Thư ký, con dâu và người tình – Update Chương 119

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Thư ký, con dâu và người tình – Update Chương 119

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 111: Hình phạt dành cho Tài
Bằng cách nghĩ đến chồng, nghĩ đến ông Danh và gia đình này nên Chi đã chọn không nhắc thêm về buổi chiều tủi nhục đó. Hằng ngày em vẫn đi làm đều đặn, chăm sóc chồng con kỹ càng chẳng khác gì trước kia, kể cả những lần bố chồng có gặng hỏi em vẫn tỏ ra rất bình thường để trả lời ông.
Chuyện đấy chỉ là anh ta đùa quá trớn thôi, con quên rồi, bố đừng nhắc thêm, và cũng đừng để chồng con biết, rồi anh ấy lại thêm lo.
Chỉ nghe cách nói của cô, Danh cũng hiểu chuyện kia vẫn để lại trong em nhiều khúc mắc, và với trách nhiệm của mình ông phải có nghĩa vụ bù đắp lại cho cô. Buổi sáng của vài ngày sau, trên xe ông Danh hôm nay không chỉ có Chi mà còn có thêm Tài xách theo một túi đồ khá lớn. Xe cũng không đi về phía trụ sở công ty như mọi ngày mà hướng về phía nhà máy ở ngoại ô.
Trên chuyến xe dài đến gần một tiếng, chỉ có tiếng nói của Danh và Chi bàn về công việc, trong khi Tài vẫn chỉ gượng gạo ngồi đằng sau.
Đến nhà máy, nhìn sự rộng lớn và bề thế của nơi đây Tài mới hiểu được cha mình đã tạo ra cả một đế chế chứ không phải là dạng trọc phú mới nổi như hắn vẫn tưởng tượng trước kia. Nhìn những nhà xưởng khang trang với máy móc nhịp nhàng và từng hàng công nhân làm việc hối hả, hình tượng ông Danh trong trong lòng hắn bỗng chốc cũng lớn hơn. Không hiểu xuất phát từ kính phục hay là vì toan tính, mà lúc này khi hướng về ông hắn tự động biết cúi thấp đầu. Ông Danh thấy thái độ này thì phần nào ưng ý, ông dắt hắn lên phòng giám đốc rồi gọi riêng Ngọc và Hạ lên cùng.
Đến lúc biết được ông muốn sắp xếp Tài đi theo để học hỏi, cả hai nàng đều hồ nghi đôi chút, chỉ đến khi ông nói rằng đây là con trai mình thì họ mới vỡ lẽ ra. Sau một thoáng đánh giá hắn ta từ đầu đến cuối, thì Ngọc mới cất tiếng để chủ động làm quen.
Trước đây cậu từng học qua lớp quản lý nào chưa.
Tài có chút hơi khựng lại và ấp úng, vì hắn chưa từng làm gì ra hồn trong suốt hơn ba mươi năm. Người mẹ đã mất kia cùng người cha bất đắc dĩ đã nuông chiều để hắn chẳng phải làm gì ngoài tiêu tiền và ăn chơi. Tuy vậy, để tránh mất mặt, hắn vờ khẽ hắng giọng, nói như thể chuyện đó chẳng đáng kể gì.
À, trước ở bên Mỹ, tôi có học một lớp, cao đẳng thôi… sau đó cũng từng phụ việc quản lý nhân viên ở chuỗi tiệm nail của nhà.
Ngọc gật đầu không hỏi tiếp, cô ghi lại vài dòng trên cuốn sổ nhỏ rồi nói gọn.
Vậy cũng coi như có chút kinh nghiệm quản lý Nhân sự, tôi sẽ sắp xếp cho cậu về phòng nhân sự để học hỏi thêm. Khi nào nắm hết được cơ bản thì sẽ chuyển sang bộ phận khác. Anh Danh thấy vậy có được không.
Tốt, anh để cho em toàn quyền quyết định, nếu cần nghiêm khắc thì đừng nương tay.
Với hai người trợ thủ này ông tin tưởng gần như tuyệt đối, đặc biệt với bản lĩnh và sự tinh tường của Ngọc ông lại càng yên tâm. Ông muốn Tài ở đây không chỉ học quản lý mà còn rèn giũa bản thân cho bớt cái vẻ nghênh ngang bất cần của hắn đi. Ngoài ra, đây cũng xem như một hình phạt cho những việc quá đáng mà hắn đã từng làm, vì vậy không nên để cho hắn ta quá thoải mái.
Vâng em hiểu.
