Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp – Update Phần 3 Chương 78
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp – Update Phần 3 Chương 78
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Lãng mạn, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Văn Phòng, Vụng Trộm
Thể Loại: huấn luyện, Khẩu Dâm, ong chu, thư ký, vợ chồng
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 42: BỮA TỐI GIA ĐÌNH
Cánh cửa phòng tắm mở ra, mang theo một làn hơi nước thơm ngát mùi hoa nhài. Hương bước ra, bỏ lại sau lưng không chỉ là bọt xà phòng, mà là cả cái mùi xì gà nồng nặc của Tùng, mùi mồ hôi chua nồng của những gã đàn ông quyền lực và cả những dấu vết nhớp nháp của một buổi chiều “thẩm định” đầy tội lỗi.
Cô đứng trước gương lớn ở bàn trang điểm, ngắm nhìn lại tác phẩm hoàn hảo nhất của mình: Người vợ hiền thục.
Hương chọn cho mình một bộ đồ ngủ bằng lụa tơ tằm cao cấp màu hồng phấn. Chất liệu lụa thượng hạng, mỏng tang và mát rượi, chảy tràn trên cơ thể cô như một dòng nước. Nó kín đáo, cổ áo tròn, tay dài, quần dài chấm gót, che đi những vết hickey mờ mờ còn sót lại dưới lớp kem che khuyết điểm ở cổ. Nhưng chính sự “kín đáo” của chất liệu lụa lại là một sự khiêu khích tinh tế nhất.
Lớp vải rủ xuống, ôm hờ hững lấy bờ vai thon thả, rồi trượt dọc theo đường cong của tấm lưng ong, đọng lại ở vòng eo thắt đáy lưng ong trước khi bung ra, phủ lên cặp mông tròn lẳn, đầy đặn. Khi cô di chuyển, lớp lụa cọ xát vào da thịt, tạo nên những nếp gấp mềm mại, phác họa rõ mồn một hình dáng của hai bầu ngực căng tròn đang thả rông bên trong. Đỉnh ngực, sau khi được nước nóng kích thích, cương cứng nhẹ, đội lên lớp vải hồng một chấm nhỏ xíu, vừa e ấp vừa mời gọi.
Hương mỉm cười với hình ảnh phản chiếu trong gương. Một thiên thần. Một người mẹ mẫu mực. Ai có thể tin được người đàn bà thanh khiết trong gương này, chỉ vài tiếng trước thôi, đang quỳ gối, banh rộng hai chân để đón nhận sự xâm nhập thô bạo của gã đàn ông già nua?
“Mẹ ơi! Ra chơi với con!” Tiếng bé Bin lanh lảnh vang lên từ phòng khách, kéo Hương về thực tại.
“Mẹ ra ngay đây!” Hương đáp, giọng cô trong trẻo, ngọt ngào, khác hẳn cái tông giọng rên rỉ dâm đãng lúc chiều.
Phòng khách ngập tràn ánh đèn vàng ấm cúng. Mùi sườn xào chua ngọt – món khoái khẩu của hai bố con mà cô đã dặn người giúp việc chuẩn bị trước – thơm lừng cả căn hộ. Trung đang nằm bò ra thảm lông màu kem, hì hục lắp ráp bộ lego với con trai.
Nhìn thấy vợ, ánh mắt Trung sáng lên. Anh ngừng tay, ngẩn ngơ nhìn Hương bước lại gần. Trong mắt anh, vợ anh lúc nào cũng đẹp, nhưng cái vẻ đẹp đêm nay có gì đó khác lạ. Nó mặn mà hơn, đàn bà hơn, như một trái chín mọng nước chỉ chờ người ta hái.
“Vợ anh tắm xong rồi à? Thơm quá!” Trung hít hà, giọng anh trầm ấm, pha chút nũng nịu của người đàn ông đi làm cả ngày mệt mỏi về được thấy vợ đẹp con khôn.
“Anh với con đói chưa? Vào ăn cơm thôi!” Hương cúi xuống, thu dọn mấy mảnh lego vương vãi.
Động tác cúi người của cô vô tình khiến cổ áo lụa trễ xuống. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Trung nhìn thấy trọn vẹn khe ngực sâu hun hút, trắng ngần, lấp ló sau lớp vải hồng. Hai bầu vú nặng trĩu, không bị gò bó bởi áo lót, treo lơ lửng một cách tự nhiên, đung đưa nhẹ theo nhịp chuyển động của cô. Máu nóng dồn lên mặt Trung. Anh nuốt nước bọt cái “ực”, cảm giác rạo rực quen thuộc chạy dọc sống lưng.
