Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 25/05/2026

Chương 7: Tai Nạn – Tôi Bị Thương Nhập Viện

Không thể chờ đợi thêm được một giây phút nào nữa, tôi quyết tâm phải đè Khánh Linh ra, thử cảm giác địt nhau ban ngày với cô ấy ngay bây giờ. Tôi hoàn toàn yên tâm, không sợ ông Toản ở phòng bên cạnh nghe thấy tiếng động, bởi vì khả năng cách âm của căn biệt thự này cực kỳ xịn xò.

Sắp xếp xong tâm lý, tôi nhảy chồm lên, đè thẳng lên người Khánh Linh. Một phần vì dục vọng đã lên đến đỉnh điểm, tôi nôn nóng muốn nếm mùi thân thể vợ. Phần khác, tôi muốn trêu đùa, hù dọa cô ấy một vố. Trong khoảnh khắc đè sầm lên thân hình mềm mại của Linh, hai bàn tay tôi lập tức luồn qua váy ngủ, bóp chặt lấy cặp vú khổng lồ để nhào nặn.

“Á… Hú…!”

Bị vật nặng đè sầm lên người khi đang say giấc, Khánh Linh giật bắn mình hét lên chói tai. Phản xạ phòng vệ của một người có nghề lập tức bùng nổ. Cơ thể cô ấy cong lên, hai tay chộp chặt lấy cánh tay tôi siết cứng. Đồng thời, đầu gối cô ấy co lại, tung cú lên gối cực mạnh dập thẳng vào giữa háng tôi. Cú vung gối trúng phóc vào con cặc đang cương cứng và hai hòn dái.

Ngay lập tức, một cơn đau buốt óc truyền thẳng lên não. Cơn đau thấu trời khiến tôi tưởng như ruột gan đứt từng khúc. Sau cú lên gối chí mạng, tôi cảm giác cơ thể mình nhẹ bẫng, văng tung lên không trung.

“Ái ui… ực…”

Với bộ dạng khỏa thân tồng ngỗng, tôi văng khỏi giường và rơi bịch xuống sàn gỗ. Cú ngã khiến lưng và gáy đập mạnh xuống sàn, đau điếng. Thế nhưng, những chấn thương đó chẳng thấm tháp gì so với nỗi đau đang bùng nổ ở bên dưới. Chỗ kín của đàn ông vốn là bộ phận yếu ớt nhất, mà cú thúc gối của Khánh Linh lại xuất phát từ phản xạ của một cao thủ võ thuật, lực sát thương kinh hoàng không thể tưởng tượng nổi.

“Chồng ơi… Anh ơi… Anh làm sao thế này?” Tôi nhắm chặt hai mắt, nằm co quắp trên sàn nhà, miệng không ngừng hít hà những luồng khí lạnh ngắt vì đau đớn, toàn thân tê liệt, run rẩy từng cơn. Bên tai tôi văng vẳng tiếng la hét thất thanh, tiếng gọi hoảng loạn và kinh hãi của Khánh Linh.

Tôi đau đến mức á khẩu, không thốt nổi nửa lời, chỉ biết ôm lấy háng, lăn lộn vật vã trên mặt sàn gỗ. Thật sự là quá đau đớn!

“Anh ơi… Anh Quân ơi…” Tiếng gọi nghẹn ngào của Khánh Linh cứ văng vẳng bên tai, xa dần, xa dần rồi nhỏ hẳn. Cuối cùng, ý thức của tôi cũng hoàn toàn bị bóng tối nuốt chửng, tôi ngất lịm đi. Một phần là do cơn đau buốt óc từ dưới háng truyền lên vượt quá sức chịu đựng, phần nữa là do gáy tôi bị đập mạnh xuống sàn gỗ gây chấn động não. Cú ra đòn hiểm hóc của Khánh Linh đã thành công quật văng tôi bay khỏi giường, cú ngã thực sự quá nặng nề.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, tôi lờ mờ tỉnh lại. Hé mở đôi mắt nặng trĩu, đập vào mắt tôi là một trần nhà màu trắng toát, thoang thoảng trong không khí là mùi thuốc sát trùng đặc trưng nồng nặc.

Trí óc tôi dần dần hoạt động trở lại. Tôi nhọc nhằn nhúc nhích cái cổ, đảo mắt nhìn quanh một vòng. Đầu tôi đang bị quấn một mớ băng gạc trắng toát, bó chặt lấy hộp sọ.

Tôi đang ở trong bệnh viện sao? Tôi khó nhọc ngóc đầu lên, cảm giác các bó cơ ở cổ cũng đau ê ẩm.

