Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bị cắm sừng, Cháu dâu, con rễ, Loan.luan, me vo, ngoại tình, ntr, ông già
Ngày Cập Nhật : 25/05/2026
Chương 11: Khánh Linh Dần Thích Nghi Với Chú
Quay trở lại sở cảnh sát, tôi lại phải lao đầu vào guồng quay công việc bận rộn đến tối tăm mặt mũi. Cộng thêm việc tôi vừa xin nghỉ phép một khoảng thời gian quá dài, đống hồ sơ, giấy tờ tồn đọng chất cao như núi đang chờ tôi giải quyết.
Thế nhưng, cứ mỗi lần mường tượng đến cảnh tượng Khánh Linh và ông Toản ở nhà đang ngày càng chung sống hòa thuận, gắn kết với nhau hơn, thì bao nhiêu nỗi lo âu, thấp thỏm đè nặng trong lòng tôi cũng tự nhiên bốc hơi, tan biến sạch sẽ không còn một mảnh.
Khó khăn lắm mới cày cuốc, vắt kiệt sức lực giải quyết xong xuôi cái khối lượng công việc khổng lồ được chia nhỏ trong ngày, tôi kéo cái thân hình mệt mỏi rã rời, lết từng bước chân nặng nhọc trở về nhà. Lúc đẩy cửa bước vào, kim đồng hồ cũng đã chỉ quá tám giờ tối. Đập vào mắt tôi là cảnh Khánh Linh đã dọn sẵn một mâm cơm nóng hổi, tinh tươm, ngồi đợi tôi về cùng ăn.
Thấy tôi về, Khánh Linh đon đả chạy ra đón. Vẫn như mọi ngày, cô ấy ân cần lấy dép lê cho tôi thay, đón lấy chiếc áo khoác treo lên giá, miệng thì liên tục liến thoắng hỏi han, dành cho tôi những lời quan tâm ngọt ngào nhất. Tuy nhiên, tôi lờ mờ cảm nhận được dường như hôm nay Khánh Linh nói nhiều hơn hẳn mọi bận, sự quan tâm, chăm sóc cũng vồn vã, nồng nhiệt hơn gấp bội, khiến tôi có cảm giác được sủng ái đến mức thụng cả tim. Trái ngược với sự nhiệt tình của cô ấy, ông Toản lại đang ngồi im re một góc ở bàn ăn, dáng vẻ chán chường, buồn tẻ chẳng có gì làm.
“Khánh Linh… em… em ra ăn chung mâm với hai chú cháu luôn à?” Vừa kéo ghế ngồi xuống vị trí ngay sát cạnh ông Toản, tôi trố mắt ngạc nhiên khi thấy Khánh Linh thản nhiên kéo ghế ngồi chễm chệ ngay vị trí đối diện tôi. Trên bàn ăn được bày sẵn ba bộ bát đũa đàng hoàng. Tôi không khỏi ngỡ ngàng lên tiếng hỏi. Bởi vì suốt quãng thời gian qua, Khánh Linh toàn viện cớ ăn cơm trước để né tránh việc phải ngồi chung một mâm, đụng chạm bát đũa với ông Toản cơ mà. Hôm nay sao tự dưng mặt trời lại mọc đằng Tây thế này?
“Sao thế? Chẳng lẽ anh không hoan nghênh vợ ngồi ăn chung à?” Nghe tôi hỏi, Khánh Linh hơi bĩu môi, chu cái mỏ nhỏ xinh ra, hiếm hoi để lộ cái dáng vẻ nũng nịu, hờn dỗi đáng yêu của một cô gái trẻ.
“Không phải ý đó… Ý anh là, em đã không còn cảm thấy ghê…” Lời nói đang tuôn ra đến môi thì tôi vội vàng nuốt ngược lại, bỏ lửng nửa chừng. Khóe mắt tôi lén lút đánh sang nhìn ông Toản đang ngồi ngay bên cạnh.