Bữa cơm diễn ra trong không khí bình yên đến lạ thường. Hương ân cần gắp thức ăn cho chồng, lau miệng cho con. Cô đóng vai người vợ đảm đang một cách xuất sắc.
“Anh ăn nhiều vào, dạo này em thấy anh gầy đi đấy!” Hương gắp một miếng sườn vào bát chồng, ánh mắt âu yếm.
“Cảm ơn vợ. Em cũng ăn đi, đừng lo cho bố con anh mãi!” Trung nắm lấy bàn tay vợ để trên bàn, siết nhẹ. Bàn tay cô mềm mại, ngón tay thon dài đeo chiếc nhẫn cưới giản dị, che đi vết hằn mờ của chiếc nhẫn ngọc lục bảo to bản mà cô đã tháo ra cất kỹ trong két sắt.
Trung nhìn vợ, lòng dâng lên một niềm cảm kích xen lẫn xót xa. Anh biết căn hộ cao cấp này, những món đồ hiệu trong tủ, và cả cuộc sống sung túc này đến từ đâu. Anh lờ mờ đoán được những bữa tiệc tiếp khách triền miên của vợ không chỉ đơn thuần là “ăn uống”. Nhưng anh chọn cách im lặng. Sự im lặng của một người đàn ông bất lực trước hào quang của vợ, chấp nhận đánh đổi tự tôn lấy sự bình yên giả tạo.
“Vợ anh dạo này giỏi quá!” Trung nói, giọng anh chùng xuống, có chút nghẹn ngào. “Vừa lo việc công ty, vừa lo việc nhà chu toàn. Anh… anh thấy mình kém cỏi quá ”
Hương khựng lại một giây. Cô nhìn vào mắt chồng. Đôi mắt hiền lành, cam chịu của Trung như một tấm gương phản chiếu sự dơ bẩn trong tâm hồn cô.
*Anh đâu có kém cỏi, Trung ơi!* Hương thầm nghĩ, một nụ cười chua chát lướt qua trong đầu. *Anh là thiên thần. Còn em mới là con quỷ. Nếu anh biết cái miệng đang cười nói với anh đây, chiều nay đã ngậm cái gì, đã làm những gì… liệu anh có còn dám hôn em không?*
Nhưng bên ngoài, gương mặt cô vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng. Cô vuốt nhẹ má chồng: “Anh nói linh tinh gì thế. Vợ chồng mình là một mà. Em cố gắng cũng là vì tương lai của Bin, vì gia đình mình thôi ”
Sau bữa cơm, khi bé Bin đã ngủ say trong phòng riêng, không gian trở nên tĩnh lặng. Chỉ còn lại hai vợ chồng trong phòng khách. Hương pha một ly nước cam, mang đến cho Trung đang ngồi xem tin tức trên sofa.
Cô ngồi xuống bên cạnh anh, tựa đầu vào vai chồng, để hương thơm cơ thể mình bao bọc lấy anh. Lớp lụa mỏng manh cọ sát vào cánh tay trần của Trung, truyền sang anh hơi ấm nóng bỏng.
“Anh này!” Hương thủ thỉ, ngón tay vẽ những vòng tròn vô định trên ngực áo anh. “Sắp tới… em có dự án lớn lắm. Chắc sẽ phải đi tiếp khách nhiều, có khi về muộn, hoặc đi công tác tỉnh vài ngày. Anh… anh đừng lo nhé. Giờ em làm chủ rồi, em tự biết giữ mình, không ai ép uổng được em đâu ”
Một lời nói dối trắng trợn được bọc đường. Dự án lớn, đúng vậy. Nhưng “giữ mình”? Cô đã bán cái “mình” ấy từ lâu rồi, bán sỉ cho từng gã đàn ông có tiền và quyền lực đi qua đời cô.
Trung im lặng một lúc lâu. Anh tắt tivi, căn phòng chìm vào ánh sáng mờ ảo của đèn ngủ. Anh quay sang, nắm lấy hai vai vợ, nhìn sâu vào mắt cô. Ánh mắt anh không còn sự ngây thơ, tin tưởng tuyệt đối như ngày xưa nữa. Nó chứa đựng một sự thấu hiểu đau lòng, một sự thỏa hiệp đau đớn.
