Thư ký, con dâu và người tình – Update Chương 119

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Thư ký, con dâu và người tình – Update Chương 119

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 119: Uất nghẹn, bất cam

Những hành động tiếp theo của hắn như chứng thực cho nỗi sợ hãi của cô. Tài nghiến răng mà ấn chặt tay cô lên vách tường lạnh ngắt, trong khi tay còn lại vẫn thám hiểm ở nơi ướt nhòe nhoẹt của Tiểu Vân.
Không…ư hư…dừng lại đi…nếu anh muốn tôi sẽ gọi cho anh những cô gái khác… xin đừng làm vậy với tôi.
Địt mẹ…đĩ điếm mà còn giả bộ cao sang… nếu không thích bị địt tại sao còn nhét cái của nợ này vào trong lỗ đít…
Vừa nói, Tài vừa dùng tay vén quần lót của nàng về một phía, kế tiếp hắn không chút chần chừ mà cầm lấy cái vật bằng inox kia rồi giật mạnh ra.
Ư hư hư…ôi…
Một tiếng ỉ ôi mang theo đầy tiếc nuối, lỗ đít vốn đã quen với cảm giác được lấp kín, giờ mất đi quả trám ấy thì lại trống trải biết bao. Nàng cố để khép chân và ngăn cho mình đừng thể hiện quá rõ, nhưng do những cảm giác mạnh mẽ kia đến quá dồn dập, làm nàng vẫn phải run lên. Tài nhìn thấy mọi phản ứng của Tiểu Vân thì chỉ cười nham nhở, chiếc quần lót mỏng manh bị hắn xé toạc rồi vứt đi. Những ngón tay lúc này đã không còn bị cản trở, chúng thành thạo tách ra hai mép bướm lầy lội để trườn vào sâu hơn.
Tiểu Vân biết với tên khốn nạn này lời mềm mỏng chỉ hoàn toàn vô nghĩa, vì vậy nàng giãy giụa càng lúc càng mạnh thêm. Thế nhưng sức lực của nàng thì có bõ bèn gì so với hắn, vậy nên cửa mình em vẫn bị những ngón tay kia tấn công một cách sỗ sàng.
Mới đầu để thăm dò, hắn chỉ dùng một ngón tay chui vào trong khám phá, con bướm nhỏ vì sợ mà thắt lại từng cơn. Những bó cơ ấm mềm bên trong cũng vì vậy mà siết nhẹ như âu yếm, đem lại cho hắn thứ khoái cảm mà lâu nay hắn vẫn thèm thuồng.
Mẹ, khít rịt…ngon chẳng kém gì con em dâu của mình…
Đến khi thấy nước bướm của nàng chảy ra ào ạt, hắn đã nhét thêm một ngón tay nữa vào trong cái lỗ nhỏ xinh.
Ư…ui da…xin anh đấy… đừng làm tôi đau…hu hu…
Sự xâm phạm thô bạo làm cho Tiểu Vân bật khóc nhưng đồng thời cũng khiến cho cặp chân dài của nàng khẽ rung lên. Nàng chẳng thể ngờ trong tình huống này mà mình lại có khoái cảm. Phải chăng nàng bị bạo hành đã thành nghiện hoặc cũng có thể sự thăng hoa nửa vời trong cầu thang bộ lúc nãy đã làm nàng giờ đây rất dễ hứng tình. Nhưng dù lý do kia có là gì thì cũng khó mà có thể chấp nhận, vì vậy nàng phải cố nghĩ cách thoát thân để chạy ra ngoài.
Trong khi đó cơn cuồng dã của Tài mỗi lúc một dữ dội vừa móc bướm hắn vừa đòi hôn Vân. Tất nhiên nàng một mực từ chối, đầu lắc lia lịa còn miệng vẫn la bải hải không ngừng.
Không…tôi cảnh cáo anh lần cuối… nếu không thả tôi ra tôi sẽ hét lên ngay bây giờ.
Hừ…địt mẹ… im…
Đáp lại sự chống trả của Tiểu Vân, Tài một lần nữa trở nên càng hung bạo, hắn dùng một tay bóp, tay còn lại với lấy quả trám kia nhét vào miệng của cô. Tiếng hét của nàng chẳng kịp cất lên thì nín lặng, nhưng còn hai tay mới vừa được thả lỏng thì tát cùng đấm thùm thụp trên mặt và người hắn ta. Đến cuối cùng để thoát thân nàng mím môi rồi nhắm thẳng vào nơi mọi đàn ông đều coi là điểm yếu, đầu gối không chút lưu tình mà thúc lên. Đã từng có kinh nghiệm đối phó một lần lúc bị Chi lên gối, lần này với Tiểu Vân hắn cũng hóa giải rất trơn tru.
