chắc là khách… hay họ hàng lên chơi…”, anh tự trấn an mình bằng một lý do ngớ ngẩn nhất có thể nghĩ ra.

Tay anh run run tra chìa vào ổ khóa. Cửa không chốt trong. Anh đẩy nhẹ.

Căn phòng khách mờ ảo ánh đèn vàng. Mùi nến thơm hòa quyện với một thứ mùi nồng nàn, đặc trưng của dục vọng khiến khứu giác anh tê liệt. Và rồi, cảnh tượng trước mắt khiến bó hoa trên tay anh rơi xuống đất, vỡ nát.

Thời gian như ngưng đọng. Máu trong người Quân đông cứng lại.

Trên chiếc ghế sofa màu kem mà hai đứa đã cùng nhau đi chọn, Lan Anh – người vợ sắp cưới của anh – đang nằm đó, nhưng không phải là Lan Anh dịu dàng anh từng biết.

Trên chiếc ghế sofa màu kem mà hai đứa từng cùng nhau chọn lựa kỹ lưỡng chỉ vài tháng trước, giờ đây Lan Anh nằm ngửa trong trạng thái hoàn toàn lõa thể, cơ thể trắng muốt mịn màng phơi bày trọn vẹn dưới ánh đèn vàng mờ ảo như một bức tượng khiêu dâm sống động. Chiếc váy lụa đen mỏng tang đã bị kéo tụt xuống tận eo, nhàu nhĩ vương vãi lộn xộn dưới sàn nhà cùng chiếc áo ngực ren đen bị xé rách một bên quai, lộ ra bộ ngực đầy đặn đang phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp. Chiếc quần lót lụa trắng giờ ướt sũng, dính đầy dâm thủy, bị ném bừa bên cạnh như một bằng chứng nhục dục không thể chối cãi. Đôi chân thon dài tuyệt mỹ của cô dang rộng hết cỡ, đầu gối co lên cao đến mức gần chạm ngực, bàn chân nhỏ nhắn với những ngón chân cong queo vì khoái lạc, móng sơn đỏ chót bấu víu chặt vào tấm lưng trần vạm vỡ của người đàn ông đang quỳ giữa hai đùi cô. Bộ ngực tròn đầy căng mọng rung nhẹ theo từng nhịp thở dồn dập, hai núm vú hồng hào đã cứng ngắc dựng đứng kiêu hãnh, lấp lánh mồ hôi và những vết cắn đỏ tươi còn in hằn rõ rệt – dấu ấn của sự chiếm hữu thô bạo. Giữa hai đùi cô, vùng kín hồng hào sưng mọng đang phơi bày không chút che đậy, hai mép thịt mềm mại hé mở run rẩy, lông mu tỉa gọn gàng ướt át bóng nhẫy vì dòng dâm thủy tuôn trào không ngừng, nhỏ giọt xuống sofa tạo thành những vệt nhớp nháp dài. Người đàn ông ấy chính là Huy – kẻ từng là bạn học, giờ là kẻ cướp đoạt – đang quỳ đó, tấm lưng rộng lớn rám nắng đẫm mồ hôi lấp lánh, cơ bắp cuồn cuộn nổi từng đường gân guốc mỗi khi hắn dồn lực, mùi đàn ông nồng nàn tỏa ra hòa quyện với mùi dục vọng đặc quánh trong không khí.

Huy như một con thú hoang đang say mồi. Tấm lưng trần vạm vỡ của hắn đẫm mồ hôi, cơ bắp cuồn cuộn chuyển động theo từng nhịp thúc mạnh bạo. Hắn đang chiếm đoạt cô gái của Quân, ngay trong ngôi nhà của Quân, với một sự thô bạo đầy hoang dã.

