Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 62
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 62
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bị cắm sừng, Cháu dâu, con rễ, Loan.luan, me vo, ngoại tình, ntr, ông già
Ngày Cập Nhật : 14/07/2026
Chương 59: Khánh Linh Bị Chú Khóa Tay Lại Và Chơi Từ Phía Sau
Chỉ thấy con cặc của chú Toản bị kéo căng ra thẳng tắp, ít nhất cũng bị tuột ra ngoài tới ba phần tư, chỉ còn lại một phần tư ngắn ngủi nằm kẹt lại bên trong lồn của Khánh Linh.
Thế nhưng, chính cái một phần tư cỏn con ấy lại kiên quyết không chịu tuột ra. Nhìn cái lực kéo căng đứt ruột ấy là đủ hiểu, con cặc của chú Toản thực sự đã bị kẹt cứng ngắc trong lồn Khánh Linh rồi. Hay nói chính xác hơn, thứ bị kẹt lại chính là cái đầu khấc của chú ấy.
Đến tận lúc này tôi mới sực nhớ ra cái cấu tạo dị dạng của cái đầu khấc khổng lồ đó. Chỉ cần gặp môi trường nóng hổi và bị thắt chặt, cái đầu khấc vốn đang thuôn nhọn như đầu đạn sẽ lập tức bơm máu phình to ra, biến thành một cái hình nấm khổng lồ. Hơn nữa, viền của cái nấm đó còn có một cái rãnh khấc cong ngược lại về phía sau, y hệt như mấy cái ngạnh của lưỡi câu cá vậy.
Nghĩ đến đây, tôi bất giác liên tưởng đến những mũi tên thời cổ đại, phần đầu mũi tên luôn có những cái ngạnh sắc nhọn, một khi đã ghim vào da thịt rồi thì cực kỳ khó để rút ra. Cái đầu khấc của chú Toản lúc này cũng đang đóng vai trò y chang như một cái ngạnh mũi tên như thế.
Có thể nói, con cặc của chú Toản đúng là một thứ vũ khí siêu hạng. Lúc thuôn nhỏ thì vô cùng dễ dàng đâm vào, y như cái cách nó vừa mới thọc sâu vào lồn Khánh Linh lúc nãy. Cái đầu khấc nhọn hoắt ấy cứ như một con chạch trơn tuột, nghe “phập” một tiếng là đã luồn lách chui tọt vào tận sâu bên trong âm đạo của Khánh Linh mà không hề vấp phải một chút trở ngại nào. Thế nhưng, ngay khi vừa chui vào, cảm nhận được sự nóng hầm hập và độ co thắt chật chội của vách lồn, nó lập tức trương phình lên thành hình nấm, ghim chặt lấy cửa lồn của Khánh Linh. Giờ thì có trời mới rút ra được.
Lúc này, bản thân Khánh Linh chắc chắn cũng đã nhận thức được tình cảnh trớ trêu đó. Trên khuôn mặt đang hoảng loạn tột độ của cô ấy xẹt qua một tia hối hận sâu sắc. Dù biết rõ mình đang bị dính chặt lấy chú Toản không thể dứt ra, cô ấy vẫn không cam tâm từ bỏ. Khánh Linh tiếp tục vung hai tay ra sức xô đẩy chú Toản ra xa. Dưới sức đẩy cật lực của cô ấy, cơ thể chú Toản bị ép phải lùi từng bước một về phía sau. Nhưng ngặt một nỗi, chú Toản lùi một bước, thì Khánh Linh cũng bị kéo lê đi lùi theo một bước. Chú Toản lùi hai bước, cô ấy cũng phải giật lùi theo hai bước. Con cặc khổng lồ kia đã trở thành một sợi dây xích xác thịt, gắn kết hai cơ thể bọn họ lại với nhau một cách tàn nhẫn, hoàn toàn không có cách nào tách rời ra được.
“Ưm… á… đau quá…”
Mỗi khi chú Toản lùi lại làm con cặc bị kéo căng, Khánh Linh lại không kìm được mà bật ra một tiếng rên rỉ đau đớn. Thế nhưng, cô ấy vẫn cắn răng chịu đựng, không chịu nhượng bộ, quyết tâm muốn rút bằng được con cặc dơ bẩn của chú Toản ra khỏi lồn mình. Có lẽ lúc này, cô ấy thà chấp nhận việc cửa lồn bị cọ rách tươm, hoặc thà để con cặc của chú Toản đứt lìa ra, chứ nhất quyết không chịu để yên. Giả sử lúc này trong tay Khánh Linh mà có sẵn một con dao, tôi dám cá là cô ấy sẽ không ngần ngại nhắm mắt vung dao, chặt phăng con cặc của chú Toản ra làm đôi.