“Anh biết em giỏi giang, Hương ạ!” Trung nói, giọng anh khàn đi. “Anh không cấm cản gì em cả. Anh chỉ cần em nhớ một điều thôi.. ”
Anh dừng lại, nuốt khan, như thể câu nói tiếp theo sẽ xé toạc cổ họng anh.
“…Giữ gìn sức khỏe. Tiền nhiều đến mấy… mà thân thể tàn tạ, đau đớn… thì cũng chẳng để làm gì đâu em ”
Câu nói của Trung như một mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào lương tâm đã chai sạn của Hương. *Thân thể tàn tạ?* Anh ấy biết sao? Anh ấy có thấy dáng đi hơi khom của cô lúc mới về không? Anh ấy có cảm nhận được sự lỏng lẻo hay sưng tấy nào đó không? Hay anh ấy chỉ đang nói theo linh cảm của một người chồng?
Tim Hương đập lỗi một nhịp. Cảm giác tội lỗi trào dâng, nhưng ngay lập tức bị bản năng sinh tồn đè bẹp. Cô không thể yếu đuối lúc này. Cô phải diễn cho trọn vai.
Hương rướn người lên, đặt một ngón tay lên môi chồng, chặn lại những lời nói có thể phá vỡ bức màn nhung giả tạo này. Ánh mắt cô thay đổi. Không còn là người mẹ hiền, người vợ đảm nữa. Đôi mắt cô trở nên ướt át, lúng liếng, cái nhìn của một người tình chuyên nghiệp.
“Em biết rồi mà, ông xã!” Hương thì thầm, giọng cô trầm xuống, pha chút khàn đục đầy gợi tình. Cô cọ bộ ngực mềm mại của mình vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim anh đang tăng tốc. “Người em dính dấp mồ hôi nấu nướng, khó chịu quá. Anh đi tắm đi… hay là.. ”
Cô ghé sát tai anh, cắn nhẹ vào vành tai, hơi thở nóng hổi phả vào cổ anh: “…Mình tắm chung nhé? Đã lâu rồi… vợ chồng mình không tắm chung.. ”
Đó là một lời mời gọi, nhưng cũng là một mệnh lệnh ngọt ngào. Cô sẽ dùng chính thân xác này, dùng những kỹ năng điêu luyện học được từ những gã nhân tình, để bù đắp cho anh, để làm anh quên đi những nghi ngờ, và để nhấn chìm cả hai vào một cơn say xác thịt, nơi mà sự thật không còn quan trọng nữa.
—–
Hơi nước nóng từ vòi sen trần xối xả tuôn xuống, bao phủ cả phòng tắm rộng lớn bằng một lớp sương mù dày đặc, mờ ảo. Mùi sữa tắm hương hoa nhài nồng nàn quyện với cái nóng hầm hập tạo nên một không gian vừa ngột ngạt vừa kích thích.
Trung đứng dưới làn nước, nhắm mắt tận hưởng cảm giác thư giãn. Bỗng nhiên, anh cảm thấy một thân hình mềm mại, trơn láng áp chặt vào lưng mình.
Hương đã trút bỏ bộ đồ ngủ lụa là. Cô đứng đó, trần truồng hoàn toàn, như một pho tượng thần Vệ Nữ sống động giữa làn hơi nước. Làn da trắng nõn, được chăm sóc kỹ lưỡng bằng những liệu trình spa tiền triệu, ửng hồng lên vì nhiệt độ. Những giọt nước lấm tấm đọng trên bờ vai thon thả, trượt dài xuống khe ngực sâu hun hút rồi mất hút giữa hai bầu vú căng mọng.
Khác với vẻ sồ sề của những người phụ nữ đã qua sinh nở thường thấy, cơ thể Hương săn chắc một cách đáng ngạc nhiên. Cặp vú của cô tròn lẳn, đầy đặn, sức nặng của chúng kéo trễ xuống một chút tạo nên vẻ quyến rũ đàn bà chết người. Hai đầu vú to, sẫm màu, sau khi bị kích thích bởi nước nóng đã cương cứng lên, nổi lên những hạt gai nhỏ li ti, cọ xát vào tấm lưng trần rắn rỏi của Trung.
Hương không dùng bông tắm. Cô đổ một lượng lớn sữa tắm ra lòng bàn tay, xoa đều tạo bọt, rồi bắt đầu trườn lên người chồng.