Đúng lúc này, tôi cảm nhận được một hơi ấm mềm mại đang bao bọc lấy bàn tay mình. Đưa mắt nhìn xuống mép giường, tôi thấy một người phụ nữ đang gục đầu bên tay tôi ngủ say sưa. Là Khánh Linh! Ký ức kinh hoàng về cú thúc gối chí mạng, đánh văng tôi xuống giường lập tức ùa về rõ mồn một. Ơn trời, may mắn là não tôi vẫn bình thường, chưa đến mức bị va đập đến mất trí nhớ.

Hiện tại, phía sau gáy vẫn còn nhức nhối âm ỉ, nhưng điều tồi tệ nhất là cảm giác khó chịu tột độ ở phần bên dưới. Tôi cảm thấy chỗ đó đang sưng vù lên, căng tức vô cùng.

“Ưm…” Có lẽ cử động nhỏ của tôi đã đánh thức Khánh Linh. Cô ấy khẽ thốt lên một tiếng ú ớ trong mơ, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên, dụi dụi đôi mắt sưng húp.

“Chồng ơi! Anh tỉnh rồi hả anh! Hu hu hu… Anh Quân ơi, anh làm em sợ chết khiếp đi được…” Vừa nhìn thấy tôi mở mắt, Khánh Linh vỡ òa trong sung sướng, nhưng rồi ngay lập tức, cô ấy òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Khuôn mặt thanh tú xinh đẹp của cô ấy lúc này trắng bệch, nhợt nhạt và tiều tụy đến thảm thương, hai hốc mắt sâu hoắm, quầng thâm hiện rõ.

“Anh không sao đâu… chưa chết được đâu em…” Tôi cố gắng nhếch mép, nặn ra một nụ cười gượng gạo để an ủi vợ, giọng nói thều thào, khàn đặc như vịt đực.

“Em xin lỗi anh, em ngàn lần xin lỗi anh… Tất cả là tại em không tốt…” Thấy tôi tỉnh táo, Khánh Linh trút được tảng đá đè nặng trong lòng. Cô ấy nức nở, nước mắt giàn giụa tuôn rơi ướt đẫm cả gò má, khuôn mặt tràn ngập sự ân hận, day dứt và áy náy khôn cùng.

“Không sao đâu vợ, trách em sao được. Chuyện này cũng do anh có lỗi, tự dưng dở chứng đi trêu đùa em cái kiểu đấy. Chúng ta đều là người trong ngành cảnh sát, anh hoàn toàn thấu hiểu mà. Đó chỉ là phản xạ chiến đấu tự nhiên, bản năng tự vệ của người làm nghề thôi…” Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, hít một hơi thật sâu rồi nhỏ giọng giải thích, an ủi Khánh Linh. Bất kỳ cảnh sát hình sự nào được huấn luyện bài bản cũng hình thành nên những phản xạ cảnh giác cao độ như vậy. Đang trong cơn mộng mị mà bị một khối vật thể lạ nặng trịch đè lên, cơ thể Khánh Linh tự động phản kháng bằng một chuỗi hành động võ thuật liên hoàn cũng là điều dễ hiểu. Đáng gờm hơn là võ công của Khánh Linh quá cao cường, thân thủ quá nhanh nhẹn, tôi thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bay vút lên trời rồi.

“Không… lỗi là ở em…” Khánh Linh kịch liệt lắc đầu, vội vàng giơ tay lên quệt ngang dòng nước mắt.

“Đây là lần thứ hai chồng bị thương nặng phải nhập viện, và cả hai lần đều là vì bảo vệ em, hoặc do chính tay em gây ra…” Khánh Linh nghẹn ngào, giọng đầy tự trách. Ngẫm lại thì cô ấy nói đúng thật.

“À mà Linh ơi, chú Toản sao rồi em? Em túc trực ở bệnh viện thế này, ở nhà chú Toản bỏ bụng thế nào?” Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, tôi chợt nhớ đến sự tồn tại của ông chú điên ở nhà, vội vàng lên tiếng hỏi han.

“Anh đừng lo lắng quá, chú Toản ở nhà một mình vẫn ổn. Em đã nấu nướng, chuẩn bị sẵn cơm nước đầy đủ, lại còn kiên nhẫn dạy chú ấy cách sử dụng xoong nồi, bếp núc để hâm nóng đồ ăn rồi. Mỗi ngày em đều tranh thủ tạt về nhà một chuyến để kiểm tra tình hình và nấu thêm đồ ăn dự trữ. Anh cứ yên tâm tịnh dưỡng, chú Toản không bị đói bữa nào đâu…” Nghe tôi hỏi, Khánh Linh sụt sịt lau nước mắt, rành rọt báo cáo tình hình.

“Thế thì tốt quá…” Tôi gật đầu nhẹ, tảng đá đè nặng trong lồng ngực cũng vơi đi phần nào.