Cả Ngọc và Hạ lúc này cùng đồng thanh đáp, với họ chỉ cần ông Danh nói, nhất định họ sẽ răm rắp nghe theo.
Sắp xếp xong xuôi, ông Danh và Chi không tiếp tục ở lại, mà cùng rời đi trong sự lưu luyến của 2 người. Bước lên xe ông quay sang và bắt gặp ánh mắt nàng thoáng chút bâng khuâng, nhưng rõ ràng đã bớt trĩu nặng hơn buổi sáng.
Chi, bố nương tay với thằng Tài như vậy, Chi có giận bố không.
Bố, con hiểu được hết mà, cảm ơn bố đã để anh ta tránh xa khỏi cuộc sống của con, như vậy là con đã thấy dễ chịu hơn nhiều. Chắc dần dà rồi con cũng sẽ quên thôi, bố đừng lo ạ.
Bố biết Chi vẫn còn đang ấm ức, nhưng thôi coi như lần này Chi vì bố mà rộng lượng, bố hứa nó sẽ không bao giờ dám vô lễ với Chi thêm một lần nào nữa đâu.
Chi mỉm cười nhìn sang ông, em biết việc Danh ném Tài về đây đa phần vì thay em mà trút giận, ông cũng cho thấy với ông em quan trọng hơn kẻ thất lạc kia rất nhiều. Chỉ cần thái độ đó của ông đã đủ làm Chi thêm vui vẻ, trong lòng em lúc này thật hạnh phúc biết bao.
Nghe mấy lời này của bố, Chi thật sự không còn thấy tủi thân thêm nữa, cảm ơn bố đã luôn bảo vệ Chi.
Nhìn Chi cười rạng rỡ như này bố thực sự vui lắm. Khà khà, bố quyết định rồi hôm nay bố sẽ dành cho Chi một ngày trọn vẹn.
Ý bố là hôm nay nghỉ làm sao ạ, vậy có làm công việc trên văn phòng bị trễ nải hay không?
Trễ nải một chút cũng không sao, lâu nay chuyện công việc đã làm em gần như kiệt sức, giờ lại thêm cái vụ bị ức hiếp, chắc hẳn em đang bức xúc lắm phải không. Vậy hôm nay bố sẽ cho em thực sự thư giãn để cho em được giải tỏa hoàn toàn .
Cứ mỗi khi cách xưng hô mập mờ này vang lên thì y rằng mối quan hệ của họ lại trở nên hương diễm, bao hình ảnh hấp dẫn kéo tới khiến vành tai Chi đỏ hẳn lên. Nhưng em không có ý định phản đối, thay vào đó lại có chút rạo rực trông mong.
Vậy …giờ mình sẽ đi đâu.
Hà hà, cứ chờ đấy, hôm nay bố sẽ dành cho em một bất ngờ.
Chiếc xe lao vút đi mà không hề báo trước cho nàng điểm đến, gần một giờ sau nó dừng lại ở một khu nghỉ dưỡng hạng sang. Danh bước vào quầy lễ tân nhận thẻ phòng rồi cùng Chi bước nhanh về phía cuối hành lang.
Cánh cửa phòng mở ra, một luồng hương thơm dìu dịu lan tỏa, hòa quyện giữa mùi gỗ thông cháy trong lò sưởi và hương hoa hồng tươi được bố trí tinh tế khắp căn phòng.
Bước vào, Chi không khỏi trầm trồ vì căn phòng rộng rãi, sang trọng mà ấm cúng đến mê ly. Chính giữa là một chiếc giường king-size với ga lụa trắng muốt, một đôi gối thêu hoa văn tinh xảo toát lên vẻ êm ái, như mời gọi người ta chìm vào. Lò sưởi bằng đá cẩm thạch đang bập bùng cháy, ngọn lửa tí tách nhảy múa, tỏa ra thứ ánh sáng vàng cam khiến cả căn phòng cũng trở nên ấm áp hơn. Trước lò sưởi là một tấm thảm lông mềm mại, khiến mỗi bước chân đặt lên đó như có cảm giác được nâng niu. Trên bàn gỗ mun bóng loáng là bình hoa hồng nhiều màu sắc, cánh hoa vẫn còn đọng những giọt nước li ti. Bên cạnh là chai rượu vang đỏ và hai chiếc ly pha lê lấp lánh kèm theo cả những ánh nến lung linh.
Sự lãng mạn ở nơi đây đã làm trái tim em như ấm lại, mọi buồn phiền gần như tan biến, chỉ còn đôi chút rạo rực đang dâng cao.
Chi thích không, bố dành tặng cả không gian này cho Chi đấy.
“Cạch” tiếng đóng cửa để cả căn phòng trở thành một khoảnh khắc riêng tư. Và rồi Danh bước lại từ đằng sau, vòng tay nhẹ nhàng siết lên vòng eo bé nhỏ, hơi thở nóng rực của ông phả trên gáy, còn giọng nói ngọt ngào như mật rót bên tai.