“Để em tắm cho anh nhé!” Hương thì thầm vào tai Trung, giọng cô ướt át, hòa lẫn tiếng nước chảy.
Cô dùng chính bộ ngực trần của mình làm công cụ massage. Hương ép chặt hai bầu vú vào lưng Trung, chà xát lên xuống. Sự đàn hồi, mềm mại của da thịt đàn bà, cộng với độ trơn tuột của xà phòng tạo nên một cảm giác đê mê chạy dọc sống lưng người đàn ông. Cô tỳ mạnh, để cho hai đầu ti cứng ngắc cào nhẹ vào da anh, mỗi cú trườn lên trườn xuống là một lần khiêu khích.
Trung rên khẽ, xoay người lại. Anh sững sờ nhìn vợ. Dưới ánh đèn vàng và hơi nước, Hương đẹp một cách ma mị và dâm đãng. Mái tóc ướt sũng bết vào khuôn mặt trái xoan, đôi mắt lúng liếng nhìn anh đầy ẩn ý. Nước chảy ròng ròng qua bụng phẳng, xuống vùng tam giác mật được tỉa tót gọn gàng, chỉ còn lại một đường lông tơ mỏng manh, phơi bày trọn vẹn mép lồn bụ bẫm đang khép chặt.
“Vợ anh… đẹp quá.. ” Trung khàn giọng, bàn tay thô ráp của anh bóp trọn lấy một bên vú của Hương. Bầu ngực mềm nhũn tràn qua kẽ tay anh, núm vú cương cứng chọc vào lòng bàn tay.
Hương mỉm cười, nụ cười của một kẻ làm chủ cuộc chơi. Cô đặt tay lên vai Trung, ấn nhẹ cho anh ngồi xuống bệ đá cẩm thạch ven b tường.
“Ngồi xuống đi anh. Để em chăm sóc ‘cậu nhỏ’ cho anh ”
Trung ngoan ngoãn làm theo, hai chân dang rộng. Giữa hai đùi anh, cây gậy thịt đã cương cứng từ lúc nào, gân guốc nổi lên cuồn cuộn, đầu khấc đỏ au giật giật theo từng nhịp tim, chỉ thẳng vào mặt Hương.
Hương quỳ xuống sàn nhà tắm ướt đẫm. Tư thế này cô đã quá quen thuộc. Chỉ vài tiếng trước thôi, cô cũng quỳ như thế này trước mặt lão Tùng và lão Bàng, nhưng là với tâm thế của một con điếm hạng sang phục vụ khách vip. Còn bây giờ, cô quỳ trước chồng mình, dùng chính những kỹ năng điêu luyện đó để “bù đắp”.
Cô không vội vàng ngậm lấy ngay. Hương dùng tay vuốt ve dọc thân dương vật, xoa nắn hai hòn dái căng tròn bên dưới. Cô cúi xuống, lè chiếc lưỡi nhỏ, hồng hào ra, bắt đầu liếm nhẹ quanh đầu khấc.
“Ưm.. ” Trung ngửa cổ ra sau, bám chặt tay vào thành bồn tắm.
Hương bắt đầu “tấn công”. Cô há miệng, ngậm trọn lấy phần đầu đỏ hỏn. Binng miệng nóng hổi, ướt át bao bọc lấy sự cương cứng của chồng. Cô không chỉ bú mút theo bản năng. Hương vận dụng kỹ thuật: cô thu hẹp cơ vòm họng, tạo ra một lực hút chân không mạnh mẽ, trong khi đầu lưỡi liên tục đảo quanh, xoáy vào lỗ sáo nhạy cảm.
“Chùn chụt… chùn chụt.. ” Tiếng mút mát vang lên rõ mồn một, dâm tục và kích thích, hòa với tiếng nước chảy róc rách.
Hương di chuyển đầu lên xuống nhịp nhàng. Mỗi lần xuống, cô cố gắng nuốt sâu hơn, đưa “cây hàng” của chồng vào tận cuống họng. Kỹ thuật “deep throat” mà cô phải tập luyện đến trầy da tróc vảy, nôn ọe bao lần mới thành thục, giờ đây được cô thi triển nhẹ nhàng. Cô để cho đầu khấc chạm vào điểm sâu nhất trong cổ họng, giữ nguyên ở đó vài giây để Trung cảm nhận được độ ấm nóng và chật chội tuyệt đối, rồi mới từ từ nhả ra.