“Em cũng dần dần làm quen được rồi, con người mà, cái gì rồi cũng sẽ phải thích nghi thôi. Trưa nay em và chú Toản đã thử nghiệm, hai người cùng ngồi ăn cơm chung với nhau một bữa. Kết quả là em nhận thấy cái cảm giác lợm giọng buồn nôn đã nhạt đi rất nhiều, hoàn toàn không có vấn đề gì quá lớn… Hơn nữa, sống chung dưới một mái nhà, em cũng không thể nào cứ lủi thủi, tách biệt không hòa đồng với mọi người mãi được đúng không? Anh đừng có mà coi thường khả năng thích nghi siêu việt của vợ anh nhé…” Khánh Linh đưa tay lên vuốt nhẹ lọn tóc mây xõa trước trán, nhàn nhạt giải thích. Nói xong, cô ấy còn kiêu hãnh hất nhẹ cái cằm thon nhọn lên, ánh mắt mang theo một tia trêu chọc, thách thức tôi.
“Đúng đúng, vợ anh là tuyệt vời nhất, cừ khôi nhất… Vậy hôm nay biểu hiện của chú Toản ở nhà vẫn bình thường, ngoan ngoãn chứ em…” Tôi vội vàng gật đầu lia lịa, hùa theo nịnh nọt vợ. Quan sát kỹ thái độ và nét mặt của Khánh Linh, tôi hoàn toàn không nhận thấy bất kỳ dấu hiệu khiên cưỡng hay gượng ép nào khi nói ra những lời đó. Điều này khiến tôi thở phào nhẹ nhõm, an tâm hơn rất nhiều. Tuy nhiên, đập vào mắt tôi là ba bộ đũa riêng biệt được bày biện ngay ngắn trên bàn.
Thực ra, mỗi người trên bàn đều được trang bị hai đôi đũa: một đôi đũa chung dùng để gắp thức ăn từ đĩa, và một đôi đũa riêng biệt chỉ để và cơm vào miệng. Đây vốn dĩ là quy tắc thiết lập tiêu chuẩn của gia đình tôi mỗi khi đi ăn tiệc ở nơi công cộng, hoặc khi nhà có khách khứa đến chơi. Mục đích là để đảm bảo vệ sinh tuyệt đối, tránh việc nước bọt của cá nhân này dính vào đũa rồi vô tình trộn lẫn vào bát canh, đĩa thức ăn chung của cả bàn. Khánh Linh vốn dĩ mắc hội chứng sạch sẽ, lại được hấp thụ nền giáo dục cao cấp, ảnh hưởng sâu sắc bởi lối sống văn minh của phương Tây, nên tôi cực kỳ tán thành và tôn trọng thói quen này của cô ấy. Dù hiện tại cô ấy đã cắn răng chấp nhận ngồi chung bàn với ông Toản, nhưng việc duy trì dùng đũa chung vẫn là một giới hạn không thể phá vỡ. Suy cho cùng, ngoại trừ tôi và bố mẹ ruột của cô ấy ra, Khánh Linh chưa từng cho phép bất kỳ ai được phép bỏ qua quy tắc dùng đũa chung này trong bữa ăn. Tôi hoàn toàn không để bụng hay trách móc gì chuyện đó. Việc Khánh Linh chịu hạ mình, ngồi ăn chung mâm với ông Toản đã là một bước tiến vĩ đại, một sự nhượng bộ khổng lồ rồi.
“Vâng, chú ấy vẫn bình thường, ngoan lắm ạ…” Khánh Linh khẽ trầm ngâm suy nghĩ một giây, rồi cẩn trọng đáp lời, thái độ dè dặt như thể sợ lỡ miệng nói hớ điều gì đó.
“Ý anh đang muốn hỏi về cái khoản tắm rửa của chú Toản ấy. Đây có thể coi là cửa ải cuối cùng, là bước then chốt để chú ấy hoàn toàn tự lập trong sinh hoạt cá nhân rồi…” Tôi vừa gắp miếng thịt và vào miệng vừa ngước lên hỏi vợ để xác nhận.
“À… ừm… Chuyện xả nước tắm rửa thì chú ấy cũng tự mình làm được bình thường rồi, anh không cần phải bận tâm lo lắng nữa đâu…” Phải nhắc đến cái chủ đề vô cùng nhạy cảm là việc tắm rửa khỏa thân của một gã đàn ông khác, dường như Khánh Linh vẫn cảm thấy có chút sượng sùng, e ngại không buông bỏ được. Giọng cô ấy hơi ngập ngừng, chậm mất nửa nhịp, nhưng sắc mặt vẫn cố giữ vẻ bình thản để trả lời tôi.
