Thư ký, con dâu và người tình – Update Chương 119
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Thư ký, con dâu và người tình – Update Chương 119
Tác Giả: Lituchi1
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Lãng mạn, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bố chồng, con dâu, Lén Lút, người tình, thư ký
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Ch109. Phiền phức của gia đình
Mộng Diễm, cái tên mỹ miều mà chỉ vừa cất lên đã cho Danh biết bao là hoài niệm. Vì đơn giản đó chính là người đầu tiên khiến Danh không còn là một cậu bé, mà lột xác trở thành đàn ông kể cả về thể xác lẫn tâm hồn. Một dòng hồi ức bỗng chốc chảy tràn trong trí óc, khiến Danh lơ đễnh nhìn xa xăm.
Có lẽ lúc ấy Danh 16, cũng có khi là 17, thời gian lâu quá, ông chẳng thể nhớ chính xác là khi nào. Chỉ biết Danh khi này là nhân viên trẻ nhất đoàn làm phim nhưng cũng là cậu trai to cao và khỏe mạnh nhất. Cậu có làn da rám nắng, gương mặt non nớt nhưng vẫn ẩn hiện vẻ nam tính đầy phong sương. Năm ấy, cô con gái của ông chủ đoàn phim thường lui tới, cô ta vừa đến tuổi cập kê, cũng đang là diễn viên phụ nổi bật của đoàn.
Cô ta đẹp, đỏng đảnh và có đôi phần dâm đãng khi mới chỉ vừa đôi mươi nhưng đã có rất nhiều anh theo. Cũng chẳng hiểu vì sao cậu nhóc tên Danh năm ấy lại lọt vào mắt xanh của ả. Để rồi trong một buổi đêm trời mưa như trút nước cô ta đã lấy mất lần đầu của cậu, ở ngay cái nhà kho tồi tàn và trên đống đạo cụ xếp ngổn ngang.
Danh vẫn nhớ mình lúc ấy vẫn vô cùng ngờ nghệch, bàn tay run run không biết cởi nịt vú cô ta ra kiểu gì. Và khi miếng vải con con kia rời khỏi thân hình của ả, hắn đã ngỡ ngàng biết bao khi lần đầu tiên chiêm ngưỡng tuyệt tác của tự nhiên.
Không biết đôi vú kia đã bao lần vần vũ, hay cơ thể cô đã bao lần ngụp lặn trên giường, chỉ biết rằng làn da ấy trắng ngần căng bóng, đôi vú tròn to cân đối còn núm vú vẫn rực rỡ màu đỏ tươi. Rồi cũng chính cô ta đã là người đầu tiên chăm sóc cho con cu to bự của Danh và cho nó được ngập trong cái âm hộ trơn mềm ấm nóng. Danh vẫn nhớ như in cái cảnh cô ta trên bụng mình thật hoang dại, vừa liên tục dập hông xuống, vừa luôn mồm chửi như điên.
Đụ má…thằng nhóc… ứ ứ ứ…mày có con cặc dữ tợn quá bay ơi…trời ơi…lồn tao sướng quá… ứ ứ ứ ứ…
Cũng kể từ sau lần ấy, Danh dường như đã trở thành tình nhân bí mật của cô ta. Nói là bí mật bởi vì cô ta vẫn thường xuyên cặp kè với những người đàn ông nhiều tiền khác, chỉ đến khi thèm một lần lên đỉnh thì mới lại tìm đến Danh. Họ không yêu nhau, không ràng buộc tự do của đối phương mà chỉ đến với nhau vì thể xác. Vì vậy mà Danh cũng thoải mái đi tìm những bạn tình ưng ý khác và ở bên với cô ta lúc cơ thể cô ta cần.
Thứ Danh phải cảm ơn cô ả là những chiêu trò và kỹ thuật khi ân ái, vì chính cô đã đem nó truyền thụ cho Danh để khiến một cậu nhóc trở thành một tay chơi lão luyện trên giường. Từ cách bóp vú, xoa mu, cho đến làm thế nào bú âm hộ để bạn tình cực sướng, Danh đã được khám phá từ cô rồi thực hành trên những người đàn bà khác để họ mê đắm chàng đến phát điên.
Họ cứ duy trì mối quan hệ bạn tình như vậy đến khoảng gần 3 năm, thì kết thúc, khi Diễm chuẩn bị lấy chồng rồi cùng cả nhà sang Mỹ định cư. Cái lần làm tình cuối cùng của 2 người cũng là một trận mưa tầm tã, vậy mà tiếng lộp độp trên mái tôn cũng không thể át đi tiếng nàng la hét kèm thêm với tiếng da thịt đập vào nhau.