Tâm trí Khánh Linh lúc này đang cực kỳ rối loạn, và trong sự bấn loạn ấy là nỗi hối hận đang cào xé tâm can. Cô ấy hận cái quyết định sai lầm của mình ban nãy. Vào cái giây phút chú Toản vừa mới đâm vào, giá như cô ấy lập tức vùng vẫy chống cự, thẳng tay xô ngã chú ấy ngay lập tức. Lúc đó cái đầu khấc vẫn chưa kịp phình to, thì chắc chắn con cặc của chú Toản sẽ dễ dàng tuột ra khỏi âm đạo. Mà một khi đã rút ra được rồi, thì một ông già như chú Toản lấy cửa gì mà đọ lại sức của Khánh Linh, đừng mơ làm càn thêm được nữa.
Chỉ tiếc là, phản xạ đầu tiên của Khánh Linh khi bị đâm vào lại là lo đi ngắt cuộc gọi. Trớ trêu thay, điện thoại lại rơi xuống đất, cô ấy phải loay hoay nhặt lên rồi mới tắt được máy. Toàn bộ chuỗi hành động đó đã làm lãng phí quá nhiều thời gian vàng ngọc. Đến khi cô ấy giải quyết xong cái điện thoại, thì cái đầu khấc của chú Toản đã hoàn tất quá trình “biến hình” mất rồi. Quá muộn màng.
Nhìn cảnh tượng đó, trong đầu tôi chợt nảy sinh một suy nghĩ. Cho dù lúc nãy Khánh Linh có ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, thì cô ấy sẽ lựa chọn thế nào? Nếu chọn cách chống cự chú Toản ngay lập tức để bảo vệ thân thể, thì chắc chắn tôi ở đầu dây bên kia sẽ nghe thấy tiếng động và phát hiện ra mọi chuyện. Còn nếu không chống cự ngay, thì kết cục chính là tình cảnh bi đát hiện tại, bị con cặc của chú Toản khóa chặt.
Vào lúc đó, Khánh Linh đã chọn cách nào? Nhưng ngẫm lại thì, ở đời làm gì có từ “nếu như”, và tôi cũng chẳng cần phải đoán mò làm gì nữa. Sự việc đã rành rành ra đó, việc Khánh Linh bị chú Toản đút cặc trần vào lồn, bị vấy bẩn và đánh mất sự trong sạch đã trở thành một sự thật hiển nhiên không thể chối cãi.
Dù trong thâm tâm đã biết trước kết cục, nhưng khi tận mắt chứng kiến khoảnh khắc Khánh Linh bị đâm vào và làm nhục, lồng ngực tôi vẫn thắt lại vì một cơn đau nhói. Tôi thấy khó thở đến mức phải đưa tay lên ôm chặt lấy ngực mình, cố gắng hít thở sâu để làm dịu đi cảm giác tức tối, ngột ngạt.
Lúc này, nhìn chằm chằm vào cái khúc thịt gớm ghiếc đang làm cầu nối giữa Khánh Linh và chú Toản trên màn hình, tôi thực sự chỉ muốn cầm một con dao chém đứt phăng nó ra làm hai khúc cho bõ tức.
Con cặc của chú Toản dường như cũng đánh hơi được sự phẫn uất tột độ của tôi, nên nó càng ngang nhiên diễu võ dương oai, khiêu khích tôi hơn. Chỉ thấy phần thân cặc đang lòi ra ngoài của chú ấy dính đầy thứ chất nhầy trong suốt, phản chiếu ánh sáng lấp lánh dưới ngọn đèn sáng rực của phòng gym. Đó đều là nước lồn bị lôi tuột từ trong cửa lồn của Khánh Linh ra. Những đường gân máu chằng chịt trên thân cặc nổi lên cuồn cuộn, liên tục bơm máu dồn dập vào các thể hang, khiến cho nó ngày càng trở nên cứng như thép nguội.