Huy quỳ giữa hai chân Lan Anh như một con thú săn mồi đang tận hưởng chiến lợi phẩm, không chút khoan nhượng, không chút thương xót. Con cặc to lớn, dài ngoằng và gân guốc của hắn – thứ mà Minh Quân chưa bao giờ có thể sánh bằng dù chỉ trong giấc mơ – đang bóng nhẫy dịch nhờn, rút ra gần hết chỉ còn đầu khấc đỏ au mắc lại rồi lại đâm phập lút cán vào sâu thẳm bên trong lồn cô theo nhịp điệu mạnh mẽ, dứt khoát, gần như tàn bạo. Mỗi cú thúc là một lần hắn dồn toàn bộ sức nặng cơ thể, hông va mạnh vào háng cô khiến cả sofa rung lắc kêu cót két liên hồi, tiếng da thịt va chạm vang lên khô khốc “bạch… bạch… bạch…” đều đặn như tiếng trống dục vọng. Hòa lẫn vào đó là tiếng “lép nhép… chụt chụt… chụt…” ướt át kinh hoàng mỗi khi con cặc khổng lồ rút ra kéo theo dâm thủy nhớp nháp bắn tung tóe ra hai bên đùi trắng muốt, rơi xuống sofa thành những vệt dài trắng đục. Hắn đâm sâu đến mức đầu cặc chạm tận tử cung, khiến bụng dưới Lan Anh phồng lên rõ rệt theo hình dáng con cặc mỗi lần lút cán, rồi lại co thắt điên cuồng đón nhận khi hắn rút ra, như thể cơ thể cô đã hoàn toàn thuộc về hắn. Mỗi nhịp ra vào đều thô bạo đến mức như muốn xé toạc cô ra, nhưng Lan Anh chỉ càng cong người lên đón nhận, đôi mắt long lanh nước khoái lạc, miệng há ra thở hổn hển, nước dãi rỉ ra hai bên khóe môi đỏ mọng. Cô rên rỉ không thành câu, giọng khàn đục đầy dâm đãng mà Quân chưa từng nghe thấy bao giờ: “A… Huy… mạnh nữa đi anh… ôi trời ơi… sâu quá… cặc anh to quá… đâm nát lồn em rồi… em sướng quá… địt em mạnh nữa đi…” Cô chưa bao giờ như thế này với Quân – chưa bao giờ rên rỉ như một con điếm đói khát, chưa bao giờ quấn lấy một người đàn ông bằng sự thèm thuồng trần trụi đến thế.

Điều kinh khủng nhất không phải là hành động đó, mà là phản ứng của Lan Anh. Cô không hề chống cự. Ngược lại, cô đang tận hưởng nó. Đôi mắt cô nhắm nghiền, đầu ngửa ra sau, khuôn miệng xinh xắn phát ra những tiếng rên rỉ mà Quân chưa bao giờ nghe thấy khi ở bên anh.

“A… Huy… mạnh nữa đi anh… ôi chúa ơi… sâu quá…”

Tiếng rên của cô vang lên giữa tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, xé toạc màng nhĩ Quân. Huy cười, một nụ cười khàn đục đắc thắng. Hắn cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai cô, thì thầm những lời tục tĩu cốt để hạ nhục người vắng mặt, nhưng hắn đâu biết “người vắng mặt” ấy đang đứng chết lặng ngay cửa.

“Sao nào? Cặc anh thế nào? Có sướng hơn thằng người yêu cù lần của em không?”

Lan Anh nấc lên, móng tay cô cào cấu vào lưng Huy, để lại những vệt đỏ rớm máu:

“Sướng… a… sướng lắm… anh ấy yếu lắm… làm sao bằng anh được… a… nghiện mất… em nghiện cặc anh mất rồi Huy ơi… Địt nát lồn em đi…”

Đột ngột, Huy rút hẳn con cặc ra khiến Lan Anh rên lên một tiếng dài thất vọng đầy van xin, lồn cô co thắt liên hồi trong khoảng không trống rỗng như đang khóc vì thiếu thốn. Hắn lật phắt người cô lại như lật một món đồ chơi rẻ tiền, đặt cô quỳ gối trên sofa, hai tay chống xuống đệm, mông chổng cao lên trời theo tư thế doggy dâm đãng và nhục nhã nhất có thể. Đôi mông tròn lẳn, trắng mịn căng mọng của Lan Anh rung rung mời gọi một cách trơ trẽn, vùng kín từ phía sau phơi bày hoàn toàn không chút e ngại – hai mép lồn sưng mọng đỏ au hé mở run rẩy, lỗ nhỏ co giật liên hồi, dâm thủy chảy dài thành dòng xuống đầu gối trắng muốt. Huy giơ tay vỗ mạnh “bốp!” một cái thật lực vào bên mông phải, tiếng vang giòn giã kèm theo dấu tay đỏ ửng hiện lên ngay lập tức trên làn da mịn màng như đánh dấu lãnh thổ. Lan Anh cong người rên rỉ đầy khoái cảm: “A… đau… nhưng sướng quá anh… vỗ nữa đi… em thích bị anh đánh mông… đánh mạnh vào…” Hắn cười man rợ, đầy thỏa mãn, tay liên tục giáng xuống đều đặn “bốp bốp bốp” vào cả hai bên mông, từng cú một mạnh hơn cú trước, khiến đôi mông trắng muốt của cô đỏ rực lên, rung lắc dữ dội như sóng vỗ, dấu tay chồng chéo lên nhau đỏ tươi như những vết roi trên cơ thể một nữ nô lệ tình dục. Cô càng chổng mông cao hơn, lồn co giật mời gọi một cách trơ tráo, dâm thủy tuôn ra nhiều hơn. Huy không chờ đợi thêm, cầm con cặc bóng nhẫy dày đặc dịch nhờn đặt vào cửa mình rồi đâm phập một phát lút cán từ phía sau khiến Lan Anh hét lên một tiếng dài sung sướng. Hắn bắt đầu nhịp thúc điên cuồng, tay giữ chặt hai bên hông cô kéo ngược về mỗi khi đâm tới, con cặc ra vào như piston máy công suất lớn, va mạnh vào đôi mông đỏ ửng khiến từng đợt thịt sóng dập dồn dữ dội. Lan Anh hoàn toàn quy phục, đầu ngửa ra sau, tóc tai rối bù dính mồ hôi, nước mắt khoái lạc chảy dài trên má, miệng không ngừng rên rỉ những lời dâm đãng nhất mà cô chưa từng thốt ra trước mặt Quân: “Địt… địt mạnh nữa đi anh… em là con đĩ của anh… chỉ của anh thôi… nát lồn em đi… em nghiện cặc anh rồi… anh là chồng em… địt vợ anh mạnh vào…”