Ấm áp và lãng mạn quá bố à, Chi thích lắm.
Chi khẽ run lên dưới vòng tay ấy, không phải vì lạnh, mà vì cơn sóng cảm xúc đang dâng trào. Nàng quay lại, đối diện với Danh, đôi mắt long lanh như muốn nói điều gì đó nhưng còn ngần ngại. Ánh lửa từ lò sưởi phản chiếu lên gương mặt nàng, làm nổi bật đường nét mềm mại và đôi môi đỏ mọng đang khẽ run. Không gian như thu hẹp, chỉ còn tiếng lửa cháy, tiếng tim đập, và hơi thở hòa quyện của hai người.
Nâng ly con yêu nhé, cùng hết mình để hòa vào say mê.
Hai ly vang đầy được nâng lên rồi uống cạn, men rượu trợ hứng cho men tình nhanh chóng bốc cao thêm.
Con đi tắm trước đi, bố chờ.
Chi ngoan ngoãn làm theo mà trong lòng bùng lên cơn háo hức, chỉ một chút nữa thôi là em lại được lên tiên. Dòng nước ấm chảy rào rào như gột sạch đi hết bao nhiêu mỏi mệt và gánh nặng, chỉ còn lại một khối nhiệt huyết đang hừng hực bốc cháy. Không mất bao lâu em lại bước ra từ phòng tắm, không còn váy áo thừa thãi, mà chỉ còn một tấm khăn bao bọc lại cơ thể mỹ miều của em.
Nghe tiếng, Danh quay ra và nhìn em mê đắm, cúc áo sơ mi cởi ra gần hết, để lộ làn da bánh mật cùng khuôn ngực rộng rãi đón chờ em. Rồi hắn đứng lên, cho em nép vào vòng tay rộng mở và lại cùng em cạn sạch liên tiếp những ly vang đầy. Hơi men làm cả người em nhiều thêm những rạng mây đỏ, chúng khiến em đẹp và gợi dục đến vô biên. Danh rất nhanh đã bị sự quyến rũ của em lôi cuốn, bờ môi hắn tham lam chiếm lấy đôi môi mọng đỏ, còn những ngón tay đã bắt đầu du tẩu trên khuôn ngực đẫy đà của Chi.
Ôi bố…bố làm em nhột quá… cứ tiếp tục nhé bố ơi…
Nàng nấc lên và hoàn toàn đón nhận, thêm nữa em còn uốn éo nhẹ nhàng cho cơ thể mình chà sát trong lồng ngực của ông. Danh thích thú với sự chủ động ấy, lưỡi ông nhanh chóng tiến vào khoang miệng rồi khuấy đảo, còn bàn tay cũng vần vò trên bầu ngực mạnh mẽ hơn. Ông đã làm cho cô tình nhân của mình không nhịn thêm được nữa, bàn tay nhỏ nhắn cũng trườn xuống thấp và tìm đến khúc dương vật mà vuốt ve.
Chậm thôi con yêu…vẫn còn bất ngờ đang dành cho con đấy…
Danh rời môi Chi, cùng uống thêm một ly vang rồi dìu em nằm dài xuống thảm, để toàn thân em tỏa ra sự quyến rũ vô hạn dưới ánh lửa bập bùng. Chi chẳng ngại ngùng mà cắn môi và nhìn ông đầy thách thức, hai chân em cố tình chống cao cố ý mời chào ông. Vào đúng lúc em định cởi bỏ tấm khăn để phơi bày cơ thể, thì từ ngoài, tiếng gõ cửa vang lên.
Oái…bố ơi, ai vậy…
Không sao đâu con, cứ nằm yên, mọi chuyện để bố lo.
Danh đứng lên mở cửa còn nàng thì nằm yên tại chỗ, cũng chẳng mất bao lâu Chi đã lại nghe thấy bước chân ông. Nhưng lúc này ông dắt vào thêm một người nữa, một gã đàn ông cao lớn có đeo thêm một cặp kính đen. Chi chỉ kịp dùng hai tay của mình che đi những vùng nhạy cảm, sau đó em gần như đã hét lên.
Bố…bố làm gì thế sao lại cho anh ta vào trong phòng… đuổi anh ta ra ngay…
Khà khà… em nghe lời bố nào, rồi em sẽ được thoải mái gấp đôi… ngoan, nằm im nhé…chút nữa sẽ tuyệt vời lắm đấy… ha ha ha…

4 39 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
4 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
ghy

30 chương ròi lại lặng nữa hỏ bác ơi

Soipin

Tiếp đi bac

Thu

trời ơi, dừng lại đúng lúc dữ dạaa

Thu

toi cần chap tiếp theoooo