Vốn dĩ chú Toản đang nhắm mắt tĩnh tâm để từ từ thưởng thức cái cảm giác nóng hầm hập và chật chội khi được cắm cặc vào lồn Khánh Linh. Cái cảm giác tuyệt diệu này đã vắng bóng quá lâu trong cuộc đời chú ấy, có chăng cũng chỉ còn sót lại trong những ký ức xa xăm từ thời chưa phát điên, lúc thím Toản vẫn còn sống. Nay khó khăn lắm mới tìm lại được cái dư vị năm xưa, thì lại bị chính người phụ nữ đang bị mình đút cặc vào – Khánh Linh – phá đám.
Khi bị Khánh Linh xô đẩy, chú Toản đã mở choàng mắt ra. Tuy nhiên, ánh mắt của chú ấy lúc đó vẫn còn lờ đờ, ngơ ngác, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng cùng với những cú đẩy mạnh bạo và sự phản kháng quyết liệt của Khánh Linh, sự mơ màng trong mắt chú Toản dần dần bốc hơi sạch sẽ.
Chú Toản lúc này cứ như một nghệ sĩ đang biểu diễn kỹ xảo đổi mặt trên sân khấu vậy, biểu cảm trên khuôn mặt liên tục biến hóa khôn lường. Chẳng mấy chốc, chú ấy đã lấy lại được cái vẻ hung tợn và hoang dã. Sự ngơ ngác hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một ánh mắt sắc lẹm, tàn nhẫn và đầy thú tính.
Trong khi đó, Khánh Linh cũng đã bắt đầu lờ mờ nhận ra rằng, với sức lực của mình thì không thể nào rút con cặc của chú Toản ra bằng bạo lực được. Cách duy nhất là phải làm cho cái đầu khấc đó xìu xuống. Và để nó xìu xuống, thì chỉ có một cách là đánh ngất chú Toản. Một khi chú ấy mất đi ý thức, con cặc tự nhiên sẽ mềm nhũn ra, và cô ấy có thể dễ dàng rút nó ra khỏi cơ thể mình. Dù biết làm vậy có thể gây thương tích cho chú Toản, nhưng trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này, Khánh Linh không còn lựa chọn nào khác.
Nghĩ là làm, Khánh Linh lập tức thu hai tay đang đẩy chú Toản lại, cơ thể xoay ngang một góc, rồi vung mạnh một cú chặt tay thẳng về phía gáy của chú Toản. Khánh Linh tuy mang vóc dáng của một người phụ nữ chân yếu tay mềm, nhưng cô ấy lại được rèn giũa võ thuật từ nhỏ nên lực tay không hề yếu chút nào. Nếu cú chặt này mà trúng đích, thì chú Toản chắc chắn sẽ nằm đo ván ngay tắp lự.
Thế nhưng, những diễn biến tiếp theo lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Khánh Linh. Chỉ thấy cánh tay thô kệch của chú Toản đột ngột vung lên với tốc độ kinh hồn, tóm gọn lấy cổ tay đang tung đòn của Khánh Linh một cách chuẩn xác. Sau đó, chú ấy chỉ cần vặn nhẹ cổ tay một cái, là đã bẻ ngoặt cánh tay của cô ấy ra phía sau lưng, đè chặt nó xuống tấm lưng ngọc ngà của cô.
Phản xạ của Khánh Linh cũng thuộc hàng cao thủ, cô ấy nhanh chóng dùng cánh tay còn lại tung thêm một cú đấm về phía chú Toản. Nhưng y như lần trước, cánh tay còn lại của chú Toản lại phóng ra như rắn mổ mồi, tóm chặt lấy cổ tay Khánh Linh, bẻ gập và ép chặt nó ra sau lưng cô ấy. Đây rõ ràng là đòn thế Cầm nã thủ tiêu chuẩn trong quân đội. Thật không ngờ một lão già điên dở như chú Toản lại có thể áp dụng nó một cách hoàn hảo lên người Khánh Linh, khóa chặt cả hai tay cô ấy quặt ra sau lưng, khiến cô ấy hoàn toàn bị vô hiệu hóa phần thân trên.
Đến lúc này tôi mới chợt nhớ ra, ngày xưa thời còn trẻ, chú Toản từng có một thời gian đi bộ đội, chỉ là tôi không rõ chú ấy phục vụ trong binh chủng nào mà thôi.
Hai tay bị khóa chặt không nhúc nhích được, trong lúc hoảng loạn, Khánh Linh dồn sức vào chân, tung một cú đá ngược gót về phía sau. Mục tiêu của cú đá hiểm hóc này chính là háng của chú Toản. Đàn ông ai chẳng có tử huyệt, và háng, đặc biệt là hai hòn dái, chính là điểm yếu mạng nhất.