Trung nhìn xuống, thấy vợ mình đang vùi đầu vào háng mình, mái tóc đen xõa tung che lấp một phần khuôn mặt, chỉ thấy đôi má hóp lại mỗi khi cô dùng lực hút. Hình ảnh đó vừa hư hỏng, vừa kích thích tột độ. Anh chưa bao giờ thấy vợ mình chủ động và điêu luyện đến thế. Cảm giác như cây dương vật của anh đang được massage bởi hàng ngàn chiếc lưỡi nhỏ.
“Vợ ơi… em giỏi quá… sướng quá.. ” Trung rên rỉ, tay luồn vào tóc Hương, ấn nhẹ đầu cô vào sâu hơn theo bản năng đàn ông.
Hương ngước mắt lên nhìn chồng, ánh mắt ướt át, lẳng lơ nhưng khóe miệng vẫn ngậm chặt không buông. Cô nhả cây gậy thịt ra một chút, để lộ sợi dây nước miếng trong veo dính liền giữa miệng cô và đầu khấc anh.
*Giỏi sao?* Hương thầm nghĩ, một cảm giác chua chát dâng lên trong lòng. *Tất nhiên là giỏi rồi. Anh có biết cái miệng này đã phải bú cho bao nhiêu thằng đàn ông mới được như thế này không? Anh có biết chiều nay, nó còn chứa đầy tinh dịch của hai lão già không?*
Nhưng ý nghĩ đó lại vô tình kích thích Hương. Một sự hưng phấn bệnh hoạn. Cô đang dùng cái miệng “bẩn thỉu” chuyên phục vụ quan chức để phục vụ người chồng “thiên thần” của mình. Sự pha trộn giữa thánh thiện và dơ bẩn khiến bụng dưới cô co thắt lại, dâm thủy bắt đầu rỉ ra từ khe lồn, hòa vào dòng nước tắm chảy xuống sàn.
Cô lại cúi xuống, lần này mút mạnh hơn, tốc độ nhanh hơn. Cô dùng một tay sục nhẹ gốc dương vật, tay kia vân vê hai hòn bi, kết hợp với lưỡi tạo thành một chuỗi kích thích liên hoàn. Tiếng “lép nhép” của nước bọt và tiếng thở dốc của Trung ngày càng dồn dập, báo hiệu sự hưng phấn đã lên đến cao trào.
—-
Trung không thể kìm nén được nữa. Sự kích thích từ cái miệng điêu luyện của vợ trong phòng tắm đã đẩy dục vọng của anh lên đến đỉnh điểm. Anh kéo tay Hương đứng dậy, cả hai bước ra khỏi phòng tắm với cơ thể vẫn còn ướt sũng nước, những giọt nước chảy ròng ròng từ tóc xuống vai, xuống ngực, nhỏ tong tỏng xuống sàn gỗ phòng khách.
Ánh đèn ngủ màu vàng cam từ góc phòng hắt lên hai cơ thể trần truồng, tạo nên những mảng sáng tối đầy mê hoặc. Hương không đi về phía giường ngủ. Cô dừng lại ngay giữa phòng khách, nơi có tấm thảm lông cừu màu kem mềm mại trải trên sàn gỗ.
Cô quay lại nhìn chồng, ánh mắt ướt át, lúng liếng, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, thở ra những hơi nóng hổi. Không cần một lời nói nào, Hương từ từ nằm xuống tấm thảm.
Nhưng cô không nằm ngửa. Hương chống hai tay xuống sàn, quỳ gối, rồi từ từ hạ thấp trọng tâm, chổng cao cặp mông trắng nõn, tròn lẳn về phía chồng. Tư thế “Doggy” – tư thế của loài vật, tư thế của sự phục tùng tuyệt đối, nhưng cũng là tư thế phô diễn đường cong đàn bà một cách khiêu khích nhất.
Trung đứng sững lại, nuốt nước bọt ừng ực. Trước mắt anh là một cảnh tượng mà bất cứ gã đàn ông nào cũng phải phát điên. Tấm lưng ong của Hương võng xuống tạo thành một đường lượn mềm mại chết người. Hai bờ mông căng tròn, trắng bóc như hai trái đào tiên khổng lồ tách ra, phơi bày trọn vẹn “cửa mình” hồng hào, ướt át. Dòng dâm thủy hòa lẫn với nước tắm vẫn còn đọng lại, chảy dọc theo khe lồn, nhỏ xuống thảm, lấp lánh dưới ánh đèn.