“Sớm muộn gì chú Toản cũng phải học cách tự lập, tự lo liệu những sinh hoạt cá nhân cơ bản chứ. Mai mốt kỳ nghỉ phép kết thúc, hai vợ chồng mình quay lại guồng quay công việc, ban ngày đi làm hết thì chú ấy phải xoay xở một mình ở nhà. Nhưng mà anh cứ yên tâm, chú Toản ngoan ngoãn và dễ quản lý hơn em tưởng tượng rất nhiều” Khánh Linh liên tục nói tốt, khen ngợi ông Toản để xoa dịu sự lo lắng trong tôi.

“Mà này, anh nằm bất tỉnh nhân sự ở đây bao nhiêu ngày rồi hả em?” Không biết tôi đã nằm đây bao lâu, liệu có bị lố ngày, ảnh hưởng đến tiến độ công việc trên sở hay không.

“Tính sơ sơ thì cũng… hai ngày ba đêm rồi anh ạ…” Khánh Linh bấm đốt ngón tay nhẩm tính rồi nhỏ giọng đáp. Tôi lẳng lặng thở phào một cái nhẹ nhõm. Ơn giời, vẫn chưa quá hạn, không làm trễ nải công việc.

“Thế bác sĩ bảo khi nào thì anh được xuất viện?”

“Chỉ cần anh tỉnh lại là hai, ba hôm nữa có thể làm thủ tục xuất viện được rồi. May mắn là chưa đến mức tổn thương sọ não, không gây ra di chứng nghiêm trọng hay ảnh hưởng đến dây thần kinh nào cả…” Khánh Linh đưa tay dịu dàng vuốt ve lọn tóc mai lòa xòa trên trán tôi, mềm mỏng giải thích.

“Thế còn… cái đó của anh…” Hiện tại, điều khiến tôi kinh hãi và quan tâm nhất chính là sự an nguy của con cặc ở dưới háng. Vừa ấp úng hỏi, tôi vừa rụt rè liếc mắt nhìn xuống phía dưới lớp chăn mỏng.

“Anh yên tâm đi, bác sĩ kiểm tra rồi, chỉ bị sưng tấy, phù nề lên thôi chứ các chức năng bên trong không hề hấn gì. Cứ chịu khó bôi thuốc, nghỉ ngơi tịnh dưỡng vài ba hôm là xẹp xuống, khỏi hẳn. Cái đó của chồng vẫn còn nguyên vẹn, khỏe mạnh chán…” Bắt gặp ánh mắt đầy lo âu của tôi, hai má Khánh Linh bỗng chốc đỏ ửng lên như quả gấc chín, cô ấy bẽn lẽn, thẹn thùng đáp lại.

“Nhưng mà… em thắc mắc mãi, sao hôm đó… tự dưng anh lại trần truồng lột sạch sành sanh như thế chạy sang phòng…” Khuôn mặt Khánh Linh lộ rõ vẻ tò mò, khó hiểu, ánh mắt long lanh chớp chớp xen lẫn sự ngượng ngùng, rụt rè tra hỏi.

“Thì tự dưng anh… thèm em chịu không nổi. Với lại mấy hôm trước vợ chồng mình đang dở dang không làm ăn được gì, chúng mình cũng chưa bao giờ thử cảm giác địt nhau vào ban ngày. Thế là nhân lúc cảm hứng đang dâng trào mạnh mẽ, anh muốn… Ai ngờ đâu chưa xơ múi được gì đã ra nông nỗi này…” Tôi cười mếu máo, vô cùng khổ não giãi bày.

“Hừ… Cho chừa cái tội dê cụ, sau này xem anh còn dám giở trò hư hỏng, đánh úp em kiểu đấy nữa không…” Khánh Linh chu môi, đưa ngón tay trỏ thon dài gõ nhẹ cái “cốc” vào trán tôi, nũng nịu trách móc. Nhìn cái điệu bộ nhí nhảnh, đáng yêu của cô ấy, tôi bỗng thấy lòng mình mềm nhũn, ngây ngất. Xưa nay Khánh Linh lúc nào cũng giữ bộ mặt lạnh tanh, đoan trang, nghiêm túc. Chỉ khi nào ở không gian riêng tư, đối diện riêng với tôi, cô ấy mới thi thoảng để lộ ra cái vẻ nũng nịu, yểu điệu thục nữ của một người vợ nhỏ bé thế này.

“Vợ ơi… thế chuyện này em đã khai báo gì với bố mẹ chưa? Các cụ có biết không? Rồi cả đồng nghiệp trên cơ quan nữa…” Nếu mà để bố mẹ vợ hay mấy tay đồng nghiệp ở sở cảnh sát biết được tôi vì giở trò đồi bại ban ngày mà bị vợ đánh văng xuống giường, chấn thương dái, chắc đào hố chui xuống đất mất thôi.