Minh Quân đứng đó, chết lặng như một bức tượng đá. Anh muốn lao vào, muốn gào thét, muốn đấm vào mặt Huy, muốn tát Lan Anh. Nhưng chân anh như bị đóng đinh xuống sàn. Sự hèn nhát, sự tự ti trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bóp nghẹt cổ họng anh. Anh chỉ biết đứng nhìn, thu vào tầm mắt từng chi tiết nhơ nhuốc nhất.

Anh thấy rõ dương vật to lớn, bóng nhẫy của Huy rút ra rồi lại đâm lút cán vào bên trong người yêu mình. Anh thấy cơ thể Lan Anh rung lên bần bật, co thắt đón nhận từng đợt tinh dịch nóng hổi mà Huy bắn sâu vào tử cung cô trong cơn cực khoái tột độ.

Nhịp thúc của Huy đột nhiên trở nên hỗn loạn, điên cuồng hơn bao giờ hết. Hắn gầm lên khàn đục từ sâu trong lồng ngực, hai tay siết chặt lấy hai bên hông Lan Anh đến mức những ngón tay bấm sâu vào da thịt trắng muốt, để lại những vết đỏ hằn rõ. Con cặc khổng lồ bên trong cô giật mạnh liên hồi, phồng lên tối đa như sắp nổ tung. Hắn dồn toàn bộ sức lực vào vài cú cuối cùng, mỗi cú một sâu hơn, mạnh hơn, va chạm vào đôi mông đỏ ửng của cô đến mức tiếng “bạch bạch bạch” vang lên như tiếng roi quất liên hồi. Lan Anh cảm nhận rõ từng nhịp co giật ấy, lồn cô co thắt điên dại siết chặt lấy con cặc như muốn vắt kiệt hắn.
“Địt… anh sắp ra… nhận hết tinh trùng của anh đi con đĩ… anh bắn đầy tử cung mày đây…” Huy gầm gừ, giọng khàn đặc vì khoái lạc tột độ.
“Bắn đi anh… bắn vào trong em… em muốn đầy tinh trùng của anh… muốn mang thai con anh luôn… aaaa… xuất vào em đi Huy ơi…” Lan Anh gần như hét lên, toàn thân run rẩy, lồn co bóp dữ dội đón chờ.
Và rồi nó đến. Huy ấn sâu hết mức một cú cuối cùng, hông dính sát vào mông cô không còn khe hở, con cặc giật mạnh liên hồi bên trong. Từng dòng tinh dịch nóng hổi, dày đặc, trắng đục bắn ra mãnh liệt từ đầu khấc, phun thẳng vào sâu tận tử cung Lan Anh. Cô cảm nhận rõ ràng từng đợt tinh trùng ấm áp tràn ngập bên trong, đầy ắp đến mức lồn cô không thể chứa hết. Mỗi lần con cặc giật là một lần dòng tinh nóng bỏng lại được bơm thêm vào, khiến bụng dưới cô như phồng lên vì lượng tinh trùng khổng lồ. Lan Anh co giật trong cơn cực khoái tột đỉnh chưa từng có, lồn siết chặt lấy con cặc như muốn hút sạch, nước mắt khoái lạc trào ra, miệng há to hét lên những tiếng rên vỡ vụn: “Aaaaaa… nóng quá… đầy quá… tinh trùng anh nhiều quá… em sướng chết mất… em là của anh mãi mãi…”
Huy giữ nguyên tư thế ấy vài giây dài, thở hổn hển, tận hưởng cảm giác con cặc vẫn giật nhẹ nhả nốt những giọt tinh cuối cùng vào sâu bên trong cô. Khi hắn chậm rãi rút ra, một tiếng “bộp” ướt át vang lên, kèm theo dòng hỗn hợp trắng đục dày đặc – tinh dịch của hắn hòa lẫn với dâm thủy của cô – lập tức trào ra ào ạt từ lỗ lồn đang co thắt liên hồi. Dòng chất lỏng nhớp nháp chảy dài xuống hai bên đùi trắng muốt của Lan Anh, nhỏ giọt liên tục xuống sofa, tạo thành vũng lớn trắng đục trên lớp vải màu kem. Lồn cô vẫn hé mở run rẩy, đỏ au sưng mọng, tinh trùng còn sót lại rỉ ra từng giọt chậm rãi như không muốn kết thúc.
Lan Anh nằm đờ đẫn trên sofa, toàn thân mềm nhũn như vừa bị rút hết xương, thở hổn hển từng nhịp đứt quãng. Khuôn mặt cô đỏ bừng vì khoái lạc, đôi mắt lim dim ngập trong sự thỏa mãn tột độ, khóe môi cong lên nụ cười dâm đãng vô thức, nước dãi còn rỉ ra một bên. Bộ ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi lấp lánh khắp cơ thể, tóc tai rối bù dính vào má. Cô trông như một con điếm vừa bị địt đến kiệt sức, hoàn toàn mãn nguyện và đờ dẫn trong cơn dư vị cực khoái chưa tan.
Huy ngồi dựa lưng vào sofa, ngực phập phồng, con cặc vẫn nửa cứng bóng nhẫy dịch nhờn và tinh trùng lấp lánh dưới ánh đèn. Hắn nhìn Lan Anh với ánh mắt đắc thắng, nụ cười man rợ trên môi, tay vuốt nhẹ lên vệt tinh dịch đang chảy trên đùi cô như đánh dấu chiến lợi phẩm. Cả hai chìm trong sự im lặng nặng nề của cơn hoan lạc vừa qua, chỉ còn tiếng thở dốc và mùi dục vọng nồng nặc lan tỏa khắp căn phòng.