Hương quay đầu lại, mái tóc đen ướt rũ xuống che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo đang nhìn xoáy vào hạ bộ sưng to của chồng.
“Vào đi anh.. ” Hương thì thầm, giọng cô nũng nịu nhưng đầy vẻ dâm đãng mời gọi. “Lấp đầy em đi… Em thèm chồng em lắm rồi.. ”
Lời mời gọi ấy như một mồi lửa ném vào đống rơm khô. Trung quỳ xuống phía sau vợ. Anh không vội vàng xâm nhập ngay. Bàn tay thô ráp của anh đặt lên hai bên hông vợ, siết chặt lấy vòng eo con kiến mềm mại. Anh cúi xuống, hôn lên tấm lưng trần ướt nước, lưỡi anh lướt dọc theo rãnh sống lưng, xuống đến tận xương cụt.
“Vợ anh đẹp quá… Ngon quá.. ” Trung lầm bầm, hơi thở nóng hổi phả vào cặp mông mát lạnh của Hương.
Anh dùng tay tách nhẹ hai bờ mông cô ra. Lỗ lồn đỏ hỏn, đang co bóp nhịp nhàng như miệng cá đớp khí hiện ra rõ mồn một. Anh cầm lấy cây gậy thịt cứng ngắc, gân guốc của mình, chà xát đầu khấc lên xuống dọc theo khe thịt ướt át đó để bôi trơn.
“Ưm… a.. ” Hương rên nhẹ, cô chủ động lắc nhẹ mông, cọ xát “cô bé” vào “cậu nhỏ” của chồng, như một con mèo cái đang động dục.
“Anh vào nhé.. ”
Trung dấn người tới. Đầu khấc to bè tách mở hai mép thịt, từ từ chui tọt vào bên trong hang động ấm nóng.
“Phập ”
Một tiếng động ướt át vang lên khi Trung thúc lút cán.
“Á… sâu quá… chồng ơi.. ” Hương ngửa cổ lên trời, hét lên một tiếng đầy kích thích.
Cảm giác đầu tiên của Trung là “Khít”. Vợ anh quá khít, quá chặt. Nó ôm chặt lấy dương vật anh như một chiếc kìm mềm mại. Anh đâu biết rằng, sự “khít khao” này không phải tự nhiên mà có. Đó là kết quả của việc Hương chủ động vận dụng cơ bắp. Cô đang thực hiện bài tập Kegel – kỹ thuật siết cơ âm đạo mà cô đã luyện tập hàng đêm để phục vụ những gã đàn ông quyền lực, để vắt kiệt tinh khí của họ. Giờ đây, cô dùng chính kỹ thuật của một con điếm hạng sang đó để chiều chồng.
Trung bắt đầu di chuyển. Ban đầu chậm rãi, rồi nhanh dần.
“Bạch… bạch… bạch.. ”
Tiếng da thịt va chạm vang lên giòn giã trong căn phòng yên tĩnh. Hai hòn dái của Trung quất mạnh vào cặp mông nảy nở của Hương sau mỗi cú thúc. Cặp vú to tròn của Hương, không có áo lót nâng đỡ, buông thõng xuống sàn, lắc lư bần bật theo nhịp độ điên cuồng của chồng.
Hương chống tay xuống sàn, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. Cô cảm nhận rõ từng thớ thịt, từng đường gân trên dương vật của chồng đang cọ xát vào thành vách âm đạo. Nó không to và khủng khiếp như của lão Tùng, không dài và cong như của lão Bàng, nhưng nó mang lại một cảm giác sở hữu quen thuộc.
Nhưng trong đầu Hương, những hình ảnh đan xen nhau hỗn loạn. Khi Trung thúc vào, cô nhắm mắt lại, và trong khoảnh khắc tội lỗi, cô tưởng tượng người đang đè phía sau mình là lão Tùng với kỹ thuật điêu luyện, hay lão Bàng với những cú thúc tàn bạo. Sự so sánh bệnh hoạn đó khiến khoái cảm của cô tăng lên gấp bội.
“Sướng không em? Anh đụ em có sướng không?” Trung vừa thở hổn hển vừa hỏi, tay anh bóp mạnh vào hai bầu vú đang lắc lư của vợ, vò nát chúng trong lòng bàn tay.