“Thế thì phúc đức quá rồi. À đúng rồi vợ ơi, hôm nay nhà mình mới nhận được bưu kiện gì to thế? Em lại vừa lên mạng đặt mua sắm món đồ gì à?” Tôi vừa nhai thức ăn vừa đưa mắt hất về phía mấy hộp bưu kiện nằm chễm chệ trên bàn trà ngoài phòng khách. Lúc chập tối tôi vừa đi làm về, tình cờ đụng mặt cậu nhân viên giao hàng ngay dưới sảnh khu biệt thự. Thấy đúng địa chỉ nhà mình, tôi tiện tay ký nhận rồi xách lên luôn. Mấy cậu giao hàng thời nay đúng là mẫn cán, trời tối mịt rồi mà vẫn cần mẫn chạy xe đi giao cho xong việc.
“À… cái đó là… là mấy bộ quần áo tập thể thao em đặt mua cho chú Toản đấy. Tiện thể thấy mấy bộ đồ tập gym của em cũng đã sờn rách, mặc lâu cũ rồi, nên em cũng bấm bụng sắm thêm cho bản thân một bộ đồ mới…” Nhìn thấy đống bưu kiện bị tôi để ý, Khánh Linh vội vàng mở lời giải thích.
“À ra vậy…” Tôi ậm ừ gật đầu, cắm mặt tiếp tục và cơm, cũng chẳng thèm để tâm săm soi xem bên trong là cái đồ gì nữa.
Chỉ có một điều làm tôi cảm thấy hơi gợn gợn lạ lùng. Nhớ lại ngày trước, mỗi lần Khánh Linh tậu được một bộ đồ tập gym bó sát, gợi cảm nào mới, cô ấy đều háo hức, lật đật chạy ngay vào phòng thay đồ rồi diện ra ngoài, uốn éo ướm thử trước mặt tôi, xoay vòng vòng hỏi xem có đẹp không, có tôn dáng không. Chỉ khi nào tôi gật gù khen nức nở, cô ấy mới mãn nguyện mặc nó để tập luyện. Ấy thế mà lần này, cô ấy lại im re, chẳng buồn hỏi han hay lấy ra khoe khoang câu nào. Có lẽ cô ấy thừa biết dạo này tôi bù đầu bù cổ với mớ công việc ngập mặt, về nhà là rã rời tay chân, câu trả lời cũng chỉ là ậm ừ qua loa lấy lệ, nên cô ấy đành chọn cách giữ im lặng, không muốn làm phiền tôi thêm nữa.
Đến đêm muộn, sự mệt mỏi rã rời kéo đến đánh gục tôi. Tôi buông mình xuống giường và chìm vào giấc ngủ từ rất sớm. Lúc tôi nhắm mắt, Khánh Linh vẫn còn đang cặm cụi dưới tầng một lau chùi, dọn dẹp nhà cửa.
Giữa cơn mê man không rõ bao lâu, tâm trí tôi lại bị đánh thức. Trong giấc mộng mị, tôi lại văng vẳng nghe thấy những tiếng rên rỉ ỉ ôi, dâm đãng của phụ nữ. Những thanh âm rên rỉ nỉ non ấy cứ như một bóng ma chập chờn, dăm bữa nửa tháng lại mò về ám ảnh giấc ngủ của tôi.
Sáng sớm tinh mơ ngày hôm sau, theo thói quen quen thuộc, tôi lại bị tiếng chuông báo thức reo inh ỏi đánh thức. Vì đống hồ sơ công việc ở sở vẫn còn chất cao như núi chưa giải quyết xong, nên đêm qua tôi đã chủ động chỉnh giờ báo thức sớm hơn mọi ngày mười lăm phút. Cố gắng dậy sớm hơn một chút để tranh thủ đến cơ quan giải quyết thêm được phần nào hay phần đó. Vì mười lăm phút cũng chẳng chênh lệch là bao, nên tôi cũng không thèm đánh tiếng báo trước với Khánh Linh làm gì.