Khi Lan Anh hổn hển thì thầm: “Em sẽ bỏ anh ấy… em chỉ cần anh thôi…”, thế giới của Minh Quân chính thức sụp đổ.

Anh quay lưng, bỏ chạy. Anh chạy thục mạng xuống cầu thang, lao ra màn mưa lạnh buốt. Nước mưa hòa lẫn nước mắt, nhưng không thể rửa trôi được nỗi nhục nhã ê chề đang bám chặt lấy tâm hồn anh.

Cơn mưa rào trong ký ức tắt ngấm, trả Minh Quân về lại với thực tại trần trụi và nồng nặc mùi ẩm mốc.

Anh nằm vật ra trên chiếc đệm lò xo cũ kỹ, cảm nhận từng vòng sắt rỉ sét đang ấn vào lưng đau nhói, nhưng cái đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với vết thương đang rỉ máu trong lòng. Ba tháng. Đã ba tháng trôi qua kể từ cái đêm định mệnh ấy, nhưng hình ảnh Lan Anh oằn mình dưới thân xác vạm vỡ của Huy vẫn ám ảnh anh từng đêm. Nó như một cuộn phim tồi tệ cứ tua đi tua lại, sắc nét đến từng chi tiết, từng tiếng rên rỉ, từng giọt mồ hôi.

Minh Quân đưa tay lên che mắt, cố ngăn một tiếng thở dài. Anh tự hỏi, tại sao mình lại hèn nhát đến thế? Tại sao lúc đó anh không lao vào? Tại sao anh không gào thét, đập phá, hay ít nhất là đấm vào mặt gã đàn ông kia một cú cho hả giận? Nhưng không, anh đã chọn cách bỏ chạy. Anh chạy trốn như một con chó hoang bị đánh đuổi khỏi lãnh địa. Sự tự ti về bản thân – về ngoại hình, về sự nghiệp, và về cả bản lĩnh đàn ông yếu kém trên giường chiếu – đã biến anh thành kẻ bại trận ngay từ trong tư tưởng.