“Sướng… sướng lắm anh ơi… mạnh nữa đi… đụ nát em đi.. ” Hương rên la, dùng những từ ngữ dâm tục nhất để kích thích chồng, những từ mà trước đây cô vợ hiền thục không bao giờ dám nói.
Trung như phát điên. Anh nắm chặt lấy tóc Hương, giật ngược ra sau, ép cô phải ngẩng mặt lên. Anh nhìn thấy khuôn mặt dâm đãng, đôi mắt trợn ngược vì khoái cảm của vợ. Hình ảnh đó kích thích bản năng thú tính trong anh. Anh tăng tốc độ, thúc những cú như trời giáng.
“Phọp… phọp… lép nhép.. ” Tiếng nước nôi chảy ra lênh láng, ướt đẫm cả một mảng thảm lông dưới đầu gối Hương.
Hương biết chồng sắp ra. Cô siết chặt cơ âm đạo lại, co bóp liên hồi, tạo thành một lực hút cực mạnh, như muốn nuốt chửng lấy cây gậy thịt đang hoành hành bên trong.
“A… anh ra… anh ra đây vợ ơi.. ” Trung gầm lên, người anh cứng đờ lại. Anh ấn mạnh hông, dí sát dương vật vào tận cổ tử cung vợ, và bắt đầu xuất tinh.
Dòng tinh dịch nóng hổi bắn thành từng đợt mạnh mẽ vào sâu bên trong cơ thể Hương. Cô cảm nhận được từng đợt co giật của dương vật, cảm nhận được dòng giống của chồng đang tràn ngập trong mình. Cô rên rỉ kéo dài, giả vờ co giật như thể cũng đang lên đỉnh cùng anh.
Trung gục xuống lưng vợ, thở dốc như một con trâu vừa cày xong thửa ruộng. Mồ hôi của anh nhỏ xuống tấm lưng trần ướt át của Hương.
Hương nằm bẹp xuống sàn, tay chân rã rời. Cô cảm thấy chất dịch lỏng, ấm nóng đang từ từ chảy ngược ra khỏi cửa mình, nhớp nháp trên đùi non.
Trung lồm cồm bò dậy, anh xoay người Hương lại, kéo cô vào lòng, ôm chặt. Anh hôn lên trán, lên mắt, lên môi cô một cách trân trọng.
“Anh yêu em lắm, Hương ạ. Cảm ơn em… vì tất cả ” Giọng anh vẫn còn run rẩy vì dư âm của cơn cực khoái.
Hương rúc vào ngực chồng, nhắm mắt lại để che đi cái nhìn vô cảm lạnh lẽo. Cô lắng nghe nhịp tim đang đập mạnh của anh.
“Em cũng yêu anh!” cô thì thầm, giọng ngọt ngào như mật.
Nhưng trong thâm tâm, cô biết rõ. Đây không phải là tình yêu. Đây là một màn trình diễn. Một màn trình diễn hoàn hảo của một con điếm mang danh người vợ. Cô vừa dùng thân xác đã bị vấy bẩn bởi hàng chục gã đàn ông để ban phát hạnh phúc cho người chồng ngây thơ của mình.
Cô mở mắt ra, nhìn vào khoảng không vô định trên trần nhà. Gương mặt cô bình thản, xinh đẹp như một thiên thần. Nhưng đó chỉ là chiếc mặt nạ pha lê. Bên dưới lớp mặt nạ đó, con quái vật được nuôi dưỡng bằng tiền bạc và dục vọng đang mỉm cười ngạo nghễ. Nó biết rằng, ngày mai, khi mặt trời lên, nó sẽ lại thức giấc, khoác lên mình những bộ cánh hàng hiệu, và bước ra thế giới bên ngoài để tiếp tục những cuộc săn mồi mới. Còn đêm nay, nó sẽ ngủ yên trong vòng tay của người đàn ông mà nó gọi là chồng, tận hưởng sự bình yên được mua bằng sự bán mình.
Muốn liên hệ tác giả thì sao cá bác
Lâu quá chưa ra phần mới sếp ơi
Khẩu dâm của nữ chính hơi ít ae ạ
truyện này viết lại truyện của david lee. dù sao vẫn cảm ơn tác giả vì làm mới một tác phẩm kinh điển
lão tác giả viết lại để viết phần 2 và phần 3 đó