PẠP PẠP… ĐỤ MÁ…SƯỚNG QUÁ…A A A A… TRỜI ƠI, CON CẶC CỦA MÀY ĐÓNG TẬN VÔ TỚI TỬ CUNG TAO NÈ… PẠP PẠP PẠP PẠP PẠP… Ư Ư Ư Ư… SƯỚNG LỒN QUÁ… ĐỤ NỮA ĐI DANH…ĐỤ MẠNH LÊN…PẠP PẠP PẠP PẠP… SAU HÔM NAY LÀ MÀY KHÔNG CÒN ĐƯỢC ĐỤ TAO NỮA ĐÂU THẰNG CHÓ ĐẺ…PẠP PẠP PẠP PẠP… TAO SẼ NHỚ CON CẶC BỰ CỦA MÀY LẮM ĐÂY…PẠP PẠP PẠP… A A A A A… TAO RA…DANH ƠI MẠNH LÊN…TAO LẠI XUẤT NỮA RỒI…PẠP PẠP PẠP… Ư Ư Ư Ư Ư Ư…
Sau lần ấy nàng lấy chồng rồi đi đến một chân trời khác, còn đoàn phim một thời gian sau cũng tan rã mỗi người về một nơi. Danh cũng chuyển sang Đài Phát thanh để đi tìm những cơ duyên mới, không chút nào lưu luyến đoạn tình cảm cùng người đàn bà đặc biệt kia. Nhưng không thể ngờ mối liên hệ của hai người chưa dứt, để giờ đây đứa con chung của họ đang đứng trước mặt ông.
Danh chợt thoát ra khỏi hồi ức, khi lúc này lời của Phúc lại vọng vào tai ông.
Chuyện này con đã cẩn thận kiểm chứng, xét nghiệm ADN cho thấy con với anh Tài quả thật là anh em.
Anh nói rồi chìa ra tờ kết quả, trên giấy trắng dòng mực đen cuối cùng ghi rất rõ ràng, “khả năng cùng cha 99,76%”. Điều này chứng tỏ không còn nghi ngờ gì nữa, người đàn ông tên Tài đang đứng trước mặt của ông chính là đứa con rơi mà ông đã bỏ sót 35 năm nay. Một chút ngượng ngùng nhưng cuối cùng ông vẫn đứng lên vỗ vào vai gã, lời ông thốt ra sau đó, dẫu không ngọt ngào nhưng cũng có vài phần tình thân.
Con là con ta, hãy ở lại đừng đi đâu cả, từ giờ đây sẽ là nhà của con, chúng ta là một gia đình.
Ông Danh đã tỏ thái độ, tiếp theo Phúc và Chi cũng thay nhau đến chào mừng. Phúc và Tài thì đã làm quen từ trước, lại cùng là đàn ông nên cái ôm của họ cũng đến dễ dàng hơn. Còn Chi, nàng đứng trước mặt Tài muốn chìa tay ra bắt, nhưng hắn lại bất ngờ mở rộng vòng tay siết lấy em. Cả Danh và Phúc đều bất ngờ mà không kịp phản ứng, nhưng rồi khi nghĩ rằng Tài sống quen với văn hóa cởi mở của Phương tây thì cũng thôi. Nhưng chỉ có Chi biết rằng cái ôm kia mang theo đầy xâm lược và nhục cảm. Khi cơ thể Tài nóng bừng áp sát vào vùng mu và bụng dưới, hơn nữa còn cố tình rụi bộ râu rậm rạp của mình lên cổ khiến cả người Chi nhột nhạt hết cả lên. Nàng chỉ để một giây rồi đẩy mạnh hắn, trước khi quay mặt bước thẳng lên phòng.
Bữa ăn tối đó, xôm tụ và mọi người đều cố tỏ ra nhiệt tình để làm thân hết mức, Tài tất nhiên trở thành trung tâm để bố và em trai cùng hỏi thăm. Nhưng ánh mắt gã luôn như có như không nhìn về cô em dâu xinh đẹp, thỉnh thoảng lại còn nở nụ cười ranh ma. Đôi lúc Chi cũng chợt nhìn thấy, nhưng nàng coi như đó là mình nhìn nhầm mà quay đi. Buổi đêm khi trở về phòng cùng chồng Chi mới dám hỏi kỹ hơn.
Anh, anh với bố định sắp xếp anh ta ra sao.
Sao lại gọi là “anh ta”, phải gọi là anh trai hoặc là anh Tài mới đúng chứ. Anh ấy dù nhìn có vẻ hơi phong trần đôi chút, nhưng dù sao cũng là máu mủ tình thâm. Trước mắt cứ để anh ấy nghỉ ngơi vài ngày đã, rồi nếu bố thấy có vị trí thích hợp thì sẽ sắp xếp để anh ấy vào.
Vậy còn chỗ ở thì sao ạ.
Ở đây chứ còn sao nữa em, người cùng một nhà thì phải sống cùng một nơi, với lại anh ấy cũng đâu còn nơi nào để về nữa.
Nhìn thấy vẻ hớn hở trên mặt chồng, Chi không còn gì để nói tiếp, cô chỉ còn biết tự nhủ lòng sẽ cẩn trọng hơn. Nhưng trước khi lên giường anh lại nói, những lời này càng làm nàng thấy lo lắng hơn.
Dạo này việc của công ty nhiều lắm, hết sắp đặt thiết bị để tăng năng suất dưới nhà máy, xong lại còn chuẩn bị IPO. Chắc đợt tới anh phải ngủ lại công ty chứ không về nhà thường xuyên được, vợ đừng trách anh nha.