Căn phòng trọ im lặng đến mức anh có thể nghe thấy tiếng giọt nước từ vòi sen hỏng trong nhà vệ sinh rơi “tỏng… tỏng…” xuống xô nhựa. Tiếng động đơn điệu, đều đặn như tiếng gõ nhịp của sự cô đơn đang bao trùm lấy cuộc đời anh.

Rè… Rè…

Tiếng sóng điện thoại nhiễu sóng vang lên từ phía bên kia bức tường, cắt ngang dòng suy nghĩ đen tối của Quân. Căn hộ 1202.

Ở cái chung cư tồi tàn này, sự riêng tư là một thứ xa xỉ. Bức tường ngăn cách giữa hai căn hộ mỏng manh đến mức dường như chỉ cần một hơi thở mạnh cũng có thể xuyên qua. Quân nghe thấy tiếng bước chân đi lại nôn nóng, tiếng gõ móng tay xuống mặt bàn gỗ theo nhịp điệu lo âu. Và rồi, một giọng nữ vang lên.

“Alo… Anh à?”

Không phải là giọng nói chua ngoa, ồn ào thường thấy ở những khu trọ bình dân. Đó là một chất giọng trầm ấm, thanh, nhưng lúc này lại đang run rẩy, chới với như người đang đứng bên bờ vực thẳm.

Minh Quân nằm im, nín thở. Anh không cố ý nghe trộm, nhưng trong không gian tĩnh mịch này, nỗi đau của người khác cứ tự nhiên ùa vào tai anh, cưỡng ép anh phải chứng kiến.

“Anh lại về muộn nữa sao?… Nhưng anh ơi, hôm nay là ngày gì anh có nhớ không?”

Khoảng lặng kéo dài. Có vẻ như người đầu dây bên kia đang đưa ra một lý do quen thuộc nào đó, hoặc tệ hơn, là sự im lặng thờ ơ.

Giọng người phụ nữ cao lên một chút, vỡ ra trong sự thất vọng tràn trề: “Là kỷ niệm bốn năm ngày cưới của chúng ta mà anh… Em đã chuẩn bị bữa tối từ chiều, em đã đợi anh từ sáu giờ… Món bò hầm anh thích, rượu vang… tất cả nguội lạnh hết rồi.”

Lại một sự im lặng lạnh lùng đáp trả. Quân có thể hình dung ra cảnh người đàn ông bên kia đang nhíu mày khó chịu, hoặc buông ra những lời bào chữa sáo rỗng về công việc, về đối tác, về trách nhiệm kiếm tiền.

“Công việc… lúc nào cũng là công việc…” Giọng cô chùng xuống, nghẹn ngào, nức nở. “Em biết anh bận, em biết anh lo cho gia đình. Nhưng anh có biết em cô đơn thế nào không? Cả tuần nay anh chưa ăn cơm nhà bữa nào. Em cứ lủi thủi một mình trong cái nhà này như một cái bóng vậy… Anh có còn coi đây là nhà không?”

Tiếng tút dài lạnh lùng vang lên khô khốc. Người chồng đã cúp máy.

Không có tiếng ném đồ đạc, không có tiếng gào thét điên loạn. Chỉ có tiếng khóc. Tiếng khóc nhỏ, kìm nén, vỡ vụn. Những tiếng nấc nghẹn ngào, tiếng hít mũi cố gắng ngăn dòng lệ, tiếng thở dài nặng nề trút ra tất cả sự mệt mỏi của một cuộc hôn nhân nguội lạnh. Cô ấy khóc như thể sợ làm phiền đến cả những bức tường vô tri, khóc trong sự tủi thân đến tận cùng.

Minh Quân từ từ xoay người, áp tai vào bức tường lạnh lẽo. Một sự đồng cảm kỳ lạ, đau nhói len lỏi trong tim anh. Bên kia bức tường ấy cũng là một con người cô độc, một kẻ bị bỏ rơi ngay trong chính tình yêu của mình. Cô ấy đợi chồng trong vô vọng, còn anh thì chẳng còn ai để đợi nữa. Hai con người, hai số phận, ngăn cách bởi một bức tường mỏng nhưng lại chung một tần số của sự tổn thương.

Đồng hồ treo tường chỉ chín giờ tối.

Cái không khí ngột ngạt trong phòng cộng với dư âm của câu chuyện buồn bên hàng xóm khiến Quân không thể nằm yên được nữa. Anh cảm thấy lồng ngực mình bị đè nén, cần phải hít thở chút không khí, dù là không khí ẩm thấp của hành lang chung cư.

Quân ngồi dậy, gom mớ rác từ lúc dọn nhà hồi chiều vào một túi nilon đen. Anh vuốt lại mái tóc rối bù, khoác vội chiếc áo khoác gió cũ để che đi bộ dạng lôi thôi, rồi mở cửa bước ra ngoài.