Khi tôi dụi mắt tỉnh dậy, một nửa giường đã trống trơn, Khánh Linh đã rời khỏi phòng từ đời nào. Tôi bước ra ngoài, đi ngang qua phòng của ông Toản cũng thấy trống huơ trống hoác. Căn cứ theo lịch trình sinh hoạt, tôi lẩm nhẩm tính toán, chắc hẳn giờ này Khánh Linh và ông Toản đã hoàn thành xong xuôi bài tập thể dục buổi sáng dưới phòng gym, và đang lục đục xào nấu trên tầng một.
Tôi vừa ngáp ngắn ngáp dài, vươn vai uể oải, vừa lững thững bước xuống cầu thang. Bước chân tôi dậm rất nhẹ, gần như không phát ra tiếng động.
“Đừng có đụng tay đụng chân, ngoan ngoãn một chút đi, đứng yên đó…” Ngay lúc tôi bước xuống lưng chừng cầu thang, từ phía nhà bếp bỗng vọng ra giọng nói của Khánh Linh. Giọng cô ấy đè nén rất nhỏ, tựa hồ như sợ làm kinh động đến tôi đang ngủ say trên lầu. Dù âm lượng nhỏ, nhưng ngữ khí lại chất chứa một sự nghiêm khắc, răn đe rõ rệt.
Nghe câu đó, đôi chân tôi bất giác khựng lại giữa bậc thang. Xem ra, ông Toản lại chứng nào tật nấy, táy máy tay chân gây chuyện gì trong bếp rồi đây. Có lẽ ông ta lại mò mẫm, lục lọi lung tung mớ rau củ quả tươi sạch mà Khánh Linh vừa chuẩn bị. Tôi thừa biết, tận sâu trong tiềm thức, Khánh Linh vẫn còn một chút e ngại, một vết gợn nhỏ với vấn đề vệ sinh của ông Toản. Nghe tiếng vợ mắng chú, chẳng hiểu sao trong lòng tôi lại dâng lên một dòng suy nghĩ ấm áp. Bởi vì tôi biết tỏng, ông Toản thực chất chẳng phải là người ngoan ngoãn, an phận như những lời tốt đẹp mà Khánh Linh vẫn thường hằng ngày báo cáo với tôi. Việc chăm sóc một người điên chắc chắn chứa đựng vô vàn những sự cố bực mình, những rắc rối không tên. Nhưng Khánh Linh luôn chọn cách giấu nhẹm đi, một mình nhẫn nhịn chịu đựng, phô ra trước mắt tôi một bức tranh gia đình êm ấm, hoàn hảo. Tôi vô cùng trân trọng và thấu hiểu tấm chân tình sâu sắc đó của vợ.
Tôi đứng im thin thít giữa cầu thang khoảng một phút đồng hồ, vờ vịt như mình mới vừa lết bước xuống và hoàn toàn không nghe thấy câu quát mắng ban nãy.
“Buổi sáng tốt lành nhé…” Tôi cố tình dậm chân mạnh hơn, tạo ra tiếng động lộp cộp khi bước xuống những bậc thang cuối cùng, hắng giọng hướng về phía nhà bếp chào buổi sáng.
Đúng như những gì tôi dự đoán, ông Toản đang lù lù đứng trong bếp, khoảng cách cũng không xa Khánh Linh là mấy. Khánh Linh đang lúi húi bên bếp ga nấu nướng món gì đó, còn ông Toản thì đứng tò mò ở phía sau, ánh mắt hau háu quan sát, như thể đang say sưa học lỏm một bí quyết nào đó.
“Chồng… chồng… Hôm nay làm sao anh lại dậy sớm thế?” Vừa giật mình quay ngoắt lại thấy tôi thình lình xuất hiện, trên khuôn mặt xinh đẹp của Khánh Linh lập tức xẹt qua một tia bối rối, pha lẫn chút hoảng loạn lúng túng.