“Anh nghĩ em ngốc thế à? Bố mẹ có biết anh nhập viện, nhưng em bịa lý do là anh làm việc quá sức, đi đứng không cẩn thận nên trượt chân ngã lộn cổ cầu thang ở nhà. Bố mẹ vừa mới vào thăm anh xong, về được một chốc thôi. Lẵng hoa quả với mấy hộp thuốc tẩm bổ bố mẹ mang vào vẫn đang để trên bàn kìa…”

“Thôi. Em đi gọi bác sĩ vào thăm khám lại xem tình hình tiến triển đến đâu. Nếu mọi thứ ổn định, kết quả khả quan thì ngày mai em sẽ làm thủ tục cho anh xuất viện về nhà…” Khánh Linh vươn vai thư giãn gân cốt, dứt khoát đứng dậy chuẩn bị đi tìm bác sĩ.

Tôi cũng thầm mong mình được xuất viện càng sớm càng tốt. Cái chốn bệnh viện nặc mùi thuốc sát trùng này, tôi thực sự không muốn lưu luyến thêm một giây một phút nào nữa.

Vị bác sĩ trung niên bước vào phòng bệnh, cẩn thận tiến hành kiểm tra tổng quát, xem xét tỉ mỉ từng vết thương trên người tôi một lần nữa rồi quay sang nhẹ nhàng căn dặn Khánh Linh.

“Chồng của cô không sao đâu, tình trạng đã ổn định rồi. Ngày mai là có thể làm thủ tục xuất viện về nhà được rồi. Về nhà chỉ cần chú ý tĩnh dưỡng, nghỉ ngơi cho thật tốt, tuyệt đối tránh vận động mạnh là được…”

“Vâng ạ, vợ chồng cháu cảm ơn bác sĩ nhiều lắm…” Khánh Linh ngoan ngoãn gật đầu, nở một nụ cười nhẹ nhàng và lễ phép nói lời cảm ơn bác sĩ. Chờ cho vị bác sĩ đi khuất khỏi cửa phòng bệnh, cô ấy mới từ từ đưa tay lên xem đồng hồ. Lúc này thời gian cũng mới chỉ nhích đến hai giờ chiều.

“Chồng yêu à, anh cứ nằm đây nghỉ ngơi thêm một lát nhé. Chắc em phải tranh thủ chạy về nhà một chuyến để lo liệu bữa tối cho chú Toản. Bình thường đi làm thì cứ phải đến tận năm, sáu giờ chiều em mới có mặt ở nhà, giờ thì vẫn còn khá sớm. Nhưng mà thấy anh đã tỉnh táo và khỏe lại rồi, em muốn tạt về nhà sớm một chút để nấu nướng đàng hoàng cho chú ấy. Xong xuôi đâu đấy thì em lại chạy ngay vào đây chăm sóc cho anh. Tiện thể em cũng nấu luôn mấy món ngon bồi bổ mang vào cho anh ăn. Anh ngoan ngoãn nằm đây đợi em một lát nhé… Chụt…” Khánh Linh vừa nói vừa cúi người xuống, trao cho tôi một nụ hôn nhẹ nhàng, nồng ấm lên trán để an ủi.

“Ừm, vợ đi cẩn thận nhé…” Nghe những lời ngọt ngào ấy, tôi cảm thấy hai bên má mình nóng ran lên, một luồng hơi ấm áp, ngọt ngào lan tỏa khắp cõi lòng. Ký ức xa xăm chợt ùa về. Lần cuối cùng Khánh Linh chủ động hôn lên trán tôi âu yếm như thế này, chính là vào cái lần tôi bị trúng đạn, nằm thập tử nhất sinh trong bệnh viện cách đây khá lâu. Cũng chính nhờ nụ hôn định mệnh dạt dào cảm xúc ấy, hai đứa chúng tôi mới chính thức gỡ bỏ mọi rào cản, xác nhận tình cảm và gắn bó với nhau đến tận bây giờ.

3.6 30 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
17 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đãcvbh

Hình như có Bộ tuong tự bên Trung full rồi

Ông già DBSM

Tác giả rep tn fb hộ

Ryan

Bộ này có bán k vậy

Halogen

Thích thể loại ll mẹ con harem hơn, đã mua và ấn tượng nhất là bộ hành trình chinh phục mẹ và dì, không biết tác có bộ nào mới mà kiểu vậy không?

Bhh

Cho xin với bạn

Zork

Cho xin với

PangAchiu

Cho xin truyện full với bạn ơi

salah

có bộ nào mẹ vợ con rể vụng trộm k tác, đọc mới kích thích chứ dạng điên khùng k biết gì này đọc k cảm giác mấy