Nhưng tất cả những việc đó cũng đã đủ làm cho Tài điên lên và mất kiểm soát, bàn tay to như nải chuối vung lên, không thương tiếc mà vả thẳng vào mặt Vân.
Chát …tao bảo im cơ mà…chát… giãy giụa này…chát…đánh tao này… hừ… không muốn chết thì lặng im…
Một…hai…rồi ba tiếng “chát” kèm theo là cảm giác nóng rát ở trên mặt, tai ù đi tuy vẫn nghe những lời chửi rủa và hai mắt như nổ đom đóm khi căn phòng chao nghiêng. Một chuỗi cảm giác cả đời này nàng cũng không nghĩ mình phải chịu, nó khiến nước mắt của nàng trong vô thức lã chã tuôn. Nàng tủi nhục và uất nghẹn, nhưng muốn khóc to hay hét lên cũng chẳng được vì quả trám kia hiện vẫn còn ở trong mồm.
Trong lúc Tiểu Vân vẫn tràn ngập trong hoảng loạn như thế, cô lại tiếp tục bị Tài nắm tóc rồi ném ngược lên chiếc bàn ăn. Lập tức, căn phòng rộn tiếng loảng xoảng của bát đĩa va nhau và cả tiếng ly thủy tinh vỡ nát. Tiếp sau là tiếng gầm gừ như dã thú của Tài và tiếng xé gió vun vút của chiếc thắt lưng da. Tất nhiên người hứng chịu tất cả lại là Tiểu Vân chứ chẳng còn ai khác, nàng chỉ còn biết thu người lăn lộn để cho chiếc áo dạ bảo vệ mình.
Nhưng thế rồi chiếc áo ấy cũng bị lột đi mất, kèm theo cả những mảnh váy rách tả tơi.
Rẹt rẹt…địt mẹ nó…trắng, đẹp thế này mà lại chịu làm đĩ chó cho một thằng già…
Tài không đủ kiên trì để tháo tuần tự từng món một, vậy là hắn túm rồi dùng hết sức xé cho mọi thứ rách bươm. Tiếp theo hắn lao vào rồi ấn chặt nàng xuống, hai bàn tay không chút thương tiếc mà vùi dập những vùng nhạy cảm của Tiểu Vân.
Nàng lúc này cũng vừa qua cơn choáng váng, ý thức được mình sắp bị làm nhục thì lại cố vùng lên. Chân nàng vùng vẫy rồi còn đạp lên bụng hắn, trong khi hai tay thì không ngừng đẩy và tát thẳng vào mặt hắn ta. Thế nhưng khi hắn tàn nhẫn cho cô thêm một vài cái vả, là trước mắt cô lại tối sầm. Rồi vẫn cái thắt lưng đó hắn dùng để trói tay cô lại, rồi thản nhiên để cô co quắp nằm trên bàn.
Cơ thể trắng nõn của nàng lúc này cũng giống hệt như một món ăn đặt trên chiếc bàn lớn, và Tài là kẻ có diễm phúc được ngắm nghía rồi thưởng thức em. Nhưng cái cách thưởng thức của gã thực sự làm Tiểu Vân không chịu nổi, khi bàn tay to như nải chuối ấy liên tục ngấu nghiến và ngắt nhéo trên những vùng da thịt non mềm.
Vú em vốn không to, lọt vào trong tay gã lại càng thêm nhỏ bé, hai núm vú hồng hào vốn thường được âu yếm thì nay bị túm rồi vặn xoắn, kéo đến phát đau. Vẫn không nói hay gào thét được một lời cụ thể, mọi bất mãn và tủi thân đều toát ra từ tiếng “ư ư” và ánh mắt đỏ hoe.
Trong nàng mọi nỗi đau như cộng dồn rồi trở thành sự căm phẫn. Căm những tên đàn ông đốn mạt đã thèm khát rồi dùng những cách khốn nạn và tàn nhẫn để chà đạp cô. Và phẫn nộ, cô để dành bản thân, vì chính cô hết lần này đến lần khác tự đem mình mà dâng lên cho bọn chúng.
Nhưng có lẽ thứ khiến nàng đáng sợ nhất là dưới cơn đau và sự căm phẫn ấy, một dòng dung nham nóng bỏng, khoái cảm đang len lỏi từng chút một, chậm rãi, âm ỉ, chỉ chờ bùng lên và nuốt chửng lấy cô. Bởi chính cô là người cảm nhận rõ hơn ai hết, mỗi lần hắn bóp mạnh trên bầu vú, là những núm vú lại săn lại và cương lên, đồng thời một dòng điện nho nhỏ khiến cả cơ thể cô tê rần.