Đây chỉ là cái cớ vụng về để Phúc dành thời gian tập trung chữa bệnh, vì thứ nhất anh không muốn để vợ biết, thứ hai là để trốn tránh những giây phút bị nàng kích thích đến mức loạn nhịp tim. Giống như lúc này đây khi Chi khoác lên người bộ váy ngủ mỏng manh, ngắn cũn cỡn, những đường cong gợi cảm như đang thiêu đốt máu trong người của anh. Bên cạnh, nghe chồng nói sẽ ít về nhà, Chi khẽ khựng lại. Nụ cười mơ hồ trên môi dần tắt, chỉ còn lại ánh mắt thoáng buồn. Nhưng cô vẫn cố giữ giọng bình thản lời nói kèm thêm chút lưu luyến dành cho anh
Anh phải ở lại công ty… thật sao? Lâu không?
Phúc nhận ra tiếng thở dài kìm nén của vợ, anh khẽ gật đầu, cười nói với cô.
Ừ, chỉ một thời gian thôi. Khi nào kế hoạch IPO hoàn tất anh sẽ lại ở nhà thật nhiều với em
Chi gật đầu, nhưng trong tim lại nặng trĩu, vì sự xuất hiện đột ngột của Tài, cùng ánh mắt thâm trầm làm cô luôn có cảm giác không yên tâm. Nhưng nàng cũng hiểu quãng thời gian này cả gia đình nàng đều phải vì công ty mà cố gắng, vậy nên bản thân cũng chỉ còn biết giúp chồng bằng cách chịu đựng nhiều hơn.
Những ngày tiếp theo cuộc sống trong căn biệt thự gần như đã trở lại quỹ đạo cũ. Ông Danh và nàng vẫn cùng nhau đến công ty từ sáng sớm, và đến gần tối mới mệt mỏi trở về. Chỉ có đôi điều khác lạ, đó là căn nhà thường xuyên vắng bóng Phúc và thêm nữa là sự hiện diện của Tài.
Từ ngày chuyển đến, hắn luôn tỏ ra là một người ít nói, mọi chuyện luôn đúng mực và thỉnh thoảng kèm theo những cử chỉ quan tâm. Nhưng trong những khoảnh khắc nhỏ nhoi, chỉ khi Chi vô tình ngẩng lên, nàng mới bắt gặp được một vài ánh nhìn lạ lẫm, nó sâu, và như đang cố bóc trần cơ thể của nàng ra.
Ban đầu, Chi nghĩ đó chỉ là ảo giác ,đôi khi cô còn tự trách mình quá đa nghi. Nhưng càng ngày, những “vô tình” của hắn lại càng trở nên có chủ ý, ví dụ như thường xuất hiện ở những nơi Chi hay lui tới, và với ánh mắt xâm lược dừng lại trên người của nàng lâu hơn. Hoặc đôi khi từ đằng sau hắn bất ngờ cất giọng, khiến Chi giật thót rồi vội lảng đi.
Một buổi chiều, khi Chi bước ra góc ban công yêu thích của mình để chăm sóc những giò phong lan tím. Cô đang lim dim mắt tận hưởng sự yên tĩnh và cảm nhận chút se se lạnh của đầu đông. Thì từ sau, gã anh chồng của nàng bước tới, lặng lẽ như một con mèo rồi cất tiếng chào khi chỉ còn cách nàng mấy bước chân.
Mấy giỏ hoa này đều là của em sao.
Nàng giật bắn quay đầu lại, rồi gần như ngay lập tức phải nhìn đi chỗ khác luôn. Vì lúc này Tài đứng đó, với độc một chiếc quần cộc trong khi thân trên chẳng mặc gì. Từng thớ cơ bóng loáng mồ hôi như đang ngầm khiêu khích, cùng điệu bộ lơi lả như đang nhắn gửi một tín hiệu gọi mời.
Chi lùi lại nửa bước, tay bám vào lan can để trấn tĩnh, sau đó cố giữ nụ cười xã giao và dùng giọng tự nhiên nhất để trả lời.
Vâng, em chăm cho vui thôi.
Chúng thật đẹp…cũng giống em.
Nàng nhíu mày, trong lòng một thoáng dâng lên sự chán ghét. Cô không muốn tiếp tục câu chuyện vô vị này nữa mà quay lưng bước đi luôn, lúc đi qua trước mặt Tài cô chỉ để lại một câu.
Lần sau, khi tập xong, đi lại trong nhà anh nên ăn mặc kín đáo hơn một tí, mùa đông đến rồi, cảm lạnh đấy.
Câu nói đã đủ hàm ý nhưng Tài chỉ cười khẩy rồi không chút xấu hổ mà trả lời.
Yên tâm, người anh ấm lắm…nhất là lúc ngắm hoa.
Đến lúc này thì Chi có thể khẳng định, ánh mắt của Tài không hề đơn giản, nó không mang vẻ thân tình của một người anh mới gặp mà là của một gã thợ săn khi đã xác định được con mồi.
30 chương ròi lại lặng nữa hỏ bác ơi
Tiếp đi bac
trời ơi, dừng lại đúng lúc dữ dạaa
toi cần chap tiếp theoooo