Hành lang tối om. Bóng đèn neon duy nhất ở giữa hành lang chập chờn lúc sáng lúc tắt, tạo ra những cái bóng nhảy múa ma quái trên tường. Mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi khói thuốc lá cũ kỹ xộc vào mũi. Minh Quân cúi mặt bước đi, cố gắng thu mình lại nhỏ nhất có thể, tránh gây ra tiếng động.

Nhưng định mệnh dường như đã sắp đặt sẵn một kịch bản khác.

Ngay khi anh đi ngang qua cửa căn hộ 1202, cánh cửa gỗ bất ngờ bật mở mạnh mẽ. Một bóng người lao ra vội vã, dường như cũng đang muốn chạy trốn khỏi sự ngột ngạt cô độc trong chính căn nhà của mình.

Rầm!

Hai người va vào nhau ở ngay khúc cua hẹp của hành lang tối. Lực va chạm mạnh đến mức Quân lảo đảo lùi lại, còn người kia kêu lên một tiếng thất thanh: “Á!”

Túi xách trên tay người phụ nữ rơi xuống sàn gạch vỡ. Đồ đạc bên trong văng tung tóe: ví tiền, chùm chìa khóa kêu lanh canh, một thỏi son lăn lóc, và vài tờ giáo án giấy trắng bay lả tả xuống nền đất bẩn.

“Xin… xin lỗi chị! Tôi không để ý…” Minh Quân hoảng hốt, tim đập thót lên một nhịp, vội vàng cúi xuống nhặt đồ giúp.

“Không sao… là lỗi tại tôi vội quá,” người phụ nữ đáp, giọng nói vẫn còn vương chút mũi lòng, nghèn nghẹn sau cơn khóc nhưng vẫn cố giữ vẻ lịch sự.

Tay Quân vươn ra nhặt chùm chìa khóa, và trong khoảnh khắc đó, tay anh vô tình chạm phải bàn tay của người phụ nữ cũng đang với tới cùng một lúc.

Một luồng điện lạ lùng chạy dọc sống lưng Quân.

Khi đầu ngón tay Quân vô tình chạm phải mu bàn tay Lan Hương, một cảm giác lạ lùng, gần như bỏng rát, lập tức lan tỏa từ điểm tiếp xúc ấy. Bàn tay cô mềm mại đến mức khiến anh giật mình – những ngón tay thon dài, búp măng mịn màng, da thịt trắng hồng được chăm chút kỹ lưỡng, móng tay cắt tỉa gọn gàng sơn một lớp bóng trong suốt lấp lánh dưới ánh đèn neon chập chờn. Trái ngược hoàn toàn với bàn tay anh: thô ráp, chai sần vì những năm tháng ngồi gõ code thâu đêm, những vết xước nhỏ từ việc dọn dẹp căn phòng trọ cũ kỹ, và cả lớp da khô nứt vì thiếu chăm sóc. Da cô mát lạnh như một viên ngọc vừa lấy ra khỏi tủ đá, nhưng chỉ trong khoảnh khắc chạm nhau ấy, một hơi ấm kỳ lạ lại truyền sang anh – ấm áp, dịu dàng, lan tỏa từ đầu ngón tay dọc theo mạch máu, len lỏi vào tận lồng ngực đang lạnh giá bấy lâu. Cái chạm ngắn ngủi ấy như một dòng điện nhỏ, khiến tim anh đập loạn nhịp, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Quân vội rụt tay về như sợ làm bẩn làn da quý phái ấy, nhưng dư âm của sự mềm mại, ấm áp vẫn còn đọng lại trên đầu ngón tay anh, tê tê, khiến anh bất giác siết chặt nắm đấm như muốn giữ lại chút hơi ấm hiếm hoi ấy lâu hơn.

Cùng lúc đó, một mùi hương dịu nhẹ ập vào khứu giác anh, lấn át hoàn toàn mùi rác rưởi và ẩm mốc của hành lang. Đó là mùi hoa nhài thoang thoảng pha lẫn với hương xạ hương ngọt ngào, quyến rũ – mùi của một người phụ nữ biết chăm chút cho bản thân, mùi của sự sang trọng lạc lõng giữa chốn bình dân này.

Minh Quân rụt tay lại như bị bỏng, ngẩng mặt lên. Và trong ánh đèn hành lang nhập nhoạng vừa lóe sáng trở lại, anh sững sờ chết lặng.