Nhưng một lần nữa, Khánh Linh lại tính sai nước cờ. Ngay khi chân cô ấy vừa vung lên, gót chân chỉ còn cách háng chú Toản vài centimet, thì hai đùi của chú Toản đột nhiên kẹp chặt lại như một chiếc gọng kìm, kẹp cứng ngắc lấy cái chân đang đá lên của Khánh Linh. Chân cô ấy lập tức bị khóa chặt, không thể nhúc nhích hay thu về được nữa.
Chú Toản lúc này đã hoàn toàn hóa thân thành một con dã thú đực đang đến kỳ phát dục, bản năng hoang dã và tiềm năng sức mạnh bị kích phát đến mức tối đa. Hai tay bị khóa, một chân bị kẹp trên không, Khánh Linh giờ đây chỉ còn lại một chân trụ duy nhất đứng trên mặt sàn. Đế giày thể thao của cô ấy miết xuống sàn gỗ trượt đi trượt lại, tạo thành cái tư thế vô cùng chật vật.
LH: telegram: Cuulongdiquan123
Nếu là trong lúc bình tĩnh, với kinh nghiệm võ thuật của mình, Khánh Linh có thể từ từ suy nghĩ tìm ra chiêu thức để hóa giải và đánh trả. Nhưng hiện tại, cô ấy đã hoàn toàn rối loạn, lại bị chú Toản dùng đòn Cầm nã khóa chết, sức phản kháng coi như bằng không.
Mặc dù vậy, Khánh Linh vẫn không chịu từ bỏ. Cơ thể cô ấy không ngừng vùng vẫy, uốn éo vặn vẹo liên hồi. Nhưng trong quá trình vật lộn kịch liệt ấy, con cặc của chú Toản vẫn cắm chặt như rễ cây trong lồn Khánh Linh, không hề bị kéo ra ngoài dù chỉ là một milimet.
“Chú mau rút ra… cái đồ khốn nạn…” “Cháu xin chú… tha cho cháu đi…” “Ông Toản… ông có nghe tôi nói không…” “Từ nay về sau ông đừng hòng đụng vào người tôi…” “Buông tôi ra… buông tay tôi ra…”
Khánh Linh vừa giãy giụa vừa gào thét. Lời lẽ của cô ấy lúc thì van xin cầu khẩn, lúc thì quát mắng chửi rủa, lúc thì đe dọa. Bao nhiêu biện pháp cô ấy đều mang ra dùng hết, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa. Khi hai tay và một chân đã bị chú Toản khống chế hoàn toàn, thì những cú uốn éo, giãy giụa của Khánh Linh chỉ mang tính chất lấy lệ chứ chẳng giải quyết được vấn đề gì.
Trên khuôn mặt chú Toản lúc này hiện rõ sự hưng phấn tột độ, xen lẫn nét dữ tợn, hung bạo và man rợ. Hình bóng của một ông chú điên dại, lúc nào cũng rụt rè, sợ sệt đã hoàn toàn bốc hơi. Thay vào đó là một con ác thú hung hãn, một ác quỷ đội lốt người.
Cảnh tượng tiếp theo thì chẳng cần phải nói nhiều nữa. Chú Toản lúc này đang đứng thẳng lưng tắp y hệt như đang đứng nghiêm trong quân đội. Chỉ khác là ở giữa hai đùi chú ấy đang kẹp chặt một cái chân thon dài của phụ nữ, và hai tay thì đang siết chặt lấy hai cánh tay ngọc ngà của cô ấy.
“Lép bép… chạch chạch…”
Cơ thể Khánh Linh vẫn không ngừng vặn vẹo sang trái sang phải, chồm lên rớt xuống. Con cặc của chú Toản thì bị kéo méo mó, quẹo thọp sang đủ mọi hướng. Mượn đà uốn éo của Khánh Linh, chú Toản bắt đầu nhấp hông, đẩy tới đẩy lui. Khúc thịt khổng lồ bị kẹp giữa háng chú ấy bắt đầu cọ xát, đâm ra đâm vào trong lồn Khánh Linh. Do khoảng cách và tư thế bị hạn chế, mỗi lần chú Toản đẩy tới, con cặc cũng chỉ đút vào được một nửa chiều dài.