“Công việc chất đống nhiều quá vợ ạ, dậy sớm được phút nào hay phút đó để cày cho xong…” Tôi tỏ vẻ mặt dửng dưng, tự nhiên như không, ung dung đáp lại. Thấy tôi không mảy may nghi ngờ, dường như chắc mẩm rằng tôi chưa nghe thấy câu quát nạt ban nãy, Khánh Linh khẽ thở hắt ra một hơi, lén lút trút bỏ sự căng thẳng. Còn ông Toản thì vẫn giữ đúng cái bài cũ, toét miệng ra cười hềnh hệch một cách ngốc nghếch khi nhìn thấy tôi.
“Đang truyền thụ bí kíp nấu ăn cho chú Toản đấy à em?” Tôi kéo ghế ngồi xuống bàn ăn, nhìn bộ dạng chăm chú của ông Toản rồi mỉm cười hỏi. Sắc mặt của hai người họ lúc này đều ửng đỏ, lấm tấm mồ hôi, chắc chắn là vừa mới hì hục tập gym dưới hầm xong.
“Vâng ạ, chú Toản nhà mình chỉ biết làm mấy món luộc lèo tèo, đơn điệu quá. Em muốn kèm cặp, dạy thêm cho chú ấy vài ngón nghề, để nhỡ mai này vợ chồng mình vắng nhà, chú vẫn có thể tự nấu nướng một bữa tử tế…” Khánh Linh quay lưng lại, thoăn thoắt trả lời tôi trong khi tay vẫn bận rộn với mớ nguyên liệu.
Nghe những lời này, tôi thầm ghi nhận thêm một bước tiến vượt bậc nữa. Còn nhớ vài ngày trước, hễ vào bếp là Khánh Linh lại đuổi khéo, cấm tiệt ông Toản lảng vảng vì sợ vướng víu. Sự tiến bộ rõ rệt này khiến tảng đá lo âu trong tôi dần tan biến. Cuộc sống gia đình đang đi vào quỹ đạo êm đềm, giúp tôi có thể yên tâm dốc toàn lực cho công việc.
Những ngày tiếp theo trôi qua trong vòng lặp nhịp nhàng. Điểm khác biệt duy nhất là ngôi nhà có thêm sự hiện diện của ông Toản, nhưng điều đó lại mang đến nhiều tiếng cười. Căn biệt thự vắng lặng trước kia nay thi thoảng lại vang lên tiếng trống bỏi rộn rã, thổi vào không gian một luồng sinh khí mới. Mối quan hệ giữa Khánh Linh và ông Toản cũng ngày càng khắng khít. Nụ cười của Linh khi đối diện với ông xuất hiện nhiều hơn, và cảm giác lợm giọng khi ăn chung bàn cũng bốc hơi không còn dấu vết.
Về phần mình, tôi vẫn cứ bù đầu với lịch trình đi sớm về khuya, mệt nhoài vì công việc ngập đầu.
Duy trì như thế được hơn một tuần thì đùng một cái, tôi nhận được lệnh đi công tác xa đột xuất. Chuyến đi kéo dài đằng đẵng, tính nhẩm cũng phải mất ngót nghét nửa tháng trời. Đang quen với bầu không khí đầm ấm, đột nhiên phải xách vali đi đến một nơi xa lạ, tôi cảm thấy trống trải vô cùng. Nhưng nhiệm vụ là mệnh lệnh, tôi buộc phải tuân thủ.
Khi báo tin này cho Khánh Linh, dù đáy mắt cô ấy vẫn thoáng chút lưu luyến nhưng cảm xúc đã bình lặng, trầm ổn hơn trước. Có lẽ vì giờ đây đã có ông Toản ở nhà bầu bạn, cô ấy sẽ không còn phải đối diện với sự cô đơn lạnh lẽo mỗi khi tôi vắng nhà.
“Có chú Toản ở nhà làm điểm tựa, những đêm anh đi vắng em sẽ không còn phải thấp thỏm, sợ hãi bóng tối một mình nữa rồi nhé…” Nhớ lại những bận tôi đi công tác, Khánh Linh phải một mình rúc trong căn biệt thự thênh thang, đêm đến thường trằn trọc sợ ma, tôi bèn lên tiếng an ủi vợ trước khi xách vali ra cửa.