Người phụ nữ trước mặt anh – chủ nhân của tiếng khóc đau đớn ban nãy – đẹp đến mức khiến anh quên mất cả thở.

Trong ánh đèn hành lang nhập nhoạng vừa kịp lóe sáng trở lại, Lan Hương hiện ra trước mắt Minh Quân đẹp đến mức khiến anh quên cả thở. Cô khoảng hai tám, hai chín tuổi, toát lên vẻ đẹp mặn mà, chín chắn của một người phụ nữ đã trải qua những ngọt ngào và đắng cay của hôn nhân. Mái tóc đen dài buông xõa tự nhiên, hơi rối vì cơn gió lùa hành lang và vì những giọt nước mắt vừa lau vội, càng làm tăng thêm vẻ hoang dã quyến rũ đầy mê hoặc. Cô vẫn còn nguyên bộ đồ công sở chưa kịp thay: chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh ôm sát lấy thân hình, vải lụa mịn gần như trong suốt dưới ánh đèn vàng vọt, để lộ rõ đường cong của vòng một đầy đặn, căng tròn, phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp sau cơn xúc động. Hai núm vú hồng hào ẩn hiện dưới lớp vải mỏng, dựng nhẹ vì cái lạnh của hành lang, khiến Quân phải cố gắng dứt ánh mắt đi nơi khác. Chiếc chân váy bút chì màu đen bó chặt lấy vòng eo thon gọn và cặp hông quả táo nảy nở, xẻ tà nhẹ ở bên hông để lộ một khoảng da đùi trắng ngần mịn màng mỗi khi cô khẽ dịch chân. Đôi chân dài thẳng tắp mang đôi giày cao gót đen vẫn chưa tháo ra, khiến dáng người cô thêm phần cao ráo, uyển chuyển, toát lên vẻ gợi cảm đầy mê hoặc giữa không gian tồi tàn của chung cư cũ. Nhưng đối lập với thân hình bốc lửa ấy là khuôn mặt thanh tú đượm buồn: đôi mắt phượng dài ướt át, hàng mi cong vút còn đọng những hạt lệ long lanh như sương đêm, sống mũi cao thẳng thanh thoát, và đôi môi đầy đặn đỏ mọng hơi mím lại vì cố kìm nén cảm xúc. Vẻ đẹp ấy vừa mong manh cần che chở, lại vừa mang sức hút ma mị khơi dậy bản năng đàn ông sâu kín nhất – thứ bản năng mà Quân đã cố chôn vùi từ lâu.

Nhưng đối lập với thân hình gợi cảm, bốc lửa ấy là một khuôn mặt thanh tú đượm buồn. Đôi mắt phượng dài, ướt át, hàng mi cong vút còn đọng nước mắt long lanh như hạt sương. Sống mũi cao thẳng và đôi môi đầy đặn, đỏ mọng hơi mím lại. Vẻ đẹp ấy vừa mong manh cần che chở, lại vừa có sức hút ma mị, khơi dậy bản năng đàn ông sâu kín nhất trong lòng Quân.

Minh Quân vội vàng cúi gằm mặt xuống. Cảm giác tự ti lại ùa về như thác lũ. Anh chỉ là một gã thất nghiệp, lôi thôi lếch thếch với túi rác trên tay, còn cô ấy đứng đó như một đóa hoa lan quý phái, dù đang héo hon vì mưa gió thì vẫn quá rực rỡ so với thế giới u tối của anh.

“Của… của chị đây ạ,” anh lắp bắp, giọng run run, đưa lại mớ đồ đạc cho cô bằng hai tay, không dám nhìn thẳng vào mắt cô quá hai giây.

Lan Hương nhận lấy đồ, ngón tay thon dài khẽ vén lọn tóc vương trên má ra sau vành tai trắng ngần – một cử chỉ duyên dáng chết người khiến tim Quân lỗi nhịp. Cô nhìn anh, ánh mắt không hề có sự khinh miệt hay dè bỉu mà anh vẫn thường sợ hãi khi đối diện với phụ nữ đẹp. Trong đôi mắt ướt át ấy chỉ có sự dịu dàng pha chút tò mò về người hàng xóm mới.

“Cảm ơn anh,” cô nói, nụ cười gượng gạo nở trên môi nhưng đủ làm sáng bừng cả góc hành lang tối tăm. “Tôi hậu đậu quá. Làm phiền anh rồi.”

Cô hít một hơi nhẹ để lấy lại bình tĩnh, giọng nói cố tỏ ra bình thản: “Anh là người mới chuyển đến căn 1201 chiều nay phải không? Tôi thấy cửa mở lúc chiều.”