Khánh Linh cứ không ngừng vùng vẫy, chú Toản thì cứ nhấp hông liên tục. Nhìn cảnh hai người giằng co lúc này, trông chẳng khác gì một tư thế làm tình mới mẻ và quái đản…
Chú Toản đẩy nhanh tốc độ dập hông, con cặc của chú ấy thụt ra thụt vào trong lồn Khánh Linh với tốc độ chóng mặt. Mỗi lần khúc thịt thô ráp ấy rút ra, hai mép lồn của Khánh Linh lại bị lộn ngược ra ngoài, phơi bày cả phần vách thịt màu hồng nhạt mềm mại bên trong. Đồng thời, trên thân cặc của chú Toản cũng bê bết nước lồn nhầy nhụa do Khánh Linh tiết ra. Lượng nước dồi dào ấy liên tục bị con cặc của chú ấy lôi tuột ra ngoài rồi văng tung tóe khắp nơi.
Biên độ dập của chú Toản ngày càng rộng hơn, con cặc cũng vì thế mà tiến sâu hơn vào bên trong. Ban đầu chỉ đút được phân nửa, dần dần lún sâu đến hai phần ba, rồi ba phần tư… Trong suốt quá trình đó, Khánh Linh vẫn kiên cường chống cự, cơ thể cô ấy vặn vẹo, giãy giụa một cách điên loạn. Nhưng ngặt nỗi hai tay đã bị vặn ngoặt ra sau lưng, cô ấy hoàn toàn không thể dồn sức, cộng thêm việc một chân đã bị chú Toản kẹp cứng ngắc.
Lúc này, hai hòn dái lủng lẳng dưới háng chú Toản cứ lắc lư, quật qua quật lại dữ dội theo từng cú dập của chú ấy. Cùng chung nhịp điệu với hai hòn dái chính là hai cục bướu thịt to tướng ở hai bên cổ chú Toản. Chú ấy dập một cú, hai cục bướu trên cổ cũng rung lên bần bật, lắc lư ra trước ra sau. Hai hòn dái và hai bướu thịt, cùng chung một tần số, cùng chung một hướng, cứ thế thi nhau múa may quay cuồng.
Chứng kiến cảnh chú Toản đang điên cuồng đút cặc địt Khánh Linh, trong đầu tôi tự nhiên lại lóe lên một đoạn ký ức cũ rích, đó là kỷ niệm giữa tôi và chú Toản ngày xưa. Đó là hồi tôi mới bắt đầu có nhận thức, lúc đó chú Toản vẫn còn là một người đàn ông khỏe mạnh, tỉnh táo. Chỉ là thím Toản đã bỏ nhà đi từ lâu, chú ấy dồn hết tình thương vào đứa con trai ruột của mình, cũng là anh họ của tôi, lúc đó anh ấy vẫn còn sống sờ sờ.
Chú Toản ngày đó là một tay lái xe ngựa nổi tiếng khắp làng. Cái thời đó, máy cày máy kéo chạy bằng động cơ hiếm như vàng, nên việc chở hàng hay đi chợ chủ yếu đều dựa vào xe ngựa. Dạo đó, không rõ chú Toản mua được ở đâu một chú ngựa con. Chú ấy cứ kiên nhẫn chăm bẵm chờ nó lớn dần lên. Hằng ngày, chú tự tay đút cỏ cho nó ăn, vuốt ve nó, chải lông cho nó cẩn thận tỉ mỉ, đối xử với con ngựa cứ như là người thân ruột thịt trong nhà vậy.
“Đây là bước bắt buộc phải làm trước khi muốn thuần hóa nó. Bản tính của loài ngựa vốn dĩ rất hoang dã, nên trước khi cưỡi, mình phải bồi đắp tình cảm với nó trước, có như thế thì sau này nó mới ngoan ngoãn để cho mình tròng dây cương kéo xe được…”
Hồi đó tôi còn nhỏ xíu, tò mò hỏi chú Toản, thì chú ấy vừa vuốt ve bờm ngựa vừa hiền từ giải thích cho tôi nghe như thế. Chú Toản lúc đó hiền lành và thương tôi lắm.
Nghĩ lại câu nói năm xưa của chú Toản, tôi bất giác liên tưởng đến những chuỗi ngày chú ấy sống chung với Khánh Linh. Chú ấy lăng xăng phụ cô ấy nấu cơm, giúp cô ấy dọn dẹp nhà cửa, lẽo đẽo theo cô ấy xuống phòng gym, rồi còn ngoan ngoãn để cho cô ấy cọ lồn vào cặc. Lẽ nào tất cả những việc làm đó đều là màn dạo đầu để chuẩn bị cho công cuộc “thuần hóa” Khánh Linh hay sao? Nhìn tư thế và bộ dạng của hai người họ lúc này, Khánh Linh chẳng khác gì một con ngựa chứng chưa được thuần phục. Hai bàn tay của chú Toản đang bóp chặt lấy cánh tay cô ấy, giống hệt như đang nắm chặt hai sợi dây cương.