Xách hành lý bước đi, bóng dáng tôi dần khuất xa. Ngoái đầu nhìn lại, tôi thấy Khánh Linh đang đứng tựa cửa vẫy tay lưu luyến, bên cạnh là ông Toản cũng đang toét miệng cười ngây ngốc, bắt chước vẫy vẫy cánh tay chào tôi. Ngôi nhà thân yêu cứ thế lùi dần, lùi dần rồi khuất hẳn sau tầm mắt. Tôi lao mình về phía một thành phố xa lạ, chuẩn bị chi viện cho một chuyên án hình sự gay go.
Trước kia, mỗi khi tôi đi công tác, Khánh Linh vô cùng hiểu chuyện. Là người trong ngành, cô ấy thừa hiểu tính chất nguy hiểm của công việc hình sự nên chẳng bao giờ chủ động gọi điện, sợ tiếng chuông vang lên sai thời điểm sẽ làm lộ tung tích của tôi. Dù nhớ nhung đến mấy, cô ấy vẫn kiên nhẫn chờ tôi chủ động liên lạc.
Dù không phải lần đầu đi xa, nhưng chuyến công tác này khiến tôi bồn chồn lạ thường. Hình bóng Khánh Linh cứ lởn vởn trong tâm trí làm tôi chỉ muốn nhấc máy gọi ngay. Thế nhưng, với vai trò chỉ huy trưởng trong chuyên án bắt trọn ổ tội phạm sừng sỏ lần này, trọng trách đè nặng bắt tôi phải xông xáo đi đầu. Suốt ngày tôi cùng cấp dưới vùi đầu vào hồ sơ, họp bàn phân tích, mọi tế bào não đều bị vắt kiệt.
Những lúc hiếm hoi được chợp mắt, tôi lại nổi cơn ngứa ngáy muốn bật camera an ninh ở nhà lên ngắm vợ cho đỡ nhớ. Nhưng ngặt nỗi, máy tính cơ quan bị giám sát gắt gao, việc cài phần mềm bên ngoài là vi phạm kỷ luật nghiêm trọng. Tôi đành cắn răng nuốt nỗi nhớ vào lòng.
Trong hai ngày đầu, tối nào tôi cũng tranh thủ gọi điện cho Khánh Linh, dành cho cô ấy những lời đường mật. Tôi cũng không quên hỏi han tình hình ông Toản. Khánh Linh vui vẻ báo cáo rằng ông ở nhà rất ngoan, cả ngày chỉ ôm trống bỏi xem hoạt hình hoặc xuống hầm tập thể dục cùng cô ấy. Nghe cuộc sống ở nhà êm đềm, tôi mới hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng lo âu để tập trung phá án.
Nhưng kể từ ngày thứ ba trở đi, guồng quay công việc đã cuốn phăng tôi đi. Tôi lao vào vụ án như một con thiêu thân, chẳng còn khái niệm gì về ngày hay đêm nữa.
Thoắt cái, chuyến công tác đã trôi qua được một tuần. Khoảng tầm hơn bảy giờ tối hôm ấy, chuyên án cuối cùng cũng hé lộ những manh mối đột phá, tôi quyết định cho anh em cấp dưới xả hơi một chút, ra ngoài nhậu nhẹt tụ tập. Riêng tôi thì cáo lui, viện cớ mệt mỏi để ở lại văn phòng. Thật ra là vì tôi muốn dành trọn vẹn chút khoảng thời gian quý giá này để gọi điện tâm tình với Khánh Linh. Đã năm, sáu ngày liền tôi bặt vô âm tín, chắc hẳn cô vợ bé nhỏ ở nhà đang đứng ngồi không yên vì lo lắng rồi.
Hình như có Bộ tuong tự bên Trung full rồi
Tác giả rep tn fb hộ
Bộ này có bán k vậy
Thích thể loại ll mẹ con harem hơn, đã mua và ấn tượng nhất là bộ hành trình chinh phục mẹ và dì, không biết tác có bộ nào mới mà kiểu vậy không?
Cho xin với bạn
Cho xin với
Cho xin truyện full với bạn ơi
có bộ nào mẹ vợ con rể vụng trộm k tác, đọc mới kích thích chứ dạng điên khùng k biết gì này đọc k cảm giác mấy