Thêm nữa, cứ mỗi một nhát roi rơi xuống, cơn đau rát luôn đi kèm với một chút rạo rực thấm sâu. Chẳng thế mà giờ phút này hai chân cô mở hờ hững, còn cửa mình thì tự động hé với 2 môi bướm căng mọng đón chờ. Còn những lời chửi rủa khi gọi cô là “đĩ chó” hay những từ tục tĩu “lồn” “cặc” lọt vào tai cô như đánh thức trong cô một vùng ẩn khuất tối tăm. Nơi đó cất giữ những đòi hỏi bệnh hoạn nhưng chân thật, rằng cô thích bị ngược đãi, muốn làm tình trong đau đớn và nhục nhã đến tận tận cùng.
Không…không thể nào… mình không thích, mình bị ép buộc… mình không hề bệnh hoạn, mình vẫn thông minh, quý phái chỉ là bị hoàn cảnh xô đẩy mà thôi.
Lý trí nàng ghét bỏ và phủ nhận, nhưng cơ thể lại phản ứng mỗi lúc càng mãnh liệt hơn. Cái khe hẹp đáng lẽ phải khép chặt vậy mà giờ đây lại hé mở, đôi lúc còn giật nhẹ rồi rỉ nước để gọi mời. Nàng biết rõ đúng hơn là quen lắm với cảm giác ấy, giống hệt những đêm bị lão Viễn trói lại, bị nhét đồ chơi, bị hành hạ đến ngất đi rồi lại tỉnh dậy trong khoái lạc đê mê. Chỉ khác là lần này kẻ cầm dây cương là một thằng đàn ông trẻ khỏe, hung bạo và không có chút giới hạn nào.
Hắn một lần nữa lại đang tiến sát, lừng lững đứng giữa 2 chân cô và chậm rãi tự cởi quần. Tiếng vải sột soạt cùng tiếng khóa kéo vang lên khô khốc và vô cảm báo hiệu cho cuộc hành lạc sắp bắt đầu.
Khà khà…con đĩ, đừng tỏ ra ủy khuất như vậy chứ…nhìn con cặc này mà xem… đêm nay sẽ là đêm hưởng thụ của em… anh sẽ cho em biết thế nào là một người đàn ông mạnh mẽ…
Trong tư thế bị kìm kẹp ,đôi mắt Vân lúc này mở to hết cỡ vì ngạc nhiên, tất cả bởi vì khúc thịt cầm trong tay của Tài quá lớn, hơn nữa còn gân guốc và dữ tợn một cách bất thường. Nàng tự nhủ, mình không mong đợi, cũng sẽ không hưởng thụ, mình chỉ cam chịu, sẽ không rên, không được cong người.
Ư…ư…ô ô…
Không có tiếng nói cụ thể, nhưng đầu của Tiểu Vân lắc như trống bỏi, hai tay bị trói vẫn cố khua khoắng, còn nước mắt cứ từng giọt từ khóe mắt được nặn ra.
Chát …chát…địt mẹ…em khóc cho ai xem hả điếm…ghê tởm anh lắm sao… ha ha… vậy sao nước mắt em chảy vài giọt mà nước lồn em thì lại chảy thành dòng…
Những cái tát lại vang lên trên cơ thể nhỏ bé, nối đuôi là những lời khoét sâu vào lòng tự trọng vốn đã vụn vỡ của Tiểu Vân. Lời Tài nói khó nghe nhưng đấy là sự thật, nàng càng cố phủ nhận, càng chống chế, cơ thể càng thể hiện sự thèm khát cao hơn.
Mỗi lần đầu khấc nóng rực của hắn chạm nhẹ vào mép bướm, nàng lại giật nảy, không phải vì sợ, mà vì thèm. Thèm được đâm vào, thèm được xé toạc, thèm được lấp đầy đến mức không còn kẽ hở và sung sướng đến nổ tung. Nước mắt vẫn rơi, nhưng không còn chỉ là nước mắt của nhục nhã, có cả nước mắt của một người phụ nữ vừa phát hiện ra mình đã biến thành nô lệ cho chính thứ dục vọng đen tối trong lòng. Và giờ đây, dù có bao nhiêu lần tự phủ quyết, cũng không thể chối bỏ được thứ biến thái kia. Nàng cắn chặt môi đến bật máu, cố giữ cho lòng mình không rạo rực.
Nhưng vẫn có một giọng nói nhỏ xíu, dâm đãng, bệnh hoạn từ sâu thẳm đang thì thầm.
Con cặc kia kinh khủng quá…nếu nó đâm vào ắt hẳn đau đớn lắm đây… vậy thì đến đi…xé toạc tao ra, làm cho tao tột cùng đau đớn… để tao không nhớ nổi mình là ai và đã làm gì…ư hư.

4 39 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
4 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
ghy

30 chương ròi lại lặng nữa hỏ bác ơi

Soipin

Tiếp đi bac

Thu

trời ơi, dừng lại đúng lúc dữ dạaa

Thu

toi cần chap tiếp theoooo