“Vâng… em… em là Minh Quân,” anh lí nhí, tay siết chặt túi rác để giấu đi sự run rẩy.

“Tôi là Lan Hương, tôi ở căn 1202 này. Tôi là giáo viên dạy Văn ở trường cấp ba gần đây.” Cô chỉ tay vào cửa nhà mình, ánh mắt thoáng buồn khi nhìn về phía căn hộ lạnh lẽo. “Chung cư này cũ kỹ, hay hỏng vặt lắm, thang máy lại hỏng nữa rồi. Anh ở đây chắc sẽ thấy hơi bất tiện đấy.”

“Vâng… em quen rồi ạ… chào chị Lan Hương,” Quân đáp, đầu vẫn cúi thấp.

“Chào anh Quân. Nếu cần giúp gì cứ ới tôi nhé, hàng xóm láng giềng cả mà.”

Lan Hương gật đầu chào anh một lần nữa, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt tiều tụy của anh thêm một giây như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Cô quay người, tra chìa khóa vào ổ, mở cửa bước vào nhà.

Khi Lan Hương quay người bước về phía cửa nhà mình, ánh mắt Minh Quân vô thức dán chặt vào bóng lưng cô dưới ánh đèn vàng vọt nhập nhoạng. Chiếc áo sơ mi trắng mỏng dính sát vào làn da, để lộ rõ đường cong mềm mại của lưng thon và hai bên eo nhỏ nhắn. Phía dưới, chiếc chân váy bút chì bó sát tôn lên vòng ba tròn trịa, nảy nở, căng mọng một cách đầy khiêu khích – mỗi bước đi uyển chuyển khiến đôi mông lắc lư nhẹ nhàng, nhịp nhàng như một điệu vũ chậm rãi đầy mê hoặc. Đường xẻ tà của váy hé mở vừa đủ để lộ một khoảng da đùi trắng muốt lấp lánh mỗi khi cô bước, khiến Quân nuốt nước bọt đánh ực, cảm giác nóng ran lan từ bụng dưới lên tận cổ. Dáng đi của cô vừa thanh lịch của một giáo viên, vừa gợi cảm của một người phụ nữ đang ở độ chín mọng nhất, như một đóa hoa lan nở muộn giữa đêm tối. Hình ảnh ấy in sâu vào võng mạc anh, vừa gợi cảm đến mức khiến cơ thể anh bất giác phản ứng, vừa mang theo nỗi cô độc buồn bã – một người đẹp đang bước về với căn hộ lạnh lẽo, nơi không có ai chờ đợi. Quân đứng đó, nhìn theo cho đến khi cánh cửa khép lại, lòng dậy lên một cảm xúc phức tạp: khao khát, thương xót, và một chút hy vọng le lói rằng giữa hai bức tường mỏng ấy, có lẽ hai nỗi cô đơn có thể chạm vào nhau.

Cánh cửa 1202 khép lại nhẹ nhàng. Tiếng chốt cửa vang lên, ngăn cách hai thế giới.

Minh Quân đứng chôn chân tại chỗ giữa hành lang hun hút gió lùa. Trên tay anh vẫn còn lưu lại cảm giác ấm áp, mềm mại đến tê người từ cái chạm tay ngắn ngủi ấy. Mùi nước hoa của cô vẫn còn lẩn khuất trong không gian, vương vấn nơi đầu mũi anh, lấn át cả mùi ẩm mốc, mùi rác rưởi của thực tại.

Lần đầu tiên sau ba tháng chìm trong địa ngục tăm tối, Minh Quân cảm thấy một đốm lửa nhỏ nhen nhóm trong lòng ngực nguội lạnh. Không phải là dục vọng tầm thường, hay ít nhất chưa phải lúc này. Đó là một chút hơi ấm của tình người, một sự rung động mơ hồ trước một người phụ nữ đẹp và buồn. Một người phụ nữ dường như cũng đang mang trong mình những vết thương rỉ máu, cô đơn và khao khát được thấu hiểu, giống hệt như anh.

Minh Quân đứng đó, nhìn cánh cửa gỗ đóng kín của nhà 1202 một lúc lâu, rồi mới chậm rãi quay lưng bước đi, lòng mang theo một suy nghĩ le lói: Có lẽ, ở cái nơi tồi tàn cùng cực này, anh không hoàn toàn chỉ có một mình.

4.1 10 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Subbuscu

Bộ này k up nữa à

LUS89

Làm thể nào để up chương tiếp theo được duyệt thế ạ mình up chương 2 3 mà ko thấy lên

Phi

Coi bộ có vẽ hay nhưng sao có nhiêu đó thôi vậy