Còn hai bắp đùi của chú Toản đang kẹp chặt lấy chân Khánh Linh, chẳng khác nào đang kẹp chặt lấy chân ngựa. Khánh Linh mang thân phận của một con ngựa, còn chú Toản chính là gã kỵ sĩ đang cưỡi trên lưng ngựa. Có điều, gã kỵ sĩ này vẫn chưa hoàn toàn quy phục được con ngựa hoang Khánh Linh. Con “ngựa” ấy vẫn đang lồng lộn, giãy giụa điên cuồng, chỉ chực chờ hất văng kỵ sĩ xuống đất để bồi thêm một cú đá trời giáng.
Rồi một viễn cảnh khác lại ùa về trong tâm trí tôi. Đó là chuyện xảy ra chỉ vài ngày sau khi tôi thấy chú Toản vuốt ve con ngựa. Đang chơi trong nhà, tôi chợt nghe thấy tiếng móng ngựa gõ cộp cộp dồn dập ngoài sân. Chạy ào ra, tôi thấy chú Toản đang cầm một cái roi da, vung tay quất lấy quất để vào người con ngựa. Trên lưng con vật tội nghiệp hằn lên những lằn roi rướm máu đỏ tươi.
Con ngựa đau đớn lồng lộn vùng vẫy, nhưng cổ nó đã bị cột chặt vào cây cột sắt, không thể nào thoát ra được. Con ngựa chứng thậm chí còn lùi lại, định giương hai móng sau lên đá chú Toản. Nết con ngựa mà đá trúng thì nhẹ cũng gãy xương, nặng thì toi mạng. Nhưng chú Toản đứng đủ xa, cái roi da thì lại rất dài, nên con ngựa không tài nào đá tới được.
Ánh mắt chú Toản lúc đó hằn lên sự hung tợn. Chú ấy cứ vung roi quất phầm phập vào lưng ngựa, tiếng “vút… chát… vút… chát…” vang lên chát chúa, đinh tai nhức óc. Tôi lúc đó còn bé xíu, thấy cảnh tượng hung bạo ấy thì sợ quá khóc thét lên.
“Cu Tí, đừng sợ, chú đang dạy ngựa đấy. Dù có bồi đắp tình cảm bao nhiêu đi nữa, nhưng đến lúc mình cưỡi lên lưng mà nó không chịu nghe lời, thì phải dùng roi quất. Quất cho nó sợ, quất cho nó phục, thì từ sau nó mới ngoan ngoãn được. Cu Tí nhớ nhé, sau này ra đường cũng thế, đứa nào rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt thì cứ thẳng tay mà trị…”
Cảnh tượng trong ký ức lúc này đang ùa về, xếp chồng lên hình ảnh đang diễn ra trên màn hình camera.
Con ngựa cái trên màn hình đang ngoan cố chống cự, mặc dù gã kỵ sĩ đã dành biết bao nhiêu thời gian để “bồi đắp tình cảm”. Đến lúc kỵ sĩ thực sự muốn “cưỡi”, nó lại lồng lộn phản kháng. Kỵ sĩ lúc này đành phải trở mặt hung ác, dùng roi da quất lấy quất để vào người nó.
Khúc thịt gân guốc đang thụt ra thụt vào liên hồi trong lồn Khánh Linh chính là cái roi ngựa lợi hại nhất của chú Toản. Chú Toản đang dùng cái “roi ngựa” thô to, gớm ghiếc ấy để quất liên tục vào cửa lồn của Khánh Linh, quyết tâm thuần hóa bằng được con ngựa chứng này.
“Bạch bạch bạch…”
Hình như có Bộ tuong tự bên Trung full rồi
dung r
Xin tên
Tác giả rep tn fb hộ
Bộ này có bán k vậy
Thích thể loại ll mẹ con harem hơn, đã mua và ấn tượng nhất là bộ hành trình chinh phục mẹ và dì, không biết tác có bộ nào mới mà kiểu vậy không?
Cho xin với bạn
Cho xin với
Cho xin truyện full với bạn ơi
có bộ nào mẹ vợ con rể vụng trộm k tác, đọc mới kích thích chứ dạng điên khùng k biết gì này đọc k cảm giác mấy